Chọc Giận Thục Nữ

Chương 10: Chương 10




“Lãnh Mật Nhi, chết đi!” Quản lý Trần giơ cao dao, ra sức đâm về phía bụng của Mật Nhi, muốn một dao làm cho mẹ con cô bị mất mạng. Bỗng chốc, một bóng đen lao về phía Mật Nhi, cứng rắn thay cô đỡ một dao trí mạng. Dao sắc nhọn xuyên qua áo, đâm thủng da thịt anh, máu tươi bắt đầu chảy ra. Mật Nhi cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng của phái nam, cùng với mùi hương quen thuộc, cô mở mắt, phát hiện Lôi Đình đã chạy tới bên cạnh cô, vừa bảo vệ cô, vừa tỉ mỉ không để cho cô té. “Lôi Đình.” Cô mềm yếu gọi tên anh. “Hư, đừng sợ, không sao.” Anh thấp giọng an ủi, dùng tay bị thương bịt kín mắt cô, không muốn cô nhìn cảnh tượng này. “Mày cũng tới rồi, mày muốn cùng chết với nó sao? Đường đường là người phụ trách an toàn cho ‘tập đoàn Thái Vĩ’, chết cùng một chỗ cùng gái quán rượu, không phải đây là chuyện quá mất mặt sao?” Quản lý Trần đã không còn bộ dạng khúm núm ngày xưa, chỉ có điên cuồng. “Dám vũ nhục cô ấy, mày nhầm rồi.” Lôi Đình nhàn nhạt nói, thình lình một cước bén nhọn đá ra, ngay giữa mặt quản lý Trần, cước này có thể dễ dàng đá gảy sống mũi đối phương. Quản lý Trần cầm đao muốn ngăn cản, không nghĩ tới chân của Lôi Đình đổi hướng khác, đá lên dao, lưỡi dao sắc bén không lưu tình xỏ xuyên qua cánh tay quản lý Trần. đau đớn khiến quản lý Trần phát ra tiếng kêu rên tựa như giết heo, không tới nửa phút, gã té xỉu. Mật Nhi thấp thỏm kéo tay Lôi Đình xuống, bò dậy từ trong ngực anh, thân thể vẫn còn không tự chủ được mà run rẩy. Cả phòng khách trở nên lộn xộn, trên đất đều là máu. Cô nhìn theo hướng vết máu chảy, ngạc nhiên phát hiện Lôi Đình cũng bị thương. “Trời ạ, anh bị thương rồi!” Cô khẽ gọi một tiếng, biết anh vì bảo vệ cô mới bị thương, trong lòng cô tràn đầy phức tạp. Vì anh biết chân tướng, có chút áy náy mới đối xử dịu dàng với cô, hay anh thật sự quan tâm đến cô? Bất luận thế nào, khi thấy được sự dịu dàng của anh, cô sẽ không kềm chế được. Lúc trước bị anh tổn thương hại; cô giống như là ngọn lử tàn, nhưng vì bé con trong bụng, cô lại cố sống. Thật vất vả vào bên trong nhà, nhìn thấy Mật Nhi lần nữa, trong lòng Lôi Đình tràn đầy nóng nảy, ngay cả quản lý Trần “Quấy rầy” anh cũng không nhìn vào mắt, anh quan tâm, chỉ có người con gái trước mắt này. “Mật Nhi, em có tha thứ cho anh không? Tha thứ cho sự ngu xuẩn lúc trước của anh, được không?” Anh không chút để ý máu tươi ứa ra, chẳng qua là cầm lấy tay cô, thấp giọng hỏi. Ngay cả tính mạng cũng có thể không quan tâm, nhưng anh muốn nghe cô trả lời. Mật Nhi thấy anh bị thương thì trong lòng rối loạn, nước mắt bướng bỉnh rơi xuống. Hai tay của cô đè lại vết thương trên cánh tay anh, nhưng vẫn không cầm được máu.”Anh đừng nói chuyện này nữa.” Cô kêu gào, sợ đến nổi quên gọi xe cứu thương. lãnh ngạc nhi quan sát ở một bên, thở dài một cái, lặng lẽ lui ra. Xem ra, cho dù cô có khuyên nhủ rách lưỡi, cũng không thể ngăn cản chị mình trở lại bên cạnh Lôi Đình rồi. Nhưng mà, người đàn ông này tựa hồ cũng không giống như cô nghĩ, nhìn thấy anh thay chị chặn lại một dao, ngạc nhi cũng bớt chán ghét anh rồi. Ngạc nhi suy nghĩ, đạp đạp vào mặt quản lý Trần hôn mê trên đất cho hả giận, rồi lui vào một cái gian phòng khác, gọi điện thông báo cảnh sát, và gọi xe cứu thương tới đây. trong phòng khách rối loạn, Mật Nhi khóc sướt mướt như cũ, nước mắt ròng ròng cầm máu cho Lôi Đình. Anh miễn cưỡng giơ cánh tay không bị thương, vén tóc cô lên.”Em hận anh cũng được, bất luận em làm cái gì, anh đều không oán hận. Chẳng qua là, Mật Nhi, em đừng tránh né anh, nếu em không muốn nhìn thấy anh, anh sẽ núp trong góc, tuyệt đối không quấy rầy em, chỉ cần để cho anh nhìn thấy em hạnh phúc.” Anh thống khổ nói ra quyết định gian nan nhất, cả đời này anh chưa từng thận trọng thế này. Khi biết rõ sự thật, anh mới biết mình yêu Mật Nhi cỡ nào, vậy mà anh đã mất đi cơ hội, đánh mất cơ hội có được cô, hôm nay quyền quyết định cũng không phải của anh nữa. trên trán Lôi Đình có mồ hôi, cũng không phải đau đớn vì vết thương, mà sợ mất đi Mật Nhi. Anh cầm chặt tay cô, máu tươi dấy bẩn quần áo cô. trong mắt Mật Nhi luôn luôn ngập nước, khi nghe thấy anh nói nhỏ, nước mắt càng rơi nhiều hơn. Lệ lúc trước cô rơi là do sự tàn nhẫn của anh; giờ phút này nước mắt lại vì biết được sự thâm tình, quan tâm của anh. đầu cô tựa vào anh, dùng đôi tay ôm lấy anh, đem nước mắt bôi trên quần áo.”Nếu như anh không đuổi em đi, em sẽ luôn bên cạnh anh.” Tay cô vuốt ve mặt anh, lệ rơi đầy mặt lại nở ra một nụ cười dịu dàng.”Em yêu anh, từ lần đầu tiên nhìn thấy anh thì đã yêu anh rồi!” Cô rốt cuộc có thể nói cho anh biết, nói cho người đàn ông tính khi nóng như lửa này biết, cô yêu anh thế nào. “Mật Nhi. . . . . .” Anh nói không ra lời, lần đầu cảm thấy nghẹn ngào. Giờ khắc này anh biết mình là người đàn ông may mắn nhất, Mật Nhi nguyện ý tha thứ cho anh, thậm chí nguyện ý trở lại bên cạnh anh. Một ngày thay đổi một chút, nhưng anh thật sự nguyện ý vì cô mà thay đổi, kể từ nay, anh sẽ dỡ bỏ tất cả tỉnh táo, để tim mình được nhảnh loạn mà yêu cô. Cô nắm lấy tay anh, đặt nhẹ trên bụng hơi nhô kia.”Anh nguyện ý chăm sóc em và đứa nhỏ này cả đời sao?” Cô nhẹ giọng hỏi, dựa vào trên ngực anh, biết mình đã tìm được bến đổ vững chắc. “Anh nguyện ý.” Lôi Đình nói nhỏ, hôn cánh môi đỏ hồng, thận trọng mà dịu dàng nuốt lấy hơi thở của cô. Tay anh, đột nhiên cảm giác được một chấn động nhỏ, anh khiếp sợ ngẩng đầu lên, há to miệng không biết nên nói gì. Mật Nhi cười nhạt một tiếng, nhìn vẻ mặt anh ngốc trệ. “Là Bảo Bảo đá đấy, con biết ba đến nhìn mẹ con mình mà.” Cô mỉm cười. Ánh mặt trời chiếu xuống, bọn họ đắm chìm trong ánh mặt trời ấm áp, cảm thụ tình yêu lẫn nhau, biết cả đời không còn mong thêm điều gì. Mặc dù có rất nhiều mưa gió, nhưng sau cơn mưa trời lại ửng hồng. ※※※ Ở tường rào, mạc quản gia tóc hoa râm đứng một bên, chấp nhận để Đường Tâm giẫm lên vai ông. Khuôn mặt Đường Tâm hồng hào, vết thương đã tốt hơn nửa, chẳng qua là không thể hoạt động mạnh. cô nghe được chuyện Lôi Đình tìm được chỗ ở của Mật Nhi, liền không thể không chạy tới tham gia náo nhiệt, mà mạc quản gia cũng là kẻ có tính háo nghe lén, làm sao lại bỏ qua cơ hội như vậy? Cho nên hai người ăn ý, cùng nhau gạt đường bá Vũ, chạy ra Đường gia, đi theo Lôi Đình, quả nhiên không thất vọng, thấy được kết cục tốt đẹp nhất. “Thật tốt!” Đường Tâm khoái trá thì thào mà nói ra, thật cao hứng rốt cuộc gặp được chị Mật Nhi, hơn nữa chị ấy nguyện ý tha thứ cho chú Lôi, xem ra hôn lễ sắp được cử hành rồi. “Tiểu thư, nhìn đủ rồi, khí trời nóng như vậy, cháu không được phơi nắng nhiều, chúng ta về nhà đi! Đừng để phu nhân lo lắng.” Mạc quản gia đề nghị, để Đường Tâm xuống. Khí trời thật sự quá nóng chút, ông không chịu nổi. Hồi nãy Đường Tâm đại khái cũng nhìn thấy ông mồ hôi đầm đìa nên mua một lon nước ngọt cho ông uống! Chắc ba tháng trước đầu óc bị đụng hư cái gì đó, nếu không làm sao tiểu ác ma lại phát hiện lương tâm, hiểu được đạo lí kính trên nhường dưới được? “Quản gia, trong lòng cháu vẫn có một nghi vấn, ông biết đấy, nếu cháu có nghi vấn sẽ nhớ, muôn biết rõ.” Đường Tâm như có điều suy nghĩ nói. “Tiểu thư có nghi vấn gì?” “Cháu luôn nghĩ, mị thuốc dùng trên người cô gái thì có tác dụng, nếu dùng trên thân đàn ông, không biết hiệu quả thế nào?” “Có thể!” Mạc quản gia cung kính trả lời, đã thành thói quen với những từ ngữ kinh người của Đường Tâm. “Có thể? Chẳng lẽ chưa xác định được đáp án sao? Cháu đọc sách, làm một chút nghiên cứu, thật muốn tìm người tới thử.” mặt Đường Tâm khát vọng nói, đôi tay nho nhỏ nắm chặt thành quyền, trên mặt tản ra ánh sáng ham học hỏi. Hai người im lặng đi tới phía trước, mạc quản gia chậm rãi nhíu mày, trực giác nhạy cảm vì quanh năm bị Đường Tâm bồi dưỡng ra được, khiến ông cảm giác được bất an. “Tiểu thư muốn tìm người nào thử?” Sống hơn 50 tuổi, mạc quản gia rất ít khi bất an như vậy. Đường Tâm cúi đầu nhìn tay mình, che giấu ánh sáng trong mắt.”A, ông cũng biết, số người cháu gặp không nhiều lắm, dĩ nhiên đối tượng có thể lựa chọn làm thí nghiệm cũng không nhiều.” Một hồi lâu sau mặt cô mong đợi ngẩng đầu, cẩn thận quan sát lão quản gia.”Lon nước ngọt vừa rồi ngon không ạ? Ông cảm thấy thế nào?” Nghe hàm ý trong lời nói của Đường Tâm, sắc mặt của mạc quản gia đột nhiên trở nên tái nhợt, đột nhiên cầm cổ mình, giống như muốn đem tất cả nước ngọt nôn ra. “Cháu. . . . . . Cháu. . . . . .” Mạc quản gia nhịn không được nữa, vội vàng vọt vào một gia đình lân cận, vội vàng mượn toilet, ông cũng không nguyện ý khiến mình “Vãn tiết khó giữ được” (>o     « Chương sau

Bạn đang đọc truyện trên website Webtruyen.com

Like Fanpage để ủng hộ dịch giả

Facebook

Nếu bạn thấy thích hãy nhấn like: Bình luận

Đừng nhập

Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0

Họ tên Email   + =

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.