Chú Ái Tinh Không

Chương 168: Chương 168




Chương 168

Editor: Nguyệt

“A! Cục cưng ơi, trái tim bé bỏng của mẹ! Mau cho mẹ nhìn một cái nào!”

Mọi người chợt thấy trước mắt sáng rực lên, một quý phu nhân xinh đẹp ăn mặc sang trọng tao nhã xuất hiện trên hành lang, vẻ mặt vui tươi rạng rỡ, chạy tới ôm chầm lấy Ariel.

“Mẹ!” Ariel không nhịn được trán nổi gân xanh. Mẹ thích gọi hắn là trái tim bé bỏng rồi này kia, thành thói quen mãi không sửa được. Thật ra hắn muốn kháng nghị từ lâu rồi, hắn đã … không tính đời trước thì cũng phải mười tám tuổi rồi, bị gọi một cách thân mật như thế, thật là không chịu nổi.

“Phì …”

Quả nhiên, lúc bị mẹ kéo vào lòng, hắn nghe thấy tiếng cười trộm sau lưng. Hắn dám khẳng định là cái đám đứng sau mình đang nhịn cười đến đỏ cả mặt, không biết đứa nào to gan dám cười thành tiếng thế.

Vừa nghiến răng nghiến lợi vừa giãy ra khỏi lòng mẹ, Ariel lạnh lùng đảo mắt nhìn từng người một.

Đa số đều cúi đầu, bả vai run run, trông có vẻ đang nhịn cười rất vất vả. Chung Thịnh ngoài mặt không biểu cảm, nhưng thấy được ý cười rõ rệt trong ánh mắt! Khôi hài nhất là Gerald, một tay che miệng, vẻ mặt vừa buồn cười vừa khủng hoảng đan xen với nhau.

Hửm?

Ariel hơi nheo mắt lại, rút cuộc tìm ra tên bật cười vừa rồi.

“Tớ … tớ … không cố ý.” Gerald cầu xin với vẻ tội nghiệp. Xong rồi, mặt Ariel trông đáng sợ quá. Cậu thề là mình không cố ý, thật sự không nhịn nổi nên mới …

Ariel mặt không đổi sắc nhìn cậu, ý nói: Sau này sẽ xử lý cậu! Làm Gerald khóc không ra nước mắt.

Những người khác đều nhìn Gerald bằng ánh mắt thương hại, kèm thông điệp: Chúc cậu chết sớm siêu sinh sớm!

Gerald ngồi xổm trong góc vẽ vòng tròn, trong lòng đang khóc rưng rức. Rõ ràng mọi người đều cười mà, sao chỉ phạt mỗi người cười ra tiếng là cậu.

Quý phu nhân thấy Ariel đẩy mình ra cũng không giận, vội vàng tiến lên vài bước, nắm chặt tay Edward, cười tủm tỉm nói: “Ồ? Cậu bé này, đẹp thế này chắc là Chung Thịnh rồi.”

Edward hơi ngẩn ra, ngượng ngùng cười đáp lại: “Chào phu nhân, cháu là Edward Heideck, bạn cùng trường với Ariel.”

“A!” Phu nhân Clifford ngạc nhiên, rồi lại chuyển mắt sang nhìn Ariel, không để hắn lên tiếng đã hô lên: “Đừng nói, mẹ nhất định sẽ đoán được!”

Nói rồi, bà quay sang cầm tay Hạng Phi: “Nếu không phải cậu ấy thì chắc là cháu rồi đúng không?”

Ariel đen mặt. Chung Thịnh đứng bên cạnh cũng xấu hổ.

“Mẹ!”

“Hả? Vẫn nhầm à?” Phu nhân Clifford nhíu mày, ánh mắt đảo một vòng, lúc nhìn đến Felid thì hơi dừng lại.

Ariel sợ mẹ mình lại làm ra trò khôi hài gì, trực tiếp cầm tay Chung Thịnh dắt đến trước mặt mẹ: “Mẹ, đây là Chung Thịnh, người yêu của con!”

“A!”

Phu nhân Clifford nhìn chàng trai thân hình cường tráng khôi ngô, cao hơn con mình cả một cái đầu, vẻ mặt có chút phức tạp.

Chung Thịnh căng thẳng nhìn chằm chằm phu nhân Clifford, sợ bà nói là không thích mình.

“Mẹ! Đây là người yêu sẽ làm bạn bên con cả đời.” Có vẻ Ariel cũng lo mẹ mình nói gì đó không tốt, vội vàng nhắc lại lần nữa.

Chung Thịnh không tỏ vẻ gì, nhưng tai đã đỏ rực, ánh mắt nhìn Ariel thấm đượm tình yêu nồng nàn.

Phu nhân Clifford bĩu môi: “Biết rồi, con đã nói mấy lần rồi. Thật là, mẹ con là người không đáng tin sao chứ.”

Thật ra Ariel rất muốn nói là đúng thế. Nhưng e ngại quyền uy của bố, nên đành phải dùng ánh mắt thay lời muốn nói.

Phu nhân Clifford trợn trừng mắt: “Mẹ chỉ định nói là gu chọn bạn đời của con cũng nặng như mẹ con, quả không hổ là con ta.”

Ariel câm nín. Gu chọn người nặng giống nhau là thế nào, rút cuộc mẹ thấy Chung Thịnh giống bố ở điểm nào hả trời!

Những người khác nghe vậy, lại hồi tưởng Chung Thịnh lúc làm mặt lạnh, công nhận là cũng có nét hao hao tướng quân Clifford, thế nên lại không nhịn được phì cười.

Chung Thịnh囧nhìn phu nhân Clifford, nặng gì chứ … Thật là, vẻ ngoài của anh khiến phu nhân ngạc nhiên đến thế sao?

Phu nhân Clifford không có gì bất mãn với Chung Thịnh, vừa rồi chẳng qua là vui đùa một chút để điều chỉnh bầu không khí thôi. Thân là phu nhân của một vị tướng quân, bà gần như đánh tan định kiến của mọi người về thân phận này, tính cách sáng sủa lạc quan, cả ngày lúc nào cũng cười tủm tỉm, khiến người khác đều muốn đến gần làm quen.

Bất kể thế nào, Chung Thịnh xem như đã có được sự tán thành của vợ chồng tướng quân Clifford. Mặc dù từ lâu Ariel đã nói là cha mẹ mình nhất định sẽ thích anh, anh vẫn chỉ có thể yên tâm khi chân chính biết được thái độ của hai người.

Sau bữa tối, mọi người trò chuyện một lúc rồi ai về phòng nấy. Hành trình cả sáng hôm nay đã làm mọi người mệt mỏi, mà dù sao cũng không có việc gì, chi bằng nghỉ ngơi sớm.

“Cô chú …” Tắm rửa xong, hai người mặc áo ngủ nằm dựa đầu giường nói chuyện phiếm.

“Bọn họ rất thích em.” Ariel dứt khoát cắt ngang lời Chung Thịnh.

Chung Thịnh có cảm giác xấu hổ khi ý đồ bị vạch trần.

Ariel nhìn anh. Hắn hiểu được sự bất an của Chung Thịnh. Tuy bây giờ cả hai đều là học viên trường quân đội Đệ Nhất, nhưng bối cảnh xuất thân lại cách biệt nhau quá xa. Anh bây giờ không phải phó quan của hắn như đời trước. Chung Thịnh của hiện tại, ngoài tình yêu, chỉ có hai bàn tay trắng.

Hắn đương nhiên biết rõ năng lực của anh, cũng khẳng định rằng sau này anh sẽ trở nên vô cùng xuất sắc. Nhưng trong mắt người khác, Chung Thịnh là người trèo cao gia tộc Clifford bọn họ.

“Bố mẹ anh là người rõ ràng, nhất là mẹ, nếu đã không thích, mẹ sẽ đối xử với em vô cùng khách sáo, đến nỗi khiến em không tìm ra nổi chút sai sót nào, lại vẫn cảm thấy sự xa cách rõ rệt. Hôm nay mẹ nói đùa với em chứng tỏ mẹ rất thích em. Em yên tâm đi.” Ariel hôn lên mặt Chung Thịnh.

“Còn bố thì …” Ariel cười khẽ, “Bố ấy mà, nếu không thích em thì còn chẳng buồn liếc nhìn một cái ấy. Em không phát hiện ra nội dung cuộc nói chuyện hôm nay đa phần là về em sao?”

Chung Thịnh gật đầu, xem như hoàn toàn yên tâm. Với anh, có được sự công nhận của vợ chồng Clifford là điều vô cùng quan trọng.

“Chung Thịnh …” Ariel cắn nhẹ tai anh, bàn tay luồn vào trong áo ngủ, mò lên mông anh.

Chung Thịnh mặt đỏ ửng, thân thể uốn éo một cách mất tự nhiên. Đây là biệt thự của gia tộc Clifford, làm tình với Ariel trong này làm anh có cảm giác rất kỳ lạ.

“Yên tâm, phòng này cách âm tốt lắm.” Giọng Ariel khàn khàn thì thầm bên tai anh, bàn tay đã xoa vuốt cánh mông với độ đàn hồi cực tốt.

Chung Thịnh xấu hổ quay mặt đi, thân thể lại không trốn tránh nữa.

Ariel sáng mắt lên, tràn ngập ý cười, nói khẽ: “Tắt đèn.”

Lập tức, toàn bộ đèn trong phòng ngủ tắt phụt. Trong bóng tối vang lên tiếng thở dốc cùng những âm thanh mờ ám gợi lên cho người ta nhiều liên tưởng.

Sáng hôm sau, sau khi tất cả đều thức dậy, Ariel dẫn cả nhóm đi dạo một vòng quanh trang viên.

Chuyến tham quan này tốn cả một ngày.

Trang viên Clifford quá lớn, lại có nhiều phong cảnh đa dạng. Được sự chăm sóc của người có chuyên môn có tay nghề, cả cánh rừng xanh um tươi tốt cùng sắc hoa rực rỡ.

Trong rừng cây có rất nhiều loài động vật nhỏ đáng yêu, là do tướng quân Clifford đặc biệt đưa từ các tinh cầu khác về để lấy lòng vợ yêu.

Lâm Phỉ Nhi hưng phấn chỉ vào con mèo lười biếng nằm trên cành cây ngáp dài cách đó không xa, hô lên: “Woa! Mèo Hoa Túc kìa! Đáng yêu quá!!!”

Con mèo nọ ngẩng đầu nhìn bọn họ, cái đuôi vung lên, vút một cái nhảy sang cành cây khác, rồi lại nằm sấp xuống.

Cả đám ăn trưa trong rừng luôn. Tuy ngoài Felid ra, mọi người đều có thể tự giải quyết bữa trưa ở môi trường dã ngoại, nhưng để phòng ngừa bọn họ giết hại động vật trong rừng, quản gia Vidic rất chu đáo chuẩn bị cho họ một bữa trưa phong phú ngon miệng.

“Ariel, đầu bếp nhà cậu nấu ngon thật.” Samantha vừa nhét thức ăn vào miệng vừa khen.

“Ừ, đúng là rất ngon.” Edward nếm thử một miếng, gật đầu tán thưởng.

Trong số họ, chỉ có Edward có gia thế xem như tương đương với Ariel. Hắn mà khen thì chứng tỏ đầu bếp này rất giỏi tay nghề.

Ariel nói: “Đây là người bố tôi đặc biệt tìm về cho mẹ. Mẹ tôi thích ăn ngon.”

Mọi người nghe vậy gật đầu, trong lòng lập tức phác thảo ra hình tượng một người chồng hoàn mỹ.

Chung Thịnh giật giật khoé mắt. Thế ra đây là lý do khiến ngài Ariel kiêng ăn sao? Đầu bếp bên ngoài không so được với đầu bếp nhà mình, nên ngài ấy không muốn ăn?

Rồi lại lập tức ném ý nghĩ này ra khỏi đầu. Ngài Ariel vốn nên ăn những món ngon tinh xảo thế này!

Sau khi thưởng thức bữa trưa, mọi người bàn bạc một lát, quyết định đến trường đua ngựa.

Chiều ngày hôm qua, nhóm Lâm Phỉ Nhi đã vô cùng ngưỡng mộ dáng cưỡi ngựa cực kỳ đẹp của Ariel, đến Lôi Tranh trông ngố ngố mà lúc cưỡi lên ngựa cũng tư thế đường hoàng đĩnh đạc, tinh thần phấn chấn, đẹp trai khỏi chê.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.