Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 222: Chương 222: Chương 197: Diễn kịch với cô tới hôm nay đủ rồi




Suy yếu nằm sấp ở trên bả vai của Nam Cung Kình Hiên, Tiểu Ảnh giật mình một cái tỉnh táo lại, đôi mắt sắc nhọn tràn đầy oán hận nhìn Nam Cung Ngạo.

“Tôi tự mình đi ra cửa đón cô ấy, việc này không thể theo ý ba được.” Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng liếc ông một cái, bồng Tiểu Ảnh xoay người rời đi.

“Mày đứng lại đó cho tao!” Nam Cung Ngạo giận đến sắc mặt cũng tái xanh, ngón tay run rẩy chỉ chỉ ở sau lưng anh nói: “Mày thật sự là càng ngày càng tệ, ngày ngày hướng cùi chỏ ra bên ngoài coi như xong! Rốt cuộc thì người phụ nữ kia hạ độc gì cho mày hại mày biến thành bộ dạng này! Tao nói cho mày biết, Tiểu Ảnh, tao nhất định phải nhận thức, hôn ước của mày và Tình Uyển cũng sẽ tiến hành như đã định, ngày hôm nay, nếu mày dám chọc ra chuyện gì thì đừng có trách tao đuổi mày ra khỏi nhà!”

Nam Cung Kình Hiên ưu nhã xoay người lại, lạnh lùng nở nụ cười: “Tốt, tôi cầu còn không kịp, đúng lúc một nhà ba người đoàn tụ, ba có thể bức bách tôi thử xem, cũng không nhất định phải làm cái chức người thừa kế này thì tôi mới có thể sống sót!”

Thân ảnh tuấn lãng và mạnh mẽ rắn rỏi, ôm đứa bé trai phấn điêu ngọc thế đi ra cửa phòng sách.

Nam Cung Ngạo có chút suy sụp ngồi trở lại trên ghế, mạnh tay vuốt đi vuốt lại cây gậy đè nén lửa giận, đồng thời đầu óc cũng cấp tốc xoay tròn nghĩ ngợi biện pháp đối phó, một kế hoạch tốt cứ như vậy mà bị phá hư, ông ta thống hận người phụ nữ tên Dụ Thiên Tuyết đó! Thằng con ngỗ nghịch này, thật sự không biết hôm nay còn có thể làm ra chuyện gì!

Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, trong đầu Nam Cung Ngạo lóe lên một ý nghĩ! Cuối cùng thì ông ta đã hiểu ra cái gì không được bình thường rồi!

——mang Tiểu Ảnh tới đây là ông ta bí mật tiến hành, đơn giản là trên bữa tiệc có mặt nhiều người trong giới thương mại và giới giải trí truyền thông, lúc này, anh và La Tình Uyển ra mặt nhận Tiểu Ảnh thì nhất định thằng bé sẽ tránh khỏi đầu sóng ngọn gió, chẳng lẽ, anh ngược lại muốn gióng trống khua chiêng cứ như vậy mà công khai Tiểu Ảnh là con riêng của mình? !

Ông trời ơi. . . . . .

Nam Cung Ngạo càng lúc càng đứng ngồi không yên, nghĩ đến Dụ Thiên Tuyết cũng đang chạy tới bên này, nghĩ đến. . . . . Tuyệt đối không thể để danh dự của nhà Nam Cung hủy ở trong tay người phụ nữ kia!

*****

Bên trong căn phòng u tĩnh, La Tình Uyển thử một cái váy dài màu rượu đỏ, ưu nhã mà động lòng người.

Da thịt ở sau lưng lộ ra, còn chưa có kéo khóa kéo lên, da thịt mịn màng trắng nõn làm cho người nhìn tim đập thình thịch.

Nam Cung Kình Hiên mở cửa, mang theo Tiểu Ảnh đi vào.

La Tình Uyển không né tránh, thậm chí từ trong gương mỉm cười nhìn Nam Cung Kình Hiên, nhưng khi nhìn thấy bên cạnh anh chính là đứa bé kia, đột nhiên đỏ mặt xoay người sang chỗ khác, ánh mắt mang theo chút chật vật nhìn bọn họ.

Nam Cung Kình Hiên cũng chú ý tới, cau mày, bịt kín mắt của Tiểu Ảnh, lạnh giọng nói với cô ta: “Ai cho cô thay quần áo ở trong phòng tôi? Cô có bệnh phải không? !”

Toàn thân của La Tình Uyển nhếch nhác thảm hại, sắc mặt hơi đỏ hồng, gương mặt trang điểm tinh xảo không có bán đứng sự bối rối hốt hoảng của cô ta, tranh thủ kéo khóa kéo vẫn còn treo ở gần mông lên, nhẹ giọng nói: “Xin lỗi, em vẫn chưa thay xong, quên khóa cửa, bởi vì nơi này trừ anh ra cũng không ai dám đi vào nên em mới ở đây thay. . . . . . Đây là Tiểu Ảnh đúng không?”

Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng nhìn cô ta một cái, khạc ra hai chữ: “Ra ngoài!”

Bàn tay trên mắt Tiểu Ảnh dời đi, đôi mắt to tròn trong trẻo nhìn người phụ nữ xinh đẹp không ăn khói lửa nhân gian đang đứng trước mắt mình.

Ừ, cậu bé còn nhớ, đây chính là dì vị hôn thê trong truyền thuyết.

Cậu bé càng nhớ rõ hơn, ngày đó, chính là dì này thân mật cùng chú hư hỏng nên làm cho mẹ cực kỳ rất tức giận.

Bỗng nhiên điện thoại di động vang lên, Nam Cung Kình Hiên mau chóng nhận máy, giọng liền trở nên mềm mại, cúi người nói: “Ừ, hiện giờ con đang ở bên cạnh anh, đừng nóng nảy được không? Anh ra cửa đón em ngay lập tức.”

Tiểu Ảnh giật mình một cái, nhận lấy điện thoại Nam Cung Kình Hiên đưa tới: “Mẹ! Con không sao!”

Đứng xa xa, La Tình Uyển nhìn chằm chằm một đôi cha con này —— bọn họ rất giống nhau, từ mặt mày cho đến tính khí, dù là ý định hay một dao động nhỏ trong đôi mắt cũng giống nhau đến như vậy, bóng dáng cao lớn của Nam Cung Kình Hiên ngồi chồm hổm xuống, cẩn thận từng li từng tí che chở đứa bé trong khuỷu tay, lúc nói chuyện điện thoại cùng Dụ Thiên Tuyết, khóe môi của anh mới có thể hiện lên nụ cười rạng rỡ tuấn dật mị hoặc như thế. T

Một nhà ấm áp như vậy, anh, cùng cô, còn có bảo bảo của bọn họ.

Một màn này, khiến trái tim của La Tình Uyển tựa như bị đâm một đao, máu tươi chảy ròng ròng, đau đớn đến tê liệt.

Cuối cùng thì cuộc nói chuyện qua điện thoại cũng xong.

La Tình Uyển nhẹ nhàng đi qua, ngồi xổm người xuống, đưa bàn tay trắng mềm ra: “Tiểu Ảnh, xin chào, dì đã sớm nghe nói về cháu đến hôm nay mới gặp mặt, có cần dì chính thức giới thiệu một chút không?”

Nụ cười của cô ta rất ấm áp, mang theo mùi hương hoa hồng thơm tho.

Trong mắt của Tiểu Ảnh có mấy phần đề phòng, thậm chí không để lại dấu vết, thoáng cái né vào trong lồng ngực rộng lớn của Nam Cung Kình Hiên.

“Cháu biết dì, dì rất đẹp, chú hư hỏng của cháu rất có phúc khí nha, có vợ chưa cưới xinh đẹp như dì.” Tiểu Ảnh vươn tay ra cầm tay của cô ta, không keo kiệt chút nào mà ca ngợi.

La Tình Uyển nhàn nhạt cười duyên, nói tiếp: “Không nên kêu chú hư hỏng nữa, chú ấy là ba của cháu, về sau chúng ta sẽ sống cùng với nhau, Tiểu Ảnh phải thích ứng đó.”

Tiểu Ảnh nghiêng nghiêng đầu, rất là mê hoặc.

“Cái gì sống cùng nhau?” Giọng nói lạnh như băng của Nam Cung Kình Hiên truyền đến từ phía sau, cười lạnh một tiếng: “Trong sinh mệnh của thằng bé có ba mẹ là đủ rồi, chẳng lẽ còn cần người khác?”

Sắc mặt La Tình Uyển hơi tái nhợt, che giấu sự cả kinh trong lòng.

Cô ta nâng đôi mắt xinh đẹp lên, do dự nhẹ giọng hỏi: “Em biết rõ anh không tình nguyện, nhưng mà bác trai vẫn luôn nói để cho em tiếp nhận Tiểu Ảnh, hiện tại em cũng có thể đón nhận. . . . . . Sau khi chúng ta kết hôn, em sẽ đối đãi tốt với thằng bé.”

“Tôi có nói chúng ta sẽ kết hôn sao?”

La Tình Uyển cắn môi, nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mắt: “Anh có ý tứ gì?”

“Ý của tôi, hẳn là cô rất rõ ràng,“ Nam Cung Kình Hiên để tay trên bả vai của Tiểu Ảnh, không muốn nói ở trước mặt trẻ con: “Cô dễ dàng quên mất chuyện mình đã làm vậy sao? Bắt đầu từ lúc đùa bỡn âm mưu với tôi, đến đùa bỡn âm mưu với người phụ nữ tôi yêu, chẳng qua thủ đoạn của cô cũng chỉ có thế.”

Nhất thời, khuôn mặt nhỏ nhắn La Tình Uyển trở nên trắng bệch!

“Anh nói cái gì. . . . . . Em không hiểu lắm. . . . . .”

“Có thể người phục vụ ở tiệc rượu kia sẽ rõ ràng hơn so với cô, thanh niên rất dễ bị tiền bạc mê hoặc, cô đáp ứng cho cậu ta bao nhiêu thù lao? Để cậu ta thay cô đi làm cái loại chuyện hạ lưu đó?”

Cả người La Tình Uyển khẽ run lên, đứng dậy, thụt lùi hai bước, ánh mắt chấn kinh nhìn Nam Cung Kình Hiên.

“Em. . . . . .” Cô ta không nghĩ tới lại bại lộ nhanh như vậy, làm sao anh biết được? !

“Tôi diễn kịch với cô tới hôm nay đủ rồi, không muốn diễn tiếp nữa,“ Thân ảnh cao ngất mạnh mẽ của Nam Cung Kình Hiên mang theo sự kiêu căng lạnh lùng, chậm rãi đi đến gần cô ta, bức cô ta đến một góc chết, quan sát bộ dáng hoang mang sợ hãi của cô ta: “Nói cho cô biết, đừng nói là Thiên Tuyết không có bị người làm nhục, coi như cô ấy thật sự bị người ta làm nhục tôi cũng luyến tiếc buông cô ấy ra —— cô ấy là phụ nữ của tôi, đời này cũng sẽ là người của tôi, nhưng còn cô là ai? Tôi không rõ lắm.”

Nam Cung Kình Hiên nhếch lên một nụ cười tuấn dật phi phàm, lạnh lẽo như băng: “Có lẽ tâm hồn của cô chính là thuộc về ma quỷ!”

“Tôi đi xuống dưới đón Thiên Tuyết, tốt nhất cô đừng ở lại bên trong phòng này,“ Anh chế trụ cổ tay của cô ta, ánh mắt sắc bén như kiếm: “Tiểu Ảnh lại ở đây, tôi sợ cô nhất thời xúc động làm gì đó với con trai của tôi —— hiện tại tôi không có bất kỳ tâm tư nào lượn vòng với cô nữa, tôi muốn trực tiếp giết chết cô.”

Hết chương 197

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.