Chiến Thần Vĩ Đại Nhất

Chương 76: Chương 76




Sau khi Tần Trạm bước vào Trúc cơ kỳ, khí tức trên người hoàn toàn bất đồng, vẻ mặt không lộ vui buồn, sắc mặt càng là vô cùng hờ hững lạnh nhạt.

Giống như mấy người ở trước mặt anh không phải là thuật pháp đại sư gì cả mà chỉ là một nhánh hoa ngọn cỏ ven đường mà thôi.

“Tần… Anh Tần..” Mặt Thẹo thấy Tần Trạm đã tỉnh lại, cũng thở phào một hơi. Cậu ta thở thoi thóp, gian nan vươn tay hướng về Tần Trạm.

Tần Trạm cau mày, trong mắt cũng toát ra sát ý. Chỉ là một ánh mắt, lại khiến mọi người ở đây cảm thấy lạnh buốt sống lưng, giống như con mồi đang bị thú dữ khóa chặt lại. Nháy mắt thân ảnh của Tần Trạm biến mất, rồi lại nháy mắt xuất hiện trước mặt Mặt Thẹo.

“Anh Tần, anh rốt cuộc cũng tỉnh rồi.” Mặt Thẹo vừa mở miệng, máu tươi cũng ào ào phun ra.

Tần Trạm vỗ vai cậu ta, lẳng lặng mà nói: “Nghỉ ngơi chút đi, lát nữa tôi đưa cậu về nhà”

“Tôi… Tôi có thể sẽ phải bỏ mạng ở đây rồi.” Mặt Thẹo cười chua xót khiến người khác cảm thấy có chút đau lòng.

“Cậu sẽ không chết.” Tần Trạm lạnh giọng nói.

Anh đưa tay đặt lên miệng vết thương sau lưng Mặt Thẹo, từng luồng linh lực truyền vào trong, tạm thời khoá lại huyệt đạo quanh miệng vết thương khiến máu ngừng chảy.

Ngay sau đó Tần Trạm nhớ lại tâm pháp Châu Thiên Hành Vân, dựa theo công pháp này mà tạm thời giữ lại mạng sống cho Mặt Thẹo.

“Ha ha, Tần Trạm, có vẻ như lão đây đã coi thường cậu rồi.” Điền đại sư đứng cách đó không xa đột nhiên vuốt râu cười nhạt nói: “Không thể không công nhận, cậu đúng là một kỳ tài võ học.”

Tần Trạm chậm rãi đứng dậy, nhìn về phía Điền đại sư, lạnh lùng nói: “Là ai phái ông tới đây?”

“Có còn quan trọng nữa không?” Điền đại sư cười nhạt.

“Quan trọng chứ.” Tần Trạm gật đầu. “Như vậy sẽ tiện cho tôi đi báo thù.”

“Ha ha! Cũng mạnh miệng đấy chứ!”

Điền đại sư không nhịn được cười lớn nói. “Cậu thực sự nghĩ rằng bản thân có thể sống mà rời khỏi đây hay sao? Xung quanh đây đều bị tôi bố trí trận pháp. Mà chỉ cần ở trong trận pháp này thì tôi sẽ vô địch!”

“Thuật pháp đại sư ư?” Tần Trạm nheo mắt, liếc về phía Điền đại sư, thấy trong thể xác của lão các mạch máu đều đen nhánh một màu, rõ ràng là đã tu luyện một loại tà thuật nào đó.

“Nếu cậu đã biết vậy còn không mau đầu hàng, đưa tay chịu trói?” Điền đại sư cười nhạt, nói.

“Một khi tôi đã bố trí xong trận pháp thì cái danh cao thủ võ đạo đều không được coi là gì cả, võ thuật vĩnh viễn không bao giờ là đối thủ của thuật pháp!”

“Ồ?” Tần Trạm nhướng mày. “Nhưng, ai nói với ông là tôi tu võ đạo đây?”

“Chẳng lẽ cậu lại là song tu?” Điền đại sư khẽ hừ một tiếng: “Tôi đã sống bao nhiêu năm nay, số lượng cao thủ mà tôi từng gặp cũng nhiều vô số kể, nhưng những người song tu thì không quá mười người, chẳng lẽ cậu lại là một trong mười người đó?”

Tần Trạm lắc đầu, có chút tiếc hận nói: “Lẽ ra ông nên hỏi thăm cho rõ ràng. Cái thủ đoạn thuật pháp cao siêu của ông chẳng qua cũng chỉ là trò chơi con trẻ đối với tôi mà thôi.”

Đây cũng là sự thật, mấy cái thuật pháp của lão, làm sao có thể đem ra so sánh với thủ pháp của Tần Trạm được.

“Nói phét không biết ngượng mồm!” Điền đại sư quát một tiếng, trong nháy mắt thân hình của lão đã biến mất không thấy, giống như thuấn di vậy.

“Chỉ cần ở trong trận pháp này thì lão đây muốn làm gì thì làm!” Giọng nói của lão vang lên ở phía sau lưng của Tần Trạm.

Tần Trạm hừ nhẹ một tiếng, đầu cũng không thèm quay lại, chỉ nhẹ nhàng nhấc chân lên, nhẹ nhàng giẫm xuống đất một cái. Ngay lập tức, tám vị trí lúc trước được đồ đệ của Điền đại sư chôn đồ xuống bỗng dưng nổ mạnh, tám cái bình đen nhỏ và tám mảnh bùa chú bay lên không trung.

“Sao lại thế được?” Sắc mặt của Điền đại sư thay đổi, kinh hãi hô lên: “Rõ ràng mắt trận đâu phải ở dưới chân cậu!”

“Đoàng!” Ngay trong lúc lão đang nói thì tám cái bình nhỏ lập tức vỡ tan thành trăm mảnh mà tám tấm bùa cũng cháy thành tro tàn bị gió thổi bay không sót lại cái gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.