Chồng Trước Dụ Hoặc

Chương 5: Chương 5




Đây không phải trời cao trừng phạt, mà là Huống Vịnh Ninh trừng phạt.

Trừng phạt An Húc Thần một năm qua lạnh nhạt khinh thường, trừng phạt anh đã đồng ý kết hôn mà không giữ mình trong sạch, còn cùng bạn gái cũ dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng.

“Chị, chị thật sự muốn tiếp tục làm vậy sao?” Vươn người trong lòng Huống Vịnh Ninh, Huống Uy Uy lo lắng hỏi.

“Ừ, chị đã chán anh ấy lắm rồi.” Huống Vịnh Ninh lấy gương, vừa xoa vào vết thương đã được băng lại trên mặt, vừa đáp.

“Nhưng em thấy anh ấy rất có thành ý, mỗi ngày đều gọi điện hỏi han ân cần, không giống như chị nói là lạnh nhạt a!” Huống Uy Uy dựa trên việc quan sát ban nãy nói.

Tình cảm của hai chị em cô rất tốt, cho nên cô là người duy nhất biết chị cô đang giả vờ mất trí, nhưng ba năm nay cô đều học ở nước ngoài, cuộc sống sau hôn nhân của chị cô cũng không rõ, dù lúc nghe chị thông báo qua điện thoại, không nghe ra chị đang oán hận cái gì, không ngờ một khi bộc phát lại nghiêm trọng như vậy.

“Đúng vậy, về điểm này chị cũng rất buồn bực, không hiểu sao anh ta lại thay đổi nhiều như vậy?” Huống Vịnh Ninh phiền muộn thở dài. “Nhưng, cho dù anh ta có bỏ thái độ lãnh đạm, cũng không có nghĩa phủ nhận chị đã bị bỏ rơi ngay tại ngày kỷ niệm kết hôn, còn cùng người phụ nữ khác dạo chợ đêm nữa chứ.”

Cô có thể chịu được anh lạnh nhạt, chịu được trong lòng anh không có cô, nhưng quan trọng là trong lòng anh không được có người phụ nữ khác, nếu người anh yêu là người khác, như vậy sự chịu đựng của cô chẳng có ý nghĩa gì, cũng chính vì thế, cô chọn chấm dứt. (Vô---45--Ảnh-----Các-----https://qttp.wordpress.com/)

“Cũng đúng.” Huống Uy Uy hạ vai xuống, không thể nói hộ An Húc Thần được nữa. “Nhưng, chị xuất viện hơn một tháng, luôn tránh không gặp mặt cũng không phải biện pháp.”

“Chị biết.” Huống Vịnh Ninh cất thuốc vào ngăn kéo, xoay người đối mặt với em gái.

“Vậy chị có tính làm gì không?” Cô hỏi.

“Có, ly hôn.” Ánh mắt Huống Vịnh Ninh kiên định, dứt khoát kiên quyết nói ra quyết định của mình.

Sáng sớm mùa mưa, trời đầy bụi, vài ngày mưa tầm tã, làm cả thành phố nhiễm màu khói, như sắp mốc meo đến nơi, cũng khiến tâm tình người ta buồn bực theo.

Sau khi An Húc Thần rời giường, tắm một cái để thay đổi tâm trạng.

Cô đơn khó ngủ, mấy ngày nay anh ngủ không ngon.

Cuộc sống hôn nhân một năm, đã hình thành thói quen bên cạnh luôn có cô, khi cô hiện diện, trong chăn vô cùng ấm áp, trong không khí tràn ngập một mùi hương ngọt ngào, khi về muộn cô sẽ để đèn cho anh, khi trời lạnh thì đặc biệt nấu canh vì anh, có tiếng nói dịu dàng dặn dò thăm hỏi, có nụ cười ngọt ngào chào đón anh….

Nhưng cô đã… không còn … không ở… cái gì cũng không!

Chiếc gối và chiếc chăn trống không khiến anh mất ngủ, không thấy mùi hương ngọt mát trong không khí, chỉ còn lại cô đơn chua xót, về muộn chỉ có màn đêm chờ anh, giúp việc Thôi đại thẩm nấu canh, pha nước trái cây, nhưng vị lại khác, không nghe thấy tiếng nói của cô, không nhìn thấy nụ cười của cô, cả người anh đều bức bối!

Thế mới biết, cái vô tình kia thật đáng sợ bao nhiêu! Cô như một loài cây, lan tràn trong lòng anh, anh ngây thơ không biết, còn tưởng chẳng thay đổi gì, cho đến khi cô muốn đi, anh đau tận cõi lòng, lúc này mới tỉnh ngộ, thì ra cô đã bám rễ kiên cố dưới đáy lòng anh rồi. (Vô-----46Ảnh-----Các-----https://qttp.wordpress.com/)

Chẳng lẽ loài người thật sự có thói xấu kỳ quái như thế, khi mất đi mới biết là quan trọng, mất đi rồi mới hối hận đã không trân trọng?

Khi quên anh, Vịnh Ninh trở nên rất lạnh lùng, thái độ khi yêu và khi không yêu anh quả thật khác nhau một trời một vực!

Anh rất nhớ những chuyện trước kia, Huống Vịnh Ninh luôn chỉ nhìn mình anh, toàn tâm toàn ý chăm sóc anh, không như hiện tại, cô bằng lòng gặp anh, anh đã cảm kích giống như được ân trời biển của hoàng đế vậy.

Đúng vậy, cô bằng lòng gặp anh, hẹn gặp giữa trưa, vì thế, cả tối qua anh cao hứng lăn qua lộn lại, nằm hồi lâu mới ngủ.

Có lẽ, cô chịu dọn về?

Hay là, cuối cùng cô đã nhớ ra anh?

Dù cho thế nào, khi cô gọi đến hẹn gặp, tâm tình của anh như hồi thiếu niên, sắp được hẹn hò cùng cô bé thầm mến, nhảy nhót đầy mong đợi, anh nhân dịp lần gặp mặt này, muốn thuyết phục cô trở về nhà của họ.

Đến giữa trưa, thời tiết vẫn không tốt hơn, mửa nhỏ rả rích không ngừng, những giọt mưa đọng trên cửa sổ thủy tinh thành màn mỏng, che mất tầm nhìn, trên cửa sổ chỉ có một mảnh sương mù.

Huống Vịnh Ninh và An Húc Thần hẹn gặp tại một nhà hàng bít tết trên tầng cao nhất, chỗ ngồi gần cửa sổ, càng nhìn rõ khung cảnh thành phố đang khóc hơn.

Bọn họ ngồi đối mặt, tự cầm thực đơn chọn món, bồi bàn đứng chờ không xa, quan tâm chu đáo, xem xét thời gian.

“Muốn ăn gì?” Anh nở nụ cười, thận thiện giới thiệu. “Muốn món hải sản sáu phần không? Trứng tôm nướng ở đây được lắm.”

Huống Vịnh Ninh nhấc mi nhìn anh, thật nhẹ nhàng, nở nụ cười như trước.

“Anh đúng là chồng tôi sao?” Cô chớp mắt mấy cái, nghi ngờ hỏi.

“Vì sao lại hỏi như vậy?” Từ việc gọi cơm nhảy sang đề tài này, làm anh không kịp phản ứng. Chắc cô phải rất rõ, chứng minh thư, hộ tịch, tất cả đều có thể chứng minh, đó không phải là giả.

“Vì anh nói chúng ta đã kết hôn được một năm, nhưng anh lại không biết tôi dị ứng với trứng tôm.” Cô tiếp tục lật menu, trước sau không thèm để ý đến anh.

An Húc Thần bỗng dưng nghẹn lời. Bây giờ anh mới biết cô không thể ăn trứng tôm! (Vô-----Ản47h-----Các-----https://qttp.wordpress.com/)

“Anh...... Tự dưng anh quên mất.” Anh kiếm cớ.

“À?” Cô cũng không phản bác, rõ ràng không phải anh tự dưng quên, mà cho đến bây giờ cũng không biết. “Vậy anh biết tôi thích gì không? Có biết màu tôi thích không? Thích ăn gì? Thích đi du lịch nước nào…”

Cô biết nhưng lại còn quăng ra một đống dấu chấm hỏi, đánh vào đầu anh hai cái mạnh, sắc mặt trong chốc lát lúc trắng lúc hồng, tốc độ tuần hoàn máu vượt ngưỡng bình thường.

“......” An Húc Thần hổ thẹn lại áy náy.

Anh quá vô tâm với cô, ngay cả những hiểu biết cơ bản cũng không rõ, ngược lại, cô, tìm kiếm thói quen ăn uống của anh, để ý đến những thứ anh yêu thích đam mê, mức độ quan tâm đúng là trống đánh xuôi kèn thổi ngược, anh cảm thấy thật xấu hổ và áy náy, là anh đã xử tệ với cô!

Huống Vịnh Ninh lại đổi đề tài khác, cũng không ép anh phải cho cô đáp án, dù sao cô cũng rõ căn bản là anh không biết.

Tiếp theo bọn họ gọi món, vừa dùng cơm, vừa tán hươu tán vượn trò chuyện, vì sự kiện trứng tôm, An Húc Thần luôn để ý đến nhất cử nhất động của cô, cùng với thói quen dùng cơm, lại không dám biểu hiện rõ, sợ cô đang mất trí lại nhận ra anh chẳng hiểu chút cô về cô.

“Thực ra. Hôm nay tôi hẹn anh ra đây, là có chuyện muốn bàn với anh.” Ăn xong cơm trưa xong rồi, nên nói chuyện thôi, không nên kéo dài nữa, Huống Vịnh Ninh nói vào vấn đề chính. (Vô-----Ản4h-----Các-----https://qttp.wordpress.com/)

“Chuyện gì?” Thấy cô đột nhiên trở nên nghiêm túc, An Húc Thần nghiêm nghị đáp lại, tâm tình không hiểu sao trở nên bất an.

“Tôi muốn ly hôn.” Cô bình tĩnh nhìn anh, không nhanh không chậm nói mục đích.

“Ly hôn?!” Trong nháy mắt toàn thân anh cứng lại, kinh ngạc không thôi, đề xi ben tăng vọt. “Tại sao? Đang tốt vì sao lại muốn ly hôn?”

“Không tốt lắm, tôi đâu còn nhớ anh.” Cô nhấn mạnh.

“Chỉ là em tạm thời quên anh thôi, nói không chừng ngày nào đó sẽ nhớ ra anh.” Anh nhíu mày phản bác.

“Nói không chừng tôi mãi mãi cũng không nhớ ra.” Cô cố ý nói ngược, kiên trì quyết định. “Chúng ta ly hôn đi, tôi không muốn sống chung với một người xa lạ.”

“Anh không đồng ý.” Anh lắc đầu cự tuyệt, không ngoài sự tình lại càng tệ hơn, từng bước đến ly hôn.

“Tại sao không?” Cô mở to đôi mắt thanh tú, thầm đoán vì sao anh không chấp nhận?

Dù sao anh cũng không yêu cô mà, lúc trước anh chấp nhận kết hôn, chỉ vì đám cưới là điều kiện viện trợ tài chính của cha cô, anh phải tiếp nhận, cho nên giờ ly dị không phải anh càng thoải mái sao?

Về sau, anh muốn đi chơi với người phụ nào thì đi chơi với người phụ nữ đó, không cần phải lăn tăn nữa đó sao!

Tại sao không? Bị hỏi, An Húc Thần nghẹn lời, trong phút chốc, tim đập thật mạnh và loạn nhịp.

“Vì...... vì anh yêu em.” Từ tiếng vọng trong nội tâm, anh thốt ra.

Huống Vịnh Ninh kinh sợ vì lời tỏ tình bất thình lình này, tim như bị thắt chặt lại.

Anh nói anh yêu cô?!

A, anh tưởng cô thật sự quên tất cả về anh, cho nên thuận miệng nói bừa nói láo sao? (Vô-----Ảnh-----Cá49c-----https://qttp.wordpress.com/)

Anh yêu cô thì sẽ không lạnh nhạt với cô, sẽ không ngay cả việc dị ứng này cũng không biết, sẽ không thất hẹn với cô, sẽ không giấu cô, ở chung chỗ với một người phụ nữ khác.

Đã thế, sao anh có thể yêu cô chứ?

Nhưng, cô cũng nghi ngờ, vì nguyên nhân gì, có thể khiến người kiêu ngạo tự phụ như anh vì không muốn ly hôn mà không tiếc nói ra lời trái lương tâm?

“Anh nói anh yêu tôi?” Cô khẽ hỏi, mang theo nụ cười khó hiểu. “Một chút ấn tượng tôi cũng không có, anh có gì chứng minh không? Có ảnh? Phim? Nhật ký? Hay có vật kỷ niệm nào không?”

Không phải cô cố ý gây khó dễ, đây là thật, cô nhớ anh chưa từng yêu cô, thậm chí ngay cả một câu dịu dàng cũng chưa từng nói.

An Húc Thần lại bị hỏi đến cứng họng, nói không nên lời; thật sự anh không có chứng cứ, những thứ cô vừa nêu, một món cũng không!

Vì anh đáng giận, khi cô đối mặt với sống chết, mới nhận ra phần tình cảm này, cho dù giờ mở miệng nói lời yêu với cô, lại mang cảm giác vừa thất bại vừa tội lỗi.

“Em rất yêu anh.” Anh như người chìm trong nước, vịn vào một thân cây duy nhất.

Nghe vậy, bàn tay mềm mại Huống Vịnh Nịnh để trên đùi nắm chặt thành quyền, cố gắng chịu đựng ghen tuông ngập tràn trong không khí.

Anh biết tình cảm của cô, vì sao còn đối xử như vậy với cô?

Cô che dấu cảm xúc rất khá, không để lộ yếu ớt trong đáy lòng, dùng biểu tình thờ ơ, kiên cường mở miệng: “Thật xin lỗi, tất cả tôi quên sạch rồi, cho nên giờ tôi cũng không yêu anh dù chỉ một chút, mong anh đừng dùng danh nghĩa vợ chồng để níu kéo tôi nữa.”

Anh khổ sở nhìn cô, ngực như bị trăm ngàn mũi tên bắn trúng, đau khổ giam cầm trong cổ họng.

Tuy biết cô không nhớ anh, nhưng là đôi môi kia khi đắm chìm trong hoan ái đã thổ lộ tình yêu với anh, giờ nghe cô nói không hề yêu anh, anh như bị một quyền thật mạnh đánh trúng, đau đến nổ đom đóm mắt.

“Nếu sau khi ly hôn em lại nhớ ra lời nói của anh thì làm sao?” Anh tranh đấu, tin là Huống Vịnh Ninh dịu dàng giàu tình cảm trước kia sẽ không vô tình như vậy.

“Vậy đến lúc đó tính sau.” Cô nhếch môi mỉm cười, không hùa theo sự lạc quan của anh. (Vô-----Ảnh--50---Các-----https://qttp.wordpress.com/)

Trên thực tế, nếu cô thật sự quên anh, vậy bọn họ còn có thể ở chung chỗ, chính bởi căn bản cô chưa quên, cho nên việc bị thờ ơ lạnh nhạt, lừa gạt ngoại tình không thể tiêu tan đi được.

An Húc Thần nhìn ra thái độ kiên định trong ánh mắt cô, không chắc nếu mình phản đối thì cuối cùng, cô có căm hận anh hay không?

Nếu trở mặt thành thù, chẳng phải còn tệ hơn ly hôn sao?

“Nếu anh đồng ý rồi, về sau chúng ta có thể gặp mặt như bạn bè không?” Anh đưa ra điều kiện, không muốn không còn liên hệ gì hết với cô, ít nhất còn có thể gọi điện, tình cờ gặp mặt, anh mới có thể cố gắng một lần nữa thay đổi cô.

“Có lẽ vậy!” Huống Vịnh Ninh nhún nhún vai, không đáp thẳng, chỉ cúi đầu lấy từ túi ra một bao thư, rút một tờ giấy từ bên trong ra, đặt lên trước mặt anh.

An Húc Thần nhìn Huống Vịnh Nịnh đã ký sẵn lên đơn xin ly hôn, cả trái tim rơi xuống đáy cốc—

Thì ra, sự trừng phạt không phải chỉ có quên anh, mà còn là con đường ly hôn này nữa.

Trước kia anh được yêu mà kiêu ngạo, giờ mất đi tình yêu của cô, kiên định biến thành phù phiếm, hạnh phúc biến thành bi thương, không khác gì kẻ thất phu.

Phòng bar náo nhiệt, Men’s talk sôi động, An Húc Thần, Trịnh Duẫn Võ và Chu Nghị, ba người đàn ông độc thân nâng cốc tâm tình nỗi lòng với nhau.

“Mọi chuyện cứ kết thúc như vậy sao?” Chu Nghị nghe cảnh ngộ An Húc Thần gặp phải, không nhịn nổi thấy đáng tiếc thay anh.

An Húc Thần mở miệng uống bia, cười thản nhiên.

“Không phải có người nói hạnh phúc không tự nhiên đi đến tận cửa, phải dựa vào sự cố gắng của bản thân để đạt được hay sao?” Mắt anh sáng lên, đã có tính toán rồi.

Tính cách của anh trước giờ vẫn vậy, không làm thì thôi, đã làm thì không thể không thành công, với anh mà nói, cửa hạnh phúc từng tự động đưa tới, là anh khinh thường nên mới để nó chạy mất, nếu anh đã xác định lòng mình, sẽ chủ động ra trận, tìm lại hạnh phúc về. (Vô-----Ảnh---51--Các-----https://qttp.wordpress.com/)

“Nói rất đúng, tuy bà xã của cậu nói muốn ly hôn, nhưng cũng không nói về sau sẽ thành người dưng, cho nên núi không chuyển thì đường chuyển, cậu phải nghĩ ra lý do để tiếp cận cô ấy, đừng quá nóng vội mà hỏng chuyện, quên không có nghĩa là quên mãi mãi.” Bàn tay to của Trịnh Duẫn Võ vỗ lên vai An Húc Thần, động viên anh một chút.

“Ừ, trước mắt tất cả là thời kỳ quá độ, sẽ có chuyện biến tốt đẹp, tôi sẽ không từ bỏ dễ dàng vậy đâu!” An Húc Thần cũng rất tin bản thân.

“Nhưng nói lại, cậu yêu vợ thật sao?” Chu Nghị tò mò hỏi thăm.

Thân là bạn tốt, đương nhiên không quên câu nói bất mãn của anh ban đầu, hơn nữa theo chân bọn họ đến cuộc sống hôn nhân, hoàn toàn không có tư vị ngọt ngào của tân hôn cả, lúc này bà xã đã quên anh, anh lại trở nên khẩn trương, bối rối như vậy.

“Nói nhảm!” Trịnh Duẫn Võ lập tức quăng luôn quan điểm của anh, nghiễm nhiên thành người phát ngôn cho An Húc Thần. “Nếu không yêu, ly hôn chính là gãi đúng chỗ ngứa, làm gì mà muốn quay lại nữa? Không phải là ăn no dửng mỡ à?”

An Húc Thần cười cười, nhìn Trịnh Duẫn Võ và Chu Nghị cãi nhau ầm ĩ, suy nghĩ lại bay đến trên người Huống Vịnh Nịnh, nhớ đến cô, lòng lại trở nên mềm mại, vừa mâu thuẫn vừa chua xót.

Lúc trước, vì anh không cần hao tâm tổn trí theo đuổi, cho nên coi sự tồn tại và việc làm của cô là đương nhiên, chưa từng băn khoăn đến cảm xúc của cô, càng không nói đến việc tốn tâm tư lấy lòng cô….(Vô-52----Ảnh-----Các-----https://qttp.wordpress.com/)

Cuộc sống tủi thân như vậy, còn chịu đựng lâu như vậy, đúng là đã làm khó cô!

“Ai, truyền thụ một chút đi, làm thế nào mới có thể làm phụ nữ cảm động?” An Húc Thần khiêm tốn thỉnh giáo hai gã quân sư sẵn có.

“Ha, cậu hỏi đúng người rồi, bổn đại sư từ ba tuổi đã có bạn gái, đến bây giờ đã có hai mươi tám năm kinh nghiệm đầy mình…” Chu Nghị khoa trương khoác lác nói.

“Dựa vào cái kinh nghiệm ba tuổi đã bắt đầu bị đá thì có?” Trịnh Duẫn Võ tức giận nhổ vào Chu Nghị, hai người thật giống đôi oan gia, cách bồi dưỡng tình cảm chính là vừa thấy mặt liền đấu đá, thỉnh thoảng tranh cãi một trận để phát triển tình cảm. “Đừng nghe Chu Nghị, Húc Thần, mình dạy cậu, nhớ năm đó, khi mình còn học trong trường, trong mắt các học sinh nữ, mình chính là một bạch mã hoàng tử đấy…”

“Con khỉ, người như con vượn thế kia từ lúc nào lại hóa bạch mã vương tử ý nhể?” Giờ lại là Chu Nghị mắng Trịnh Duẫn Võ, hai người lại chiến nhau.

Thật ồn ào a...... An Húc Thần trợn trắng mắt, bê cốc bia lên, một hơi cạn sạch.

Haizz, chắc điên mất thôi, mới hỏi hai tên này một chút đã chẳng đâu với đâu rồi.

Xem ra, muốn xoay chuyển người kia, nên tự mình đối mặt thôi!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.