Chồng Tôi Là Diêm Vương

Chương 143: Chương 143




Trong vòng tròn này, có quá nhiều lưu phái, nhiều như sao trên bầu trời, còn có các huyền cơ diệu pháp, bí truyền bí mật.

Về đuổi thi tôi chỉ nghe qua họ nói chuyện phiếm, bọn họ chỉ đuổi tam cụ ( hồn ma), hơn nữa là đi đường âm, cũng là nơi có ầm tà, nơi nào vắng vẻ hoang tàn họ sẽ tới.

Bởi vì trên đường âm tĩnh mịch âm khí tương đối nhiều, trong họ trong quá trình đuổi thi thể, sợ nhất gặp sinh linh

Thấy hiện tại bọn họ biểu tình hoảng sợ như vậy, hẳn là vấn đề nghiêm trọng.

Vào lúc này, họ cũnh không rảnh để lo nói tiếng nóng nữa, gọi với vào nói:” nhanh lên, đem con chim giết chết, sinh linh xác chết vùng dạy sẽ rất thảm”.

Có một khối thi thể gian trá, vừa rồi khi con chim chạm vào khối thi thể kia, toàn bộ túi vải trắng đều nhảy ra một ít, chúng tôi đều thấy rõ

Anh tôi lập tức móc phù chú có chút hoảng sợ nói:” tiểu kiều, chúng ta dùng phù chú để đối phó với tà linh lệ quỷ, đối với sinh linh vùng dậy có hiểu quả không? Giống như hành thi không phải xử lý như vậy”.

Tôi dở khóc dở cười, anh tôi hỏi tôi, tôi hỏi ai, tôi nào biết hành thi xử lý thế nào?

Tôi nhớ rõ lâm ngôn hoan sử dụng thương pháp đối với mấy thứ sờ được thấy được, thật là hữu ích khi dùng

” Dùi cui điện đâu? Em dùi cui điện đâu?” Anh tôi giục tôi

Anh ở trước người che chắn cho tôi, mau chóng từ ba lô rút ra dùi cui điện, người gầy cùng người đã bắt được con chim, lập tức vặn gãy cổ con chim xui xẻo kia

Thi thể bị sinh linh kích thích theo bản năng muốn thu thập hơi thở của người sống.

Vì muốn đem thi thể trở về, đuổi thi nhân đều phải sử lý thi thể đặc biệt, thi thể này lực tay chân thật kinh ngạc, thật sự phá vỡ túi đứng lên

Anh tôi nhìn chằm chằm vào hai đuổi thi nhân kia hét lên:” sóng vai tử, các ngươi hoá điên đảo, mau nghĩ cách đi ( huynh đệ, đồ vật của các ngươi sảy ra chuyện, mẹ nó các ngươi mau nghĩ cách đi)”

Người gầy kia cau mày, từ từ di chuyển đến cánh cửa hô:” xả hô ( chạy đi)”

Hắn kéo cửa chạy ra ngoài, chú lùn sửng sốt, cũng vội vã chạy theo.

” Mẹ kiếp! Bản lĩnh thế này còn dám đuổi thi?” Anh tôi vừa mắng vừa kéo tôi ra cửa.

Xác chết vùng dậy kia đã chết trong nhiều ngày, cũng may trời lạnh, không có hôi thối sinh dòi, nhưng trông thật ghê tởm

Da thịt trên mặt đều sụp xuống, trên mặt còn có những vết mụn như vết loét chảy mủ.

Thứ ghê tởm như vậy, bọn họ mang về làm gì?

Thi thể nhảy tới đây, nhẫn không phản ứng, tôi mau chóng che bụng lại, chả nhẽ hai tiểu tổ tông đang ngủ sao?

Dậy đi, bảo bối! Thời khắc mấu chốt không thể ngủ gà ngủ gật!

Xác chết vùng dậy sẽ chạy theo hơi thở của người sống, chúng lao thẳng về phía chúng tôi, anh tôi kéo tôi tránh né, cánh cửa bị thi thể đâm thủng một mảnh, thi thể bả vai đều bị kẹt ở bên ngoài.

Anh tôi nháy mắt vui vẻ nói:” tiểu kiều, xem này, chúng ta bị mắc kẹt rồi!”

TÔI……

“… Mộ vân phàm, anh về sau ra khỏi cửa nhớ uống thuốc”. Tôi sắp khóc, anh chàng này, rốt cuộc mạch máu não là gì?

Nhưng anh tôi cũng không muốn chết, anh kéo tôi ra cửa sổ, đập vỡ hai cánh cửa sổ, nhảy ra ngoài, lập tức đưa tay ôm tôi.

Tôi vừa mới bò lên được một nửa, thi thể kia liền nhào tới.

“Ahhhhh!!”. Mắt thấy thi thể kinh tởm kia trước mặt, tôi sợ tới mức kêu lên một tiếng

Chiếc nhẫn đột nhiên phát sáng!

Ngay lúc đó, đôi mắt tôi hoảng loạn đến mờ đi, ánh sáng toả ra đỏ rực, không chỉ trong ngôi nhà nhỏ này, phạm vi vài trăm mét, nhưng tà khí đều bị chấn động đến tan biến.

Giống như thiên hà thác nước chảy ngược.

Bá đạo xoa tan đi âm uế tà vật, lại mau chóng trả lại không khí tĩnh mịch dễ chịu

Cảm giác này……

Tôi nhịn không được mà nhớ tới một đêm, lơ lửng tinh vân bên hồ, bên trên hồ nước là vị thần kia

Anh ta lạnh lùng vô tình mà sát phạt tội ác, chẳng sợ mình có thêm nghiệp chướng, vẫn lấy pháp lực vô biên quét sạch một phương.

Đây là pháp lực của anh ta.

Anh ta hống hách, lạnh lùng, tàn nhẫn không ai bì nổi, nhưng lại ẩn chứ từ bi, rủ lòng thương hại.

Lần này linh thai pháp lực so với lần trước hoàn toàn khác nhau, bụng nhỏ dường như có một đoàn lửa nhỏ quấn quanh đốt cháy, chả nhẽ bảo bối này đã thành hình trước mười ngày sao?.

……Phụ tinh mẫu huyết, tôi hy vọng có thể giữ lại chúng

Đây là thứ anh ta để lại cho tôi, quý giá nhất.

” Tiểu kiều…… Tiểu kiều! Em đừng làm anh sợ, em khóc cái gì?” Anh tôi luống cuống kéo tay chân tôi:” có đau không? Cảm thấy bụng khó chịu à?”

Tôi đã khóc?

Anh tôi lúng túng xoa mặt tôi.

Cái lạnh lẽo trên da thịt làm tôi run rẩy:” anh, chúng ta có thể trốn đi không? Đến nơi mà giang khởi vân không tìm thấy, em nghĩ tới bảo bối phải chết, em thà tự mình chết, cũng không muốn chúng chết….”

Anh tôi ngơ ngác nhìn tôi.

Nói xong những lời này, tôi cũng sửng sốt

Tôi điên rồi sao? Tôi có thể trốn đi đâu?

Trên trời dưới đất, nơi nào mà giang khởi vân không tìm thấy? Chỉ cần anh ta muốn, anh ta sẽ xuất hiện bên cạnh tôi.



Vừa rồi linh thai pháp lực mạnh mẽ, xua tan âm khí ảm đảm trước mặt chúng tôi, xác chết vùng dậy kia, cùng hai thi thể khác, đều trở về bộ dáng rách nát cứng đờ, pháp thuật của đuổi thi nhân đều thất bại.

Hai đuổi thi nhân kia kinh ngạc đến tột đỉnh, nghe tôi nói xong, sắc mặt bọn họ có chút cổ quái.

” Huynh đệ, đa tạ ngươi cứu mạng, ta đi trước”. Người gầy nói.

Anh tôi không để ý đên bọn họ, vẫy vẫy tay, ý bảo bọn họ đi đi.

” Tiểu kiều, em không phải nói tin tưởng giang khởi vân sao? Tại sao đột nhiên lại….”

” Em sợ”. Nhịn không được mà nước mắt trào ra, tôi bây giờ đôi mắt đặc biệt nông, nghĩ tới chuyện gì đó thương tâm, ngũ lục phủ nội tạng liền chua xót đến như bị cấu xé, ngực một trận nhói đau.

” Anh, em sợ……em mặc kệ sau này có sinh con hay không, nhưng em hiện tại rất muốn giữ hai bảo bối này, em không muốn chúng nó bị coi như công cụ hy sinh, ….. Nếu…… Nếu có gì ngoài ý muốn, nếu giang khởi vân lừa em…..”

” Hắn cần thiết phải lừa em sao, nha đầu ngốc”. Anh tôi thở dài:” thái cực song ngư, âm dương hai mặt, hắn là người chịu trách nhiệm luân hồi, có thể lừa em sao? Hắn nếu muốn gây khó khăn, anh và em có thể chống cự sao?”.

Anh tôi kéo tôi ra xe:” nhưng ngoài ý muốn vẫn có khả năng tồn tại, không ai có thể đảm bảo, không có bất ngờ gì sảy ra, thần tiên, yêu ma độ kiếp còn có thất bại! Lo lắng vô dụng, tin tưởng hắn đi, nói thế nào thì hắn cũng là cha…..”

Tôi cúi đầu lau nước mắt, tùy ý anh tôi đứa đi, anh tôi trèo lên bờ ruộng, quay lại kéo tôi, bỗng nhiên phía sau anh tôi có một bóng đen, giơ lên một cục đá.

“Anh —-!!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.