Cho Ai Sánh Cùng Trời Đất

Chương 14: Chương 14: Chương 6: Cuối cùng anh đã đợi được em (3)




Type: Jimangel

Bốn mươi phút sau, Quý Nhã Ngưng mới lững thững bước đến.

Qua cửa sổ nhìn thấy Quý Nhã Ngưng bước xuống từ taxi, Si Nhan tỏ vẻ khó hiểu, “Đường Nghị Phàm đâu, không phải anh ấy đưa cậu đến à?”.

“Giờ chắc anh ấy đang ở công trường rồi”, sắc mặt Quý Nhã Ngưng bình tĩnh, song cảm xúc phức tạp trong ánh mắt lại như ẩn như hiện, đợi người phục vụ bưng cà phê đến, cô mới thở dài một tiếng, “Sau Tết Nguyên Tiêu là bọn mình bận rộn đến độ gặp nhau cũng phải hẹn trước, thời gian Trương Nghiên gặp anh ấy còn nhiều hơn tớ”.

Nhắc đến Trương Nghiên, Si Nhan bỗng nhớ đến lúc họ tụ tập ở Thượng Du hồi trước Tết, là Trương Nghiên lái xe đưa Đường Nghị Phàm đến muộn qua đó. Lúc đó, Đường Nghị Phàm giải thích xe của anh ta bị hỏng, họ tình cờ gặp nhau ở công trường.

Si Nhan có phần nhạy cảm, nhưng cô không biểu hiện ra ngoài, “Ô, ghen rồi à? Không phải là phong cách của cậu đâu. Được rồi, đừng bày ra vẻ mặt ‘oán phụ’ nữa, xấu lắm. Nào, cười một cái cho ông lớn xem nào”. Vừa nói cô vừa ngả ngớn nâng cằm Quý Nhã Ngưng.

Quý Nhã Ngưng gạt tay Si Nhan ra, “Nếu ông lớn trả tiền thì có thể suy nghĩ”.

“Ông lớn không thu tiền của em đã là nể mặt bạn bè rồi”, Si Nhan thu lại ý cười, “Có chuyện nghiêm túc nói với cậu đây”.

Quý Nhã Ngưng hỏi lại, “Ngoại trừ Ôn Hành Viễn ra, cậu vẫn còn chuyện nghiêm túc khác nữa hả?”.

Si Nhan làm ra vẻ hắt cà phê vào Quý Nhã Ngưng, “Tính đến thời điểm hiện tại thì quả thực là chưa có”, dưới ánh mắt trêu chọc của Quý Nhã Ngưng, cô đưa ra lời mời, “Tuần sau chúng tớ tổ chức lễ đính hôn, muốn mời cậu đến dự”.

“Cái gì?”, Quý Nhã Ngưng tưởng mình nghe nhầm, “Cậu và Ôn Hành Viễn sắp kết hôn rồi?”.

Cuối cùng thì cũng khiến Quý Nhã Ngưng kinh ngạc một phen. Mục đích đã đạt được, Si Nhan ra vẻ đắc ý, “Cậu không nghe nhầm đâu”.

Quý Nhã Ngưng bắt đầu tiêu hóa thông tin này, một giây sau, hai tay chuẩn xác gác lên chiếc cổ mềm mại của Si Nhan, giọng điệu tra hỏi tội phạm chất vấn, “Khai đúng sự thực, có phải phụng tử thành hôn (*) không? Có nửa câu dối trá, chờ xử đại hình!”.

(*) Ý chỉ kết hôn vì đã mang bầu trước

Si Nhan cười mắng, “Trước khi ra khỏi nhà không uống thuốc hả, xin cậu đừng ngừng chữa bệnh nữa có được không?”.

“Xem ra cậu bị Ôn tiên sinh ‘ăn’ mất rồi”, Quý Nhã Ngưng buông lỏng tay, thấy Si Nhan dựng lông mày trừng mắt với cô, cười liếc mắt, “Ăn rồi thì làm sao? Được người đàn ông độc thân hoàng kim chung tình như thế ‘ăn’ là cái phúc, ai không phục thử tranh giành với tớ xem?”.

Cùng với niềm hạnh phúc là sự mơ hồ về nỗi bất an, “Hình như nhanh quá thì phải, lòng tớ cảm thấy không yên”.

“Thế mà nhanh á? Chậm chút nữa là Ôn tiên sinh bị cậu giày vò đến mức hy sinh thật đấy”, giọng điệu của Quý Nhã Ngưng trở nên nghiêm túc, “Đừng ngốc nghếch nữa, Ôn Hành Viễn là người như thế nào, trên thế giới này anh ấy coi mình là người chung tình thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất. Anh ấy à, đúng thật là yêu cậu quá rồi, cậu thì tốt rồi, còn chiến tranh lạnh với người ta nữa”.

“Không phải là tớ trách anh ấy mắng tớ, trong lòng tớ hiểu rằng đổi là ai cũng không vui lòng khi tớ đi gặp Hàn Nặc, nhưng anh ấy lại nói hối hận vẫn còn kịp, anh ấy tưởng tớ đùa sao”, Si Nhan cũng tủi thân, “Lúc đồng ý làm bạn gái của anh ấy, không phải là lấy anh ấy ra tạm thời lấp chỗ trống, nhưng anh ấy cơ bản không nghe tớ giải thích, cứ lải nhải một thôi một hồi”.

Quý Nhã Ngưng hiểu, từ Si Hạ cho đến Hàn Nặc, hai người đàn ông thân với Si Nhan nhất đều cưng nựng và che chở cho cô, đột nhiên xuất hiện vật cản ngáng chân, khó tránh được việc cô không thể chấp nhận, nhưng Quý Nhã Ngưng vẫn lấy thái độ của người ngoài cuộc tỉnh táo hơn để khuyên giải và an ủi, “Bởi vì anh ấy quá để tâm đến cậu, sợ không nắm giữ được trái tim cậu”.

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang lời Quý Nhã Ngưng.

Là Đường Nghị Phàm gọi điện đến, nói mình phải tăng ca. Quý Nhã Ngưng thất vọng, “Vậy anh làm việc đi. Em và Nhan Nhan đang ở ngoài, xong việc em sẽ về thẳng nhà”, kết thúc cuộc gọi, cô gần như thở dài nói, “Một tuần có năm ngày không thể về nhà ăn cơm”.

Si Nhan an ủi, “Công trình đang ở vào thời kỳ quan trọng, cậu thông cảm cho anh ấy một chút. Ôn Hành Viễn cũng bận rộn quay mòng mòng, trước kia thấy anh ấy nhàn rỗi, đều là giả vờ cả”.

Quý Nhã Ngưng không tiếp lời, khẽ khuấy cà phê trong cốc, nặng trĩu nỗi lòng.

Si Nhan thấy tâm tình Quý Nhã Ngưng sa sút, bèn chuyển đề tài, “Cậu làm phù dâu cho tớ, hôm nào cùng đi thử lễ phục nhé”.

Sự chú ý của Quý Nhã Ngưng quả nhiên được xê dịch, ngẩng đầu trừng mắt với Si Nhan, “Cậu điên rồi à, nào có ai để người đã kết hôn làm phù dâu? Ai bảo cậu lạc hậu như thế, tự nghĩ biện pháp đi, cách giải quyết bao giờ cũng nhiều hơn khó khăn”.

“Nhưng tớ chỉ muốn để cậu làm thôi. Để bù đắp cho niềm tiếc nuối cậu không thể làm phù dâu cho tớ, lát nữa cậu thanh toán nhé!”.

“Không, cậu mời!”

“Tại sao?”

“Bởi vì Ôn Hành Viễn là đại gia, cậu bắt buộc phải giúp anh ấy tiêu bớt lương bổng, nếu không sẽ mốc meo, còn tớ tình nguyện giúp cậu”.

Giúp cô? Được thôi, bạn tốt có quyền được vô lại.

Si Nhan không chỉ mời cà phê, mà còn giúp Quý Nhã Ngưng giải quyết luôn cả bữa tối.

Lúc đưa Quý Nhã Ngưng về nhà, đi ngang qua viện thiết kế, Si Nhan mắt sắc nhìn thấy xe của Đường Nghị Phàm đỗ trước cửa nhà hàng bên cạnh, còn người xuống xe cùng anh lại là Trương Nghiên.

Tăng ca về muộn? Trương Nghiên? Đầu óc Si Nhan bỗng chốc nổ ầm, chẳng hề nghĩ ngợi, cô nghiêng người tránh tầm mắt của Quý Nhã Ngưng, “Ngày mai tớ đưa cậu đi thử lễ phục!”.

Quý Nhã Ngưng bị hành động bất thình lình của Si Nhan dọa sợ giật nảy mình, “Lễ phục gì chứ? Không phải đã nói tớ không thể làm phù dâu rồi sao?”.

Ôn Hành Viễn đang lái xe cũng khó hiểu, “Tư duy của em nhảy đi đâu vậy hả, không phải là đang nói về chuyện mở văn phòng à?”.

Từ trong gương chiếu hậu xác nhận Đường Nghị Phàm và Trương Nghiên đã vào nhà hàng, Si Nhan mới nói, “Vốn muốn thanh toán giúp cậu, thôi bỏ đi”.

Quý Nhã Ngưng đẩy cô ra.

Ôn Hành Viễn nhạy cảm nhìn vào gương chiếu hậu, phát hiện thấy vẻ mặt của Si Nhan khẽ thay đổi.

Trở về nhà, không đợi Ôn Hành Viễn mở miệng hỏi, Si Nhan đã cướp lời trước, “Anh gọi điện thoại cho Trương Nghiên đi”.

“Ai cơ?”, Ôn Hành Viễn phản ứng lại, “Sao vậy?”.

“Anh gọi đi, hỏi cô ta đang ở đâu?”

Chạm phải ánh mắt kiên trì của cô, Ôn Hành Viễn có dự cảm không lành.

Bấm số gọi đi, chẳng bao lâu Trương Nghiên đã bắt máy, giọng điệu cung kính, “Chào Tổng giám đốc Ôn ạ”.

Ôn Hành Viễn dùng giọng điệu của cấp trên nói, “Thỏa thuận bổ sung của Nhiên Thăng đã làm xong chưa?”.

“Đã sao chép xong, tôi hiệu chỉnh xong đã đặt lên bàn làm việc của sếp rồi ạ.”

“Vẫn ở công ty tăng ca?”

Sau một thoáng do dự, bên kia tránh nặng tìm nhẹ trả lời, “Tôi đang chuẩn bị về rồi ạ”.

Thế nhưng, trước khi ngắt kết nối, Ôn Hành Viễn lại nghe thấy một giọng đàn ông nói, “Cho tôi Mao Phong (*), cảm ơn”.

(*) Một trong mười loại trà nổi tiếng nhất của Trung Quốc

Không rõ nét, nhưng bởi vì quá quen thuộc, Ôn Hành Viễn vẫn nghe ra, là Đường Nghị Phàm.

Ôn Hành Viễn thầm giật mình. Cúp máy xong, anh trầm lặng vài giây, một lát sau, dưới cái nhìn chăm chú của Si Nhan, liền hỏi, “Trước đó ở trên xe em đột nhiên thay đổi đề tài là vì nhìn thấy Đường Nghị Phàm và Trương Nghiên ở cùng nhau?”.

Phỏng đoán trong lòng đã được chứng thực, Si Nhan quẳng túi xách xuống sô pha cái “phịch”, “Anh biết rồi sao?”, giọng điệu chất vấn.

Ôn Hành Viễn đang do dự xem có nên nói cho Si Nhan biết, Đường Nghị Phàm và Trương Nghiên từng có tình cảm với nhau hay không. Đắn đo hồi lâu, anh quyết định kể với cô, “Trong thời gian Nghị Phàm đi du học, có quen Trương Nghiên, cả hai đều từng mến mộ nhau, coi như người quen cũ”.

Người quen cũ? Tình cũ khó quên sao? Si Nhan gần như giận tím mặt, “Cho nên trước kia anh đều giúp anh ấy che đậy?”.

Đối với Đường Nghị Phàm, Ôn Hành Viễn có sự tin tưởng nhất định, “Họ cùng nhau phụ trách hạng mục Kim Bích, tiếp xúc thường ngày cũng là chuyện công việc bình thường. Về phần có gì đó khác thường không, Tiểu Nhan, đó không phải là thứ người ngoài chúng ta dùng mắt để phán đoán”.

Si Nhan một bước không nhường, “Lấy cớ tăng ca làm lời nói dối để đi hẹn hò cũng là hành vi công việc bình thường sao?”, dứt lời cô bèn cầm điện thoại lên.

Ôn Hành Viễn giữ tay cô lại, ngăn cô gọi cho Quý Nhã Ngưng, “Em tùy ý gọi điện thoại cho Quý Nhã Ngưng như vậy, sẽ khiến sự tình càng thêm phức tạp”.

“Nếu thật sự là chuyện công việc thường ngày, Đường Nghị Phàm nhất định sẽ giải thích”, Si Nhan dùng lực hất tay Ôn Hành Viễn ra, bấm số gọi cho Quý Nhã Ngưng.

Điện thoại của Nhã Ngưng báo đang bận. Gọi lại lần nữa, vẫn máy bận.

Trước lúc cô quẳng điện thoại đi, Ôn Hành Viễn lại một lần nữa khuyên nhủ, “Nghị Phàm và Trương Nghiên quả thực từng có tình cảm với nhau, nhưng quá khứ không phải là không thể tha thứ. Huống hồ trong tình huống này để Quý Nhã Ngưng biết, em bảo cô ấy phải nghĩ thế nào? Có thể lý trí suy xét sao? Cứ làm loạn lên để mọi người đều biết thế này, không bằng tạm thời giữ kín, làm rõ căn nguyên sự tình trước đã. Tiểu Nhan, nghe lời anh đi”.

Si Nhan ném điện thoại vào ngực anh.

Ôn Hành Viễn không tránh, chỉ là khi điện thoại trượt xuống bèn đỡ lấy.

Cô trở nên trầm lặng. Đến khi Quý Nhã Ngưng gọi lại, tiếng chuông điện thoại đã phá vỡ cục diện căng thẳng.

Si Nhan hơi ngửa đầu, hít một hơi thật sâu.

Ôn Hành Viễn hiểu được sự kìm nén của cô, đưa điện thoại cho cô.

Sau khi nhận điện thoại, Quý Nhã Ngưng hỏi cô có chuyện gì, cô chần chừ vài giây, mới nói, “Lo cậu một mình ở nhà cô đơn, hỏi thăm cậu chút”.

Quý Nhã Ngưng ở đầu dây bên kia cười nói, “Sao đột nhiên lại trọng bạn khinh sắc thế hả, làm tớ thụ sủng nhược kinh (*) đấy nhé”, sau đó nói với cô Đường Nghị Phàm vừa gọi điện thoại về, nói đang trên đường về nhà, để Si Nhan yên tâm.

(*) Được yêu thương quá mà cảm thấy lo sợ

Tất cả mọi người đều biết quá khứ của Đường Nghị Phàm và Trương Nghiên, chỉ có người làm vợ là cô ấy lại không hề hay biết. Si Nhan rất buồn, buồn cho Quý Nhã Ngưng.

Quá khứ, tựa như dấu chân, in hằn trên đoạn đường lầy lội, mờ nhạt không dấu vết trên đoạn đường bằng phẳng. Si Nhan không rõ Trương Nghiên đối với Đường Nghị Phàm, là thuộc về ký ức đậm sâu hay dấu chân mờ nhạt. Nhưng có một điểm mà cô có thể xác định, quá khứ của họ, cùng lần tương phùng này, đã phát triển thành hiện tại.

Đây không phải là chuyện tốt.

Cuối cùng đêm đó, Si Nhan nói với Ôn Hành Viễn, “Bất luận là Trương Nghiên hay là ai khác, một khi đã đụng chạm đến hạnh phúc của Quý Nhã Ngưng, khiến cô ấy phải chịu tổn thương, em sẽ không tha thứ!”.

Si Nhan bày tỏ thái độ rõ ràng, cô chắc chăn sẽ bảo vệ Quý Nhã Ngưng.

Ôn Hành Viễn cũng không đứng ngoài cuộc, sau khi Si Nhan ngủ say, anh và Đường Nghị Phàm có nói chuyện điện thoại, anh không vòng vo mà nói thẳng, “Tối nay cậu và Trương Nghiên ở bên nhau?”.

“Ở bên nhau”, ba chữ này nghe có vẻ mờ ám, lại tựa hồ rất trùng hợp, Đường Nghị Phàm là người thông minh, lập tức đoán ra đầu mối, “Cô ta hẹn gặp tôi, nói chuyện em gái cô ta đi du học, xin tôi giúp đỡ”.

Giọng điệu của Ôn Hành Viễn mang theo khí thế bức người, “Chỉ như vậy thôi sao?”.

Đường Nghị Phàm hơi sửng sốt, “Không phải cậu tưởng rằng tôi và cô ta tình cũ không rủ cũng đến đấy chứ?”.

“Tốt nhất là cậu đừng có suy nghĩ này.”

“Ý gì vậy hả?”

“Tôi đang muốn nhắc nhở cậu đừng quên là bản thân là người đã có vợ. Hứa hẹn của cậu với Quý Nhã Ngưng, cậu phải có trách nhiệm.”

“Ngoài cái này ra, tôi vẫn yêu cô ấy”, có lẽ là bất mãn vì bị đổ oan, khẩu khí của Đường Nghị Phàm nghe có vẻ lạnh lùng hơn.

Ôn Hành Viễn như có điều suy nghĩ, “Vậy thì đừng có gây ra lời đồn đại linh tinh nữa, tránh gây hiểu lầm cho cô ấy”.

Giọng điệu Đường Nghị Phàm cao ngạo, có vẻ là giận dỗi, “Có gì đáng phải hiểu nhầm? Tôi và cô ta sớm đã là quá khứ rồi. Sao? Còn không cho ai có người yêu cũ hả?”.

Trong thời đại thiếu thốn tình yêu chân thành này, có ai là không từng bị dán mác người cũ? Ôn Hành Viễn bình tĩnh lại, “Mấu chốt không phải là bạn gái cũ, mấu chốt nằm ở chỗ các cậu hiện giờ tiếp xúc công việc bình thường, còn đang phát sinh mối quan hệ khác. Nếu cậu thu xếp ổn thỏa, vĩnh viễn không bị Quý Nhã Ngưng phát hiện, có lẽ hoàn toàn không thành vấn đề. Một khi sự việc bại lộ, Nghị Phàm, tôi lo rằng cậu không thể thanh minh nổi cho mình”.

Đường Nghị Phàm trầm lặng nửa phút.

Dưới ánh đèn, khuôn mặt nghiêng của anh vô cùng trầm tĩnh và hoàn mĩ, Ôn Hành Viễn biết Đường Nghị Phàm đã hiểu vấn đề, “Tôi cho rằng cần phải điều Trương Nghiên đi”.

Nét mặt Đường Nghị Phàm lộ ra vẻ châm biếm, “Điều động nhân sự Ôn Thị là do cậu quyết định, tôi không có quyền can thiệp”, dứt lời bèn ngắt điện thoại.

Đây là cuộc điện thoại không vui vẻ nhất trong nhiều năm họ quen nhau. Thế nhưng, phản ứng có vẻ thẹn quá hóa giận của Đường Nghị Phàm, ngược lại khiến Ôn Hành Viễn yên tâm. Đáng tiếc, sự tin tưởng của anh trong mắt Si Nhan lại là dung túng và bảo vệ, Si Nhan giận dỗi với anh mãi đến trước ngày đính hôn.

Về phần Trương Nghiên, sau khi nhận được lệnh thuyên chuyển công tác, cô không hỏi nguyên nhân, mà dùng thái độ tuyệt đối phục tùng sự sắp xếp của phòng nhân sự công ty, cùng người phụ trách mới của hạng mục Kim Bích do Ôn Hành Viễn chỉ định tiến hành bàn giao công việc. Trong giai đoạn này, cô và Đường Nghị Phàm vẫn duy trì tiếp xúc công việc bình thường.

Thời gian lặng lẽ như dòng nước chảy, vào lúc công việc của Trương Nghiên đã sắp sửa bàn giao xong, ngày đính hôn của Ôn Hành Viễn và Si Nhan cũng đã tới.

Hôm ấy, khách sạn Đường Cung tráng lệ nhất trong thành phố G, vì là nơi tổ chức lễ đính hôn của Tổng Giám đốc điều hành đương nhiệm Ôn Thị mà trở thành tiêu điểm quan tâm của giới truyền thông.

Chạng vạng tối, phòng tiệc tầng hai mươi hai của Đường Cung bắt đầu náo nhiệt, giới truyền thông nhận được lời mời tới dự, một phần vì muốn độc quyền trước tin tức có giá trị nhất này, mặt khác, sau Lý Hiểu Quân, họ cực kỳ hứng thú với người phụ nữ có thể thu phục được người đàn ông độc thân cấp kim cương thành phố G. Không ai khác, chính là Si Nhan, vị hôn thê của Ôn Hành Viễn.

Thế nhưng, buổi lễ đính hôn này không phải để thỏa mãn sự quan tâm của truyền thông đối với Si Nhan, mà là Ôn Hành Viễn muốn nhân danh tình yêu để dẫn người mà anh yêu thương đến điểm xuất phát, sau đó họ sẽ khoác lấy tay nhau hoàn thành đường chạy Marathon hôn nhân này.

Vì vậy, lễ đính hôn là lời hứa hẹn tình yêu đầu tiên mà họ dành cho nhau.

Đêm tối sau cơn mưa, tĩnh lặng và mát mẻ, ánh trăng chiếu vào khung cửa sổ, tôn lên vẻ tuấn lãng của người đàn ông ngồi trước đàn piano, khúc nhạc được diễn tấu từ ngón tay anh vọng lại mọi ngóc ngách trong phòng tiệc, khiến những người có mặt đều đắm chìm trong đó.

Ôn Hành Viễn ngồi trên bục, đôi bàn tay thon dài chơi bản “Canon” rất xuất thần, hoàn mỹ. Đôi mắt lấp lánh của Si Nhan dấy lên vẻ thán phục và kinh ngạc, cùng với tình ý đậm sau trước giờ chưa từng biểu lộ.

Với tư cách là nữ chính của buổi tối ngày hôm nay, Si Nhan xuất hiện trong bộ lễ phục cúp ngực màu trắng sữa, mái tóc dài bồng bềnh cuộn sóng được buộc hơi cao, cùng cây trâm cài tóc đính đá chói mắt, tùy ý lại không mắt đi vẻ sang trọng xõa xuống đôi vai gầy, càng tôn lên vẻ quyến rũ, xinh đẹp của cô.

Vào lúc khúc dương cầm ru ri động lòng người sắp kết thúc, tiếng thán phục cùng tiếng vỗ tay như sấm lại một lần nữa vang lên. Ôn Hành Viễn tao nhã đứng dậy, nở nụ cười dịu dàng với Si Nhan, ánh mắt chuyên chú và triền miên.

Đứng trên sân khấu, giọng nói trầm thấp hấp dẫn của người đàn ông vang trong không khí, “Buổi tối ngày hôm này, đối với tôi mà nói, là ngày hạnh phúc nhất trong ba mươi năm cuộc đời. Trước tiên, tôi muốn nói lời cảm ơn với cha mẹ tôi”, khẽ nghiêng người, nhìn về phía Ôn Phi Văn và bà Ôn dưới sân khấu, anh nói, “Cảm ơn cha mẹ đã để con có mặt trên cuộc đời này”. Trong khi nói anh đã cúi người về phía hai người, “Sau đó tôi xin cảm ơn đến người thân của Si Nhan, cảm ơn mọi người đã phó thác viên ngọc quý này cho con”, Ôn Hành Viễn lại cúi người thật thấp về phía Si Nhàn Minh và Si Hạ.

Trong phòng tiệc yên tĩnh, bỗng chốc tiếng vỗ tay vang lên như tiếng sấm, ai nấy đều cảm động trước tấm lòng của anh. Cả Si Nhàn Minh cũng bị câu “phó thác” của anh làm nhoèn mắt, cùng lúc đó, ông khẽ vỗ lên tay Si Nhan, mang theo sự vui mừng và quyến luyến.

Khoác lấy cánh tay cha, Si Nhan cố nuốt những giọt nước mắt đang chực rơi xuống, khẽ tựa đầu vào vai cha.

Lòng ai cũng có lúc rối như mớ bòng bong, cuối cùng lại bị niềm hạnh phúc khi có người yêu bạn ở bên nhấn chìm.

“Cuối cùng, tôi còn muốn cảm ơn một người, đó chính là vị hôn thê của tôi, Si Nhan”, khi giọng nói của Ôn Hành Viễn lại một lần nữa vang lên, Si Hạ đã nắm lấy tay của Si Nhan từ tay của Si Nhàn Minh.

Trong tiếng nhạc động lòng người, Si Nhan khoác tay Si Hạ chậm rãi đi về phía Ôn Hành Viễn, còn trong đầu cô như thước phim quay chậm tái hiện lại từng chút một từ lúc hai người quen biết nhau đến lúc yêu thương nhau, đến khi trao nhau lời hẹn ước.

Cuối cùng, lệ ướt khóe mị.

Mười năm trước, chúng ta quen nhau. Mười năm sau, em yêu anh.

Cảm ơn mười năm, cảm ơn vì em có anh.

Nước mắt của Si Nhan đã thấm ướt trái tim Ôn Hành Viễn, anh tiến lên, nhận lấy tay của Si Nhan từ tay Si Hạ, “Cảm ơn vị hôn thê của tôi đã dũng cảm vì tôi. Tôi không biết cái được gọi là tốt nhất trên đời này rốt cuộc đẹp đến nhường nào, cũng không biết là sánh cùng trời đất là bao lâu, nhưng tôi nguyện lòng dốc hết khả năng mình có, mang đến hạnh phúc cho cô ấy”, ánh mắt rạng ngời dừng trên khuôn mặt Si Nhan, anh tuyên bố với cả thế giới rằng, “Si Nhan, anh yêu em”.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào người đàn ông có thể hô mưa gọi gió trong giới bất động sản, vỗ tay cho tuyên ngôn tình yêu của anh. Sau đó, dưới sự chứng kiến của những người có mặt tại đó, Ôn Hành Viễn lấy ra tín vật đính ước của anh, một chiếc vòng đeo chân có khắc một từ tiếng Anh là “Love” bằng kim cương, đích thân đeo cho Si Nhan.

Cả phòng tiệc yên tĩnh không một tiếng động, ánh mắt Si Nhan nhìn anh đã lóng lánh nước.

Truyền thuyết kể lại rằng, nếu như tặng người mà mình yêu vòng đeo chân, không chỉ đời này có thể bên nhau, mà kiếp sau cũng sẽ được bên nhau. Đây chính là ý nghĩa mà sợi dây này ẩn chứa: Chốt chặt đời này, thắt chặt kiếp sau. Tâm ý này của anh khiến Si Nhan vô cùng cảm động. Cô đã yêu một Ôn Hành Viễn thế này, hơn nữa còn yêu anh sâu đậm.

Ôn Hành Viễn lấy tay lau nước mắt cho Si Nhan, giọng điệu trêu chọc hỏi, “Không phải là nhẫn, em có thất vọng không?”.

Si Nhan lắc đầu.

Thế nhưng, động tác lắc đầu đơn giản này của cô lại hù dọa giới truyền thông. Vào lúc mọi người tưởng rằng cô lắc đầu là bày tỏ không đồng ý, thì lại nhìn thấy cô ngưng khóc rồi nở nụ cười, sau đó sà vào lòng Ôn Hành Viễn.

Phải đến một lúc lâu sau, họ mới tách rời khỏi vòng ôm. Ôn Hành Viễn cúi đầu nhìn đôi chân ngọc ngà của Si Nhan, sợi dây chuyền càng tôn lên vẻ mềm mại, đáng yêu của cô. Anh nở nụ cười ấm áp, nhướng mày về phía khách quý bên dưới sân khấu, “Có thể thỏa mãn lòng hư vinh nho nhỏ của chồng em một chút, hôn anh ấy trước mặt mọi người không?”.

Các vị khách quý khẽ bật cười thành tiếng trước sự hài hước của anh.

Trên khuôn mặt ửng hồng lộ ra nụ cười e thẹn, Si Nhan kiễng chân lên trong ánh mắt chờ đợi của mọi người.

Khóe miệng vô thức nhấc lên thành một độ cong đẹp mắt, Ôn Hành Viễn phối hợp cùng cô, hơi cúi đầu xuống.

Si Nhan đặt một nụ hôn khe khẽ lên khuôn mặt nhìn nghiêng anh tuấn của anh.

“Phịch” một tiếng, vào khoảnh khắc Ôn Hành Viễn mở chai rượu vang, phòng tiệc đã chậm rãi rơi xuống vô vàn cánh hoa hồng. Cánh hoa xoay vòng trên không rồi đáp xuống, tựa như một cơn mưa màu hồng đổ xuống bờ vai trắng nõn mảnh dẻ của cô, rơi xuống bên chân, cảm giác mềm mại tựa như đang đi giữa tầng mây.

Hạnh phúc mãnh liệt đến độ khiến người ta có cảm giác không chân thực.

Tay khẽ dùng lực, Ôn Hành Viễn ôm Si Nhan vào lòng, đồng thời cánh tay phải nhận ly rượu Ôn Hành Giao đưa, “Cảm ơn các vị đã đến tham gia buổi tiệc đính hôn của chúng tôi!”, trong khi nói, ly rượu trong tay anh đã khẽ nâng cao.

Lời chúc phúc hóa thành tiếng vỗ tay, một hồi lâu vẫn còn chưa dứt.

Dàn nhạc đang diễn tấu bản Walz lãng mạn, các vị khách quý hiểu ý lui về phía sau, để mở đường cho cặp đôi này. Ôn Hành Viễn nắm lấy tay Si Nhan, dẫn cô vào giữa sảnh tiệc.

Cùng với tiếng nhạc uyển chuyển, Si Nhan kiễng chân lên, quay vòng, xoay người theo từng bước chân của anh trên sân, bộ lễ phục màu trắng sữa như mộng ảo ôm lấy đường cong mềm mại của cô, phối hợp với cảm xúc ngọt ngào trong lòng, hệt như thiên sứ vui vẻ phiêu dật một góc.

Người yêu gần trong gang tấc, tình yêu trước sau như một, tương nhu dĩ mạt một đời.

Mười năm trời theo đuổi, cuối cùng đã đợi được em.

Buổi tiệc chính thức bắt đầu, sau khi một khúc nhạc qua đi, mọi người sôi nổi thay đổi bạn nhảy. Khi Si Hạ dắt Si Nhan đi, Ôn Hành Viễn nho nhã mời Quý Nhã Ngưng cùng nhảy.

Do hạng mục Kim Bích đột nhiên xảy ra vấn đề nên Đường Nghị Phàm bị muộn chuyến bay, Ôn Hành Viễn bày tỏ sự áy náy của mình, “Gần đây đã khiến Nghị Phàm phải làm cu li, vất vả cho em rồi, Nhã Ngưng”.

“Ủng hộ công việc của anh ấy là bổn phận của em, sao có thể nói là vất vả?”, Quý Nhã Ngưng cười chân thành, “Ngược lại là anh đó, nhất định phải mãi đối tốt với Nhan Nhan thế này nhé, nếu không, em sẽ không khách sáo với anh đâu”.

Còn lấy thân phận bạn tốt ra cảnh cáo anh cơ đấy, Ôn Hành Viễn tỏ vẻ buồn cười, “Nói thử xem, không khách sáo thế nào?”.

Quý Nhã Ngưng cười rạng rỡ, nhướng đôi mày thanh tú, “Cái này thì em phải giữ bí mật, đến lúc đó khiến anh trở tay không kịp”.

Ôn Hành Viễn tỏ vẻ suy tư, “Xem ra anh phải cẩn thận hành sự rồi, ngoài Si Hạ ra, còn thêm một người giám sát anh gắt gao nữa”.

Quý Nhã Ngưng bị dáng vẻ của anh chọc cười, thế nhưng ánh mắt lại ngập tràn vẻ tán thưởng, “Nhan Nhan chọn anh là quyết định sáng suốt nhất cuộc đời này của cậu ấy”.

Ôn Hành Viễn cười khiêm tốn, “Cô ấy có thể yêu anh, mới là phúc phận lớn nhất cả đời này của anh”.

Bởi vì, anh ôm ấp ý nghĩ không xa rời, luôn kiên định để chờ đợi cô ấy, chỉ vì có một ngày có thể ở bên nhau, cho đến tuổi hoa giáp vẫn nói câu anh yêu em. Anh có lòng ích kỷ, anh cần cả một đời của cô ấy.

Như hiểu được tâm ý của anh, Quý Nhã Ngưng chúc mừng chân thành, “Mười năm chờ đợi, đổi lại một đời đồng cam cộng khổ. Ôn Hành Viễn, anh là người thắng cuộc”.

Có một người vợ như em, Đường Nghị Phàm sao không phải là người thắng cuộc? Thế nhưng, có được mới chỉ là bắt đầu, ở bên nhau đến cùng mới là kết cục. Ôn Hành Viễn bỗng nhiên nảy sinh lòng áy náy từ tận đáy lòng, bởi suy nghĩ không chu toàn của anh, đã vô tình tạo cho Trương Nghiên và Đường Nghị Phàm cơ hội trùng phùng, khiến hôn nhân của Quý Nhã Ngưng rơi vào tình thế nguy hiểm.

Nói nguy hiểm là có vẻ hơi sớm, cũng có thể là buồn lo vô cớ, thế nhưng, sự lo lắng của Si Nhan không phải là không có lý. Bởi vì ohc nhạy cảm nhận ra được, khi đối diện với Đường Nghị Phàm, tận sâu trong ánh mắt Trương Nghiên thấm đượm tình ý nồng đậm. Đối với Đường Nghị Phàm, Trương Nghiên quả thực vẫn quyến luyến.

Ôn Hành Viễn hiểu được sự lo lắng và âu sầu của Si Nhan trong thời gian này.

Thế nhưng, cái Si Nhan cần, không phải là sự thông cảm của anh, mà là lòng chung thủy của Đường Nghị Phàm đối với Quý Nhã Ngưng. Cho nên khi Đường Nghị Phàm thong dong bước đến, Si Nhan xin ý kiến của Ôn Hành Viễn, “Em có thể mời Đường Nghị Phàm nhảy một điệu không?”.

Đường Nghị Phàm thụ sủng nhược kinh, “Có thể được nữ chính trong buổi tối ngày hôm nay mời, tại hạ thật vinh hạnh. Lão đại, không vấn đề gì chứ?”, giống như là sợ Ôn Hành Viễn nổi cơn ghen, Đường Nghị Phàm như cười như không xin ý kiến.

Biết rõ ý của Si Nhan không phải chuyện khiêu vũ, Ôn Hành Viễn không lo lắng cô sẽ lỗ mãng kích động Đường Nghị Phàm, độ lượng bày tỏ, “Tùy hai người thôi”.

Đường Nghị Phàm nho nhã đưa tay về phía Si Nhan, “Hân hạnh được mời chị dâu”.

Si Nhan đi theo Đường Nghị Phàm đến sân nhảy.

Quý Nhã Ngưng vừa kết thúc một điệu, lúc cùng với An Tử Vi vừa quen biết rời khỏi sân nhảy thì đi lướt qua họ.

Si Nhan tinh nghịch chớp mắt, “Mượn dùng một lát, lát nữa tớ sẽ hoàn trả”.

Quý Nhã Ngưng chỉ cười mà không nói, cùng An Tử Vi sóng vai lướt qua, lúc quay đầu,vừa khéo nhìn thấy Đường Nghị Phàm nhìn về phía mình, nở nụ cười điềm đạm, cô khẽ gật đầu.

Si Nhan nhìn thấy hành động của họ, cảm thấy buồn vì Quý Nhã Ngưng vẫn chưa biết sự tình, giọng điệu lơ đãng lộ ra vẻ chất vấn, “Anh và Trương Nghiên đi cùng chuyến bay tới đây?”.

Nhắc đến Trương Nghiên, Đường Nghị Phàm rất nhạy cảm, “Còn có cả Lý Trình nữa”.

Lý Trình là người phụ trách mới của hạng mục Kim Bích mà Ôn Hành Viễn điều tới để tiếp nhận công việc của Trương Nghiên. Hạng mục xảy ra vấn đề, Trương Nghiên với vai trò là người phụ trách giai đoạn đầu tiên, cùng Lý Trình xử lý công việc quả thực là hợp lý, không thể bắt bẻ.

Thế nhưng, Đường Nghị Phàm vội vàng thanh minh thế này lại khiến Si Nhan nghĩ ngợi, “Tóm lại là anh và Trương Nghiên đi cùng nhau”.

Nói trúng tim đen anh ta một cách sắc bén, khó tránh khiến đối phương không hài lòng, sắc mặt Đường Nghị Phàm khẽ thay đổi, “Chị dâu có gì cứ nói thẳng”.

“Em vốn dĩ không muốn vòng vo”, trong bầu không khí ngập tràn tiếng nhạc, Si Nhan nhìn thẳng vào mắt Đường Nghị Phàm, “Quá khứ là trải nghiệm mà mỗi người đều có, không phải là sai lầm, càng không có gì không thể tha thứ, ví dụ anh và Trương Nghiên là người quen cũ. Nếu như sự trùng phùng của hai người để Nhã Ngưng biết, có lẽ sẽ không có cuộc nói chuyện của chúng ta ngày hôm nay”.

Sắc mặt của Đường Nghị Phàm rất khó coi, nhưng anh không cắt ngang lời Si Nhan.

“Em hy vọng chỉ là hiểu nhầm. Thế nhưng…”, nhớ lại vừa rồi Đường Nghị Phàm và Trương Nghiên một trước một sau đến buổi tiệc, và ánh mắt liên tục nhìn qua bên này của Trương Nghiên, Si Nhan nói thẳng, “Đừng nói anh không cảm nhận được, có người có dụng tâm khác. Anh đã kết hôn, vậy nên cho dù hành vi của cô ta xuất phát từ tình yêu, thì vẫn được định sẵn là sai lầm. Anh không chỉ là chồng của một người phụ nữ, mà còn là trụ cột của một gia đình, anh lấy sự im lặng làm sự cự tuyệt, có lẽ cô ta lại thấy đó là ưng thuận ngầm”.

Sự ưng thuận ngầm mờ ám giữa nam và nữ, luôn là sự dung túng.

Từng chữ cô nhả tựa ngọc trai, Đường Nghị Phàm không có lời nào chống đỡ.

Sự im lặng vào lúc nào càng kiểm chứng cho sự phỏng đoán của Si Nhan, cô dằn lại nỗi buồn trong lòng để nói tiếp, “Biết đàn ông vì sao có thói quen dùng tay trái ôm phụ nữ không?”.

Đường Nghị Phàm dùng ánh mắt hỏi vì sao.

“Bởi vì tay trái gần kề tim”, dừng một lát, Si Nhan phối hợp với bước nhảy của anh, quay người, “Truyền thuyết kể rằng, Thượng đế hồi đầu đã rút ra một chiếc xương sườn từ ngực trái của đàn ông, còn người phụ nữ mà anh ta yêu thương, chính là chiếc xương sườn bị rút đi ấy. Chỉ khi gặp được người yêu được định trước trong cuộc đời, người đàn ông mới hoàn chỉnh và khỏe mạnh, còn ngừoi phụ nữ, mới có thể được hạnh phúc”.

Từng tưởng rằng cô là chiếc xương sườn của Hàn Nặc, sau những quay vòng của cuộc sống, mới phát hiện ra rằng, chiếc xương sườn ở ngực Ôn Hành Viễn bị Thượng đế rút đi kia mới là cô. Cho nên, cô thích ghé sát vào ngực anh, thích lắng nghe tiếng tim đập trầm ổn có lực của anh. Cảm giác ấm áp đấy, bởi tình yêu mà nảy sinh.

Trước khi bản nhạc kết thúc, Si Nhan nói, “Mong anh suy nghĩ nghiêm túc xem Nhã Ngưng có phải là chiếc xương sườn kia của anh hay không. Nếu phải, xin anh trân trọng cô ấy. Nếu không phải, xin hãy giảm sự tổn thương đối với cô ấy xuống mức thấp nhất”.

Lời đề nghị của Si Nhan rất nhẹ nhàng, hoàn toàn khác với thái độ hùng hổ ép người lúc đầu.

Si Nhan quá rõ ràng, bất luận cô và Quý Nhã Ngưng có thân thiết đến đâu, cho dù có thể cảm nhận được nỗi đau của Quý Nhã Ngưng, thì cô cũng không có cách nào chịu đựng thay bạn mình. Thế nên, kết cục tốt nhất chính là tất thảy chỉ là hiểu lầm.

Cái Si Nhan yêu cầu không hề quá đáng, cô chỉ mong Quý Nhã Ngưng hạnh phúc.

Theo ánh mắt của cô, Đường Nghị Phàm nhìn về phía Trương Nghiên. Trương Nghiên cũng đang nhìn về bên họ, chạm vào ánh mắt anh, anh rõ ràng nhìn thấy một tia ngạc nhiên mừng rỡ thoáng qua trong mắt Trương Nghiên, sau đó, cô ta khẽ cúi đầu, giả vờ lơ đãng nhấp một ngụm rượu trong ly.

Đường Nghị Phàm không có cách nào phủ nhận ý tứ đằng sau cái nhìn ngạc nhiên mừng rỡ kia.

Đến khi buổi tiệc kết thúc, Si Nhan vẫn rầu rĩ không vui. Ôn Hành Viễn không vội khuyên giải cô, chỉ là sau khi về nhà anh mới nói, “Trước kia không phải là em nghĩ nhiều, Trương Nghiên quả thực có ý nối lại tình xưa. Thế nhưng, anh đã nói chuyện với Đường Nghị Phàm, tình yêu cậu ấy dành cho Quý Nhã Ngưng chưa từng thay đổi. Có lẽ Đường Nghị Phàm giải quyết chuyện này chưa đủ quyết đoán, thế nhưng, đừng phủ nhận tâm ý của cậu ấy”.

Si Nhan khó nén được vẻ mệt mỏi, “Em không phủ nhận anh ấy yêu Nhã Ngưng. Thế nhưng, nếu không phải là duy nhất, yêu nhất thì có gì phải thiết tha?”.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.