Chủ Mẫu Mạnh Nhất

Chương 53: Chương 53




Ma ma bên cạnh cũng cười híp mắt, suy nghĩ dò xét tới đây, nói: “Thái hậu nương nương, đây là Vương phi nương nương giờ Mẹo thức dậy nấu cho ngài, đầu bếp vương phủ làm sao có thể sánh ngang tài nấu nướng của nương nương.”

Thái hậu vừa nghe, chuyển mắt nhìn Tô Vãn, nàng lại nhún nhường cúi đầu: “Vãn Vãn bêu xấu, mẫu hậu không ngại mới phải.” Quên nói cho lão nhân gia ngài biết, canh dưỡng nhan này Vương phi nương nương làm. Không thể thả thạch tín, như vậy cũng có thể đi, lão nhân gia lại không thấy được.

Thái hậu lập tức đỡ Tô Vãn dậy, yêu thích không buông tay, nhìn lại nhìn, đồng thời lấy ngọc bội bên hông mình xuống nhét vào trong tay Tô Vãn: “Thấy ngọc bội như thấy ai gia, sau này ngươi có vật này, nếu ai dám đem ngươi làm gì, chính là đem ai gia như thế đó.”

Tô Vãn nghe nói thế, mừng thầm, mặt ngoài vẫn nguy trang, thụ sủng nhược kinh nhìn Thái hậu: “Mẫu hậu, vật quý trọng như vậy Vãn Vãn bây giờ không tiếp nhận nổi.”

“Ngươi nói cái gì? Ngươi là con dâu của ai gia, cũng là Việt vương phi, vật này vốn cũng thuộc về ngươi, nếu không thu, có phải hay không xem thường thứ đồ chơi rách nát này của ai gia?” Thái hậu làm ra vẻ tức giận liếc Tô Vãn một cái, nói thầm. Bộ dáng kia nhìn giống như là bình thường, lão nhân gia ở cùng người vợ con trai mình. Nếu thật là bình thường như vậy, bình thường thật tốt.

Cuối cùng Tô Vãn vẫn nhận lấy khối ngọc bội. Một buổi sáng ở trong vường cùng lão nhân gia này nói việc nhà, trong lúc Nguyên thị cùng Nguyên Cẩm Tố tới đây, vậy mà Thái hậu lâị để hai nàng ở cửa gần một canh giờ. Ngoài mặt thì giống như ra mặt vì vị con dâu là nàng , dù sao chuyện lần trước, Thái hậu ở trong vường cũng có nghe thấy. Trên thực tế là có ngăn cách đối với dưỡng mẫu của Việt Băng Ly.

“Vãn Vãn, chuyện lần trước, ai gia nghe nói rồi. Cẩm Tố cô nương này, ngươi có thể tìm được người trong sạch. Nếu không có, ai gia làm chủ cho phép với công tử của đương triều Lưu Học sĩ đi. Tướng mạo đường đường, hay là Thám hoa năm nay đi, cũng là xứng đôi với Cẩm Tố cô nương.” Thái hậu nằm ở trên giường nhỏ, chầm chậm sâu kín nói.

Tô Vãn vừa nghe lời này, đã cảm thấy không dễ làm rồi. Nếu nàng đáp ứng, Cẩm Tố tiểu thư không hài lòng, Nguyên thị chắc chắn cảm thấy nàng ở giữa khích bác, trả thù. Để cho nữ nhi của bà ta thua thiệt, gả không được tốt. Nếu gả thật tốt, các chỉ nhớ đến là ân đức của Thái hậu nương nương, sớm đe, cái người Vương phi nương nương là nàng quên đến ngoài chín tầng mây.

Chậc chậc ....

Người cổ đại này cũng để tâm thật nhiều, thật đúng là từng bước kinh tâm. Suy tư nửa giây, ngước mắt nhìn Thái hậu, cẩn thận nói : “Vãn Vãn thay Cẩm Tố cảm ơn ý tốt của Thái hậu, chẳng qua là Cẩm Tố cô nương đã sớm có ý trung nhân. Nếu Thái hậu đem nàng ban cho Lưu công tử, sợ đối với người nhà cũng không công bằng.”

Thái hậu nghe, trầm ngâm một khắc: “Vãn Vãn nói có lý.” Dứt lời, nghiêng đầu hướng về phía ma ma nói: “Ai gia cùng nương nương nói chuyện quan trong xong rồi, mời Nguyên phu nhân cùng Cẩm Tố cô nương đến đây đi.”

Vâng, Thái hậu nương nương.”

Tô Vãn nhìn một chút thời gian cũng không còn sớm, ma ma chân trước vừa mới đi, Tương Tư cô nương thông minh sẽ tới cứu vớt nàng, hạ nửa người: “Nô tỳ Tương Tư ra mắt Thái hậu, vương phi. Vương gia mới vừa sai Tả hộ vệ đến nói, nói là Hoàng thượng mời Vương phi đi cưỡi ngựa, Hoàng thượng muốt biết kỹ thuật cưỡi ngựa của Vương phi.”

Thái hậu nhìn một chút khí trời, vuót cằm: “Thời tiết hôm nay cũng rất tốt, Vãn Vãn sống ở vương phủ cũng nhàm chán, cho nên Hoàng thượng lên tiếng, thì đi qua đi. Chú ý thân thể, chớ mệt mỏi, biết không?”

“Vãn Vãn hiểu, cáo lui.”

“Ừ.”

Tô Vãn đi ra hành lang dài, vừa lúc ở cổng vòm đụng phải mẹ con Nguyên thị, hai người mặt ngoài làm thi lễ, lúc muốn rời đi, Tô Vãn đột nhiên nói: “Bổn Vương phi đã nói cho Thái hậu nương nương, chuyện ý định của Cẩm Tố cô nương, Nguyên phu nhân, ngươi biết trả lời thế nào rồi chứ?”

Nguyên thị cúi đầu, đè ép cảm xúc nơi cổ họng, bình tĩnh nói: “Đa tạ Vương phi nương nương nhắc nhở, lão thân hiểu.” Bà ta không phải là không biết đích nữ của Hữu tướng phải gả cho Vương gia làm trắc phi, như vậy con gái của bà ta thật sự là cái gì cũng không có. Nay Vương phi nương nương mặc dù cùng các nàng từng có lễ, nhưng thế nào cũng sẽ do Thái hậu xem xét thật là tốt. Nguyên thị biết rõ, Thái hậu đối với dưỡng mẫu của Việt Băng Ly, có ngăn cách, dù sao bởi vì chuyện dưỡng mẫu, nên đến chết, Việt Băng Ly vẫn lạnh lùng với Thái hậu.

Tô Vãn nghe, chẳng qua là cười mà không nói, dời bước rời đi.

... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ........

Sau nửa canh giờ, trường cưỡi ngựa.

Tô Vãn điều khiển ngựa, trực tiếp hoa lệ phóng qua rào chắn, cấp tốc chạy nhanh, bất quá tốc độ lập tức vượt qua Việt Băng Ly, một thân nhẹ nhàng lụa trắng, một đầu tóc đen tết bím, giản dị cũng lộ ra một cỗ đặc biệt tao nhã. Nàng cười khanh khách nhìn Việt Băng Ly nói: “Vương gia, sao không thấy Hoàng thượng, ngài phải biết, Hoàng thượng biết được ngài lợi dụng hắn, cũng sẽ tức giận.”

Việt Băng Ly bốc lên áo dài, tung người nhảy tới sau lưng Tô Vãn, từ phía sau kéo dây cương, thân mật tiến tới vành tai của nàng: “Hoàng huynh mới vừa đi, hắn muốn đợi Vãn Vãn tới đây, lại thay đổi suy nghĩ, tại sao có thể quấy rầy chúng ta, liền bãi giá trở về cung.”

Tô Vãn chỉ có thể cười nhạt, Việt Băng Ly thật đúng là một con hồ ly giảo hoạt, nay Thái hậu tới trong nhà nhìn chòng chọc hai vợ chồng hắn, kết quả hắn khen ngược, ngày càng khó hiểu, ngay cả yên tĩnh cũng không nói, lập tức biến mất. Bất quá hai canh giờ, ngay cả nữ chủ nhân của vương phủ cũng mang đi, để lại bà mẹ chồng nửa đời không quen ở nhà.

Vó ngựa sinh gió, thuật cưỡi ngựa của Tô Vãn cũng bình thường. Lúc ở thế kỉ 21, thỉnh thoảng cưỡi ngựa giải sầu, cái loại cảm giác phi chạy băng băng trong rừng cây, đặc biệt tuyệt vời, giống như có thể phân tán rất nhiều phiền não. Nàng là lần đầu tiên thể nghiệm cảm giác hai người cưỡi ngựa, kỹ thuật cưỡi ngựa của vị phu quân đại nhân này cực tốt, ngựa phải ổn, tốc độ lại không chậm.

Ngựa chạy vào trong rừng rậm, Tô Vãn vui vẻ vung bàn tay mềm mại: “Vương gia, có thể mãu hơn một chút nữa ..... Để cho ngựa đứng lên đi .... Phu quân đại nhân ....”

“Tâm của tiểu nương tử quá cao, phu quân không theo kịp, phải làm sao?” Việt Băng Ly trầm thấp, tiếng cười mượt mà cùng tiếng cười thanh thúy của Tô Vãn đan vào nhau, giống như là chuông bạc dễ nghe. Nai con trong rừng rậm bị dọa sợ chạy trốn chung quanh, ngay cả tho trắng cũng cả kinh núp ở một bên.

Vậy mà....

Một trận tiếng huyên náo truyền đến, Việt Băng Ly bỗng chốc kéo xuống dây cương, mấy nam nhân từ sau cây khô lóe ra, giơ lên đại đao, gầm nhẹ: “Muốn đi qua nơi này, lưu lại tiền mãi lộ, nếu không liền đem tiểu nương tử cho mấy ânh em chúng ta hưởng thụ đi.”

A? Ăn cướp? Không phảo nói như vậy sao: Cây này là ta trồng, đường này là ta mở, muốn từ đó đi ngang qua, lưu lại tiền mãi lộ. Thì ra là TV cùng tiểu thuyết cũng sẽ lừa bịp nha, thật là không có thể tin.

Tô Vãn bất đắc dĩ mở ra hai tay: “Phu quân ta không có tiền...”

Việt Băng Ly cũng bíu môi, mặt mày cong cong: “Phu quân cũng không còn tiền .... Làm sao bây giờ?”

Tô Vãn cười khanh khách hai tiếng: “Ta thật lâu vẫn không nhúc nhích, muốn hoạt động, lần này để cho Vãn Vãn khoe khoang một lần đi?”

“Tốt...” Việt Băng Ly muốn cũng không có muốn, tán đồng vuốt cằm.

Mấy tên sơn tặc còn không có nghe rõ đối phương nói một ít gì, một trận gió thổi qua, lá cây chạm mặt đánh tới, gấp rút như vậy không kịp đề phòng, đại đao trong tay cũng không biết bị thứ gì đoạt đi.

Xoẹt xoẹt mấy tiếng ...

Mấy đại nam nhân bị dây lụa như tuyết trắng thắt ở trên cây to. Tô Vãn mừng rỡ vỗ vỗ mặt tên cầm đầu sơn tặc: “Anh em, có bao nhiêu tiền toàn bộ cho ta đi. Dầu gì ta cũng dùng lực thu thập ngươi .”

Mấy tên sơn tặc nhất thời hộc máu, lần đầu tiên cướp bóc cứ như vậy thất bại, không cho có không thành công, còn bị một cô gái hung hăng lường gạt một phen. Tiếng gào khóc thảm thiết vang vọng cả rừng cây, nguyên nhân là bọn họ không có tiền, bởi vì không có cướp được, cho nên cô nương tức giận, lột sạch y phục của bọn họ treo trên nhánh cây, chỉ chừa lại một tiểu khố che đậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.