Chú Ái Tinh Không

Chương 162: Chương 162




Chương 162

Editor: Nguyệt

Giải quyết xong ba chiếc cơ giáp, Tần Hi Nhiên quay đầu lại, hơi ngạc nhiên trước tình hình hiện tại.

Vốn tưởng ba người bên ta đủ sức đối phó ba người bên đối thủ, cùng lắm chỉ có Edward là hơi rắc rối, còn Chung Thịnh với Ariel dù gì vẫn chỉ là tân sinh mà thôi. Nào ngờ, lúc quay lại nhìn, hắn thấy Ariel vung kiếm xử lý đồng đội của mình, còn Chung Thịnh thì đang chạy đến chỗ cơ giáp vừa giải quyết Edward.

Tần Hi Nhiên nhướn mày, than thầm, tân sinh năm nay tố chất tốt thật. Nhưng, có tốt hơn nữa cũng không giành được phần thắng khỏi tay hắn đâu.

“Đột kích!” Tần Hi Nhiên tăng tốc vọt đến chỗ Chung Thịnh. Tần Hi Nhiên định tập hợp với đồng đội, xử lý Chung Thịnh trước rồi đến lượt Ariel.

Nào ngờ, Ariel như đoán được ý định của hắn, chặn ngay giữa đường, vung trường kiếm cản bước hắn.

“Ariel?” Trong mắt Tần Hi Nhiên loáng qua vẻ hưng phấn. Trong đợt khảo hạch tân sinh, hắn từng nghe Từ Vệ Quốc nói với Đặng Bồi khóa năm nay có hai học viên vô cùng xuất sắc. Hắn nghĩ có xuất sắc đến mấy cũng không bằng học viên năm ba, cho nên không để ý lắm.

Nay xem ra, mình đúng là sơ suất. Không đề cập đến chuyện gì khác, riêng việc một mình Ariel xử lý một thành viên của đội mình là đủ chứng minh cậu ta có đủ thực lực khiến hắn phải công nhận.

“Là tôi.” Ariel bình thản đáp. Từ đời trước hắn đã biết Tần Hi Nhiên là kẻ cuồng chiến đấu. Hắn tin chắc rằng nếu hôm nay mình đánh bại anh ta, anh ta sẽ không bỏ cuộc mà tiếp tục tìm đến khiêu chiến. Khi đó, chỉ cần thắng thêm mấy trận, là Tần Hi Nhiên sẽ ngoan ngoãn trở thành cấp dưới của mình.

Ừm, dẫu sao đời trước Tần Hi Nhiên cũng làm như thế rồi mới trở thành thuộc hạ của hắn.

“Ha ha, khiêu chiến đàn anh không phải thói quen tốt đâu.” Tần Hi Nhiên cười hì hì, chưa dứt lời đã chơi lại trò cũ, đột ngột tấn công.

Ariel nhếch miệng. Anh tưởng trò này sẽ có tác dụng với tôi sao?

Trường kiếm vung lên, chặn đòn tấn công của trường đao. Ariel xoay khuỷu tay, đánh vào ***g ngực Tần Hi Nhiên.

Tần Hi Nhiên hơi nhíu mày. Trùng hợp chăng? Lúc hắn tấn công, để lộ sơ hở nhiều nhất là ở phần ngực. Ryan từng nhắc hắn chuyện này vài lần. Nhưng với tốc độ tấn công và chuyển phòng thủ nhanh chóng, ít ai nắm bắt được cơ hội này để đánh vào điểm yếu của hắn. Thế nên Tần Hi Nhiên không mấy để ý đến nó.

Nhưng nhìn cách cậu ta chiến đấu, dường như đã biết trước sơ hở của hắn nằm ở phần ngực. Nói cách khác, cậu ta đã chuẩn bị trước để tấn công bằng khuỷu tay, nên mới đứng yên tại chỗ, chỉ chờ mình lao lên.

Đánh được một lúc, Tần Hi Nhiên ngày càng thấy khó chịu. Không biết có phải ảo giác không, mỗi lần ra đòn hắn đều thấy gò bó, như thể mọi đòn đánh của mình đều bị đối thủ nhìn thấu, thậm chí cậu ta không cần chủ động tấn công, chỉ cần bày sẵn tư thế là mình sẽ ngoan ngoãn đánh theo ý cậu ta.

Ariel vừa cười vừa đấu với Tần Hi Nhiên. Tần Hi Nhiên bây giờ còn kém xa Tần Hi Nhiên đời trước, chuyển đổi chiêu thức vẫn còn trúc trắc. Nhưng về cơ bản là đã hình thành phong cách chiến đấu của riêng mình, giống y hệt Tần Hi Nhiên ở thời kỳ đỉnh cao đời trước.

“Chết tiệt! Chuyện gì thế này?” Tần Hi Nhiên cau mày, mặt mày sa sầm. Hắn cảm nhận được đối thủ không mạnh bằng mình, nhưng cái cảm giác gò bó ức chế này là sao?

“Hi Nhiên, không ổn rồi, thằng nhóc tên Chung Thịnh này trâu bò quá, tôi không cầm cự được nữa!” Thành viên còn lại của tiểu đội Jalapeno cười khổ cầu cứu. Ai mà ngờ được, hắn xử lý xong Edward năm ba, lại bị một tân sinh năm nhất đánh cho thê thảm.

“Cái gì?” Tần Hi Nhiên chấn động. Một tên Ariel đã đủ yêu nghiệt rồi, chẳng lẽ Chung Thịnh cũng mạnh như thế?

Cao thủ đối đầu với nhau, một giây cũng đủ quyết định thắng thua. Tất nhiên là Ariel không bỏ qua chút lơ là ngắn ngủi của Tần Hi Nhiên, nhân cơ hội đó giơ cao trường kiếm, một lần nữa dùng sóng xung kích từ phá hủy vũ khí của Tần Hi Nhiên.

Bình thường thì Tần Hi Nhiên chắc chắn sẽ không bị hắn đánh trúng. Sóng xung kích từ có mạnh cũng chỉ duy trì được hai giây liên tục là cùng, tránh được nó là thứ kia thành sắt vụn ngay. Nhưng, bây giờ Tần Hi Nhiên còn đang khiếp sợ trước sự bùng nổ thực lực của Chung Thịnh, để Ariel tận dụng thời cơ.

Kết quả chẳng cần nói cũng biết.

Không còn vũ khí, Tần Hi Nhiên không khác gì con hổ bị nhổ mất răng nanh. Ariel vốn đã chèn ép hắn nãy giờ, nay không có vũ khí thì càng không phải bàn.

Tần Hi Nhiên tránh bên nọ né bên kia, không cầm cự nổi một phút đồng hồ, tin đồng đội bỏ mạng đã khiến hắn mất hết ý chí chiến đấu.

Hệ thống: Trận đấu kết thúc. Thắng lợi thuộc về tiểu đội Giảo Lang Chi Tinh. Điểm tối đa. Mười giây sau tiến hành dịch chuyển.

10, 9, 8, …

Chung Thịnh ngã ngồi ra đất, say mê nhìn Ariel gần như lành lặn không bị tổn thương gì ở cách đó không xa.

Người ấy vẫn mạnh như vậy. Mạnh đến mức anh chỉ có thể nhìn lên …

Đôi con ngươi đen bóng của Chung Thịnh bùng lên cảm xúc cuồng nhiệt. Đó là Ariel của anh, một Ariel quyền năng như thần thánh. Dù bây giờ chỉ là một học viên bình thường trong trường Đệ Nhất, Chung Thịnh vẫn tin rằng, không lâu nữa, Ariel Clifford sẽ trở thành niềm tự hào của cả Liên Bang!

Tâm trạng kích động khó lòng bình phục, Chung Thịnh ôm ngực, sợ trái tim đang nảy mạnh trong cơ thể sẽ nhảy ra ngoài.

Thật không thể tưởng tượng được, Ariel vĩ đại là thế lại yêu mình.

“Chung Thịnh.” Ariel mỉm cười nhìn Chung Thịnh. “Hôm nay em làm tuyệt lắm.”

Chỉ một lời ngợi khen đơn giản lại làm Chung Thịnh sung sướng từ tận tâm hồn. Với anh, được ngài Ariel công nhận là điều vô cùng quan trọng!

Khi Ariel và Chung Thịnh trở về phòng chuẩn bị, cả căn phòng im lặng đến mức đáng sợ.

Chung Thịnh đưa mắt nhìn khắp một lượt, ai nấy đều trầm mặc ngồi trên ghế, ngoại trừ …

“Woa! Ariel, cậu là thần tượng của tớ! Chung Thịnh cũng là thần tượng của tớ! Tớ sùng bái hai cậu!!!” Gerald mắt sáng như sao, nhiệt tình hơn cả fan cuồng, nhào lên ôm đùi Chung Thịnh không chịu buông tay.

Thật ra Gerald muốn ôm Ariel hơn. Nhưng xuất phát từ bản năng cảm nhận mức độ nguy hiểm, cậu nghĩ Chung Thịnh là sự lựa chọn an toàn hơn.

Ariel sầm mặt, kéo Chung Thịnh ra khỏi tay Gerald, rồi mới làm như “vô tình” giẫm trúng tay Gerald.

 “Hu hu hu … Ariel, cậu bắt nạt tớ …” Gerald sụt sà sụt sịt ôm bàn tay sưng đỏ, khóc rưng rức. Đáng ghét, Ariel cần gì phải giẫm mạnh thế chứ.

“Thế nào? Sao lại im lặng?” Ariel ngồi ở ghế chỉ huy, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ nhịp lên bàn.

Trong phòng chuẩn bị chỉ còn tiếng khóc nức nở của Gerald, không còn âm thanh nào khác.

Cuối cùng, ngay cả Gerald cũng không giả khóc nổi nữa, im lặng rụt cổ, rúc thành một đống, cố gắng giảm cảm giác tồn tại.

“Hạng Phi.”

“Có!”

Ariel liếc nhìn cậu: “Tổng kết trận đấu hôm nay.”

Hạng Phi giật giật môi, vẻ mặt chán chường ủ rũ.

“Để tôi nói cho.” Thoạt nhìn, Edward dường như phải chịu đả kích vô cùng nặng nề. Trong số học viên năm ba, hắn tự nhận mình dù không thể đứng số một số hai, thì chí ít cũng thuộc tốp năm. Nào ngờ, trận đấu ngày hôm nay đã dạy cho hắn một bài học cay đắng.

Bất kỳ một thành viên nào trong đội của Tần Hi Nhiên đều giỏi điều khiển cơ giáp hơn hắn. Điều này làm hắn không sao chịu nổi.

Càng khiến hắn bị đả kích hơn, hắn không bằng một đội viên trong đội Tần Hi Nhiên, còn Ariel lại xử lý được cả Tần Hi Nhiên. Chẳng lẽ chệch lệch giữa hai người lớn đến thế sao?

Trong khoảnh khắc, Edward gần như bị cảm giác thất bại đánh gục. Trong đầu như có tiếng nói bảo hắn bỏ cuộc đi. May là sau khi ra khỏi trận đấu, Gerald không ngừng xán lại bày trò, thế mới khiến hắn không chết chìm trong sự thất bại.

“Cũng được.” Ariel không có thành kiến gì với Edward. Mặc dù cảm thấy nụ cười của anh ta thật giả dối, nhưng mỗi người có một cách sống riêng, chỉ cần không ảnh hưởng đến hắn, hắn sẽ không can thiệp nhiều vào cuộc sống của người khác. Trong trận đấu ngày hôm nay, Edward khôi phục nhanh nhất, có thể thấy tố chất tâm lý của anh ta tốt nhất nhóm.

Còn về tên Gerald có thể cười nói vui đùa với mọi người thì … Dây thần kinh của cậu ta quá thô, để cậu ta nếm mùi thất bại không phải chuyện dễ dàng.

“Trận đấu hôm nay …” Edward lựa chọn ngôn từ, rồi mới thoáng mỉm cười, “Cho chúng ta biết thế nào là thất bại.”

“Ừm, có lẽ nói thế không hoàn toàn chính xác, nên nói là cho chúng ta nếm trải cảm giác thất bại, dù rằng kết quả cuối cùng là chúng ta thắng. Dẫu vậy, chiến thắng này có được là nhờ Ariel và Chung Thịnh, hầu như không liên quan gì đến chúng ta.” Nói xong, hắn nhún vai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.