Chọc Phải Điện Hạ Hắc Ám

Chương 42: Chương 42: Lấy Oán Báo Ân




Đại hôn của Thái Tử là dịp trọng đại, dân chúng khắp nơi chúc tụng vui mừng. Từ sáng sớm, trong cung đã giăng đèn kết hoa vô cùng náo nhiệt. Vân Quý Phi mệt mỏi ngồi trong điện để thái y bắt mạch an thai, mấy ngày nay sức khỏe nàng ngày càng kém. Hoàng đế ngồi bên cạnh nàng, khẩn trương hỏi thái y:

- Thế nào?

Thái y nhíu mày, thở dài đáp:

- Tâu bệ hạ, nương nương thường xuyên lo nghĩ. Khí huyết không đều cần an tâm tĩnh dưỡng.

Hoàng đế nhìn vẻ tiều tụy của nàng, phất tay để thái y lui xuống. Vân Quý Phi gần đây ngủ không ngon, biết Hoàng Đế lo lắng thì cười trấn an:

- Bệ hạ đừng như vậy, thiếp vẫn rất khỏe.

Nàng nói vậy, nhưng vẻ mặt lại không ổn chút nào. Hoàng Đế ôm nàng vào lòng, thở dài nói:

- Đều là trẫm không tốt, để nàng luôn bất an như vậy.

Vân Quý Phi còn muốn nói gì đó, nhưng Tâm Liên tiến vào cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.

- Nô tỳ bái kiến bệ hạ.

Hoàng Đế gật đầu, để nàng đứng lên, cất tiếng hỏi:

- Ngươi vừa đi đâu về?

- Bẩm bệ hạ, nô tỳ theo lời dặn của nương nương mang quà mừng đến cho nhị tiểu thư.

Hoàng đế tinh mắt phát hiện bùa bình an trên tay Tâm Liên, nhíu mày:

- Đó là gì?

Tâm Liên mỉm cười, dịu giọng đáp:

- Bẩm bệ hạ, đây là bùa bình an mà quận chúa nhờ ta tặng cho nương nương. Quận chúa nghe nói nương nương gần đây ngủ không ngon nên rất lo lắng.

Vân Quý Phi cười, vươn tay nhận lấy:

- Nha đầu này thật có lòng, đáng tiếc là hôm qua mẫu thân vừa cho thiếp một cái tương tự. Thôi, cứ nhận trước đã.

Hoàng đế biết gần đây mọi ăn uống sinh hoạt của Mai Hoa Điện đều do Thái Hậu đích thân kiểm tra. Thái Hậu coi trọng đứa trẻ này, nên rất cẩn thận không để cho kẻ xấu có cơ hội ra tay. Hoàng đế vì vậy cũng rất yên tâm. Nhưng Khương Hậu là nữ nhân thủ đoạn, không dễ từ bỏ. Hoàng Đế có lòng phòng bị, liền sai Tâm Liên đi mời Hồ thái y đến. Vân Quý Phi kinh ngạc, không vui hỏi:

- Ngài hoài nghi Dao Dao sao?

Hoàng Đế ôm vai nàng, ôn tồn bảo:

- Không, chỉ là Hầu Phủ nhiều người, không chắc là sẽ không có kẻ bị mua chuộc. Đồ này chưa được An Thọ Cung kiểm tra, đương nhiên là trẫm không an tâm rồi.

- Nhưng đó là người thân của thiếp, sao họ lại hại thiếp được chứ?

Hoàng Đế biết Vân Quý Phi mất hứng, nhỏ giọng dỗ dành:

- Vì họ là người thân của nàng nên trẫm mới ohair kiểm tra. Như vậy nếu lỡ có chuyện gì bất trắc thì mọi người cũng không chĩa mũi nhọn vào họ.

Vân Quý Phi đẩy Hoàng Đế ra, hoàn toàn không muốn nghe hắn tiếp tục nói nhăng nói cuội. Từ ngày mang thai, tính khí nàng cũng ngày càng lớn. Hoàng Đế không nói thêm gì. Bên ngoài truyền lời Hồ thái y đã đến. Hoàng Đế bảo hắn đợi bên ngoài, sau đó ngọt nhạt nói với Vân Quý Phi.

- Vân Nhi, trẫm mượn bùa bình an của nàng một lát.

Vân Quý Phi trợn tròn mắt, không thể tin nhìn Hoàng Đế.

- Đây là mẫu thân cho thiếp, chẳng lẽ bệ hạ nghi ngờ cả mẫu thân thiếp sao?

- Ta chỉ mượn một lát sẽ trả. Nàng tin tưởng mẫu thân như vậy mà không dám để trẫm kiểm tra sao?

Vân Quý Phi tức giận rồi, nàng cởi bùa bình an ném thẳng vào Hoàng Đế:

- Cầm lấy, ngài muốn đi đâu thì đi đi. Thiếp mệt rồi.

Hoàng Đế bất đắc dĩ bật cười. Xem đi, nào giống bộ dáng ngoan ngoãn hiểu chuyện ngày thường chứ. Đúng là người ta nói không sai, nữ nhân mang thai rất khó chiều.

Vân Quý Phi xoay lưng về phía Hoàng Đế, biểu tình tức giận. Hoàng Đế cũng không muốn tiếp tục chọc nàng, liền đi ra ngoài gặp Hồ thái y.

Tần Dao ở trong phòng, càng nghĩ càng thấy không đúng. Với tính khí của Khương Hậu, nếu biết Vân Quý Phi mang thai còn không tức đến giở ngói Thanh Loan Điện mới lạ, làm gì mà nhiệt tình cùng Thái Hậu chăm sóc. Còn có bùa bình an của tổ mẫu ở đâu ra, mấy ngày nay bà chưa từng rời phủ. Bất giác, cô nhớ đến một người.

Tần Dao gọi Thúy Lan vào giúp mình thay y phục, sau đó đến sương phòng phía Tây tìm Tần Ninh. Giờ này là lúc học nghi lễ của Tần Ninh, thấy Tần Dao xông vào, nữ quan liền nghiêm mặt:

- Quận chúa, người càng cao quý thì càng phải giữ lễ nghi cơ bản. Nếu quận chúa có việc cần, thì hãy đợi sau khi nô tỳ dạy xong cho nhị tiểu thư rồi đến.

Tần Dao liếc bà ta, lạnh giọng:

- Chẳng lẽ bà không biết ta là người không thích nói đạo lý sao? Vậy nên nếu không muốn gặp phiền phức thì mau ra ngoài.

Nữ quan gương mặt đỏ lên, bàn tay nắm chặt kiềm chế cơn giận.

- Quận chúa, ta là nữ quan trong cung Hoàng Hậu, nếu cô sỉ nhục ta chẳng khác nào đang sỉ nhục đến Hoàng Hậu. Ta khuyên cô đừng hống hách ở đây.

Tần Dao nhếch môi, nhàn nhạt nói:

- Nơi ngươi đang đứng là Hầu Phủ. Muốn cáo trạng thì mời, nhưng ta nói để ngươi biết. Chỉ sợ ngươi không có cơ hội đó đâu. Thúy Lan...

Thúy Lan nghe Tần Dao gọi thì tiến vào, cúi đầu đáp:

- Quận chúa cho gọi nô tỳ.

- Trói bà ta lại mang đến hậu viện. Chờ ta làm rõ mọi chuyện sẽ đem bà ta đến trước mặt bệ hạ để bà ta cáo trạng.

Thúy Lan cho gọi vài tên gia đinh vào áp chế nữ quan, bà ta trừng mắt lớn giọng quát.

- Ngươi dám.

Tần Dao nhìn vẻ giận dữ của bà ta, khinh thường đáp:

- Để xem ta dám hay không? Dẫn đi.

Tần Ninh thấy Tần Dao hùng hổ xông vào phòng bắt người liền tiến đến ngăn cản:

- Dao Dao, đã xảy ra chuyện gì? Sao muội lại đến chỗ ta làm ầm ĩ?

Tần Dao lạnh lùng nhìn nàng ta, cất giọng vô cảm:

- Tốt nhất tỷ nên lo cho thân mình đi. Ta tưởng tỷ là người thông minh, không ngờ lại làm ra chuyện hại đến trên dưới Hầu Phủ.

Tần Ninh trong lòng run rẩy, chột dạ lui ra ngoài. Gia đinh lôi nữ quan đi, để lại Tần Dao và Tần Ninh một mình trong phòng. Tần Ninh cho dù hốt hoảng nhưng vẫn cố giữ giọng bình tĩnh:

- Muội đang nói gì? Ta không hiểu. Nếu muội tức giận vì ta gả cho Thái Tử thì ta xin lỗi. Đây hoàn toàn là ngoài ý muốn. Ta...

- Món quà mà tỷ tặng cho Khương Hậu chính là tờ giấy ghi mệnh cách “phượng hoàng” của tỷ. Bát tự của ta đột nhiên cháy cũng chính là tỷ ra tay. Túi thơm tỷ tặng ta có chứa thứ dơ bẩn, tỷ muốn dồn ta vào chỗ chết mà nói là ngoài ý muốn sao?

Tần Ninh sững sờ, khó tin nhìn Tần Dao:

- Muội nói bậy gì vậy? Đừng có vu khống ta. Tờ giấy đó Tổ Mẫu sớm đã đốt rồi. Ta lấy đâu ra mà đưa cho Hoàng Hậu. Còn chuyện túi thơm, nếu nó thật sự có vấn đề, muội còn đàng hoàng đứng đây sao?

Tần Dao bật cười, không nghĩ lại có kẻ đần như vậy tồn tại.

- Tỷ có tài giả dạng bút tích. Vậy nên mới lừa được tổ mẫu. Còn về vì sao ta đứng ở đây, tất cả đều nhờ vào Dạ Huyền kịp thời phát hiện. Tỷ tưởng dễ dàng mà tỷ có thể lấy được bát tự của ta sao? Tất cả là vì ta đang giúp tỷ đạt được tâm nguyện gả cho Dạ Hiên. Ta không so đo với tỷ, nhưng không ngờ tỷ vì muốn lấy lòng Khương Hậu mà mượn tay tổ mẫu làm hại cái thai trong bụng Quý Phi. Tỷ có từng nghĩ tỷ cũng mang họ Tần không? Nếu bại lộ, liệu Khương Hậu sẽ giúp tỷ không?

Tần Ninh trầm mặc không nói gì, đột nhiên cửa phòng bị người ta mạnh mẽ xô ra. Tần lão phu nhân nét mặt phẫn nộ nhìn về phía Tần Ninh, nghiêm giọng quát:

- Những gì Dao Dao nói có thật không? Con còn chưa bước khỏi cửa Hầu Phủ, đã có ý “lấy oán báo ân” sao?

Sắp mặt Tần Ninh trắng bệch, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Nàng ta nhìn từng người của Tần Gia, sau đó bật khóc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.