Chó Săn

Chương 23: Chương 23




Chuyển ngữ: Hoài

Trình Triển Tâm không thấy tin tức “Một phụ nữ bị chết bất thường trong phòng trọ ở thành phố S” trên báo chí.

Mà dù cậu đọc được, cũng không thể biết tin tức này có ý nghĩa thế nào.

Người phụ nữ là chủ quán một tiệm gội đầu trên đường Hành Sơn, cô ta có nhiều khách quen, cùng một gã bạn trai tên Trình Liệt.

Sáng sớm ngày mùng 2 tháng 6, cô ta được tìm thấy trong tình trạng bị siết cổ chết trong phòng thuê, tử vong đã ba ngày, trước khi chết từng hít ma túy, tài sản trong căn phòng thuê bị cướp hết sạch, vật dụng đáng tiền đều không còn sót lại.

Lục Nghiệp Chinh tìm người quen phân tích tình hình án kiện, biết được mọi đầu mối đều quy về kẻ tình nghi Trình Liệt. Trình Liệt vào ngày 29 tháng 5 xuất hiện lần cuối ở bến xe thành phố S, mua vé đến Vân Nam, nhưng vẫn chưa lên xe, sau đó không thấy tung tích.

Còn hai ngày nữa Trình Triển Tâm phải thi đại học, không cần lên lớp, trường cho phép học sinh tùy ý lựa chọn: Hoặc về nhà ôn tập bài vở, hoặc lưu lại trường tự học.

Trình Triển Tâm đương nhiên chọn trở lại nhà Lục Nghiệp Chinh gia ủ tâm trạng thi cử.

Có chuyện Trình Liệt, Lục Nghiệp Chinh không thể mặc Trình Triển Tâm một mình, Trình Triển Tâm nói muốn ở nhà ôn tập, Lục Nghiệp Chinh cũng xin nghỉ theo.

Mạc Chi Văn thấy hắn cầm giấy xin phép nghỉ trở về phòng học, hỏi hắn đi chỗ nào chơi bời, biết được hắn làm tổ trong nhà bồi Trình Triển Tâm ôn tập, cảm động cực kỳ, khen Lục Nghiệp Chinh trở nên có lòng. Cậu chàng chưa biết quan hệ giữa Trình Triển Tâm và Lục Nghiệp Chinh, vẫn cho là Lục Nghiệp Chinh thiện tâm quá độ, muốn cung cấp cho Trình Triển Tâm một nơi ôn tập đàng hoàng, còn hỏi Lục Nghiệp Chinh: “Muốn buổi tối ngày mai tôi đưa cơm đến không?”

Lục Nghiệp Chinh vốn muốn cự tuyệt, bởi vì Trình Triển Tâm nói cậu sẽ làm cơm, thế nhưng nghĩ rồi nghĩ, Trình Triển Tâm bận thi đại học, vạn nhất đốt tới tay, cái được không đủ bù cái mất, nhanh chóng đồng ý với Mạc Chi Văn: “Được.”

Hai ngày cuối cùng trước cuộc chiến, là thời gian Trình Triển Tâm thả lỏng, nội dung thi cử cậu đã thuộc làu làu, không bằng nghỉ ngơi cho thoải mái đầu óc. Mà đồng hồ sinh vật là ở chỗ đó, Trình Triển Tâm sáng sớm tỉnh giấc đúng sáu giờ, hoảng từ trên lầu nhà Lục Nghiệp Chinh xuống dưới lầu, từ dưới lầu hoảng lên trên lầu, đến bảy giờ mới đi làm cơm sáng.

Lục Nghiệp Chinh không ngủ cùng Trình Triển Tâm, hắn vẫn như cũ yên phận ngủ trong phòng ngủ chính —— sau đêm đó, Lục Nghiệp Chinh không chạm vào Trình Triển Tâm nữa.

Hơn nữa, dù là lần đó, Lục Nghiệp Chinh cũng không làm đến bước cuối cùng.

Ngày ấy hai người hôn rất lâu. Lục Nghiệp Chinh hôn bờ môi Trình Triển Tâm, hôn xuống cằm, rồi dời xuống xương quai xanh và ngực.

Trình Triển Tâm được Lục Nghiệp Chinh chuyên tâm nuôi dưỡng mấy ngày, mập lên chút chút, da trên người trắng như ngọc khí, dường như tỏa ra ánh sáng dịu dàng, khiến hắn mê muội không thôi. Lục Nghiệp Chinh hôn đến điểm nhỏ nơi ngực Trình Triển Tâm, liếm láp như đùa bỡn, Trình Triển Tâm cúi đầu, đẩy mà như kéo ấn vai Lục Nghiệp Chinh, không nhịn được một hơi thở dốc.

Trình Triển Tâm động tình, thành thực đến nỗi người ta không có cách nào chống đỡ, Lục Nghiệp Chinh hút một cái trước ngực cậu, hút ra dấu ô mai nhàn nhạt.

Trình Triển Tâm cứng tới khó chịu, cầm lấy tay Lục Nghiệp Chinh động chạm chính mình, Lục Nghiệp Chinh nhìn cậu sắp làm ướt quần lót, thoát sạch quần áo Trình Triển Tâm, da thịt cận kề da thịt, Trình Triển Tâm được Lục Nghiệp Chinh hôn, đồ chơi Lục Nghiệp Chinh đâm vào bắp đùi cậu, Trình Triển Tâm như bị quỷ mê hoặc tâm hồn hỏi Lục Nghiệp Chinh: “Anh muốn vào không?”

Lục Nghiệp Chinh sững sờ, dùng biểu cảm cực kỳ vi diệu nhìn Trình Triển Tâm, nhìn cả nửa ngày, mới cảm thán: “Đàn anh, anh hiểu không ít nhỉ?”

Mặt Trình Triển Tâm đỏ tới mang tai, giọng nhỏ xíu: “Không muốn thì thôi.”

Nói xong đẩy Lục Nghiệp Chinh, Lục Nghiệp Chinh khẽ cười cười, lại nâng cằm Trình Triển Tâm hôn lên môi cậu, liếm láp nốt ruồi be bé trên môi Trình Triển Tâm, đuổi theo đầu lưỡi Trình Triển Tâm không buông không bỏ.

Lục Nghiệp Chinh vốn không có ý định làm đến cuối cùng, thế nhưng Trình Triển Tâm phối hợp, rất dễ dàng khiến hắn đánh mất lý trí.

Lục Nghiệp Chinh nhấc chân Trình Triển Tâm quàng trên cánh tay, nhìn Trình Triển Tâm từ phía trên, dương vật nóng rực cọ sát Trình Triển Tâm, từ từ di chuyển.

Trình Triển Tâm bởi vì vài nguyên nhân, tránh dục vọng như rắn rết, xưa nay không tự động tay làm, bây giờ bị tính khí nóng bỏng của Lục Nghiệp Chinh cọ vào, không bao lâu đã khép hai mắt bắn trên bụng, dịch đặc trắng rơi trên phần rốn lõm, Trình Triển Tâm hơi động đậy, dịch trắng cứ thế chảy xuống eo.

Lục Nghiệp Chinh nhìn Trình Triển Tâm nồng nàn, nhìn rất lâu, mới hơi dùng sức ấn eo Trình Triển Tâm, dùng ngón tay cái lau đi tinh dịch sắp chảy xuống giường, rút mấy tờ giấy khăn đặt lên bụng Trình Triển Tâm, đứng dậy vào nhà tắm.

Thời điểm Lục Nghiệp Chinh đi ra Trình Triển Tâm còn chưa ngủ, mặc T shirt ngồi ở trên giường, chăn che kín chân, vẫn điệu bộ học sinh tốt trẻ em ngoan, nhìn qua có phần khốn quẫn.

Lục Nghiệp Chinh đi tới ngồi bên cạnh cậu, “Còn chưa ngủ?”

Hơn hai giờ, Trình Triển Tâm trên lý thuyết là phải buồn ngủ, mà thực tế lại chẳng thấy cơn buồn ngủ đến tìm, cậu thấy Lục Nghiệp Chinh, đột nhiên giơ tay chạm vào mặt Lục Nghiệp Chinh. Lục Nghiệp Chinh nửa đường chặn lại bàn tay Trình Triển Tâm muốn thu về, nắm chặt tay cậu trong tay hắn.

“Anh thích em ư?” Trình Triển Tâm thuận hắn lôi kéo, tim đập rộn ràng hỏi Lục Nghiệp Chinh, “Thích em ở chỗ nào?”

Trình Triển Tâm nghĩ tới nghĩ lui, luôn cảm thấy mình chẳng tìm thấy chỗ nào đáng để Lục Nghiệp Chinh yêu, mềm yếu vô năng, một thân gánh vác, chắc rằng sau này sẽ phát sáng le lói, nhưng bây giờ vẫn chẳng có gì.

Cậu muốn làm tình với Lục Nghiệp Chinh, Lục Nghiệp Chinh cũng không cần.

Lục Nghiệp Chinh nắm tay cậu, cúi đầu nhìn ngón tay dài nhỏ trắng noãn đặt trong lòng bàn tay mình, nắm một chút lại buông hờ một chút, hỏi ngược: “Trình Triển Tâm, em thích tôi sao?”

Trình Triển Tâm mím môi, vẫn chưa trả lời, Lục Nghiệp Chinh tự động chấp nhận đáp án là khẳng định, hỏi tiếp: “Thích tôi chỗ nào?”

Vấn đề này có hơi quá khó khăn, không thích hợp cho học sinh Trình Triển Tâm chuẩn bị thi đại học tiêu tốn lượng nơron lớn để trả lời, Trình Triển Tâm nằm xuống, nhắm mắt: “Ngủ trước.”

Lục Nghiệp Chinh cũng không ép cậu, giúp cậu tắt đèn rồi lên lầu.

***

Trình Triển Tâm mở tủ lạnh đứng đó ngây ngẩn hồi lâu, cầm mấy cái trứng trần hồng đào, làm sữa đậu nành, sau đó chạy đến phòng khách mở tivi, mở kênh tin tức, vừa vặn là phần cuối bản tin “một người phụ nữ chết bất thường”, Trình Triển Tâm nhìn hàng chữ, cảm thấy thật khiếp người, vừa vặn Lục Nghiệp Chinh từ trên lầu đi xuống, cậu gọi hắn nói: “Đường Hành Sơn có án mạng, anh biết không?”

Lục Nghiệp Chinh giật mình, thấy Trình Triển Tâm không giống như đã biết, lắc đầu nói: “Không.”

“Có lúc em cảm thấy em cũng sẽ biến thành vai chính trong án mạng.” Trình Triển Tâm nhìn màn ảnh chuyển sang tin dự báo thời tiết, thuận miệng nói.

Lục Nghiệp Chinh đi tới, xoa xoa đầu Trình Triển Tâm, hỏi cậu: “Điểm tâm của tôi đâu?”

Ăn sáng xong xuôi, Trình Triển Tâm vẫn chẳng muốn đọc sách, Lục Nghiệp Chinh cảm thấy cậu chạy tới chạy lui sao mà vô vị, liền hỏi cậu có muốn chơi game không.

Vừa đúng lúc, Trình Triển Tâm nhìn chằm chằm Lục Nghiệp Chinh lấy tay chơi game ra, tự mình chọn lựa trò chơi.

Lục Nghiệp Chinh cố tình không dạy đến nơi đến chốn, nhưng vẫn như cũ bị Trình Triển Tâm làm nhục đến quá chừng.

Thua đến ván thứ tư, Lục Nghiệp Chinh đã không còn muốn đảm đương nghĩa vụ ngửi khói cho Trình Triển Tâm, bèn đưa ra yêu cầu, hắn thua một lần, Trình Triển Tâm phải cong môi để hắn hôn một cái.

Trình Triển Tâm còn chưa kịp nói không, Lục Nghiệp Chinh đã nắm cằm cắn cậu.

“Vậy anh thắng thì làm sao đây?” Trình Triển Tâm cầm lấy tay chơi game, tránh Lục Nghiệp Chinh thật xa, hỏi hắn.

“Tôi thắng tôi chống đẩy.” Lục Nghiệp Chinh nói.

Trình Triển Tâm nghĩ thầm, thua còn chả dễ dàng, thế là đồng ý.

Lại chơi ván nữa, Trình Triển Tâm mới biết thua khó nhường nao, trước một giây cuối cùng khi trên màn ảnh xuất hiện hình ảnh chứng tỏ cậu thắng, một giây sau bị Lục Nghiệp Chinh áp trên thảm trải sàn, hôn đến nông nỗi tay chân mềm nhũn.

Đợi đến ván thứ hai, rốt cuộc Trình Triển Tâm thua thành công, Lục Nghiệp Chinh nói nằm sấp chống tay thật không có độ khó, cần phải nằm nhoài trên người Trình Triển Tâm hoàn thành, Trình Triển Tâm bị hắn ăn đậu hũ đến tàn canh, cuối cùng bỏ cả chơi game, chạy trốn trở về phòng.

Hai người vượt qua ngày hôm ấy đầy thoải mái mà hỗn loạn.

Lúc chạng vạng, trước thời gian tan học, Mạc Chi Văn đi mua ba hộp cơm, hứng thú bừng bừng đến nhà Lục Nghiệp Chinh.

Trong suy nghĩ của cậu chàng, sẽ thấy rất cảnh tượng dốc lòng gắng sức, Trình Triển Tâm giành giật từng giây ôn bài, Lục Nghiệp Chinh cũng đứng bên mặt mày sốt sắng mà bưng trà đưa nước, chăm sóc thí sinh.

Cậu đứng dưới lầu nhấn chuông, đợi 3 phút, Lục Nghiệp Chinh mới ra mở cửa, Mạc Chi Văn cầm theo cơm lên lầu, cửa mở ra, Mạc Chi Văn đi vào, bỗng nhiên nghe tiếng đánh nhau chan chát trong game, Lục Nghiệp Chinh và Trình Triển Tâm đều ngồi trên thảm trải sàn phòng khách, mỗi người một cái tay cầm, hăng hái chơi game đến quên trời đất.

Mạc Chi Văn liếc nhìn màn hình, Lục Nghiệp Chinh sắp thua.

Thấy Mạc Chi Văn vào cửa, Trình Triển Tâm lập tức tạm dừng, nhìn về phía cậu: “Tiểu Văn.”

“Sao không chơi cho xong?” Lục Nghiệp Chinh sau lưng cậu tỉnh như không nói.

“Hai người đang làm gì…” Mạc Chi Văn khó có thể tiếp thu.

“Chơi game.” Trình Triển Tâm thả tay cầm xuống, đứng lên, tới gần Mạc Chi Văn, muốn giúp cậu ta cầm mấy hộp cơm.

“Trình Triển Tâm.” Lục Nghiệp Chinh gọi cậu từ phía sau, Trình Triển Tâm hơi nghiêng mặt sang, Lục Nghiệp Chinh giơ ngay cánh tay về phía cậu, “Không đứng lên nổi.”

Trình Triển Tâm quay đầu lại liếc mắt nhìn hắn, tiếp tục đi về phía trước.

Ngày hôm nay Lục Nghiệp Chinh đại khái là quá ở không, trăm phương ngàn kế kiếm cách dê Trình Triển Tâm, Trình Triển Tâm đã miễn dịch, không buồn đi qua kéo hắn.

Mạc Chi Văn còn chưa hiểu dụng ý của Lục Nghiệp Chinh, kinh ngạc hỏi Lục Nghiệp Chinh: “Cái gì, cậu gãy chân?”

“Biến.” Lục Nghiệp Chinh lạnh lùng nói, tự mình đứng lên.

Mạc Chi Văn mua giúp hai người cơm hải sản tươi, Trình Triển Tâm khen cậu chàng vài câu, cậu ta hỏi lại Trình Triển Tâm “Triển Tâm, thi đại học xong cậu dự định làm gì?”

Trình Triển Tâm đắn do hồi lâu, nói: “Lâm Huyền có chuyện muốn tôi hỗ trợ, tôi giúp cậu ấy làm.”

“…”

Mạc Chi Văn và Lục Nghiệp Chinh đồng thời trầm mặc vài giây, Lục Nghiệp Chinh bất đắc dĩ uốn nắn Trình Triển Tâm: “Cái này không gọi là dự định.”

Mạc Chi Văn gật đầu tỏ ý tán thành: “Thi xong, buổi tối cùng ăn một bữa cơm nhé?”

Trình Triển Tâm đồng ý rất vui vẻ, còn đề nghị để mình trả tiền.

Mạc Chi Văn cùng Trình Triển Tâm trao đổi rồi quyết định địa điểm bữa tối xong xuôi, lại bắt đầu khiển trách Lục Nghiệp Chinh làm hư học sinh thi đại học, Trình Triển Tâm thanh minh giúp hắn: “Cậu ấy giúp tôi thả lỏng thôi.”

Mạc Chi Văn liếc mắt sang Lục Nghiệp Chinh, không nói nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.