Chiến Thần Vĩ Đại Nhất

Chương 74: Chương 74




Thanh niên kia vừa nghe thấy lời của Phương Hiểu Điệp thì sắc mặt thay đổi.

Gã vội vàng chạy tới trước mặt của Phương Hiểu Điệp, vừa xấu hổ vừa vội vàng nói: “Cô… cô là Phương Hiểu Điệp, cô Phương ư?”

“Nếu không thì sao?” Phương Hiểu Điệp nghiến răng. “Anh cứ chờ đó, tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu.”

Gã thanh niên lập tức hốt hoảng, chỉ có thể vội vàng cầu xin nói: “Cô Phương, là tôi có mắt như mù, mắt chó không nhận chủ, không nhận ra cô, tôi có mắt mà không thấy thái sơn, cô tha cho tôi đi…”

Gã vừa nói, vừa quỳ trên mặt đất không ngừng tự vả miệng mình. Phương Hiểu Điệp thấy thế thì hừ lạnh nói: “Anh cứ quỳ ở đây đi, đợi tôi hết giận thì sẽ cho anh đứng dậy.”

“Được, được.” Gã thanh niên không dám nhiều lời, quỳ tại chỗ vẫn không ngừng tự vả. Người xung quanh nhìn thế thì thì thầm to nhỏ, chỉ chỉ trỏ trỏ cười giễu gã.

Lâm Tuyết Trinh không chịu nổi nữa, quay lưng rời đi.

“Đứng lại, tôi cho cô đi chưa?” Phương Hiểu Điệp không buông tha cho cô ta, nói. “Cô, cùng quỳ với anh ta đi.”

“Dựa vào cái gì mà tôi phải quỳ với anh ta?” Lâm Tuyết Trinh không phục nói.

Phương Hiểu Điệp nhìn gã thanh niên kia nói: “Xem ra bạn gái của anh không nghe lời lắm đâu.”

Gã thanh niên kia nghe thấy thì vội vàng đứng dậy, tóm lấy Lâm Tuyết Trinh nói: “Quỳ xuống cho tôi, nếu không tôi đánh chết cô.”

Lâm Tuyết Trinh liều mạng vùng vẫy nhưng cô ta làm sao khỏe bằng gã thanh niên này được, một lúc sau thì cũng chỉ có thể nhận mệnh, bị ấn xuống mặt đất.

Phương Hiểu Điệp vừa ý gật đầu nói: “Thế này còn được.”

Tần Trạm không khỏi thở dài trong lòng, con bé này đúng là danh bất hư truyền.

Lúc ba người ăn cơm trưa xong từ trên lầu đi xuống thì thấy Lâm Tuyết Trinh và thanh niên kia vẫn quỳ trên mặt đất.

“Được rồi, mau đứng dậy đi đi.” Tô Uyên không nhìn nổi nữa thì phất tay nói. Hai người không dám động đậy, theo bản năng nhìn về phía Phương Hiểu Điệp.

“Mau làm cho bọn họ đi đi.” Tô Uyên cau mày nói.

Phương Hiểu Điệp lúc này mới phất tay nói: “Còn không mau cút đi, đừng có để tôi nhìn thấy hai người một lần nữa, nghe rõ chưa?”

“Dạ, dạ, tôi đảm bảo sẽ không bao giờ xuất hiện làm chướng mắt cô nữa đâu.” Thanh niên kia như được đặc xá, tóm lấy tay của Lâm Tuyết Trinh quay đầu chạy ra khỏi khu trung tâm thương mại.

“Cứ thế tiện nghi cho bọn chúng, thật khó chịu.” Phương Hiểu Điệp bĩu môi làu bàu. “May cho chúng đây là ở Đạm Thành, nếu là trên tỉnh em không gọi người tới chém ra làm trăm mảnh thì..”

“Được rồi, được rồi.” Tô Uyên nhanh chóng ngắt lời của Phương Hiểu Điệp.

Đi dạo thêm cả một buổi chiều, đến lúc về nhà thì đã là hơn chín giờ tối rồi. Tần Trạm ngồi trong phòng, lấy ra viên tu linh đan. . Ngôn Tình Sủng

Tu linh đan cũng phân thành nhiều phẩm chất khác nhau. Còn phẩm chất cao thấp thì còn phải xem chất lượng của linh dược và trình độ của người luyện đan. Giống như viên tu linh đan trong tay Tần Trạm bây giờ chính là một viên đỉnh cấp tu linh đan.

“Nếu thực lực của mình lại tiến lên một bước thì dùng dược liệu bình thường cũng có thể luyện chế ra.” Tần Trạm thầm nghĩ.

Muốn luyện hóa được viên tu linh đan này cũng không phải là chuyện trong giây lát. Vì thế Tần Trạm chuẩn bị tìm một nơi yên tĩnh để bế quan.

Sáng sớm hôm sau, Tần Trạm nói với Tô Uyên: “Mấy hôm nữa anh phải ra ngoài một chuyến, em ở nhà với Phương Hiểu Điệp đi.”

“Anh đi đâu? Làm gì? Đừng nói là anh muốn trốn nha.” Phương Hiểu Điệp trừng mắt nói.

Tần Trạm lười phản ứng cô bé chỉ đem theo Mặt Thẹo, hai người rời khỏi biệt thự Long An.

Qua một ngày tìm kiếm, Tần Trạm chọn được một mảnh đất hoang tàn không dấu chân người. Ở đây là một rừng cây, dựa núi, gần sông, rất lâu không có ai tới.

“Ở đây đi.” Tần Trạm nhìn bốn phía, rồi thấp giọng nói.

“Anh Tần, anh tới đây làm gì?” Mặt thẹo hỏi.

Tần Trạm cười đáp: “Bế quan tu hành, mấy ngày này phải làm phiền cậu rồi.”

Mặt Thẹo vội vàng đáp: “Anh yên tâm.”

Tần Trạm nhìn khuôn mặt chằng chịt vết thẹo của anh ta, trong lòng tự nhủ tìm thời gian giúp Mặt Thẹo chế thuốc.

Sau đó Tần Trạm lấy viên tu linh đan ra, ngồi bên cạnh thác nước. Vừa lấy tu linh đan ra thì trong nháy mắt, linh khí đã ào tới. Tần Trạm không tiếp tục chần chừ nữa, nhanh chóng nuốt tu linh đan vào trong bụng, bắt đầu chậm rãi từ từ luyện hóa.

Mặt Thẹo đứng dựa vào một thân cây lớn, nhìn về phía Tần Trạm.

“Ủa? Đây là cái gì?” Thật nhanh, cậu ta phát hiện ra xung quanh Tân Trạm bắt đầu tản mát ra một dòng khí màu xanh. Dòng khí này xoay quanh thân thể của Tần Trạm, tạo thành một lốc xoáy nhỏ khiến Tần Trạm trông không khác gì thần tiên cả. Tận mắt chứng kiến một màn này, khiến Mặt Theo kinh sợ.

“Anh Tần thực sự là thần tiên giáng thế.” Mặt Thẹo cảm thán. Cảnh tượng trước mắt này chưa từng xảy ra trên người của Đổng Thiện Ngũ.

Mà lúc này cũng có một đoàn người đang tiến tới gần đó.

“Điền đại sư, tên Tần Trạm này thủ đoạn quỷ dị, tới nội kình đại sư cũng không phải đối thủ của gã.” Một người trung niên có chút lo lắng đi tới nói. “Lần trước số năm cũng chết trong tay gã.”

Lão già được gọi là Điền đại sư vuốt râu cười lớn nói: “Ông đã nghe qua câu cao thủ võ đạo không chọc tới thuật pháp đại sư chưa?”

“Điền đại sư là vu sư của Tây Sơn, chuyện minh tinh nuôi Kumanthong năm đó cũng phải nhờ tới Điền đại sư.” Lại một người khác nói.

Người đàn ông trung niên kia nghe thế thì rùng mình. Chuyện này gã cũng đã từng nghe tới, thấy bảo là vị minh tinh kia nuôi Kumanthong, sự nghiệp vô cùng phát triển, chỉ là sau này bị Kumanthong phản phệ, thanh danh tuột dốc không phanh. Không nghĩ tới, chuyện này lại là thật.

Trong lúc nói chuyện, mọi người đã đi tới bên cạnh dòng suối nhỏ. Bọn họ cũng không vội vàng hiện thân, chỉ im lặng ở xung quanh bố trí trận pháp. Đối với thuật pháp đại sư mà nói, dùng vũ lực là một biện pháp ngu ngốc, bọn họ cần phải không một tiếng động mà lấy đi tính mạng của người khác.

Điền đại sư lấy một loạt những bùa chú vẽ tự phù quỷ dị và một đám bình nhỏ màu đen từ trong túi ra.

“Các người đem những thứ này chôn tám vị trí Cần, Khôn, Chấn, Tốn, Khảm, Ly, Cấn, Đoái. Chờ lát nữa tôi sẽ thi pháp, nhốt hai kẻ này lại.” Điền đại sư lạnh lùng nói.

“Vâng.” Đồ đệ của lão nhanh chóng dựa theo yêu cầu mà chôn bùa chú với bình nhỏ xuống tám vị trí, chôn hết cả một đêm.

Sáng sớm hôm sau, Điền đại sư bắt đầu thi pháp, tám vị trí này đột nhiên hiện lên một loại trận đồ mà Điền đại sư cũng dùng thủ pháp cao siêu để kích thích tám trận đồ này. Có thể nhìn ra thuật pháp này cũng khiến lão phải tiêu hao sức lực rất lớn, chỉ một lát sau cả người lão đã ướt đẫm mồ hôi.

“Được rồi.” Kéo dài tới sẩm tối, Điền đại sư mới dừng lại động tác trong tay. Khác với buổi sáng, sau khi trận pháp này hoàn thành, trông lão lại càng có tinh thần, da dẻ cũng có vẻ trẻ hơn vài tuổi.

“Điền đại sư, nhìn thế này… hình như không có gì khác biệt?”

Điền Đại sư liếc gã một cái, hừ một tiếng, bước ra một bước nhưng trong chốc lát đã cách xa đến mười mét.

“Cái quái gì thế này?” Chiêu thức ấy lập tức trấn trụ tất cả mọi người.

“Trận pháp này tên là khóa tâm bát trận đồ. Chỉ cần ở trong trận pháp này, sư phụ của chúng tôi là vô địch, bất khả bại!” Những thanh niên kia có chút tự kiêu mà nói.

Trong lúc bọn họ nói chuyện, Điền đại sư đã đi tới sau lưng của Mặt Thẹo.

Đôi mắt đang khép hờ của Mặt Thẹo lập tức mở to ra, vội vàng quay người lại hô lớn: “Là kẻ nào?”

Điền Đại sư không thèm nói gì, lão chỉ đưa tay ra chỉ một cái thì Mặt Thẹo đã trực tiếp bay ra xa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.