Chồng Yêu Bá Đạo

Chương 112: Chương 112: Chương 122




Người đàn ông cao lớn mặc một bộ vest màu đen,diện mạo anh tuấn lạnh lùng không cảm xúc, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn Cố Phi Yên,nỗi buồn nặng trĩu, giống như mặt biển vào ban đêm vậy,tất cả những con sóng đều ẩn mình vào trong sự im lặng.

Anh trầm lặng mà nghiêm túc, ánh đèn mờ nhạt phản chiếu lên người anh, để khí thế trong người anh càng lạnh lùng hơn.

Cố Phi Yên chỉ muốn trốn đi.

Lúc trước có bao nhiêu hi vọng, bây giờ có bấy nhiêu thất vọng.

Hơn nữa, vẫn là một lần thất vọng một lần.

Trong lòng cảm thấy chua xót,trái tim giống như bị ai đó dùng tay chèn ép rất hung bạo vậy, không có một chút dễ chịu nào, có thì cũng chỉ là sự đau thương tột cùng.

Cô để mặt gục vào ngực của Du Diễm Phong, tay ôm lấy cổ của anh ấy. Kháng cự im lặng nhằm vào một người đang ở đây, ai cũng đều nhìn ra được.

“Làm sao đây? Là tôi nghe cô, hay là cô nghe tôi?”

Du Diễm Phong nhìn Chiến Mặc Thần với đôi mắt trầm lặng không nói gì, lại nhìn về phía người con gái đang ôm trong lòng sắc mặt nhợt nhạt,càng ôm chặt cô ấy hơn,những lời anh ấy nói rất ý vị sâu xa, từng chữ đều biểu đạt với sự thân thiết của cô ấy,là anh ấy diễn đó.

Không khí trước mặt Chiến Mặc Thần tràn đầy, anh ấy như cũ chơi thế giới bất kính.

Tướng mạo anh ấy vẫn cứ nữ tính, so với phụ nữ thì ngũ quan xinh đẹp vô cùng, nhưng không có một chút nữ khí, nhíu nhẹ lông mày, đôi mắt hếch lên nhìn Chiến Mặc Thần, mang một chút hài hước thờ ơ, dáng vẻ trang nghiêm sợ hãi không làm loạn.

Anh là một người thông minh, tự nhiên có thể nhìn ra khoảng cách Cố Phi Yên và Chiến Mặc Thần không có ăn ý với nhau, lại liên tưởng đến người khác đang nói chuyện phiếm với nhau, biết Cố Phi Yên là có nút thắt trái tim với Chiến Mặc Thần.

Anh ấy vui khi thấy hai người gây lộn với nhau, không thấy người gặp nguy thừa cơ hãm hại đã rất là hiền hậu rồi, lúc đó tuyệt đối không thể thay Chiến Mặc Thần nói được.

“Không có cái gì làm sao bây giờ cả, đưa tôi về phòng bệnh đi.” Cố Phi Yên hít một hơi thật sâu, có chút run nhẹ để lộ ra sự yếu ớt của cô.

Không muốn bị người khác nghe thấy, cô lại ổn định lại tinh thần, mới tiếp tục nói, “hoặc là anh để tôi xuống, tôi có thể tự đi được, Điềm Điềm cũng có thể đỡ tôi.”

Sở Điềm Điềm vội vỗ vỗ vào sau vai, “đúng đúng đúng, tôi có thể!”

Lúc nói những lời này, cô còn không quên nhìn liếc sang Chiến Mặc Thần, biểu cảm không hài lòng và không chịu được của cô.

“Thì Cô?” Du Diễm Phong không có ý định thả Cố Phi Yên xuống,ánh mắt kinh thường liếc sang của Sở Điềm Điềm, phá hỏng cô, “ cô tiết kiệm sức lực chút đi, dẫu sao cũng đừng để người trước mặt cô như quả trứng chim cút đập cho thành trứng tráng bao đó. Không khi cẩn thận sau này không lấy ai được.”

“.......anh, con mẹ anh!” Sở Điềm Điềm điên máu chửi lại, giậm chân bắt đầu phản công lại, anh mới là trứng chim cút ý! Anh là trứng chim cút thêm tăm xỉa răng, bên trên tăm xỉa răng có hai quả trứng, đủ rồi!”

“Cô nói linh cái gì vậy? Ông đây rất là to lớn dày 5cm dài 20cm, vượt xa trong nước, dẫn đầu quốc tế. Là một người đàn ông tuyệt đối!”

“Haha, vẻ vang nói không hành nghề giả, cứ có chuyện anh bây giờ mới lấy ra, doạ chết tôi rồi.”

Du Diễm Phong, “........”

Lẽ nào trở thành “trong sạch” để chứng minh bản thân, anh thật sự phải cởi quần trước mặt mọi người rồi?”

“Cô tính làm cái gì vậy? Cô cho rằng ai muốn xem bảo bối của tôi, tôi sẽ đưa cho xem?” Du Diễm Phong ngũ quan xinh đẹp đến người đẹp nhất đều cảm thấy tự ti mặc cảm, vẽ hai đường lông mày đen càng làm khí phách dựng thẳng lên, một chút không tức giận sôi máu lên.

Mẹ kiếp, mụ già này từ đâu chạy ra vậy khẩu vị thật sự rất là nặng vậy?

Đây là thiếu sự chỉnh đốn rồi!

Nhưng, nghĩ đến Chiến Mặc Thần còn đang đứng bên cạnh nhìn hằm hằm, nói không chừng còn đang cười nữa, Du Diễm Phong lập tức nhịn lại, quyết định trước tiên không tính sổ với con nha đầu trước mắt mình.

Dù thế nào, về sau cũng sẽ có nhiều cơ hội để chính đốn lại cô ta!

“Cô cũng là bạn của Tiểu Yên, cô nói là để cô ấy ở phòng ba người là tốt, hay là ở trên phòng hạng sang tốt hơn? Tôi nhìn cô ấy như vậy, chỉ sợ cô ấy phải ở bệnh viện 10 ngày đến nửa tháng mất, điều kiện ở bệnh viện vẫn nên là tốt một chút, cô nói xem?”

Du Diễm Phong nói xong, Sở Điềm Điềm cũng chăm chú suy nghĩ.

Phút chốc,cô hỏi, “ miễn phí không?”

“Viện phí một phần cũng không cần, đều do tôi chịu trách nhiệm!” Du Diễm Phong hào khí cúi đầu.

“Như vậy thì không cần,chúng tôi nên đưa vẫn là phải đưa, anh lại không phải là người nào đó của Tiểu Yên, làm sao có thể để anh trả hết viện phí được. Cho dù hai chúng tôi không có tiền, nhưng vẫn còn anh tôi, không cần anh phải bận tâm nhiều đâu! Nhưng, chuyện đổi phòng này, cho là một phần tâm ý của anh đi. “

Khác với những người khác, Sở Điềm Điềm ngồi xổm xuống.

Chiến Mặc Thần không phải là đồ vật, sau này cô phải đẩy mạnh tiêu thụ hàng nhiều hơn cho tư gia của lão ca.

Ba hai xuống, cô thay Cố Phi Yên quyết định, nhìn Cố Phi Yên phải chống cự, cô một câu cũng không thể nói được, “Tiểu Yên, cậu bớt lo lắng đi. Có những lúc, cho dù người đàn ông không thể dựa vào được, thì bạn bè vẫn có thể dựa vào được, tuyệt đối không bỏ rơi câu mà chạy đâu!”

Nói xong,ám thị nói bóng nói gió, mắt nhìn qua Chiến Mặc Thần.

Cố Phi Yên, “.......”

Vậy thì cứ như vậy đi.

Trong lòng muốn nói những lời lạnh nhạt, nhưng cô dứt khoát không mở lời, để cho Sở Điềm Điềm Và Du Diễm Phong sắp xếp.

Cô không yếu đuối vì tình, cũng không phải người chịu đựng được người khác tốt, bây giờ người khác đối tốt với cô, về sau cô phải trả ơn nhiều hơn, tình cảm, đó không phải chỉ là một cái gì đó đến và đi sao?

Thấy Cố Phi Yên đồng ý rồi, Sở Điềm Điềm chạy về phòng lấy đồ, xin lỗi hai người khác trong phòng bệnh và người nhà họ, rồi đóng cửa đi ra ngoài.

Cầm đồ đạc lên, cô vẫy vẫy tay gọi Du Diễm Phong, “đi thôi, đi lên tầng trên!”

Du Diễm Phong nháy nháy lông mày cũng đi theo.

Ánh mắt của ba người không nhìn, đi qua bên cạnh chỗ Chiến Mặc Thần, giống như là không nhìn thấy anh ấy đứng ở đó vậy, coi anh ấy như là không khí vậy.

Chiến Mặc Thần từ lúc đầu đã trầm lặng không nói lời nào, chỉ nhẹ nhàng quay người, trằm lắng nhìn Cố Phi Yên để Du Diễm Phong bế trong lòng, đôi mắt nhỏ đem theo một chút hoang vắng.

Ánh đèn mờ nhạt chiếu lên trên người anh ấy, để toàn bộ người anh trông càng thêm cô đơn hiu quạnh hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.