Chú Ái Tinh Không

Chương 156: Chương 156




Chương 156

Editor: Nguyệt

Nhìn một lượt, dường như không có ai hứng thú với chuyện thảo luận về trận đấu nhạt nhẽo này. Hạng Phi quyết đoán vung tay: giải tán. Sau đó nhanh nhảu đăng xuất, tiếp tục chạy theo lấy lòng Lôi Tranh.

“Ôi tình yêu … mới vĩ đại làm sao.” Nhìn Ariel cùng Chung Thịnh biến mất ngay sau khi Hạng Phi tuyên bố giải tán, Gerald chậc lưỡi đầy tiếc nuối, “Rõ ràng mình đẹp trai ngời ngời thế này, nhìn kiểu gì cũng thấy tuấn tú lịch lãm, sao lại không có em nào yêu chứ …”

“Cái miệng tiện đấy của cậu thì em nào chịu được.” Lâm Phỉ Nhi bĩu môi.

“Đấy là bọn họ không nhìn ra được ưu điểm của tớ.” Gerald ngửa đầu vuốt tóc.

“Ọe!” Lâm Phỉ Nhi làm động tác nôn mửa, kéo tay Samantha rồi biến mất tăm.

“Hầy … các em xinh tươi đang ở đâu …” Gerald ủ rũ nằm nhoài ra bàn, lẩm bẩm.

Edward không nói gì nhìn tên ngốc miệng tiện nọ. Thật ra hắn muốn nói rằng, với vẻ ngoài của Gerald, nếu biết giữ miệng một chút thì chắc đã được con gái theo đuổi từ lâu rồi. Nhưng mà cái miệng của cậu ta lực sát thương quá cao, cho nên không em nào dám đến gần.

Với lại, Lâm Phỉ Nhi và Samantha còn nhiệt tình bôi đen cậu, có cô em nào nhận lời làm quen với cậu mới lạ.

Đương nhiên, Edward sẽ không nói cho Gerald biết điều thứ hai. Xem như hình phạt nhỏ cho việc cậu ta quấy rầy mình mấy ngày nay.

Edward mím môi, hơi nhoẻn cười. Lúc ấy, hắn không chú ý tới Gerald vốn đang nằm nhoài ra bàn kêu ca bỗng nhiên sáng rực hai mắt, nhìn đến ngơ ngẩn …

Với Edward, khoảng thời gian làm bạn cùng nhóm Chung Thịnh vừa vui sướng vừa đau khổ. Ngưỡng mộ Ariel vì có một người luôn chỉ nhìn một mình mình, rồi lại buồn rầu vì biết người đó không bao giờ thuộc về mình.

Thầm thở dài trong lòng, bây giờ hắn đã hiểu vì sao Elena biết Ariel sẽ không thích mình mà vẫn cứ nhớ mãi không quên.

Lẳng lặng nhìn theo bóng Chung Thịnh, đôi khi Edward thấy hoang mang. Mình thực sự … yêu Chung Thịnh sao?

Hắn khao khát đôi mắt đen sâu thẳm ấy, đó là điều chắc chắn. Nhưng khi nhìn về phía Ariel, hắn nghĩ mình ngưỡng mộ nhiều hơn là ghen tỵ.

Nếu hắn thích Chung Thịnh, thì chẳng phải nên hận không thể đẩy Ariel vào chỗ chết sao? Tại sao hắn rất ít khi nghĩ như thế?

Rõ ràng là Ariel chết rồi hắn mới có cơ hội có được Chung Thịnh.

Một phút ngờ vực thoáng qua, không biết bản thân đang nghĩ gì. Edward không phát hiện ra ánh mắt mình nhìn Chung Thịnh dần tối đi.

“Edward!”

Bỗng cứng người. Edward mặt không đổi sắc quay sang nhìn, thấy Gerald đang cười tươi rói.

Đúng vậy! Chính là tên này! Mỗi lần mình có ý đồ gì với Chung Thịnh, tên ngốc này lập tức nhảy ra!

Đôi khi Edward nghĩ, phải chăng cậu ta lắp cái gì đó vào trong đầu hắn, ví dụ như máy nghe trộm chẳng hạn, chứ không thì sao lần nào cũng đúng lúc xông ra cắt ngang ý đồ xấu xa của hắn?

“Có chuyện gì?” Edward đã không thể ép mình nặn ra nụ cười nữa. Bởi vì cái tên Gerald này là điển hình cho kiểu người được đằng chân lân đằng đầu.

“Cũng không có chuyện gì to tát. Sau trận đấu hôm nay chúng ta sẽ được nghỉ một ngày. Anh có muốn đi đâu chơi không?” Gerald hào hứng hỏi. Xem chừng Edward mà không đồng ý, cậu ta sẽ quấn riết lấy hắn đến khi đồng ý mới thôi.

Edward lại thấy đau đầu. Không hiểu sao dạo này Gerald cứ bám riết lấy hắn, ngay cả mấy cô em xinh tươi cũng không thu hút được sự chú ý của cậu ta. Rốt cuộc thì hắn có điểm gì hấp dẫn cậu ta chứ?

“Tôi …”

“Đừng bảo anh không có thời gian. Em đặt chỗ rồi, anh mà không đi em khóc cho anh xem!”

Edward: …

Thua rồi!

Trong suốt hai mươi mốt năm cuộc đời, lần đầu tiên hắn nảy sinh cảm giác nể phục một ai đó. Dù là Ariel cũng không thể khiến hắn khuất phục, nhưng quả thực là hắn phải thua trước cái mặt dày của Gerald.

Quả nhiên là người không biết xấu hổ thiên hạ vô địch. Đối với tên Gerald này, không có chiêu nào có tác dụng. Bởi vì tên ngốc này có thể quỳ xuống ôm đùi bạn ngay giữa đám đông rồi khóc cho bạn xem.

Đây là bài học xương máu của Edward. Hắn còn không dám nhớ lại cảnh tượng ngày đó trên sân thể dục, rồi cả những ánh nhìn kỳ quặc của các đàn em xung quanh.

Vào Đệ Nhất lâu vậy rồi, hắn chưa bao giờ mất mặt như lần đó. Bực nhất là tên này rất có khiếu luyện võ, cậu ta mà đã quấn lên thì hắn đừng hòng chạy thoát.

“Được …” Im lặng nuốt xuống một ngụm máu, Edward lần thứ n buộc phải đồng ý với đề nghị của Gerald.

“Ha ha, tốt quá! Em yêu anh nhất! 6 giờ tối nay gặp nhé.” Gerald nhảy cẫng lên hò reo, rồi phấn khích chạy biến đi đâu mất.

Edward nhìn bóng cậu ta khuất dần, uể oải cúi đầu. Rốt cuộc là tại sao hai người lại phát triển thành loại quan hệ kỳ cục này hả trời.

Hình như … từ sau lần hắn về nhà hôm trước, Gerald bắt đầu liên tục quấy rầy hắn.

Edward đau đầu vì dính phải một kẻ rắc rối, lại không nghĩ ra rằng, nếu thật sự muốn, hắn có vô vàn biện pháp để ném cục nợ này đi.

Bước vào vòng bán kết, thi đấu ngày càng khó khăn. Tiểu đội Giảo Lang không dám khinh địch. Vì không phải lúc nào cũng may mắn như trận vừa rồi, gặp đúng địa hình bất lợi đối với tiểu đội Thuấn Sát xui xẻo.

Có lẽ ban tổ chức cũng thấy các trận đấu ngày càng căng thẳng, cho nên cứ cách ba ngày sẽ cho nghỉ một ngày, để các tuyển thủ thư giãn, thoải mái tinh thần.

Thời gian nghỉ ngơi của Ariel và Chung Thịnh hầu hết là ở trên giường. Đối với một cặp tình nhân đang lúc mặn nồng, trước kia lại không có cơ hội trải nghiệm niềm hạnh phúc yêu đương, bảo họ xuống giường đi ra ngoài là chuyện cực kỳ khó khăn.

Quan hệ của Lôi Tranh với Hạng Phi phát triển rất tốt. Lại nói, với mức độ xấu xa như Hạng Phi, Lôi Tranh còn lâu mới chạy ra khỏi tầm kiểm soát của cậu.

Samantha và Lâm Phỉ Nhi ngoài lịch huấn luyện cố định mỗi ngày, thích nhất là chỉ trỏ bàn tán về Lôi Tranh hoặc Chung Thịnh. Thành thử Lôi Tranh chỉ hận không thể tránh đụng mặt các cô.

Nhưng dạo gần đây, tổ buôn chuyện hai người có nguy cơ tan rã. Không phải Samantha với Lâm Phỉ Nhi nảy sinh mâu thuẫn. Mà là … Samantha đang yêu!!!

Lúc biết tin từ Lâm Phỉ Nhi, cả tiểu đội Giảo Lang bàng hoàng ngã ngửa, theo lời Gerald nói thì là: Rốt cuộc là tráng sĩ nào dũng cảm dám cưa một cô gái còn “cường tráng” hơn cả đàn ông thế?

Đương nhiên, vì câu phát biểu này mà Gerald bị Samantha đánh cho bầm dập suốt ba ngày liền. Ngoài Ariel mặt lạnh như thường, các thành viên còn lại đều nhìn cậu như thể đang nhìn một vị “dũng sĩ” thực thụ.

Khụ khụ …

Tóm lại, trong vòng bán kết, tiểu đội Giảo Lang vẫn biểu hiện rất xuất sắc. Dưới sự “chỉ bảo” của Ariel, Hạng Phi ngày càng hiểu rõ về nghệ thuật quân sự.

Ngày mai lại là ngày nghỉ. Bầu không khí ở tiểu đội Giảo Lang vô cùng vui vẻ thoải mái. Mọi người trêu đùa nhau một hồi, mới lục tục rời khỏi mạng chiến đấu.

Tối hôm sau, các thành viên theo lệ thường nhận được thông báo về đối thủ của trận đấu tiếp theo. Nhìn cái tên quen thuộc, Ariel không khỏi nhíu mày.

“Đoán xem đối thủ ngày mai của chúng ta là ai.” Ariel ngả người nằm nghiêng bên cạnh Chung Thịnh, vừa xoa nắn cơ bụng rắn chắc của anh vừa hỏi.

Từ khi biết mình yêu thích “vận động trên giường”, Ariel thích nhất là nằm bên cạnh Chung Thịnh, ve vuốt làn da anh sau mỗi lần làm tình.

Có lẽ là vì thể chất, thân nhiệt của Ariel hơi thấp, còn Chung Thịnh thì lúc nào cũng nóng rực. Sờ lên làn da ấm áp cảm giác rất thích, làm Ariel không nỡ rời tay.

Tiêu hao thể lực quá độ, Chung Thịnh mệt mỏi đang trong cơn buồn ngủ, nghe Ariel hỏi vậy lập tức vực dậy tinh thần, nghĩ một lát rồi nói: “Trưởng quan Từ à?”

“Không phải.” Ariel lắc đầu.

Chung Thịnh nhíu mày suy nghĩ. Được Ariel nhắc đến thì chắc là người quen. Trong số người quen của hai người, có thực lực vào được vòng này cũng không nhiều.

“Điện hạ Zaccai?” Chung Thịnh lại đoán.

“Sao em lại nghĩ đến tên đó?” Ariel ghét ra mặt.

Chung Thịnh im lặng. Xem ra ngài Ariel cực kỳ ghét Nhị hoàng tử.

“Là tiểu đội của Tần Hi Nhiên.”

Chung Thịnh sửng sốt, vội vàng mở quang não lên xem. Quả nhiên, theo thông báo của hệ thống, đối thủ ngày mai là tiểu đội Jalapeno, hai thành viên trong đó là Tần Hi Nhiên và Ryan.

“Tần … trưởng quan.” Đời trước Chung Thịnh khá thân với Tần Hi Nhiên, thường gọi nhau bằng tên. Sau khi vào Đệ Nhất, phải gọi Tần Hi Nhiên là trưởng quan làm anh thấy không quen.

Tác giả:

┐[”]┌ Vào vòng bán kết rồi Tiểu đội Thuấn Sát đã bị bọn họ thuấn sát, không biết trận đấu ngày mai với Tần Hi Nhiên sẽ thế nào?

P/S: Edward bị người nào đó theo dõi rồi, đáng thương cho hắn vì vẫn chưa phát hiện ra …

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.