Chiến Thần Xuất Kích

Chương 258: Chương 258: Từ chối ba nghìn tỷ




Giang Cung Tuấn sờ mũi, hỏi: “Cô nhìn tôi như vậy làm gì?”

“Anh rốt cuộc là ai?”

Hứa Linh hỏi lại lân nữa.

Hôm nay, thân phận bại lộ ra ngoài của Giang Cung Tuấn đã vượt quá tưởng tượng của Hứa Linh, đánh đổ nhận thức của cô ta.

Ai có thể ngờ được một người cam tâm tình nguyện ở rể nhà họ Đường lại là ông chủ đứng sau của Thời Đại, không những bỏ ra ba trăm triệu tỷ để mau lại thành phố mới Thời Đại mà bây giờ còn định bỏ ra thêm ba trăm triệu tỷ để bố trí, muốn tạo ra một đế quốc kinh doanh.

Rốt cuộc anh có bao nhiêu tiền?

Hứa Linh không có cách nào tưởng tượng được.

Giang Cung Tuấn thản nhiên cười nói: “Tôi còn có thể là ai chứ? Tôi là Giang Cung Tuấn, là người ở rể nhà họ Đường, là chồng của Đường Sở Vị”

“Không…” Hứa Linh phản bác: “Anh là Hắc Long, là Giang Cung Tuấn Hắc Long”

Giang Cung Tuấn sửa đúng lại: “Hắc Long đã chết rồi, sao tôi có thể là Hắc Long được chứ?

Được rồi, còn có chuyện gì không, nếu không thì tôi đi trước đây.”

Giang Cung Tuấn đứng dậy định đi.

“Đứng lại”

Hứa Linh kêu to.

Giang Cung Tuấn nhìn cô ta, trên mặt lộ ra một nụ cười trêu chọc: “Cô còn định truy cứu chuyện công trạng của tôi sao, hay là muốn đuổi tôi?”

Hứa Linh muốn nói đúng vậy.

Nhưng cô ta không có gan nói ra những lời đó.

“Tôi, tôi sẽ làm việc chăm chỉ, sẽ không phụ sự mong đợi của anh”

Cuối cùng, cô ta nói ra một câu như vậy.

Hiện tại, cô ta rốt cuộc đã biết vì sao cô ta được mời làm quản lý bộ phận nhưng cuối cùng lại trực tiếp trở thành phó chủ tịch. Tất cả những chuyện này đều là do Giang Cung Tuấn cho phép.

Nếu không có cái gật đầu của Giang Cung Tuấn thì sao cô ta có thể ngồi lên vị trí phó chủ tịch cơ chứ.

Cô ta nghĩ tới cũng cảm thấy buồn cười.

Một nhân vật lớn như vậy mà cô ta lại định phế bỏ.

Đây là lần đầu tiên cô ta nhìn nhầm người.

“Ừm”

Giang Cung Tuấn gật đầu, không nói gì thêm mà xoay người rời đi.

Hứa Linh nhìn Giang Cung Tuấn rời khỏi phòng làm việc cho đến khi anh bước khỏi cửa thì cô ta mới uể oải ngồi xuống ghế sofa ở chỗ nghỉ ngơi. Lúc này, vẻ mặt của cô ta rất phức tạp, cũng không biết trong lòng đang nghĩ cái gì.

“Anh ta rốt cuộc là ai?”

Hứa Linh nghĩ thế nào cũng không ra.

Giang Cung Tuấn đến ở rể nhà họ Đường lại là người mua thành phố mới Thời Đại, là ông chủ đứng sau của Thời Đại.

Từ sau lần ở trang viên Long Tuyên thì cô ta đã nghi ngờ thân phận của Giang Cung Tuấn.

Cô ta chẳng qua chỉ liên tưởng Giang Cung Tuấn và Hắc Long, cho rằng anh là Hắc Long. Có điêu, hiện tại xem ra thì anh cũng không phải Hắc Long mà là có lai lịch khác.

Chỉ là, cô ta không nghĩ ra được rốt cuộc lai lịch của anh là gì.

“Thật sự là một người đàn ông như thân”

Hứa Linh nhỏ giọng lẩm bẩm.

Giang Cung Tuấn vừa mới bước ra khỏi tòa nhà của Thời Đại ra ngoài thì đã có một chiếc Rolls Royce chạy tới, một người đàn ông trung niên nhanh chóng xuống xe đi vê phía anh.

“Cậu Giang.”

Người đàn ông trung niên tôn kính mở miệng.

Giang Cung Tuấn nhìn Lỗ Sâm, thản nhiên nói: “Sao vậy, có chuyện gì hả?”

Lỗ Sâm lấy ra một tấm séc đưa cho anh: “Đây là tấm séc có giá trị ba nghìn tỷ, là quà cảm ơn cậu Giang đã cứu cô chủ, đồng thời cũng là phí cam kết để cậu Giang làm bác sĩ riêng cho cô chủ.

Ba nghìn tỷ?

Giang Cung Tuấn hơi ngạc nhiên.

Khắp thế giới này không có nhiều người có thể dễ dàng lấy ra ba nghìn tỷ tiền mặt. . truyện kiếm hiệp hay

Rốt cuộc Đan Thiến này có lai lịch gì, vậy mà lại có thể lấy ra ba nghìn tỷ để cảm ơn anh.

Có điều, anh cũng không thiếu tiền.

Đối với anh mà nói, tiền chỉ là một con số thôi.

“Không hiếm lạ”

Giang Cung Tuấn không dao động, thản nhiên nói: “Cứu cô ta chỉ vì cô ta may mắn, đúng lúc gặp tôi mà thôi, không còn lý do khác.”

Giang Cung Tuấn nói xong thì xoay người rời đi.

Lỗ Sâm nhíu mày.

Đây chính là ba nghìn tỷ đó.

Đối với một người bình thường mà nói, ba nghìn tỷ này có sức hấp dẫn rất lớn.

Từ xưa đến nay, không biết đã có bao nhiêu người vì tiền tài mà chôn vùi sinh mạng nhưng bây giờ Giang Cung Tuấn vậy mà lại không cần ba nghìn tỷ mà ông ta tặng không cho anh.

“Chẳng lẽ cậu ta thật sự là thế ngoại cao nhân, không màng danh lợi?”

Ông ta khẽ lẩm bẩm.

Giang Cung Tuấn rời khỏi Thời Đại nhưng lại không về nhà mà tới bệnh viện quân khu thăm Tào Huấn.

Lỗ Sâm cũng đã đi về.

Trong một căn biệt thự lớn ở thành phố Tử Đằng.

“Cô chủ, cậu ta từ chối rồi”

“Cái gì? Từ chối?” Đan Thiến ngạc nhiên, tiếng nói to hơn tới tám mươi đề xi ben: “Anh ta cứ như vậy mà từ chối nhận ba nghìn tỷ?”

“Đúng vậy, tôi cũng rất buồn bực. Đây chính là ba nghìn tỷ đó, tiền lương của cậu ta ở Tập đoàn Thời Đại cũng mới chỉ có mười lăm triệu thôi, cho dù có tính thêm hoa hồng của công trạng thì một tháng cũng chỉ có thể lấy được cao nhất là sáu mươi triệu thôi. Hơn nữa, bây giờ nhà họ Đường đã phá sản, cậu ta hẳn là cũng rất cần số tiền này, sao lại từ chối như vậy chứ?”

Lỗ Sâm cũng không hiểu nổi.

“Cô chủ, không lẽ cậu ta thật sự là thế ngoại cao nhân, không màng danh lợi?”

Đan Thiến liếc mắt nhìn Lỗ Sâm: “Ông ngốc hả? Trên đời này có người như vậy sao?”

Lõ Sâm suy nghĩ một hồi. Trên đời này quả thật không có người như vậy, không ai có thể từ chối sức hấp dẫn của tiền bạc.

Ông ta nghĩ một lát rồi nói: “Chỉ có một khả năng”

“Gì?” Đan Thiến nhìn ông ta.

Lỗ Sâm phân tích: “Cậu ta biết cô chủ đến từ phương Bắc, là người của nhà họ Đan ở phương Bắc, biết được thế lực của nhà họ Đan. Không phải cậu ta chướng mắt ba nghìn tỷ này mà là cậu †a muốn nhân cơ hội này để đòi nhiều tiền hơn”

“Ùm”

Đan Thiến suy tư gì đó, có lẽ là như vậy.

Cô ta đột nhiên nói: “Lỗ Sâm, tôi nhắc ông nhớ anh ta có thể trị khỏi bệnh cho tôi, tôi có thể sống được hay không đều phải dựa vào anh ta.

Cho nên, cho dù có ra thêm nhiều tiền hơn nữa thì ông cũng phải kéo anh ta về cho tôi”

Lỗ Sâm gật đầu nói: “Cô chủ, tôi đã báo cho.

ông chủ rồi, ông chủ đã bỏ hết mọi chuyện trong tay để chạy đến đây, dự tính là trước khi trời tối thì có thể đến thành phố Tử Đằng”

Cả chiều nay, Giang Cung Tuấn đều ở bệnh viện với Tào Huấn.

Tố chất cơ thể của Tào Huấn rất tốt, cao hơn người thường rất nhiều, có năng lực tự lành mạnh hơn người thường gấp mấy lần, từ lúc tỉnh lại đến giờ thì trạng thái tinh thần của cậu ta đều rất tốt.

Có điều, cậu ta lại muốn hút thuốc.

Nhưng Văn Tâm đang chăm sóc cậu ta lại không chịu cho cậu ta hút thuốc.

Cho nên, phải đợi đến khi Giang Cung Tuấn tới thì cậu ta mới được hút thuốc.

Trời rất nhanh đã tối rồi.

Giang Cung Tuấn cũng rời khỏi bệnh viện quân khu, trở về nhà họ Đường.

Cùng lúc đó, ở biệt thự nhà họ Đan.

Một người đàn ông trung niên được đám vệ sĩ vây quanh bước tới. Ông ta khoảng chừng năm mươi tuổi, dáng người cường tráng, trên mặt có một chòm râu, nhìn qua có chút hoang dại.

Một người hoang dại như vậy lại có lai lịch rất lớn.

Ông ta chính là bá chủ phương Bắc.

Ông ta là một ông chủ có gia tài khổng lồ, khống chế tất cả việc buôn bán đá quý ở phương Bắc.

Dưới tay ông ta có mỏ than đá, mỏ vàng, mỏ bạc, mỏ kim cương. Có thể nói, chỉ cần là việc khai thác trong lòng đất thì đều có liên quan đến ông ta.

“Ba”

Đan Thiến chạy tới chỗ người đàn ông hoang dại, nhào vào lòng ông ta.

“Ha ha… Thiến”

Đan Chiến cười ha hả ôm Đan Thiến.

“Ông chủ” Lỗ Sâm tôn kính mở miệng.

Đan Chiến buông Đan Thiến ra, hỏi Lỗ Sâm: “Lỗ Sâm, rốt cuộc người cứu Thiến là ai?”

Lỗ Sâm thành thật nói: “Tên cậu ta là Giang Cung Tuấn…”

Lỗ Sâm nói hết tất cả mọi chuyện về Giang Cung Tuấn cho Đan Chiến nghe, thậm chí còn nói đến tình hình hiện tại của nhà họ Đường và việc Giang Cung Tuấn từ chối nhận tấm séc ba nghìn tỷ.

“Ố, vậy à? Còn có chuyện từ chối nhận ba nghìn tỷ nữa sao?” Đan Chiến cũng khá ngạc nhiên.

Đan Thiến làm nũng với ông ta: “Ba, anh ta đã cứu con, con không cần biết ba dùng cách gì nhưng ba phải đưa anh ta đến cho con đó.”

Đan Chiến vuốt ve mái tóc đen của cô ta, cười nói: “Thiến, con yên tâm đi, ba chắc chắn sẽ dẫn cậu ta tới.”

“Lỗ Sâm: “Ông chủ, ông cứ dặn dò”

“Ông giúp tôi hẹn người đại diện của nhà họ Ngụy và nhà họ Hứa đi, tôi muốn gặp bọn họ”

“Vâng”

Lỗ Sâm tức khắc đi sắp xếp chuyện này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.