Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Chương 396: Chương 396: Đừng Vọng Tưởng Đi Ra Khỏi Căn Nhà Giam Này.




Mặc dù là cười, nhưng Thẩm Chanh nhìn ra được, trong tươi cười của cô ta xen lẫn một chút tự giễu và chua sót.

Mạc Khuynh Tâm ung dung tự nhiên nói tiếp: “Từ nhỏ tôi đã được nuôi bên cạnh anh ấy, được bồi dưỡng thành một người sát thủ đủ tiêu chuẩn. Tuy rằng tôi gọi anh ấy là chủ thượng, gọi anh ấy là chú, nhưng kỳ thật tôi luôn cho rằng anh ấy chỉ lớn hơn tôi vài tuổi.”

Mạc Khuynh Tâm giống như lâm vào trong hồi ức, giọng nói trở nên xa xôi: “Anh ấy đối với người nào cũng ôn hòa như vậy .... Dù cho thân ở địa vị tổng thống rất cao, nhưng lại chưa bao giờ vênh váo hung hăng. Anh ấy thông cảm tôi là phụ nữ, không cho tôi đi làm nhiệm vụ nguy hiểm nhất .... Tôi biết mình thích anh ấy, nhưng anh ấy là người ưu tú như vậy, tôi không dám có hy vọng xa vời nào khác, chỉ cầu yên lặng bảo vệ anh ấy cả đời.”

Lúc nói những điều này, Mạc Khuynh Tâm thu khí thế bén nhọn trên người lại, trở nên giống như cô gái nhỏ nhu nhược nhất, tràn đầy ước mơ với người nào đó.

Thẩm Chanh không có hứng thú với mấy chuyện xưa này, thay đổi một càng tư thế thêm lười biếng dựa vào cạnh cửa sổ.

Nhưng Mạc Khuynh Tâm lại đột nhiên thay đổi giọng điệu: “Sau đó, phu nhân qua đời, tinh thần anh ấy sa sút một thời gian ngắn, tôi vẫn muốn khiến anh ấy phấn chấn lại, thế nhưng mặc kệ tôi cố gắng thế nào cũng không làm nên chuyện gì .... Đến khi không biết anh ấy biết được sự tồn tại của cô từ nơi nào.”

Đối với chuyện này, Thẩm Chanh không có một chút cảm động.

Sợ rằng đổi lại là bất cứ người nào, cũng sẽ không thể cảm động bởi vì chính mình bị xem thành thế thân của một người đẫ chết.

Cô không thích loại cảm giác bị ngấp nghé này.

Cuối cùng tầm mắt dừng lại ở trên người Mạc Khuynh Tâm, cô nhẹ nhàng nâng khóe môi lên, “Tôi không có hứng thú với anh ta, mặc kệ anh ta nói gì làm gì, tôi cũng sẽ không có một chút rối rắm vì anh ta.”

Mạc Khuynh Tâm nghe vậy, đột nhiên đứng lên từ trên ghế sofa.

Cô ta bước đi đến trước mặt Thẩm Chanh, đưa tay phải ra chỉ về phía cô, ngón tay gần như muốn chống đỡ đến mi tâm của cô: “Anh ấy đối với cô tốt như vậy! Cô lại có thể không lĩnh tình! Thẩm Chanh, rốt cuộc cô có trái tim hay không?”

Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần là chuyện liên quan đến Mạc Cẩn, Mạc Khuynh Tâm đều sẽ mất đi tỉnh táo vốn có.

Bắt em trai của cô uy hiếp cô, gọi là đối tốt với cô?

Ép cô phá bỏ đứa nhỏ, gọi là đối tốt với cô?

Nhốt cô, gọi là đối tốt với cô....

Thẩm Chanh cười khẽ đẩy bàn tay đó ra: “Tôi có trái tim hay không, có liên quan gì tới cô chứ?”

Nói xong, cô cong cong khóe môi, chợt vẽ ra nụ cười quyến rũ đến cực điểm, nhưng trong nháy mắt khí tràng quanh thân lại trở nên mạnh mẽ.

Nhìn bộ dạng điềm nhiên kia của cô, nghe cô không chút đếm xỉa, Mạc Khuynh Tâm gần như không khống chế nổi dục vọng của mình, muốn ra tay với cô.

Nhưng lại không thể không khắc chế tâm tình, dằn không cam lòng trong lòng xuống.

Ở phủ tổng thống, nếu như cô ta ra tay với người phụ nữ này, như vậy mặc kệ ai đúng ai sai, đối với cô ta đều không có lợi.

Qua nhiều năm như vậy, cô ta rất hiểu rõ tính tình của chủ thượng mình.

Cũng nắm chắc mười phần mười, biết anh sẽ không đứng ở phía cô ta.

Cô ta chỉ là một cấp dưới, quân cờ, mà người phụ nữ trước mặt này, mới đúng là người có thể làm anh nhớ thương.

Nhìn bộ dạng gió thoảng mây trôi này của Thẩm Chanh, Mạc Khuynh Tâm lại cười, nhưng không có nói thêm gì nữa, xoay người đi ra ngoài.

Lúc gần đi, cô ta lưu lại một câu: “Từ khoảnh khắc bước vào phủ tổng thống, liền chú định vận mệnh của cô rồi. Cô, đừng vọng tưởng dễ dàng đi ra căn nhà giam này.”

Cửa phòng bị cô ta nặng nề đóng lại, phát ra một tiếng vang thật lớn.

Thẩm Chanh như là không nghe thấy lời nói của cô ta, vẫn lạnh nhạt như cũ.

Gian phòng khôi phục lại yên tĩnh, cô nằm xuống ở trên ghế bên cạnh, nhắm mắt lại, chờ cơm trưa.

Nhưng làm cô rất không ngờ chính là, cơm trưa không có tới, lại chờ đến một người mà cô không muốn gặp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.