Chiến Thần Xuất Kích

Chương 290: Chương 290: Vòng thi thứ nhất




Sau khi Đường Sở Vi đi xuống sân khấu.

Khai Hiểu Đình tiếp tục mở miệng: “Vị trí thứ hai là Phương Thanh Tâm của Bách Thảo Đường, Phương Thanh Tâm chính là cháu gái của Phương thân y, hai mươi năm gân đây, mỗi lân đến Đại hội Y học cố truyền, Phương thần y đều có thể đánh bại tất cả, còn Phương Thanh Tâm là trò giỏi hơn thây”

Mao Kiên nói: “Xin mời Phương Thanh Tâm.”

Phương Thanh Tâm đi lên sân khấu.

Cô ta mặc váy trắng, giống như con thiên nga trắng cao quý.

Cô ta nhận lấy microphone.

Khai Hiểu Đình cười hỏi: “Bác sĩ Phương, lân đầu tiên tham gia đại hội y học, đoạt được vị trí thứ hai trong vòng chung kết, vào lúc này cô cảm thấy thế nào?

Phương Thanh Tâm rất khiêm tốn nói: “Có thể giao lưu với nhiều tiên bối của giới y học, đó là ước muốn của tôi, tôi tin lần này bất kể là thắng hay thua, tôi đều có thu hoạch rất lớn”

“Cảm ơn cô Phương” Mao Kiên mỉm cười và tiếp tục nói: “Vị trí thứ ba là Hàn Kim Thần của Trung tâm y tế Thái Thượng”

“Vị trí thứ tư là Hồng Tứ của Trung tâm y tế Thái Thượng.”

“Vị trí thứ năm là Mặc Tử của Mặc viện”

“Vị trí thứ sáu là Đào Bạch Bạch của dược quán Vô Cực.”

“Vị trí thứ bảy là Bách Thảo Đường…”

Hai người dẫn Chương trình đọc từng cái tên.

Những người được đọc tên lần lượt đi lên sân khấu.

Rất nhanh, một trăm người đã tập trung lại với nhau.

Trong lúc mọi người đi lên sân khẩu, Tần Tương đi tới chỗ của Đường Sở Vi, mỉm cười và nói: “Cô Sở Vi, cậu chủ nhà tôi muốn gặp cô.”

“Hả?”

Đường Sở Vi nhìn Tần Tương, không khỏi nhíu mày: “Cậu chủ nhà cô, là Hắc Long sao? Không phải anh ấy đã chết rồi sao?”

Đường Sở Vi từng đến tập đoàn Giang Long cho nên cô biết Tần Tương.

Nhìn thấy Tần Tương tới tìm mình, cô không khỏi nghi ngờ.

Tân Tương cười nói: “Đi cùng tôi”

Đường Sở Vi nghi ngờ, nhưng vẫn đi theo Tân Tương ra khỏi hội trường.

Bên ngoài hội trường lớn.

Giang Cung Tuấn dựa vào tường, ngậm một điếu thuốc.

Tần Tương dẫn theo Đường Sở Vĩ đi tới.

“Cậu chủ, tôi đưa Đường Sở Ví tới rồi”

Giang Cung Tuấn xua tay, nói: “Ừm, tôi biết rồi, cô đi đi”

“Dạ”

Tần Tương xoay người rời đi.

Còn Đường Sở Vi nhìn thấy Giang Cung Tuấn thì trợn tròn mắt.

Cái này?

Không phải Hắc Long Giang Cung Tuấn đã chết rồi sao, tại sao có thể còn sống được?

Cô cho rằng mình nhìn lầm, dùng sức dụi mắt, nhưng lại phát hiện đó là Hắc Long Giang Cung Tuấn.

Giang Cung Tuấn cười nhạt: “Sở Vi, đã lâu không gặp.”

“Anh…Anh…Anh còn sống sao?” Vẻ mặt của Đường Sở Vi kinh ngạc.

Giang Cung Tuấn sờ mũi, cười nói: “Sao vậy, rủa tôi chết sao?”

“Không…Không…Không phải” Đường Sở Vi vội vàng giải thích.

Giờ phút này cô rất căng thẳng.

Tim của cô đập liên hồi, giống như muốn nhảy ra ngoài.

Giang Cung Tuấn lấy một cái tai nghe không dây ra và đưa cho Đường Sở Vi.

Đường Sở Vi nhận lấy, trên mặt mang theo sự nghỉ ngờ, hỏi: “Đây, đây là cái gì?”

Giang Cung Tuấn nói: “Tai nghe không dây, đeo vào có thể nói chuyện với tôi, cô đeo tai nghe không dây, tham gia so tài y thuật, tôi đang âm thâm giúp cô.”

Đường Sở Vi không tin nổi.

Âm thầm giúp cô?

“Xin mời Đường Sở Vi lên sân khấu”

Một giọng nói vang vọng khắp hội trường lớn.

Giang Cung Tuấn kêu lên: “Kêu cô kìa, đi đi”

“Nhưng, tôi…

Giang Cung Tuấn xua tay, nói: “Yên tâm, không sao đâu.”

“Vâng”

Đường Sở Vi đeo tai nghe lên, sau đó nhanh chóng đi về hội trường, cô đi lên sân khấu dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người.

Top một trăm đã tập trung hết trên sản khấu Quy tắc so tài đã được lập ra từ lâu Khai Hiểu Đình và Mao Kiên tuyên bố về quy tắc so tài.

Quy tặc so tài của đại hội y học lần này rất đơn giản, PK một chọi một, năm mươi người thẳng sẽ vào nhóm thắng.

Nhóm thăng sẽ tạm thời an toàn Còn năm mươi người thua sẽ tiến hành kết hợp ngâu nhiên và PK quyết đấu lần nữa.

Người thăng tiến lên Người của nhóm thằng cũng tiến hành kết hợp ngấu nhiên và PK quyết đấu lần nữa Sau khi tuyên bố quy täc, trên hội trường xuất hiện một cái TV LCD, một trăm tên xuất hiện trên màn hình, tất cả một trăm tên đều tiến hành xáo trộn ngâu nhiên Rất nhanh kết quả kết hợp đã ra “Bây giờ, xin mời Đường Sở Vi và Trần Phàm bước ra khỏi hàng”

Đối thủ kết hợp với Đường Sở Vi là một bác sĩ Đông Y già, nhưng có thế lọt vào top một trăm, không hề có kẻ yếu, đều là những bác sĩ có thâm niên trong nghê.

Đường Sở Vi đi tới giữa sân khấu Đối thủ của cô rất nhanh cũng đã xuất hiện.

Là một ông lão có vẻ hơn tám mươi tuổi, mặc áo khoác bạch mã, còn dẫn theo một trợ thủ nữ trẻ tuổi.

Mao Kiên nhìn về phía Đường Sở Vi, hỏi: “Cô Sở Vị, trợ thủ của cô đâu?”

Cô còn chưa mở miệng, ông lão trước mặt đã lạnh lùng hừ một tiếng: “Giao lưu học hỏi y thuật với người như vậy, cho dù có thăng thì tôi cũng không thấy vinh quang gì”

Đường Sở Vi rất căng thẳng Giờ phút này, một người đàn ông đi lên sân khấu Anh đúng là Giang Cung Tuấn Nhìn thấy Giang Cung Tuấn lên sân khấu, Đường Sở Vi thở phào nhẹ nhõm.

Giang Cung Tuấn đi tới và nói: “Tôi là trợ thủ của cô ấy”

Khai Hiểu Đình liếc mặt nhìn Giang Cung Tuấn, cũng không nói gì nữa, mà trực tiếp tuyên bố: “Dựa theo quy tắc, rút thăm để quyết định nội dung so tài.”

Rất nhanh, nhân viên công tác đã đẩy một cái thùng lên sân khấu Mao Kiên nói: “Trong thùng này có rất nhiều phong thư kín, bên trong viết số, môi một số tương ứng với nội dung so tài, rút được cái nào phải xem ý trời, bây giờ mời nhân viên công tác rút một phong thư từ trong thùng và giao cho tôi.”

Nhân viên công tác bắt đầu rút, thò tay vào trong thùng Chiếc thùng trong suốt.

Anh ta thò tay vào, dưới đáy thùng có một luông gió, thổi bay các phong thư, còn nhân viên công tác tùy tiện cầm lấy một tấm, giao cho Mao Kiên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.