Chiến Thần Xuất Kích

Chương 29: Chương 29: Tặng thư mời




Bên ngoài biệt thự nhà họ Đường.

“Đủ rồi!” Đường Sở Vi hất tay Giang Cung Tuấn, rưng rưng nhìn anh: “Giang Cung Tuấn, anh còn chưa càn quấy đủ hả? Đây là nhà họ Đường, ông nội yêu cầu anh quỳ xuống thì anh cứ quỳ đi, sao anh cứng đầu vậy hả?”

“Sở Vi, anh…”

“Chính anh về đi” Đường Sở Vi không nhiều lời, quay lưng trở về nhà họ Đường.

Giang Cung Tuấn bất đắc dĩ. Anh đường đường là Hắc Long, khi nào từng bị đối xử như vậy? Nhưng vì Đường Sở Vi, anh vẫn lựa chọn nhẫn nại. Anh biết trong mắt Đường Sở Vi, người nhà quan trọng hơn tất cả. Đường Sở Ví lại vào biệt thự, anh không đuổi theo mà chờ ở ngoài cửa. Anh ngồi trên bậc thang, lây một điếu thuốc châm lên, đông thời cầm di động gọi cho Ngô Huy: “Tôi muốn gặp Tiêu Dao Vương”

Bây giờ việc anh có thể làm là giúp Sở Vi kiếm được một tấm thư mời. Vậy thì địa vị của Sở Vi trong gia tộc sẽ càng ngày càng cao, Sở Vi sẽ vui vẻ.

Không lâu sau, Ngô Huy gọi điện thoại lại: “Anh Giang, em đã hẹn rồi, Tiêu Dao Vương muốn đích thân gặp anh. Anh nói thời gian đi.”

“Buổi tối, hoa viên trung ương”

“Vâng, em sẽ trả lời cho Tiêu Dao Vương ngay.”

Gọi điện xong, Giang Cung Tuấn bèn chờ ngoài cửa. Cuộc họp gia tộc nhà họ Đường kéo dài hơn một tiếng. Một tiếng sau, người nhà họ Đường lần lượt rời đi, gia đình Đường Sở Vi cũng đi ra. Cả nhà đều đanh mắt, Hà Diệp Mai càng mắng mỏ Giang Cung Tuấn, yêu câu Đường Sở Vi ly hôn với Giang Cung Tuấn. Người tức giận nhất là Đường Tấn. Cổ phần của ba tương lai sẽ được chuyển cho cậu ta, bây giờ lại vì Giang Cung Tuấn mà bị Đường Thành Lâm thu hồi mất một nửa, đây chính là mấy chục tỷ đấy!

“Đúng là đồ phế vật! Làm đâu hỏng đấy!”

Đường Tấn hung tợn trừng Giang Cung Tuấn.

“Được rồi, đừng trách Giang Cung Tuấn nữa, anh ấy cũng muốn giúp chị thôi mà” Đường Sở Vi đã tỉnh táo lại. Lúc nãy cô quá xúc động, bây giờ ngẫm lại, cô thấy mình rất có lỗi với Giang Cung Tuấn. Giang Cung Tuấn đã giúp cô mà cô còn trách cứ anh.

Giang Cung Tuấn cười nói: “Không sao đâu Sở Vi. Em yên tâm, anh nhất định sẽ giúp nhà họ Đường kiếm được một tấm thư mời, lúc đó địa vị của em trong gia tộc sẽ tăng lên”

Nhưng không một ai tin tưởng lời của anh.

“Còn có lần sau thì tao không tha cho mày đâu!” Hà Diệp Mai mắng xong xoay người rời đi.

Về đến nhà, cả nhà đều không ai ưa Giang Cung Tuấn. Một mình Giang Cung Tuấn ra ngoài ban công hút thuốc. Đường Bình đi tới: “Giang Cung Tuấn, cậu đừng để bụng, dần dần rồi sẽ quen thôi”

Giang Cung Tuấn nhìn Đường Bình, không nói một lời. Sống bất lực đến mức này, chắc cả thể giới chỉ có mình Đường Bình mà thôi. Đường Bình cũng rất biết điều không lên tiếng.

Ban ngày, Giang Cung Tuấn vẫn ở nhà quét dọn nấu cơm, thanh nhàn thoải mái. Anh không quan tâm ánh mắt của nhà họ Đường, anh chỉ để ý Đường Sở Vi.

Buổi tối, Giang Cung Tuấn kiếm cớ ra ngoài.

Hoa viên trung ương trong thành phố, có hai người ngồi trong đình nghỉ mát.

“Cậu giết Tiêu Chinh hả?”

“Đúng”

Đối mặt với Tiêu Dao Vương chất vấn, Giang Cung Tuấn không phủ nhận: “Ông ta đáng chết.

Người nhà họ Tiêu cũng phải chết.”

Tiêu Dao Vương nhíu mày, chợt hỏi: “Lần này cậu gặp tôi là vì chuyện gì?”

“Không có chuyện gì quan trọng đâu. Nhà họ Đường muốn có một tấm thư mời tham dự nghi thức nhậm chức của ông, ông phái người tặng một tấm là được” Nói xong, Giang Cung Tuấn đứng dậy muốn rời đi. Mặc dù anh và Tiêu Dao Vương có cùng đẳng cấp, nhưng anh chưa bao giờ để mắt tới Tiêu Dao Vương. Chẳng những mình Tiêu Dao Vương mà dù là bốn đại tướng khác tề tựu, anh cũng sẽ quan tâm.

“Khoan đã” Tiêu Dạo Vương kêu lên.

“Hả?” Giang Cung Tuấn dừng lại nhìn ông ta: “Sao vậy? Ông còn có chuyện khác à?”

“Tiêu Chinh là thuộc hạ của tôi” Tiêu Dao Vương hơi tức giận. Tiêu Chinh là thuộc hạ của ông ta, bây giờ bị Giang Cung Tuấn giết, vậy mà Giang Cung Tuấn lại không giải thích một lời.

“Vậy thì sao?” Giang Cung Tuấn lạnh lùng hỏi lại.

“Cậu không giải thích cho tôi hả?”

“Tôi đã nói rồi, ông ta đáng chết. Không phải tôi đang xin ông cho thư mời, ông thích cho hay không thì tùy ông, không cho thì thôi” Nói xong, Giang Cung Tuấn xoay người rời đi.

Sau khi anh rời đi, một người đàn ông bước ra từ sau tấm rèm đen.

“Vương, cậu ta thật không coi ai ra gì.”

Tiêu Dao Vương nâng tay, cười khổ: “Cậu ta vốn dĩ là như vậy. Đừng nói là tôi, cho dù Thiên Tử đích thân tới đây, chưa chắc cậu ta đã để mắt.

Chuyện này cứ quên đi, đúng là Tiêu Chinh tự làm tự chịu. Cậu đích thân tới nhà họ Đường một chuyến, tặng cho họ một tấm thư mời”

Người đàn ông không cam lòng hỏi: “Chẳng lẽ chúng ta cứ bỏ qua?”

Tiêu Dao Vương nhìn anh ta: “Không thì sao?

Còn có thể làm gì? Giết cậu ta hả? Mặc dù cậu ta đã nộp đơn từ chức, nhưng cấp trên còn chưa duyệt, hơn nữa cậu ta là Hắc Long, thống lĩnh của trăm vạn quân Hắc Long. Mặc dù thời quan phong tướng ngắn nhất, nhưng bốn quân đoàn khác cộng lại chưa chắc đã bằng quân Hắc Long của cậu ta. Quân Hắc Long coi cậu ta là cầm đầu, cấp trên cũng rất coi trọng cậu ta”

“Vâng, thuộc hạ sẽ tới.nhà:họ Đường ngay.”

Người đàn ông không nhiều lời.

“Hây” Tiêu Dao Vương thở dài: “Năm quân khu sát nhập, lại bị đẩy lên đầu.sóng rồi”

Năm quân khu chỉnh đốn và sát nhập, vốn công việc này sẽ không rơi vào đầu ông, nhưng Hắc Long phát hiện từ trước nên đã xin từ chức.

Cùng lúc đó, bên ngoài biệt thự nhà họ Đường, một chiếc xe.Jeep chạy tới, mấy người đàn ông mặc quân phục bước xuống xe, đi tới gõ cửa nhà họ Đường. Đường Thành Lâm thấy có quân nhân tới nhà từ camera, lập tức đích thân nghênh đón: “Tướng… Tướng quân, có việc gì vậy s Vụ Tiêu Chinh lần trước khiến ông ta bị ám ảnh, ông ta sợ lại là ngoài ý muốn nên hỏi rất cẩn thận.

Một người đàn ông trung niên mặc quân phục đưa cho Đường Thành Lâm một tấm thiệp mời tinh xảo, nói: “Thư mời tham dự nghi thức nhậm chức của Tiêu Dao Vương”

Đường Thành Lâm chấn động. Thư… Thư mời?

“Đường Thành Lâm, ông có một đứa cháu rể tuyệt đấy” Người đàn ông trung niên đó nói một câu rồi xoay người rời đi.

Đường Thành Lâm nhìn lá thư mời này, nhất thời không phản ứng kịp.

“Ông nội, chuyện gì vậy?” Đường Mỹ Oanh hỏi.

“Thư… Thư mời do lính Tây Cương đưa tới.”

Đường Thành Lâm hoảng hốt nói.

“Hả? Nhanh vậy à? Cháu không lừa ông đúng không? Cháu đã nói rồi, cứ giao cho Liêu Súng đi, ông xem, mới nửa ngày mà nhà họ Liễu đã giúp đố, quân Tây Cương đích thân đưa thư mời tới rồi đấy.

Liễu Súng đi ra, hỏi: “Mỹ Oanh, chuyện gì mà em vui vậy?”

“Anh yêu, cảm ơn anh” Đường Mỹ Oanh hôn lên má Liễu Súng: “Cảm ơn anh đã nhờ nhà họ Liễu ra mặt giúp nhà họ Đường nhận được thư mời.

Liễu Súng sững sờ. Nhà họ Liêu ra mặt ư?

Anh ta đã nói với ba chuyện này rồi, nhưng bây giờ ba anh ta còn đang buồn rầu, đã tặng cho các nhân vật lớn tổng cộng mười mấy tỷ tiền quà tặng để nhận được một tấm thư mời, làm gì có rảnh rỗi mà giúp nhà họ Đường nhận được một tấm? Anh ta hơi đần ra, nhưng vẻ mặt lại đắc ý nói: “Nhà họ Liễu ra mặt, muốn một tấm thư mời còn không phải đơn giản hay sao?”

“Liễu Súng, cảm ơn cháu, thật sự cảm ơn cháu, cháu đúng là cháu rể hiền của ông” Đường Thành Lâm cũng hoàn hồn, cười không ngậm mồm lại được. Người tặng thư mời nói ông ta có một đứa cháu rể tuyệt vời, ông ta dám khẳng định đó là Liễu Súng. Bởi vì trong số đám cháu rể, chỉ có mỗi Liễu Súng có gia thế lớn nhất.

“Cháu rể ngoan, mau vào phòng ngồi đi, ông sẽ cho cháu một phong bì dày, cháu mang về cho ba cháu, cảm ơn ông ấy đã ra mặt xin một lá thư mời cho nhà họ Đường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.