Chiến Thần Xuất Kích

Chương 159: Chương 159: Thực Sự Cùng Một Tính Tình




Chú út của Đường Sở Vi tên là Hà Nhuận.

Tài sản của Hà Nhuận nhiều gấp mấy lần tài sản của nhà họ Đường.

Mà Hà Huy Thành là con trai duy nhất của Hà Nhuận.

Sau khi tốt nghiệp đại học học anh ta được rèn luyện trong công ty của gia tộc, qua mấy năm đã là tổng giám đốc của công ty.

Lại qua vài năm nữa thì có thể trở thành chủ tịch.

Gia đình Hà Nhuận cũng là đối tượng được nhà họ Hà nịnh hót.

Bởi vì gia đình Hà Nhuận rất hào phóng, chỉ cần nhà họ Hà mở miệng mượn tiền thì đều sẽ cho mượn không cân nói nhiều lời, hơn nữa còn chưa bao giờ yêu cầu hoàn trả.

Những năm qua gia đình Hà Nhuận đã cho mượn hàng triệu đô la.

Hà Nhuận đi tới, nhìn chiếc xe thể thao Ferrari phiên bản giới hạn màu đỏ đậu ở cửa, gật đầu bình luận: “Ừm, coi như không tệ, giá hơn tám tỷ tư, coi thể được coi như là xe hạng sang hàng đầu, Đường Tấn, của cậu à?”

“Đúng vậy.”

Đường Tấn ngẩng đầu lên.

Cậu ta biết nhà Hà Huy Thành giàu có, trước kia đến nhà bà ngoại, cậu ta đều là đối tượng bị đả kích, đặc biệt là Hà Huy Thành, mỗi lân đều xem thường cậu ta.

Bây giờ, cuối cùng cũng có cơ hội ngẩng đầu ở trước mặt Hà Huy Thành.

“Phát đạt rồi à?” Hà Huy Thành nhìn Đường Tấn.

“Đúng vậy, lẽ nào anh họ không biết, bây giờ nhà em nắm giữ cổ phần 50% của nhà họ Đường, hơn nữa chị em còn tự thu mua một công ty ngàn tám tỷ, tự làm bà chủ đây, nhà em còn có căn biệt thự trong khu biệt thự Cẩm Tú mấy chục triệu đô”

“Ồ”

Hà Huy Thành hơi kinh ngạc.

Tình hình nhà họ Đường thế nào anh ta biết, sao có thể bỗng nhiên nổi lên như vậy chứ?

Anh ta nhìn thấy Đường Sở Vi, cũng bị sự xinh đẹp của Đường Sở Vi làm kinh ngạc.

“Đây, đây là em họ Sở Vi à?”

Đường Sở Vi gật đầu, gọi: “Anh họ”

Giang Cung Tuấn cũng gọi theo: “Anh họ”

Ánh mắt Hà Huy Thành dừng trên người Giang Cung Tuấn, quét nhìn anh từ trên xuống dưới, rôi sau đó lại nhìn Đường Sở Vi.

Anh ta vừa liếc nhìn đã có thể nhìn ra cách ăn mặc của Đường Sở Vi giá trị xa xỉ.

Mà Giang Cung Tuấn lại quá bình thường.

“Ừ”

Anh ta không nói nhiêu, chỉ gật đông nhẹ giọng đáp lại.

Sau khi Hà Huy Thành đến, nhà họ Hà bắt đầu nịnh bợ Hà Huy Thành.

Mọi người ngôi trên cát trò chuyện.

Giang Cung Tuấn ngồi một bên, một mình hút thuốc.

Nói thật, anh thấy rất phản cảm với nhà họ Hà.

Bởi vì giỗng như Đường Sở Sở nói, đều có cùng tính tình với Hà Diệp Mai.

Chủ đề trò chuyện của nhà họ Hà đều là tiền, đều là quyền.

Người này khoe con trai mình lên làm đội trưởng chỉ đội.

Người kia khen con trai mình trở thành người đứng đầu huyện một huyện nào đó.

Hà Trạch cậu cả của Đường Sở Vi cũng khen con gái mình, nhìn mọi người, rồi khoe khoang nói: “Nói đến nói đi, vẫn là Hà Nhược Loan nhà tôi có triển vọng, bây giờ đang làm việc trong tập đoàn Vượt qua Thời Đại ở thành phố Tử Đằng, hơn nữa còn là người phụ trách chính, nghe Hà Nhược Loan nói, tiền lương tháng sáu mươi triệu đấy”

Nghe vậy, ánh mắt không ít đều dừng trên người Hà Nhược Loan.

Ngay cả Hà Huy Thành cũng kinh ngạc, hỏi: “Hà Nhược Loan, không phải chứ, chị không nói lời nào đã đến làm việc ở Vượt qua Thời Đại rồi, là tập đoàn Vượt qua Thời Đại ở thành phố Tử Đằng đã mua cả một thành phố mới đó sao?”

Hà Nhược Loan thì nhìn Giang Cung Tuấn ngồi cách đó không xa.

Cô ta có thể đến tập đoàn Vượt qua Thời Đại làm việc đều là nhờ Giang Cung Tuấn.

Giang Cung Tuấn mới là đại lão chân chính đang che giấu.

Ai có thể nghĩ rằng con rể ở rể của nhà họ Đường, tên vô dụng trong mắt mọi người lại là Hắc Long thống soái Nam Cương, là ông chủ sau bức màn của tập đoàn Vượt qua Thời Đại chứ.

Sau Khi Hà Nhược Loan hồi thần, gật đầu nói: “Cũng trùng hợp thôi, là chị may mắn, quen biết chủ tịch Bạch tổng của Vượt qua Thời Đại nên mới có thể làm người phụ trách bộ phận: Hà Huy Thành kinh ngạc nói: “Hà Huy Thành, người phụ trách bộ phận nào vậy?”

Hà Nhược Loan nói: “Chị chỉ là phụ trách chiêu thương thực phẩm”

Hà Huy Thành vội nói: “Hà Nhược Loan, là thế này, nhà em định đóng trụ sở ở tập đoàn Vượt qua Thời Đại Tử Đằng, nhưng bây giờ tập đoàn Vượt qua Thời Đại chỉ chiêu thương đối ngoại với các tập đoàn lớn thực sự, vân không chiêu thương với các tập đoàn nhỏ, chị lại là cấp cao ở Vượt qua Thời Đại, chị giúp gọi tất cả các mối quan hệ, để nhà em vào đóng trụ sở trước đi”

“Chuyện này?”

Hà Nhược Loan khó xử.

Công ty có quy tắc, nghiêm cấm các hành vi đen tối, nghiêm cấm giao thiệp, một khi điều tra được sẽ nghiêm trị không tha.

Người nhà muốn nhờ thì cô ta cũng khó từ chối được.

Cô ta nhìn Giang Cung Tuấn cách đó không xa, thấy Giang Cung Tuấn cũng không nói gì, suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Chuyện này chị cũng không quyết định được, sau khi về chị nói với Bạch Tổng thử”

“Tốt quá” Hà Huy Thành kích động kêu lên: “Vẫn là Hà Nhược Loan có bản lĩnh, lẫn vào được.

tập đoàn Vượt qua Thời Đại, còn là người quản lý bộ phận”

Hà Trạch đắc ý.

Có con gái như thế thật sự tăng thể diện cho nhà họ Hà.

Sau khi biết được chức vị bây giờ của Hà Nhược Loan, cả nhà lại bắt đầu bợ đỡ Hà Nhược Loan.

“Hà Nhược Loan, cháu đã phát đạt như vậy rồi, vậy giúp anh họ cháu đi, sắp xếp một chức vị nào đó như quản lý ở bộ phận cháu phụ trách cho nó được không?”

“Hà Nhược Loan, cọn gái nhà cậu cũng tốt nghiệp đại học, tìm công việc khắp cũng không hài lòng, như vậy đi, cậu cùng về Tử Đằng với con, sắp xếp cho nó một chức vị nho nhỏ, cũng không cần quá cao, tiền lương có thể được hơn chục triệu là được rồi”

Hà Nhược Loan không thể chối từ.

Cô muốn từ chối.

Nhưng ba cô lại đồng ý.

“Đều là người một người, chút chuyện nhỏ này Hà Nhược Loan nhà ta chắc chắn sẽ giúp.”

“Ba” Hà Nhược Loan oán trách nhìn Hà Trạch.

Tìm phiền phức hết sức cho cô ta.

Bây giờ tuy cô ta là người phụ trách một bộ phận.

Mà ở tập đoàn Vượt qua Thời Đại, một bộ phận đã tương đương với một công ty con.

Nhưng tập đoàn Vượt qua Thời Đại có bộ phận nhân sự độc lập.

Các bộ phận, chức vị quan trọng của công ty, đều do bộ phận nhân sự trình lên, Bạch Tâm đồng ý mới có thể quyết định.

Mà quyền lực của cô ta chỉ có thể sắp xếp các chức vị nhân viên bình thường.

“Hà Nhược Loan, vậy cảm ơn con nhé”

“Hà Nhược Loan, cậu thay Hà Hiên cảm ơn con: Cả nhà nhạo n

Mà Hà Huy Thành thì khen ngợi: “Hà Nhược Loan, tập đoàn Vượt qua Thời Đại không dễ vào được, cho dù nhân viên bình thường nhất cũng cần bằng cấp và kinh nghiệm công việc cực cao mới có thể vào, chị vừa vào Vượt qua Thời Đại đã là người phụ trách quan trọng của bộ phận, tiền lương sáu mươi triệu tuy không nhiều, nhưng công việc này hai trăm triệu, hai tỷ cũng không mua được, bây giờ sáu trăm triệu, sáu tỷ cũng không mua được, việc chị phải làm bây giờ là mở rộng mối quan hệ của mình để đặt nền móng cho nhà họ Hà chúng ta.”

Hà Nhược Loan bất lực.

Đại lão chân chính không nịnh bợ đi, nịnh bợ cô ta làm gì?

Giang Cung Tuấn ngồi một bên, im lặng nghe hết, cũng không nói nhiều.

Đường Sở Sở còn cho rằng anh không quen biết ai, cho nên khó chen vào, cũng bước đến ngồi cùng với anh, nói chuyện với anh, để anh không phải buồn chán nữa.

Sau khi nịnh bợ Hà Nhược Loan xong, mọi người bắn đầu bàn tán về Giang Cung Tuấn.

“Diệp Mai, em cũng thật là, bây giờ Sở Sở cũng là chủ tịch một công ty rồi. Tuy không phải công ty lớn nhưng cũng được mua với giá mấy chục triệu đô la, bây giờ cũng có tiền rồi, sao có thể tuyển con rể ở rể vậy chứ?”

“Đúng vậy, tôi nghe nói, Giang Cung Tuấn này không có bản lĩnh gì cả, chỉ tham gia quân ngũ rồi xuất ngũ về thôi, ăn ở nhà họ Đường, uống ở nhà họ Đường, cùng không đi làm”

“Con rể như vậy, đem về làm gì vậy?”

Mọi người anh nói một câu, tôi nói một câu, chê bai Giang Cung Tuấn thậm tệ.

Hà Huy Thành sớm đã muốn nói rồi, chỉ là ngại không nói ra.

Bây giờ người lớn trong nhà mở miệng, anh ta cũng nói: “Dì Mai, con thấy, Giang Cung Tuấn không xứng với Sở Vi, con cũng quen biết không ít cậu ấm con nhà giàu sang, còn quen biết nhà họ Hứa nữa, dì biết nhà họ Hứa không, đại biểu gia tộc Hồng Bắc của liên kết thương mại năm tỉnh, tài sản hơn mười tỷ đô, như vậy đi, ngày mai cháu gọi người bạn họ Hà đến cửa, gặp em họ Sở Vi, xem thử hai người có trao đổi liên lạc không, nếu có thì ly hôn với Giang Cung Tuấn đi”

Đường Sở Vi biết, đến nhà bà ngoại chắc chắn Giang Cung Tuấn sẽ bị nói.

Cô biện giải cho Giang Cung Tuấn: “Chồng cháu không phải người vô dụng, chồng cháu là người không để lộ tài năng, nhưng không thèm tranh đấu mà thôi.”

Hà Nhược Loan nghe vậy sửng sốt.

Lẽ nào Đường Sở Vi biết thân phận của Giang Cung Tuấn rồi?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.