Chú Không Thể Nhẫn

Chương 3: Chương 3: Bạn trai




Thời gian tin nhắn đến là đêm hôm qua —— không, đã sớm đã qua 12 giờ, phải nói là rạng sáng hôm nay.

Diệp Dung nhìn thời gian trên di động —— hiện tại là 10 giờ sáng.

Diệp Dung không ngờ muộn vậy mà anh chưa ngủ, không biết lúc này còn thức không, do dự trong chốc lát, rốt cuộc vẫn không gọi điện thoại, chỉ trả lời lại bằng một tin nhắn:

“Chú nhỏ chừng nào thì có thể đi? Chúng ta cùng đi.”

Tin nhắn vừa mới gửi đi vài phút, di động đã lập tức vang lên —— Diệp Dung nhìn là dãy số lạ vừa rồi, liền bắt máy.

Giọng nói mềm mại của cô gái nhỏ vang lên, “Dạ? Là chú nhỏ sao?” lập tức truyền tới tai của người đàn ông ở đầu kia điện thoại, thanh âm nhẹ nhàng lại có chút mơ mơ màng màng giọng mũi, hiển nhiên là còn chưa rời giường.

Mục Nhạc nhịn không được cười một tiếng, thấp giọng hỏi cô: “Còn đang ngủ?”

“Đã tỉnh.” Diệp Dung xoa xoa hai mắt của mình, lại rụt người chui vào chăn, đem chính mình cuộn thành một đoàn, nhỏ giọng giải thích, “Lạnh quá, không dậy nổi.”

Đầu kia người đàn ông không nói gì, chỉ là lại một lần truyền đến một tiếng cười trầm thấp —— là tiếng cười rất nhẹ, lại không biết vì cái gì cư nhiên mang theo một loại dung túng lạ lẫm.

Cô gái nhỏ bất giác hơi hơi đỏ mặt, có chút co quắp sờ sờ cái mũi của mình, tận lực nói sang chuyện khác: “Chú nhỏ, sao ngày hôm qua muộn như vậy vẫn còn nhắn tin? Nghỉ ngơi sớm một chút mới tốt...”

“Do sai múi giờ.” Anh lời ít ý nhiều mà giải thích mấy chữ, sau đó nhanh chóng đi vào chủ đề chính, “Buổi chiều có rảnh không? 3 giờ rưỡi tôi tới đón cháu?”

Thật ra buổi chiều cũng không có việc gì, đi tiêm xong cũng không cần thiết phải quay trở về nhà, trên đường ăn chút cơm chiều rồi đi trường học luôn, hôm nay đã là chủ nhật.

Diệp Dung gật gật đầu, ngoan ngoãn lên tiếng, thẳng đến khi cúp máy mới ý thức được... cô còn chưa nói cho Mục Nhạc địa chỉ nhà mình.

Bất quá, điều này cũng không quan trọng. Tuy rằng Mục gia cùng Diệp gia không làm cùng ngành, nhưng năm đó hai vị lão gia hai nhà vẫn luôn một đường tương trợ lẫn nhau làm giàu, dù có nói giao tình như mệnh cũng là tuyệt không nói quá. Mấy năm nay hai nhà vẫn luôn có quan hệ mật thiết, chính cô cùng Mục Tiêu cũng bởi vì như vậy mà từ nhỏ cùng nhau lớn lên... Số di động cùng địa chỉ gì đó, Mục Nhạc chỉ cần tùy tiện vừa hỏi người trong nhà, là có thể biết được.

Cô gái nhỏ thả lỏng tâm tình, nằm trong đống chăn ấm áp rất nhanh lại buồn ngủ, chậm rãi mơ mơ màng màng.

Đầu kia, người đàn ông nhìn màn hình di động “Chúng ta cùng đi.”, ánh mắt một mảnh giãn ra.

Buổi chiều 3 giờ rưỡi, Diệp Dung đúng giờ nhận được điện thoại của Mục Nhạc, thu xếp ba lô đi xuống lầu. Cô học tại một trường đại học trong thành phố, cũng chính là trường đại học tốt nhất ở đây, cuối tuần có trở về cũng không quá xa, trong ba lô cũng chỉ mang theo chút tiền, chìa khóa cùng một số đồ linh tinh, còn quần áo thì không cần mang theo.

Xe của Mục Nhạc đã sớm chờ ở dưới lầu.

Diệp Dung lên xe, ngoan ngoãn chào anh một tiếng, rồi cẩn thận cài đai an toàn, lại không hề nhìn qua Mục Nhạc—— anh nghiêng người dường như muốn tìm thứ gì đó, rất nhanh liền ổn định trở về, trong tay lại nhiều thêm. một thứ.

“Đường hồ lô?” Đôi mắt cô gái nhỏ lập tức sáng lên.

“Tiện đường đi qua, lại nhớ tới cháu hồi nhỏ rất thích ăn.” Anh hơi nghiêng đầu, tầm mắt nhẹ nhàng lướt qua trên người cô, nhiều năm trước khi anh dắt tay cô đi qua đường, cô gái nhỏ nhìn về phía quán nhỏ bán đường hồ lô, cái loại này khát vọng tò mò lại mang theo khắc chế hạ tầm mắt không dám nhìn.

Diệp Dung hơi giật mình, há miệng thở dốc muốn nói gì đó, sau một lúc lâu rốt cuộc vẫn không mở miệng, chỉ đưa tay tiếp nhận xâu đường hồ lô kia, nhẹ nhàng nói cảm ơn, cúi đầu cắn một miếng.

Thật ngọt, mang theo vài phần thoải mái thanh tân toan vị.

Ăn rất ngon —— cùng trong tưởng tượng ăn ngon như nhau.

Khi còn nhỏ cô không thể ăn đường hồ lô, tuy sau trưởng thành có thể ăn nhưng cô lại quên mất chính mình đã từng mãnh liệt khát vọng cùng chờ đợi như vậy, lại nói cũng từng thử trải qua bán hồ hồ ven đường, lại giống như tất cả cũng không hề nghĩ tới muốn đi mua một xiên nếm thử.

Vậy mà anh lại nhớ rõ.

Cô cúi đầu, cầm lấy đường hồ lô đưa lên miệng nhỏ cắn lấy, trên khuôn mặt nhỏ tinh xảo đều là sự thỏa mãn —— vốn tuổi của cô cũng không lớn thoạt nhìn lại càng nhỏ, hồn nhiên giống như học sinh trung học.

Trên thực tế, tính từ lúc cô tốt nghiệp cao trung đến nay thật ra cũng mới qua đi mấy tháng mà thôi.

Vẫn là một đứa nhỏ.... Mục Nhạc có chút buồn cười, cúi đầu chuyên chú nhìn cô gái nhỏ ăn đường hồ lô, vươn tay giúp cô đem lọn tóc xuýt nữa dính phải đường hồ lô đúng lúc đẩy ra, thanh âm hơi trầm xuống:

“Thân thể vẫn tốt?”

Động tác của Diệp Dung hơi dừng một chút, rồi sau đó mới nhỏ giọng trả lời: “Đã tốt rất nhiều.”

Thanh âm bình tĩnh, như thể hết thảy đều thực bình thường.

Nhưng cô nói chính là “Tốt rất nhiều”, mà không phải “Đã tốt”, anh hơi hơi nhíu mày, vẻ mặt cũng không có ngoài ý muốn, ý cười trên mặt rốt cuộc vẫn chậm rãi thu lại, thanh âm ôn hòa, lại mang theo một loại cường thế:

“Ăn một nửa là đủ rồi, dù sao cũng là đồ ăn ở quán nhỏ ven đường.”

Cô gái nhỏ nở nụ cười, ngoan ngoãn đáp ứng. Cô là đứa trẻ sinh non, trái tim bẩm sinh lại không tốt, tuy rằng cũng không đến nỗi nguy hiểm đến tính mạng, khi còn nhỏ dường như đến hơn phân nửa thời gian là bị bệnh. Giống đường hồ lô bán ở mấy quán ven đường không đảm bảo vệ sinh, người trong nhà căn bản là không dám cho cô nếm thử. Cũng vì Mục Nhạc thấy bộ dạng cô hiện tại khỏe mạnh không ít, mới dám cho cô một xiên đường hồ lô, nhưng vẫn là không dám để cô ăn nguyên một xiên.

Nhưng có thể thử qua, như vậy cũng đủ rồi. Cô hay đau ốm, cũng không muốn người nhà lo lắng sốt ruột.

Cô gái nhỏ ngoan ngoãn hiểu chuyện đến mức có chút kỳ cục, hoàn toàn không có chút tính tình tùy hứng của nữ sinh nhỏ. Anh không biết vì cái gì tự nhiên cảm thấy lồng ngực trong nháy mắt có chút khó chịu. Dời đi ánh mắt, anh làm như không có việc gì dẫm chân ga.

Trung tâm phòng dịch cũng không tính là quá xa, nhưng thực sự cũng có chút khoảng cách, lái xe ước chừng không đến một giờ lộ trình. Cô gái nhỏ tuyên bố do mèo của mình gây ra họa, kiên trì muốn chịu phí khám bệnh, Mục Nhạc cũng không phản đối, còn cô thì bận tới bận lui đi thanh toán tiền phí, làm một cách trôi chảy rồi đứng một bên chờ bác sĩ tới tiêm.

“Miệng vết thương nhỏ, không chảy máu, lại do mèo gây ra, có lẽ sẽ không có vấn đề, trước trở về quan sát, nếu mười ngày sau vẫn tung tăng nhảy nhót, thì nói lên đã không có chuyện gì, như vậy cũng không nhất thiết phải tiêm.” Người phụ trách tiêm phòng là một nữ bác sĩ khoảng bốn mươi tuổi, nhìn miệng vết thương trên tay Mục Nhạc, rồi sau đó ngẩng đầu lên liền thấy cô gái nhỏ xinh đẹp đang mở to đôi mắt mèo mặt đầy khẩn trương nhìn chằm chằm chính mình, lại nhìn qua người đàn ông bên cạnh, tuy rằng thần sắc lạnh lùng nhưng lại mang theo một chút dung túng, nhịn không được liền nở nụ cười, “Cô bé đừng khẩn trương, lại đây, giúp bạn trai cuộn tay áo lên đi.”

Cô gái nhỏ ngẩn người, gương mặt thoáng qua một chút đỏ, vội vàng giải thích: “Bác sĩ, anh, anh ấy không phải bạn trai cháu...”

Lời còn chưa dứt, một cái cánh tay đã đưa tới trước mặt mình:

“Giúp một chút.”

Diệp Dung kinh ngạc một chút, theo bản năng ngẩng đầu nhìn qua chủ nhân của cánh tay kia. Anh đã cởi áo khoác, bên trong mặc áo sơ mi màu lam nhạt. Áo sơ mi được cắt may khéo léo làm tôn lên thân hình thon dài, xuất chúng của anh.

So với cô gái nhỏ khuôn mặt đỏ bừng, biểu tình của người đàn ông lại không có một chút biến hóa, trấn định như thể không có chuyện gì xảy ra.

Cô gái nhỏ hơi do dự trong chốc lát, cũng không ngẩng đầu, rốt cuộc vẫn chậm chạp lên tiếng, có chút không tình nguyện giúp anh xắn tay áo lên.

Lọt vào tầm mắt là đỉnh đầu đen nhánh của cô gái nhỏ, miễn cưỡng mới có thể thấy một chút gương mặt cô —— ngày thường có chút tái nhợt, lúc này trên mặt bởi vì ửng đỏ mà lại thêm vài phần khỏe mạnh, cánh tay cùng tay cô mỗi khi vô ý chạm nhau, lập tức truyền đến một cỗ lạnh lẽo.

Hôm nay nhiệt độ cũng không thấp, nhưng tay cô vẫn lạnh như vậy.

Tay anh giật giật, tưởng chừng muốn cầm cái gì đó, hơi hơi dừng một chút, rốt cuộc vẫn bất động thanh sắc thu tay nắm thành quyền.

......

Lúc tiêm xong cũng chưa đến 5 giờ, Diệp Dung vốn định cùng Mục Nhạc nói tạm biệt, còn mình trở về trường học, lại bị Mục Nhạc chân thật đáng tin dẫn đi ăn cơm chiều. Ăn uống xong, Mục Nhạc mang cô gái nhỏ trở lại xe, vừa nói: “Tôi đưa cháu trở về trường học.”, đúng lúc này di động của Diệp Dung vang lên.

“Dung Dung, tối nay trở lại trường học sao?” Giọng nam sang sảng lại sạch sẽ từ di động truyền đến, mang theo một loại quen thuộc thân mật, “Hiện tại xuất phát sao?”

“Mục mục.” Mục Nhạc thấy Diệp Dung lập tức mặt mày hớn hở, dường như ngay cả thanh âm cũng lập tức trở lên ôn nhu, “Tớ đang chuẩn bị tới trường học.”

“Đã nói đừng có bắt chước đám nữ sinh kia kêu tớ là Mục Mục!” Thiếu niên ở đầu kia tựa hồ có chút nổi nóng, oán giận hô to một câu.

Diệp Dung mặt mày vui vẻ cười cười, đối với người thiếu niên đang oán giận kia cũng không tỏ ý kiến.

Chàng trai đầu bên kia tựa hồ cũng không để ý nữa, chỉ thuận miệng oán giận hai câu, rất nhanh liền gọi cô một tiếng, ngữ khí nhẹ nhàng tiếp tục cùng cô nói chuyện.

Vài phút sau, cô gái nhỏ treo điện thoại, hơi do dự trong chốc lát, ngẩng đầu lên tới nhìn về phía Mục Nhạc: “Chú nhỏ, người... trở về Mục gia không?”

Mục Nhạc không có trả lời, chỉ hơi nhướng mi, ý bảo cô tiếp tục nói.

“Ngày hôm qua Mục Tiêu để quên áo khoác ở Mục gia.” cô gái nhỏ giải thích, “Cháu đi lấy hộ cậu ấy một chút, thuận đường mang về trường học.”

Mục Tiêu giống cô cùng vào đại học năm nay, tuy rằng khác khoa, nhưng cuối cùng cũng học cùng một trường. Ngày hôm qua Mục Nhạc về nước, ông nội Mục chỉ cần một cú điện thoại liền đem Mục gia cả nhà trở về ăn cơm chiều, thời điểm rời đi Mục Tiêu lại để quên áo khoác.

Từ nơi này đến Mục gia là hai hướng hoàn toàn khác nhau, hơn nữa khoảng cách lại không gần... “Thuận đường?” Thanh âm của anh không nắm bắt được có chút trầm thấp.

“Cháu dù sao cũng phải về trường học.” Diệp Dung không biết vì sao lại có chút gấp gáp chột dạ một cách kỳ lạ, đôi mắt mèo to tròn trong bóng đêm dường như có chút lập loè, nhẹ giọng giải thích, “Chú, nếu như người có trở về thì tiện đường cho cháu đi cùng, sau đó cháu sẽ tự về trường bằng xe bus. Nếu không, cháu tự đi tới Mục gia cũng giống nhau.”

Dừng một chút, cô gái nhỏ lại bồi thêm một câu: “Ngày mai nhiệt độ bắt đầu giảm.”

Trong thanh âm rõ ràng mang theo chút khẩn trương cùng quan tâm.

Tự mình đi Mục gia? Ngồi giao thông công cộng ít nhất cũng phải mất 3 giờ, đúng là rất “Tiện đường“. Anh kéo cửa xe ra, mặt không biểu tình quay đầu lại nhìn cô, thanh âm trầm thấp:

“Lên xe.””

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.