Chồng Yêu Của Em

Chương 2: Q.1 - Chương 2




Không biết qua bao lâu, một đôi bàn tay to lớn lùa vào trong chăn, ôm ngang lấy thân thể mềm mại trên giường.

Mệt mỏi, người trên giường kia sớm đã ngủ mê mệt, bị ôm như thế cũng vẫn nhắm mắt im lìm. Chóp mũi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, cô vẫn không nhúc nhích, nam nhân liền ôn nhu ôm nàng đặt vào bồn tắm lớn.

Thân thể trần trụi chậm rãi được thấm nước ấm áp, đau nhức trên người nhất thời giảm đi không ít.

“Ân!” Cô rên một tiếng thoải mái.

Tiếng rên rỉ này của mĩ nhân làm dã tính trong mắt nam nhân hiện lên, nhiệt lượng như dồn về một chỗ.

Bị kích động quá, hắn vội vàng tiến vào bồn tắm.

Tiếng nước ào ào làm cho cô đang hưởng thụ nước ấm liền mở mắt.

Tà ác nhìn nam nhân, đôi môi khẽ lạnh lùng hỏi: “Anh làm gì?”

Bị cô ngạo nghệ hỏi vậy, hắn nhất thời ngây ngô không dám lên tiếng lộn xộn. Một chân đứng ngoài bồn tắm, chân thì trong bồn tắm, trọng tâm không tốt cho nên đứng liêu xiêu, lung lay như muốn đổ.

“Anh… anh .. tắm rửa! Đúng rồi, tắm rửa!” Không dám nhìn tới ánh mắt của cô, hắn cúi đầu vò tóc bứt tai nghĩ lung tung, cuối cùng cũng đưa ra một đáp án xem như hợp lý, hi hi ha ha nói xong, hòng mong lừa dối.

“Chuyện kia, em có biết, đêm qua anh vận động quá nhiều, mồ hôi chảy nhiều, cho nên…”

Hắn còn dám đề cập chuyện đêm qua? Hiện tại cô chân tay rã rời, tất cả là nhờ công lao ai?

Cô lười biếng liếc hắn một cái: “Tôi đói bụng.”

Nam nhân ngẩn người.

“Kỳ Kỳ…” nam nhân ngẩn người, tựa hồ nghĩ muốn ngăn cơn sóng dữ.

“Tôi, đói.” Cô liếc hắn, miệng lặp lại câu nói.

“Kỳ Kỳ!” vẻ mặt nam nhân nhăn nhó cầu xin, âm lượng cũng tăng thêm phần thê lương. Hắn muốn cùng cô, một đôi uyên ương hí thủy!

“Hử?” mỹ nữ sắc mặt trầm xuống, ánh mắt không vui thiêu đốt khuôn ngực hắn, tiếng nói gần như thì thầm:

“Tôi, nói, tôi, đói!”

Nam nhân bị sự tức giận của cô dọa cho chết khiếp, sửng sốt một hồi, không cam lòng đành thối lui, nhặt chiếc khăn lông xoay người đi ra khỏi phòng tắm, vừa đi vừa buồn bã lầm bầm, lầu bầu: “Đói bụng đói bụng, không trực tiếp đi sao cứ kêu anh. Hừ, người ta muốn tắm cùng cũng không mời…”

Nói lớn tiếng như vậy có phải là cố ý muốn cho cô nghe thấy không? Một đại nam nhân, có cần lựa chọn phương thức phản đối vậy không? Nghĩ tới đây, khóe miệng cô không kiềm được nhếch lên.

Đột nhiên,cô như nhớ ra điều gì, lớn tiếng gọi hắn lại: “Này, họ Tần.”

“Kỳ Kỳ?” Cô ấy thay đổi chủ ý sao? Lời cô vừa dứt, nam nhân vội vã xoay người lại, đôi mắt hấp háy nhìn cô, hai tay sớm đã chuẩn bị để tới phần thắt lưng, cởi chiếc khăn lông che đi phần quan trọng kia.

Vừa nhìn đã biết hắn suy nghĩ cái gì! Đồ nam nhân não chỉ toàn tinh trùng…, mỗi lần hắn đến nơi này, trừ chuyện này ra không nghĩ tới việc gì khác sao? Khóe miệng cong lên, cô lười biếng nằm trong bồn tắm, nhắm mắt, nghiêm mặt hạ lệnh cho hắn: “Trong tủ lạnh có đồ ăn đã nấu, chỉ cần hâm lại thôi.”

“A?” giọng nói nam nhân như dài ra hàng dặm, vẻ mặt buồn bã, thất vọng vô cùng.

“A cái gì mà a? Anh nghĩ tôi gọi anh lại làm gì hả?” người trong bồn tắm liếc mắt trừng trừng vào hắn.

“Anh là vì…” nam nhân trong lòng sớm đã nghĩ tới những giây phút đẹp đẽ của đôi uyên ương trong bồn tắm.

Cô không chút lưu tình nhanh chóng phá bỏ mộng đẹp của hắn: “Đừng nằm mơ! Nhanh làm điểm tâm đi!”

“Anh biết rồi.” Mộng đẹp lần nữa bị phá bỏ, vẻ mặt nam nhân cầu xin, hữu khí vô lực, yếu ớt đi ra khỏi phòng tắm, còn không quên đóng cửa phòng tắm lại.

“Hừ! Làm cho ta vừa yêu vừa hận xú nam nhân!”

Trong buồng tắm, một khuôn mặt bình thản giả vờ nhắm mắt ngủ say.

Chỉ là, nếu như cẩn thận quan sát, sẽ phát hiện khóe miệng cô đang cười khẽ khàng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.