Chồng Tôi Là Diêm Vương

Chương 151: Chương 151




Dưới đệm hương bồ, những trận gió như đạo dịch cốt, thanh loan theo phản xạ muốn giúp tôi cản trở âm tà nhập thể, nhưng cô ấy chỉ là hồn phách, những cái âm khí đó xuyên qua người cô ấy xông vào da thịt tôi, lập tức cắt thịt chặt xương, đôi tay máu tươi đầm đìa.

Trên tay, nhẫn li long ánh sáng đỏ ảm đạm đi vài lần, giống như đứa trẻ sợ hãi nhịn đau, nhịn vài cái đột nhiên bùng phát một cơn bão ánh sáng đỏ, xung quanh, xương cốt bị ánh sáng đỏ nuốt hết, hoá thành bột mịn.

Tôi không thấy rõ cảnh tượng trước mắt, chỉ cảm nhận được từng đợt gió lạnh như đao, một đao cứa toàn da thịt……cả người đều đau, không có chỗ nào da thịt hoàn hảo.

Thanh loan hoảnh sợ nói:” ” cô ấy là ai? Cô ấy rốt cuộc là ai? Thanh nhụy tỷ tỷ, sao cô ấy lại có chương ngọc của đế quân đại nhân —– chúng ta mau đi cứu cô ấy”.

Cứu tôi…

Tôi cảm giác mình chìm trong một mảnh rét lạnh, một màn sương đen quanh quẩn trước mặt tôi, cuối cùng ngưng tụ thành hình đầu người, mờ nhạt nhìn được mắt, mũi, môi …

” Mộ tiểu kiều, ác niệm của ngươi là gì?”,

Cảnh tượng này giống như trình bán tiên giúp bố tôi nhổ âm khí.

Giang khởi vân khi đó cũng đã hỏi tôi, mộ tiểu kiều, em có ác niệm gì không?

… Ghen có tính không?

Tôi mềm yếu lại nhẫn nhục chịu đựng, chỉ nghĩ bản thân sẽ phải chết, nào cái ác niệm nào?.

Kẻ mạnh mới có ác niệm, kẻ yếu chỉ có yếu đuối

Đầu đen cười hì hì nói: ” ngươi thật là may mắn, có người tận tâm tận lực bảo vệ, không để một vệt mưa gió rơi xuống đầu ngươi, cho nên ngươi mới có thể an nhiên để sống, không giận, không hận……hãy hài lòng…..”

Đầu người ở trước mặt tôi dần tan biến, tôi mơ hồ nghe được một giọng nói tức giận quen thuộc —-

” Mộ tiểu kiều!!”

Tay tôi máu tươi đầm đìa bị anh ta bắt lấy, đột nhiên kéo lên trên

Nhưng ở đây quá sâu.

Ngoại trừ một ánh sáng đỏ, tôi không nhìn thấy gì, chỉ cảm thấy một bàn tay đang mở lòng bàn tay tôi ra.

Một bàn tay lạnh lẽo

Nhiều đêm trong quá khứ, bàn tay này đã từng cọ vào da tôi, nắm nhẹ tóc tôi, nhéo cằm tôi.

Từ trên người tôi hấp thu độ ấm, cũng mang theo hơi ấm lạnh băng.

” Thanh nhụy, tại sao cô ấy lại ở đây? Ngươi đã làm cái gì?” Giọng giang khởi vân lạnh băng, mang theo sự khó chịu cùng tức giận.

“….. Cho dù cô ta có chết, cũng không thể hầu hạ ngài sao? Cô ta chịu khổ một chút, ngài cũng không muốn? Ừm, cũng đúng, để xem cô ta có hoàn chỉnh từ đường ác quỷ đi ra không…”

” Ngươi —–“

” Đế quân đại nhân bớt giận——“

Bọn họ sôi nổi hỗn loạn, tôi nghe không rõ lắm, tôi cảm thấy mình rơi xuống vực sâu, bị âm tà như dao xé rách đến đau đớn, trên người bị cắt đến máu tươi đầm đìa, giang khởi vân lại gắt gao lôi kéo, không buông tay, thật sự là tra tấn

Tôi mỉm cười cay đắng: “Khởi vân, buông tay, đau quá.”

Không biết liệu anh ta có nghe thấy không, Chương ngọc treo trước ngực đầy máu, trong bụng lục phủ ngũ nội tạng đều bị đốt cháy

” Mộ tiểu kiều! Chạy về phía trước, có ai gọi cũng không được quay đầu lại! Nghe thấy không?” Giang khởi vân giọng nói nôn nóng, nghe được tôi lo lắng hẳn lên, có phải nơi tôi đến rất khủng khiếp.?

” Nghe, nghe thấy……” Tôi đai đớn đến đầu óc tê liệt, anh ta còn không muốn buông tay sao?

” Em nhớ kỹ cho ta! Em còn dám không nghe lời, ta sẽ —- ” anh ta nghiến răng nghiến lợi, dừng lại.

Sẽ như thế nào? Tôi đau như vậy amh còn muốn đánh tôi sao? Hơn nữa……anh không buông tay tôi ra, máu trên người tôi sẽ phải chảy đến khô.

Một tiếng thở dài nhẹ nhàng vang lên.

” Đi, đến hoàng tuyền chờ ta, đừng đi lung tung”.

Anh ta từ từ buông tay tôi ra

“… Đừng sợ.”



Ánh sáng chiếu hướng đấu bò, hồng khí tràn đầy thiên địa. Trong nháy mắt, tôi cảm nhận được trong bụng, từng đợt nóng cháy dữ dội bùng phát hết sức mạnh đặc biệt.

Toàn bộ không gian rung chuyển dữ dội, tôi lại mênh mang nhìn màu đỏ bất tận, không biết mình sẽ rơi xuống nơi nào

ánh sáng đỏ dần dần mờ đi, như thể rút hết sức lực của mình, một chút bị bóng tối nuốt chửng.

Tôi đưa tay lên vuốt ve bụng dưới, hơi nóng ở đó tiêu tan

Tiêu tan…

Ngực tôi đau đến nghẹt thở, giống như dùng lưỡi dao cắt xẻo thịt, dùng tay chạm vào, tất cả đều là máu

Thật sự có máu chảy ra từ ngực tôi, tôi trên người vẫn còn giữ được máu sao? Hay đây là máu tươi giữ lại cuối cùng của tâm thất?

Rơi xuống mặt đất, tôi không chút nào cảm nhận được đau đớn, có lẽ cơ thể tôi đã bị phá hủy

Một con cú mặt người ở bên người tôi nhảy múa, dùng âm thanh khó nghe kêu lên:” phàm nhân chúng sinh, rộn ràng nhốn nháo, toàn vì danh lợi, có người một đời lòng mang thiện niệm, có người chung thân cùng ác làm bạn, thiện có hoa thơm dẫn đường, ác có khổ hình chuộc tội, các đi các lộ, cách có cách mệnh.

Nó không ngừng lặp đi lặp lại những lời này, tôi nhìn thấy một con đường hoa thơm lượn lờ, quỷ sai trên mặt hung ác nhưng trong mắt lại có ý cười dẫn tôi về phía trước.

Ở giữa là một con đường bình thường, trên đường dòng người chen trúc xếp thành hàng dài, đi lên phía trước,

Mà tôi, bên người lại là những ác quỷ kích động, tràn đầy tà ý cùng ác ý, từng cụm ánh mắt khủng bố hội tụ trên người tôi.

” Đừng sợ, đây là con đường của ngươi, đi nhanh đi” con cú mặt người cười rộ lên:” nếu ngươi rơi vào đường ác quỷ, lúc còn sống khẳng định ngươi là người xấu….”

Vừa dứt lời, bên người tôi xuất hiện một vài quỷ hồn vô hình, bọn họ cười nói:” dáng vẻ này, nhất định là một tai hoạ……tới đây, chúng ta giáo huấn ngươi một chút…”

Họ đến xung quanh tôi, cú mặt người rít lên hai tiếng, bọn họ sợ tới mức run lên.

” Đi mau, nữ nhân mới tới, bằng không sẽ bị những ác quỷ này bắt….. Bọn họ sẽ hắc hắc hắc….”

Hắc hắc hắc là cái quái gì?!

Tôi vội chạy lên phía trước, giang khởi vân nói đừng quay đầu lại, tôi liền ôm đầu chạy, chạy đến miệng vết thương trên người trắng bệch, da thịt chảy ra, đây là máu chảy ra sao? Nhưng tôi không cảm thấy đau.

“Tiểu kiều!” Một giọng nói vang lên phía sau lưng tôi

Tôi giật mình, đây là giọng nói của anh tôi!

” Tiểu kiều, em chạy nhanh như vậy làm gì, cẩn thận không ngã, trong bụng em còn có quả bóng”. Giọng quen thuộc này, là anh tôi sao?

Tôi không dám dừng lại, anh tôi chẳng lẽ chết sao? Thẩm thanh nhụy nói, anh tôi đi chấn vị, chẳng nhẽ rơi xuống huyệt mộ vạn quỷ sảo quyệt chết sao, sau đó hồn phách cũng rơi vào con đường này?

Giang khởi vân nói không thể quay đầu lại…… Tôi che lỗ tại lại, muốn bỏ qua âm thanh này, chạy về phía trước, nhưng tôi có chút không nghe lệnh mà giảm tốc độ lại.

” Tiểu kiều, em chạy từ từ thôi! Anh theo em nhảy xuống, sao em không đợi anh!” Giọng anh tôi nghe rất sốt ruột

Anh tôi nhảy xuống theo tôi? Nhảy xuống chỗ nào? Sào huyệt vạn quỷ sao?

“Anh! Anh tại sao —– tại sao anh lại ngốc thế?!” Tôi hơi nghiêng đầu vượt quá tầm kiểm soát của mình.

Tôi đã không nhìn lại! Tôi chỉ hơi nghiêng đầu! Một đôi tay lạnh lẽo đặt trên vai tôi-

Một khuôn mặt sưng vù trắng bệch, hiện ra phía sau lưng tôi, nó nhìn xuống bằng đôi mắt hình tam giác, khoé miệng vỡ đến hai bên sương hò má, lộ ra hàm răng đen nhánh, quỷ dị cười nói:” tiểu, kiều……”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.