Chìm Trong Cuộc Yêu

Chương 177: Chương 177: Dạ Khúc (Chương cuối) - Phần 6 - Mạch Tương Tư




Duật Tôn ôm chặt Sanh Tiêu vào trong ngực, mười ngón tay của bọn họ đan vào nhau, Mạch Sanh Tiêu nhẹ xoay người lại, cùng đối diện với anh: "Ở đây không có quen phải không?”

"Kỳ thật cũng không có gì, so với chỗ căn cứ kia thì nơi này có thể xem như thiên đường.”

Mạch Sanh Tiêu vươn tay ra, trong đêm tối vuốt lên khuôn mặt của người đàn ông: "Tôn, hôm nay em rất vui.” Chiếc nhẫn trên tay chạm vào mặt của anh, mang theo cảm giác mát nhè nhẹ: "Cảm ơn.”

Anh giữ chặt lấy tay cô, đưa tới bên môi hôn nhẹ: "Sau khi trở về, chúng ta đi chụp hình cưới đi.”

"Đều đã kết hôn lâu như vậy rồi, chụp lại thì có phải là điềm xấu hay không?” Mạch Sanh Tiêu dường như có lo lắng.

"Làm gì có điềm xấu nào, anh muốn phòng ngủ và thư phòng ở Ngự Cảnh Viên đều treo hình cưới của chúng ta. Lễ phục anh đã mời người thiết kế rồi, kết quả lần này tuyệt đối là độc nhất vô nhị.”

Đây là anh đã thực hiện bằng cả tấm lòng.

"Tốt lắm, vậy tùy anh.” Mạch Sanh Tiêu mỉm cười, những điều cô mong muốn, anh đều đã nghĩ đến. Duật Tôn kỳ thật luôn hiểu phụ nữ thích những thứ gì, khi đó không làm là bởi vì hoàn toàn không quan tâm, không hơn.

Hôm nay, anh muốn đem tất cả những gì tốt nhất trên đời đều đưa đến trước mặt Mạch Sanh Tiêu.

Hai người gạt bỏ tất cả sang một bên để ngủ, thật sự không có thoải mái như giường lớn ở nhà, hơn nữa muốn xoay người lại rất khó khăn, chỉ có thể duy trì một tư thế giống nhau.

.

.

.

Hôm sau, Mạch Sanh Tiêu thức dậy rất sớm, vừa mở mắt ra liền thấy gương mặt tuấn tú phóng đại ở trước mắt mình.

Cô xem xét, hình như cảm thấy có chỗ nào là lạ, nên lại đưa mắt nhìn kỹ vào gương mặt của Duật Tôn.

Mi mắt của người đàn ông nhẹ động đậy, cũng đã tỉnh lại: "Mấy giờ rồi?”

"Còn sớm.”

Duật Tôn giơ tay lên, Mạch Sanh Tiêu vội vàng kéo cổ tay của anh lại: "Anh làm gì?”

"Trên mặt có chỗ ngứa quá.” Người đàn ông nhíu mi nói ra.

Sanh Tiêu vươn tay ra, đầu ngón tay nhẹ chạm vào bên dưới đuôi mắt của anh: "Là chỗ này phải không?”

"Bị gì vậy? ! " Duật Tôn thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

"Tối hôm qua anh bị muỗi chích rồi.”

"Chẳng trách được lại ngứa như vậy.” Duật Tôn vung tay ra, bây giờ không ngủ được nữa: "Dậy chưa?”

"Được.”

Duật Tôn soi gương, mới biết được đâu có bị chích đơn giản như vậy, dưới đuôi mắt bị sưng đỏ lên bằng đầu ngón tay út, tóm lại, rất ảnh hưởng đến mỹ quan.

****************

Hiệu trưởng trường học trời còn chưa sáng liền vội vàng trở về gấp, bơ phờ mệt mỏi, bởi vì biết được Duật Tôn và Mạch Sanh Tiêu được an bài trong ký túc xá của trường nên vô cùng sợ hãi. Ông ấy lập tức đi tìm Đào Thần: "Tiểu Đào, chuyện gì xảy ra vậy, không phải là cho cậu đi tìm khách sạn tốt nhất sao? Chút tiền kia có đáng là gì, chi phí xây dựng trường học của chúng ta đều là Duật thiếu quyên góp.”

"Hiệu trưởng, đi qua đi lại quá lãng phí thời gian, huống chi tôi đã sắp xếp điều kiện tốt nhất cho anh ta.”

Hiệu trưởng suy xét ký túc xá dành cho giáo viên công chức: "Đã gây họa, đã gây họa rồi, lãng phí thời gian cũng không thể an bài cho họ ở đây được.”

Bàng Hiểu Bình ở bên cạnh cũng phụ họa theo: "Hiệu trưởng, Duật phu nhân nói là thích ở lại nơi này, có thể trải nghiệm cuộc sống. Không tin, ngài cứ đi hỏi cô ấy, những người có tiền chỉ sợ chúng ta có cung cấp khách sạn tốt nhất thì cũng không làm hài lòng bọn họ được. Tôi cảm thấy thầy Đào an bài như vậy là rất tốt.”

Có lầm hay không vậy, thật chẳng lẽ lại muốn ông ấy đi hỏi Mạch Sanh Tiêu, cô thích ở lại nơi này sao?

Hiệu trưởng trừng mắt nhìn Bàng Hiểu Bình: "Hai người cô cậu thật là! "

Mấy người đang nói chuyện thì vừa vặn Mạch Sanh Tiêu và Duật Tôn đi xuống. Hiệu trưởng vội vàng tiến lên: "Duật thiếu, Duật phu nhân, thật là ngại quá, tôi ngày hôm qua có việc gấp phải đi ra ngoài một chuyến, chào đón không chu toàn, kính xin lượng thứ.”

Duật Tôn nghiêm mặt, con mắt nhìn về phía Đào Thần ở sau lưng hiệu trưởng: "Uông hiệu trưởng, trường học của các người có con muỗi đã mạnh mẽ lại còn rất lớn.”

Hiệu trưởng ngẩng đầu lên, nhìn thấy ở dưới đuôi mắt Duật Tôn có một chấm nhỏ màu đỏ khả nghi.

"Cái này. . . . . . . .”

Mạch Sanh Tiêu lấy cùi nhỏ nhẹ huých vào cánh tay người đàn ông: "Uông hiệu trưởng chớ để ở trong lòng, anh ấy là đang nói giỡn.”

Uông hiệu trưởng vội vàng cười làm lành: "Duật thiếu, Duật phu nhân, mời, tôi ở trên thị trấn đã cho người chuẩn bị bữa sáng. . . . .”

"Hiệu trưởng, điểm tâm tôi đã chuẩn bị xong ở căn-tin rồi.” Đào Thần chen miệng vào.

Nụ cười của Uông hiệu trưởng cứng ngắc, còn không kịp phản ứng với lời nói của Đào Thần: "Nào, mời, mời. . .”

Duật Tôn ngược lại muốn xem một chút, Đào Thần chuẩn bị những thứ gì cho mình và Sanh Tiêu. Hơn nữa vì một bữa sáng mà phải bôn ba mệt nhọc thật sự không đáng giá: "Thôi, đến ăn ở căn-tin đi.” Dù sao thì một buổi tối anh cũng đều sống qua được.

"Đúng vậy, thức ăn tối hôm qua ăn rất ngon.” Mạch Sanh Tiêu cười phụ họa.

Thắt lưng của cô bị Duật Tôn ở bên cạnh nhéo nhẹ một cái, Mạch Sanh Tiêu trừng mắt nhìn anh, người đàn ông này có thù tất báo.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Uông hiệu trưởng cùng bọn họ đi vào căn-tin, điểm tâm rất đơn giản, là một chén cháo ngô và hai cái bánh bao. Hiệu trưởng ăn mà nơm nớp lo sợ, thỉnh thoảng nhìn qua thần sắc của Duật Tôn, cái miệng nhỏ của người đàn ông đang nghiền ngẫm thức ăn, cũng là nhìn không thấy có vẻ gì khó chịu.

Nghi thức cắt băng rất đơn giản, Uông hiệu trưởng đưa Duật Tôn và Mạch Sanh Tiêu đi thăm các lớp học, không ít học sinh chạy ra cửa sổ nhìn lén. Mạch Sanh Tiêu thấy một học sinh nữ, cô đưa tay xoa đầu cô bé: "Có trường học mới, vui không nào?”

"Dạ, vui! " Cô bé nghiêm túc gật đầu: "Chúng con về sau đi học, cuối cùng cũng không cần phải sợ trời mưa gió làm ướt sách vở nữa. Hơn nữa còn có thể ở trong trường học, nếu không, con mỗi ngày phải dậy từ 4 giờ sáng, đi qua hai ngọn núi mới có thể đến trường học.”

Nếu không tận mắt thấy, tai nghe thì Mạch Sanh Tiêu thật sự không nghĩ tới hoàn cảnh ở vùng núi và cuộc sống ở thành thị lại có chênh lệch lớn như thế.

Cô dù mỉm cười nhưng ánh mắt lại chứa xót xa. Cô nhìn vào Đào Thần đang đứng ở phía sau, trong lòng lại càng ngổn ngang trăm mối cảm xúc.

Sau khi ăn cơm xong, bọn họ sẽ phải rời khỏi nơi này trở về Bạch Sa.

Buổi cơm trưa, Mạch Sanh Tiêu và bọn nhỏ cùng nhau ăn, không ít những đứa trẻ đều tự mang cơm theo, những đứa khác thì ăn khoai tây lót dạ. Sanh Tiêu càng cảm thấy khó có thể nuốt trôi, ăn một bữa cơm mà nhạt như nước ốc.

Lúc rời đi, hiệu trưởng cố ý đi tiễn bọn họ, tài xế của Duật Tôn cũng đã lái xe tới bên ngoài trường học từ sớm.

Mạch Sanh Tiêu thấy Duật Tôn và hiệu trưởng đi ở phía trước, hai người thỉnh thoảng nói chuyện với nhau. Hiệu trưởng lộ rõ nét mặt vui mừng, gật đầu liên tục.

Đào Thần mang giúp hành lý cho Sanh Tiêu, hai người một trước một sau đi tới.

Mạch Sanh Tiêu bước đi rất chậm, chứng kiến Bàng Hiểu Bình kề bên Đào Thần, cô có rất nhiều lời muốn nói nhưng chỉ có thể đổi thành một lời từ biệt khách sáo nhất: "Đào Thần, hai người phải bảo trọng.”

Đào Thần dừng lại một hồi lâu, lúc này mới mở miệng: "Sanh Tiêu, em cũng vậy.”

Lái xe đem hành lý bỏ vào cốp xe, Sanh Tiêu khẽ cắn cánh môi, cô ngắm nhìn Đào Thần, cũng không biết nên nói thêm điều gì.

Lái xe đi tới tiếp nhận hành lý từ trong tay của Đào Thần.

Mắt thấy bọn họ sẽ phải rời đi.

"Sanh Tiêu, em phải hạnh phúc, mãi mãi hạnh phúc nhé.” Đào Thần sau khi nói xong câu đó thì kéo Bàng Hiểu Bình sải bước rời đi.

Mạch Sanh Tiêu đứng nguyên tại chỗ, cho đến khi Duật Tôn đến dắt tay của cô: "Sanh Tiêu, chúng ta về nhà đi.”

Mạch Sanh Tiêu thu hồi tầm mắt, đi theo Duật Tôn ngồi vào trong xe. Xe lắc lư chạy ở trên đường, Đào Thần đứng ở nơi hôm qua đã chờ đón họ, Bàng Hiểu Bình đứng trên tảng đá cao. Đến khi đuôi xe màu đen đã biến mất trong tầm mắt mà ánh mắt của anh vẫn còn nhìn chằm chằm vào hướng kia.

"Hiểu Bình, cuối năm nay, chúng ta đi mở giấy hôn thú đi.”

Ảm đạm trên mặt Bàng Hiểu Bình còn chưa tan đi, cô ngẩng đầu lên: "Anh nói cái gì?”

"Nếu như, đến lúc đó cô còn không hối hận thì chúng ta kết hôn.” Lúc Đào Thần nói ra những lời này, tầm mắt cũng không thu hồi.

Dù là không yêu, anh cũng cần có một gia đình.

Bàng Hiểu Bình lặng lẽ gật đầu, dù Đào Thần không thương cô, cô cũng muốn như thiêu thân lao vào ngọn lửa.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Mạch Sanh Tiêu nhìn qua gương chiếu hậu thấy bóng người dần trở thành một chấm nhỏ, cho đến khi không nhìn thấy nữa. Một tay Duật Tôn ôm cổ của cô, kéo lại hướng mình: "Xem đủ rồi chưa? Nhìn nữa, anh không chịu nổi.”

"Đừng làm rộn.” Sanh Tiêu bị anh siết cổ đến ngứa ngáy: "Anh vừa rồi cùng hiệu trưởng nói gì vậy?”

"Anh nói đường này khó đi, đến lúc đó anh để tài vụ ra mặt, quyên góp cho bọn họ làm con đường đẹp hơn.”

"Ừ, như vậy bọn trẻ đi học cũng có thể thuận lợi chút ít, tiền là trực tiếp chuyển đến sao? Hay là thông qua hội Chữ Thập Đỏ?”

"Dùng danh nghĩa của công ty mình ra mặt, em còn muốn gây quỹ học bổng không?”

"Tôn, em cũng muốn tài trợ vài phần cho học sinh, em cảm thấy như vậy rất có ý nghĩa.”

"Tùy em.” Bàn tay Duật Tôn khẽ vuốt đầu cô: "Có mệt hay không, muốn ngủ một lát không?”

Mạch Sanh Tiêu dựa sát vào anh: "Em nhớ Bôn Bôn quá, cũng không biết gia gia và Bôn Bôn ở nhà có được hay không?”

.

.

.

Sanh Tiêu ở trên xe ngủ một giấc, khi tỉnh lại thì đã về đến cổng Ngự Cảnh Viên.

Cô nhẹ ngáp một cái, dì Hà nghe được động tĩnh, vội vàng đi ra, ngay cả Hải Bối cũng đi theo tham gia náo nhiệt, Mạch Sanh Tiêu khom lưng vỗ nhẹ đầu Hải Bối: "Dì Hà, Bôn Bôn đâu rồi?”

"Đang cùng lão gia chơi ở phòng khách.”

"Bôn Bôn có gây thêm phiền toái gì cho các người không?”

"Không có, ngoan ngoãn vô cùng.”

Mạch Sanh Tiêu và Duật Tôn cùng nhau đi vào phòng khách, Sanh Tiêu nhìn thấy con trai, vui vẻ ôm Bôn Bôn vào ngực: "Bôn Bôn, nhớ cha mẹ không?”

"Đứa bé còn nhỏ như vậy thì có thể biết nhớ nhung cái gì?” Duật lão gia từ trên g

hế salon đứng lên: "Quà đâu?”

Mạch Sanh Tiêu liền giật mình, nhìn qua Duật Tôn, hai người lại hai mặt nhìn nhau.

"Các ngươi đi ra ngoài rồi trở về cũng không biết mang lễ vật sao? Đây là tiết lễ tối thiểu nhất, cho dù không có ta, nhưng tiểu Hà, tiểu Vương và Bôn Bôn làm sao ngươi có thể quên mất?” Vẻ mặt lão gia có vẻ tức giận.

Dì Hà vội mở miệng khuyên can: "Lão gia, trong ngày thường Sanh Tiêu đã cho tôi không ít đồ, chúng tôi cũng không cần thêm quà nữa.”

"Có muốn hay không là một chuyện, có mua hay không lại là chuyện khác, ngay cả chuyện như vậy cũng quên được thì về sau làm sao có thể làm nữ chủ nhân của Duật gia?”

Duật Tôn không đành lòng để Sanh Tiêu bị ủy khuất, vội vàng giải thích: "Gia gia, chúng con lần này đi công tác, thật không có phương tiện.” Hơn nữa một nơi vùng núi như vậy, có thể có vật kỷ niệm gì đây?

"Không có phương tiện? Lúc trở về chẳng phải luôn chạy qua nơi đó sao?” Duật lão gia mà nhất định tra rõ thì ai cũng không phải là đối thủ của ông, chớ nhìn vào tuổi tác của ông, đều đã sắp qua tuổi 81 nhưng tư duy logic rất mạnh mẽ.

Mạch Sanh Tiêu cũng ý thức được chuyện này đúng là cô thiếu suy xét, chỉ lo về nhà thăm Bôn Bôn: "Gia gia, thực xin lỗi, lần sau con nhất định sẽ lưu tâm, lúc này không cẩn thận nên đã quên mất.”

Thấy cô chịu thừa nhận sai lầm, lão gia thật cũng không phải là không muốn buông tha: "Cũng đừng "nếu có" lần sau nữa.”

"Bảo đảm không có lần sau, gia gia cứ yên tâm.”

"Ừ, vậy còn được.”

*******************

Sinh nhật tròn một tuổi của Bôn Bôn, Mạch Sanh Tiêu muốn tổ chức tại nhà cho con, không muốn như tiệc đầy tháng mà bày tiệc lớn như vậy. Hơn nữa Bôn Bôn mắc bệnh như vậy cũng không thích tiếp xúc với quá nhiều người.

Duật Tôn cũng có ý này, nghĩ thế liền bắt đầu chuẩn bị làm sinh nhật cho con trai.

. . . . . . . . . . . . . . . . . .

Sanh Tiêu thường cách một thời gian thì sẽ đến ngục giam thăm Tương Tư, lần này cũng như mọi lần, cô mang theo khá nhiều thứ đến.

Thần sắc Mạch Tương Tư vẫn tốt như cũ, lúc thấy Sanh Tiêu, cô ta hưng phấn mà ý vị chỉ tay vào điện thoại.

Mạch Sanh Tiêu cầm lấy ống nghe: "Chị, có chuyện gì mà vui vẻ như vậy?”

"Sanh Tiêu, chị được giảm hình phạt.”

"Thật không?” Mạch Sanh Tiêu không nén được kích động: "Giảm mấy năm?”

Tương Tư hạ giọng: "Sanh Tiêu, chuyện này không phải là em làm cho Duật Tôn giúp đỡ sao? Mọi người đều nói bình thường không thể nào được như vậy, chị còn có ba năm là có thể ra tù rồi.”

Ba năm, vậy thì thật là rất nhanh.

"Duật Tôn không có đề cập với em.”

"Chị nghĩ, nhất định là anh ta, với lại chúng ta cũng không quen biết những người khác.” Mạch Tương Tư sắc mặt điềm tĩnh duỗi ra một cánh tay: "Ba năm, đối với chị mà nói thì thật sự là rất nhanh. Chị thật là muốn đi ra ngoài xem một chút, thế giới bên ngoài có bao nhiêu biến hóa.”

Sanh Tiêu cách một lớp thủy tinh, bàn tay cũng đặt vào hướng tay của Mạch Tương Tư: "Chị, chờ chị lúc ra tù, Bôn Bôn nhất định sẽ gọi chị.”

Tương Tư vẫn đắm chìm trong niềm vui sướng này: "Sanh Tiêu, về sau khi chị đi ra ngoài, chị nhất định phải quý trọng mỗi ngày được sống, đem những lãng phí trước kia toàn bộ bù đắp trở lại.”

"Vâng! "

Mạch Sanh Tiêu lúc ra khỏi cổng, phát hiện ánh dương núp sau tầng mây đã ló dạng, sáng ngời không ít.

Ba năm sau, Tương Tư có thể đi ra khỏi nơi này.

******************

Sanh Tiêu về đến nhà thì thấy Duật Tôn đang ngồi ở trên ban công, dùng laptop của cô. Cô đi tới, hai tay ôm chặt cổ của anh.

"Trở về sớm vậy?”

Mạch Sanh Tiêu nghiêng đầu, ngắm nhìn anh đang giả bộ.

"Em đi tắm.” Cô lúng túng chỉ buông ra một câu nói như vậy. Trấn định trong mắt Duật Tôn quả nhiên đã sụp đổ ngay lập tức. Anh giương mắt lên, ngắm nhìn trời đất bên ngoài, bây giờ mặt trời còn treo ở giữa không trung chưa lặn. Mà theo những hiểu biết của anh đối với Mạch Sanh Tiêu, làm chuyện này thì phải vào buổi tối, nếu không, sẽ bị hiểu lầm thành giở trò lưu manh.

"Em tắm làm gì?” Được rồi, hỏi thế này là đủ rõ ràng ngay.

Khóe miệng của Mạch Sanh Tiêu càng lúc càng cong lên, rồi lại mím chặt không nói lời nào, cô buông tay ra, lấy đồ ngủ đi tắm.

Lúc từ trong phòng tắm đi ra, người đàn ông vẫn còn ngồi ở sân thượng. Cô từ phía sau ôm lấy Duật Tôn, vùi đầu tại cần cổ của anh, tóc vẫn còn ướt nhẹp, làm trong anh hết sức khó chịu.

"Sanh Tiêu, em có phải muốn hay không?” Anh nghiêng đầu lại, đôi mắt phượng hẹp dài liếc nhìn khuôn mặt khẽ phiếm hồng của cô, cánh môi giương cao cười không có ý tốt.

Mạch Sanh Tiêu cũng không trả lời thẳng vào vấn đề, bàn tay nhỏ bé của cô đặt tại trước bụng của anh, lần lượt giống như lơ đãng xoa vào trên ngực rắn chắc của anh: "Em vào ngục giam thăm chị của em.”

"Anh biết rồi, lúc em ra cửa đã có nói.”

"Chị của em nói, chị ấy được giảm hình phạt, còn có ba năm là có thể ra tù.”

Duật Tôn đã nghĩ đúng, nếu không cô sẽ không tự dưng mà ân cần như vậy. Anh cố nén cười trong mắt: "Vậy thì rất tốt.”

"Có phải là ý của anh không?” Mạch Sanh Tiêu nói chuyện mà như là ghé vào lỗ tai của anh mà thổi vào, khiến cho toàn thân của người đàn ông nhồn nhột.

"Sanh Tiêu, anh biết có ý tứ của em, em có phải đang câu dẫn anh không?”

"Em đâu có! "

"Vậy em bám anh chặt như vậy làm gì?”

Hai cánh tay Mạch Sanh Tiêu ôm càng chặt hơn, cô nhón chân lên, hầu như đem nửa người trên đều dựa vào người Duật Tôn: "Nếu em câu dẫn anh, anh có vững tâm không?”

"Sanh Tiêu, anh tự kiềm chế không tốt.”

Mạch Sanh Tiêu đem đôi môi áp vào bên tai anh: "Thành thật khai báo, có phải anh đã âm thầm cho người tìm quan hệ không?”

"Mấy năm nay chịu khổ trong lao tù cũng đủ chuộc tội cho cuộc điện thoại kia rồi.” Mắt của Duật Tôn khép hờ, nhìn qua đôi chân nhẵn mịn của Mạch Sanh Tiêu: "Còn muốn giống như trước kia sao? Khi đó em vì người chị kia cũng "làm" không thiếu chuyện thế này.”

Sanh Tiêu biết rõ người đàn ông muốn chê cười mình, cô đứng thẳng: "Cắt, có muốn yêu hay không mà thôi.”

Nói xong, xoay người sải bước đi vào phòng ngủ.

Duật Tôn giơ tay ra, chỉ chạm được vào vạt áo ngủ của cô, anh ở đâu còn có thể nhịn được. Mạch Sanh Tiêu bị áp đảo trên giường lớn, cô giữ chặt cổ áo của anh, mơ hồ có thể nhìn thấy xương quai xanh của Duật Tôn bị lộ ra. Cô nâng lên cánh môi, giọng nói đã bị mài tận lực đến khàn khàn: "Anh muốn sao?”

Đây quả thực là hấp dẫn muốn đoạt mạng người.

Bàn tay của người đàn ông giữ lấy eo của cô: "Mạch Sanh Tiêu, em đi đâu mà học được?”

"Học cái gì cơ?” Cô nháy một con mắt đen láy về phía anh.

"Đừng giả bộ, nói mau! "

Một chút phong tình ngẫu nhiên lại có thể làm anh chống đỡ không được. Vì trong mắt Duật Tôn, Mạch Sanh Tiêu đối với chuyện này từ trước đến này chỉ có ngoan ngoãn tiếp nhận, lần trước làm cho cô chủ động hôn môi đã là chuyện cực kỳ hiếm có rồi.

"Vậy anh nói cho em biết trước, anh không muốn sao?”

Duật Tôn giữ chặt eo cô, đem cô kéo xuống dưới, Mạch Sanh Tiêu trượt đến mép giường, cảm giác được cứng rắn dưới bụng của người đàn ông: "Em nói anh không muốn sao?”

Cô cười yếu ớt, mắt mị như tơ, ngón tay lướt qua một nút áo của Duật Tôn, đem nó cởi ra: "Đừng hỏi ngược lại em, em đang hỏi anh mà.”

Hơi thở của Duật Tôn bắt đầu không ổn: "Muốn, cho anh! "

Bàn tay Mạch Sanh Tiêu nhẹ chống trước ngực anh: "Anh mới vừa nói cái gì?”

"Anh nói là anh muốn! " Anh nói xong đã cúi người xuống muốn hôn.

Mạch Sanh Tiêu né tránh: "Không phải là những lời này.”

Duật Tôn làm gì còn thời gian rảnh rỗi để cùng cô mò mẫm ý tứ, nhưng Mạch Sanh Tiêu hết lần này tới lần khác không để cho anh thực hiện được. Cô tránh né, đôi chân cũng co lên: "Vừa rồi anh nói em còn muốn giống như trước là sao? Ý của anh là, vì em thấy chị mình được giảm hình phạt cho nên mới tận lực nịnh nọt anh phải không?”

Môi mỏng của Duật Tôn đã đi tới gần, bàn tay của Mạch Sanh Tiêu lại đẩy mặt anh ra: "Nói chuyện! "

Người đàn ông đã thở gấp: "Mạch Sanh Tiêu! " Anh ăn không được, thẹn quá hóa giận.

Sanh Tiêu khẽ cắn môi dưới, một động tác như vậy, không khác gì lại bỏ thêm đuốc vào lòng Duật Tôn: "Ngoan đi, mau cho anh.”

"Cũng bởi vì anh vừa rồi đã nói câu kia, em bây giờ tức giận, không muốn làm.”

"Không muốn làm cũng phải làm.” Cô đem anh trêu chọc thành như vậy, há có thể tự nhiên nói không là không sao?

"Vậy em không phối hợp.”

"Em, đồ tiểu yêu tinh này! " Tay anh nhắc tới, hung hăng đặt cô ở giữa giường lớn: "Anh cho em đắc ý lúc này, đợi chút nữa cũng đừng la lên với anh là chịu không nổi.”

Đôi mắt Mạch Sanh Tiêu nhìn về phía giường em bé bên cạnh.

Duật Tôn lại đem mặt cô xoay lại: "Nhìn cũng vô dụng, Bôn Bôn đi theo dì Vương, sẽ không làm hư chuyện tốt của chúng ta.” Đầu anh chôn ở trước ngực Sanh Tiêu, cởi áo của cô ra, hôn hít vài cái, người đàn ông ngẩng đầu lên, trong mắt đã không giấu được vui vẻ mà lóe lên: "Ohh. . .”

Âm cuối của anh, kéo dài ra, mập mờ vô cùng.

Làm sao lại vậy?

"Oh cái gì mà oh?”

"Anh biết rõ em vì cái gì mà đem Bôn Bôn cho dì Vương ôm, Sanh Tiêu, em cũng muốn cảm giác đầm đìa sung sướng, phải hay không? Tiểu gia hỏa kia mà ở đây, quá vướng bận đi.”

"Em không có. . . . .” Mạch Sanh Tiêu ở bên cạnh thở dốc, ở bên cạnh tranh cãi: "Em thật không có, anh đừng có mà. . . . . . . . . A. . .”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.