Chồng Yêu Của Em

Chương 5: Q.1 - Chương 5




Nhìn bộ dạng Tần Nghị ủ rũ, cô thầm suy nghĩ, khẽ ho nhẹ một tiếng, dựa lưng lên thành ghế chậm chạp hỏi: “Còn có chuyện khác sao?”

“Không có.” Tần Nghị không cam lòng trả lời.

“Tốt lắm, tôi còn có việc phải làm.” Rốt cục đến phiên cô.

Triệu Kỳ đứng lên, đi tới trước mặt Tần Nghị, ngón tay thon dài trắng nõn xòe ra trước mặt hắn: “Chìa khóa phòng tôi đâu?”

Chìa khóa? Cô ấy muốn làm gì? Tần Nghị thành thật trả lời: “Ở trong túi áo của anh.”

“Mang tới đây.”

“Làm cái gì?”

Có cần phải nhiều lời như vậy không? Triệu Kỳ cười cười, không buông tha: “Bảo anh cầm đến thì cứ cầm.”

“Ừ.” Tần Nghị cũng không suy nghĩ nhiều, đi tới áo lấy chìa khóa đưa cho cô. “Đây… Để làm gì, em muốn thay khóa mới à?”

“Không phải.” Vừa nhận chìa khóa, Triệu Kỳ liền đáp.

Cô liếc tìm chìa khóa phòng mình rồi gỡ ra, sau đó ném trả lại chùm chìa khóa cho hắn.

Tần Nghị thuận tay bắt lấy, tâm trí như bị lọt vào sương mù: “Vậy chìa khóa em cầm…”

“Tịch thu.” Triệu Kỳ cao giọng nói.

Tần Nghị khó hiểu: “Tại sao?”

“Bởi vì quan hệ của chúng ta, đã không thích hợp để anh tới đây nữa.” Triệu Kỳ nhún vai, cho hắn đáp án.

“Quan hệ? Quan hệ gì?” Tần Nghị không hiểu ra sao cả, “Tại sao lại không thích hợp? Chúng ta chả phải là vị hôn phu, hôn thê của nhau sao?”

“Không phải từ lâu rồi…” Triệu Kỳ cười cười nói.

“Không phải?” Tần Nghị trừng mắt.

“Không phải ah!” Triệu Kỳ nhìn hắn, yếu mềm nói.

Tần Nghị xoa xoa trán cô. “Kỳ Kỳ, trán em nóng quá rồi.” bởi vì nói quá mau, âm chữ như bị thiêu đốt cả.

Triệu Kỳ tức giận đẩy tay hắn: “Anh mới thế.”

“Kỳ Kỳ!” Tần Nghị cuống quýt gọi, lòng dạ như lửa đốt: “Tại sao em lại nói mê sảng thế?”

“Ai nói mê sảng…?” Tôi nghĩ anh mới cần uống thuốc đi.” Triệu Kỳ tiện tay lấy ra một tờ báo, giao cho hắn, “Nào, giấy trắng mực đen anh nhìn đi.”

Tần Nghị đưa tay nhận tờ báo, trên đó có một đôi nam nữ, cổ họng cứng lại, thiếu chút nữa chết đứng.

“Kỳ Kỳ… cái này…. Cái này là chuyện từ lâu rồi mà.” Lần đầu tiên gặp phải chuyện thế này, hắn không biết ứng phó thế nào.”

Bộ Phong Tróc Ảnh là tạp chí lá cải, tháng nào ít nhất cũng đưa hắn với một mỹ nhân nào đó lên trang bìa một lần, thật cũng có mà giả cũng có, lâu dần mọi người cũng lấy đó làm thói quen. Những năm gần đây, chưa bao giờ thấy cô ấy nói gì, hắn cũng quên từ lâu, tại sao hôm nay lại đột nhiên nhớ ra mà khởi binh vấn tội chứ?

Triệu Kỳ vừa nhìn, lập tức hiểu hắn nghĩ gì.

“Ai kêu anh nhìn cái này…” Cô đoạt lại tờ báo, ngón tay thon dài chỉ về một chỗ: “Tôi muốn anh nhìn, là cái này.”

“Cái gì?” Tần Nghị nói, nhìn ngây ngô chỗ cô chỉ, sau đó sắc mặt trở nên xấu vô cùng.

Hai phút đồng hồ sau, một giọng nam thê lương vang lên.

“Giải trừ hôn ước? Chuyện khi nào? Tại sao anh là người có liên quan cũng không hề hay biết?”

“Anh tự nhìn sẽ biết. Hơn nữa một tháng trước, chúng ta vẫn còn bàn luận, có thể do quá bận bịu mà chuyện nhỏ này anh quên đi rồi.” Triệu Kỳ nói một cách thản nhiên nhạt nhẽo, tựa như đây là chuyện của ai đó chứ không phải chuyện của mình.

“Làm sao có thể được?” Tần Nghị nổi giận hét lớn, đi qua đi lại trong phòng khách, cầm tờ báo vô tội kia vày vò, “Việc này là hạnh phúc của cả đời anh, sao anh có thể quên được?”

Triệu Kỳ nhún vai, mỉm cười, không mở miệng.

Tần Nghị đột ngột đứng trước mặt cô, lôi kéo tay, nhìn cô hy vọng: “Kỳ Kỳ, em gạt anh, em nói đùa với anh phải không?”

Triệu Kỳ lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc nhìn hắn, trịnh trọng nói: “Thật xin lỗi, chuyện này tôi không đùa, chúng ta không phải còn nhỏ để đùa cợt.”

Một tia hi vọng tan biến, Tần Nghị không cam lòng.

“Nhưng.” Hắn lúng túng nói, “Sự việc này thật sự anh không nhớ mà!”

“Đã thương lượng rồi.” Triệu Kỳ cười nói.

“Rốt cục chúng ta thương lượng việc này lúc nào? Em nói cho anh biết đi?” Tần Nghị cảm tưởng như đất dưới chân sụp đổ, tại sao? Tại sao giờ hắn mới biết? Hắn không phải là người trong cuộc ư?

“Tôi không biết lúc ấy anh vội vàng điều gì nữa.” Triệu Kỳ nháy mắt mấy cái giả vờ khả ái nói, “Tôi nhớ thời gian là buổi tối hơn tháng trước, hơn tám giờ một chút, tôi điện thoại cho anh, tôi còn nhớ mang máng, lúc điện thoại tôi nghe như có tiếng đàn violon, xem ra anh đang hưởng thụ bữa tối cùng bạn gái dưới ánh nến lãng mạn rồi.

Hơn nữa, anh đối với tôi lúc ấy như muốn cúp máy ngay, tôi mới nói mấy câu, giải trừ hôn ước, anh tùy ý tôi, sau đó liền cúp máy.”

Cô nhìn hắn, nhún vai, vẻ mặt vô tội: “Là anh nói tùy ý tôi, tôi liền tự làm theo bản thân mình.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.