Chọc Phá Cô Nàng Mọt Sách

Chương 52: Chương 52: Đan Đan - Rích Rích




#1: Sống chung

Một buổi tối 2 năm trước...

Eric dạo bước trên con đường bên bờ sông. Từ bỏ Wendy quả thực là một việc quá khó với cậu. Cậu quá yêu người con gái đó. Nhưng cậu sẽ phải làm như vậy.

Đi ngang một quán nhậu bình dân, bất chợt cậu thấy bóng dáng một ai đó khá quen thuộc. Cậu bước chân vào quán nhậu và nhận ra người đó chính là Hà Linh Đan.

Kéo chiếc ghế nhựa và ngồi xuống, Eric hỏi:

“Sao chuyên viên Hà lại ở đây?”

Linh Đan ngước khuôn mặt mình lên, giọng nói của cô say say xỉn xỉn:

“A, Trịnh tổng, anh cũng thất tình giống tôi sao? Hahaha, đúng rồi, ngốc như tôi, bị người ta bỏ là đúng rồi...Hahaha...”

Eric nhìn chăm chú Linh Đan. Say xỉn là thế mà vẫn đáng yêu!

Eric gọi hai chai rượu đế và một dĩa khô bò. Linh Đan hỏi cậu:

“Trịnh tổng, tôi ngốc lắm đúng không?”

Eric đáp:

“Cô không ngốc đâu. Mà sau này gọi tôi là Eric cũng được.”

Linh Đan lắc đầu nguầy nguậy:

“Không, không đâu Eric, tôi ngốc lắm, nói là... tôi ngu cũng được. Bị bạn trai lừa dối bấy lâu nay.... mà vẫn yêu anh ta, tôi.... ngu ngốc lắm, ngu ngốc lắm...”

Rót rượu ra ly, Eric nói:

“Đây, mời cô một ly.”

Linh Đan nhận ly rượu và uống cạn. Cô nói tiếp:

“Anh ta chê tôi ngu, anh ta chê tôi xấu, anh ta chê tôi không quyến rũ. Hức... hức, tôi phải làm sao đây hả, hả, hả??? Hức... hức...”

Eric rót một ly đưa tiếp cho Linh Đan. Cô nhận lấy và tiếp tục uống cạn. Eric cũng rót thử một ly và uống.

Trời đất ơi! Nó khó uống chết đi được. Thế mà cô gái này có thể uống nó như uống nước được hay sao? Huhu, đắng quá, Eric bốc lấy một miếng khô bò lên nhai cho bớt vị đắng trong miệng.

Cậu hỏi Linh Đan:

“Cô yêu anh ta được bao lâu rồi?”

Linh Đan rót 1 ly và uống rồi nói:

“8 năm.”

Eric giật mình:

“Cái gì? 8 năm sao?”

Linh Đan cười nhạt:

“Tôi yêu anh ta từ năm tôi 17 tuổi. Tình cảm của tôi đối với anh ta rất sâu đậm, anh không biết được đâu. Tôi yêu anh ta nhiều lắm, nhiều lắm, nhiều lắm...”

Rót thêm 1 ly nữa, Linh Đan uống cạn sạch, sau đó nói tiếp:

“Anh thử nghĩ đi, 8 năm thanh xuân của tôi, 8 năm mối tình đầu của tôi, vậy mà anh ta nỡ lòng chà đạp như thể là đống bùn nhơ nhớp vậy. Hức... hức...hức...”

Lần này Linh Đan dốc nguyên chai rượu lên miệng mà uống. Eric lo lắng nhìn cô:

“Cô có sao không? Để tôi đưa cô về nhà.”

Linh Đan chắc đã say lắm rồi, cô gục đầu xuống bàn nằm ngủ ngon lành. Eric bước đến cô, khẽ đỡ cô dậy và gọi taxi đưa cô về.

Vì không biết nhà Linh Đan ở đâu nên cậu đành đưa cô về nhà.

10 phút sau...

“Ọe, ọe ọe!” – Tiếng nôn ói của Linh Đan vang lên trong phòng vệ sinh.

Eric vội vàng chạy vào lấy khăn lau dọn. Đang lau, bất ngờ từ phía sau, Linh Đan vòng tay ôm lấy cậu và nói mê:

“Hức, hức, anh Khải, em sai rồi, hức, em sai rồi, anh đừng bỏ em có được không? Hức, đừng bỏ em... mà hức hức...”

Eric quay người, khẽ gỡ vòng tay Linh Đan ra, nhẹ nhàng nói:

“Rồi, anh không bỏ em đâu. Bây giờ em ra giường nằm cho anh lau nhà nha!”

Linh Đan gật gật đầu và đi tới giường ngủ ngon lành.

Lau xong, Eric rửa tay rồi bước lại gần Linh Đan. Cậu nhìn thật chăm chú người con gái trước mắt. Khác với vẻ đẹp dịu dàng của Vân Nhi, cô gái này lại mang một vẻ đẹp cá tính, ẩn ẩn hiện hiện, nếu không ngắm nhìn kỹ thì cũng khó phát hiện ra.

Eric đưa tay vuốt nhẹ đôi má mềm mại của Linh Đan. Bất ngờ, cô ngồi bật dậy ôm lấy anh:

“Anh đừng bỏ em mà, huhu...”

Khẽ gỡ tay cô ra, Eric nói:

“Anh sẽ không bỏ em đâu!”

Linh Đan thừ người. Bất ngờ, cô lấy tay gỡ hết cúc áo của mình và cả áo trong, cô dùng tay cầm lấy tay anh đặt vào nơi đầy đặn nhất của cô:

“Anh từng nói em cổ hủ đúng không? Bây giờ em sẽ hiến dâng hết tất cả cho anh, anh đừng bỏ em có được không?”

Đêm ấy... (đêm ấy thế nào thì độc giả tự nghĩ nha, tg không viết đâu!)

Sáng hôm sau...

“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!”

Tiếng hét của Linh Đan làm kinh động cả căn phòng. Eric ngồi bật dậy, ngái ngủ:

“Có chuyện gì thế?”

Linh Đan tức giận nói:

“Anh còn hỏi có chuyện gì nữa hả? Tối qua anh đã làm gì với tôi?”

Eric ngạc nhiên:

“Ơ, hôm qua cô quyến rũ tôi trước mà!”

Linh Đan ngồi cau mày nhớ lại chuyện hôm qua. Khi đã nhớ hết tất cả, Linh Đan đỏ mặt, cúi đầu lí nhí xin lỗi.

Nhìn cái dáng vẻ đáng yêu ấy của Linh Đan, Eric bật cười. Cậu nói:

“Cô phá mất đời trai của tôi mà nói câu xin lỗi là xong à? Cô phải chịu trách nhiệm với tôi!”

Linh Đan tròn mắt:

“Là sao?”

Eric đáp:

“Là cô phải sống chung với tôi như vợ chồng!”

Linh Đan hoảng hốt xua tay:

“Không được đâu!”

Eric lấy tay vuốt vuốt cằm:

“Thế à? Thế thì chuyện nữ chuyên viên tài chính Hà Linh Đan đi quyến rũ đàn ông trong đêm sẽ là tin sốt dẻo nằm trên trang nhất của mọi tờ báo...”

Nghe đến đấy, Linh Đan ngắt lời:

“Thôi được.”

Eric đắc ý:

“Thế mới gọi là bé ngoan chứ!”

Nhìn cái dáng vẻ mếu mếu cái miệng của Linh Đan sao mà đáng yêu thế không biết!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.