Chư Thiên Tế

Chương 27: Chương 27: Tuyệt diệt.






- A! Dừng tay.

Trong nháy mắt bị những kiếm khí này phong tỏa, mấy vị bán thần cùng truyền kỳ mang theo bất cam, phẫn nộ, khuất nhục điên cuồng rít gào, liều mình bùng nổ lực lượng toàn thân. Nhưng mà không chờ bọn hắn bộc phát ra toàn bộ thực lực, pháp tắc không gian mà chí tôn thần thoại nắm trong tay tuyệt đối đã trói chặt tất cả giữa hư không.

Không cần giam cầm quá lâu, chỉ cần một cái chớp mắt.

Chỉ một giây sau, bảy đạo kiếm khí dưới ánh mắt tràn ngập căm thù cùng giận dữ của bảy người, xuyên thẳng qua trán bọn hắn.

Ầm!

Ngọn lửa đen bùng cháy.

Không gian biến thành im lặng.

- Không! Vì sao? Vì sao?

Lâm húc nhật hồi quang phản chiếu, trợn ngược hai mắt, sâu trong đôi mắt chỉ còn tuyệt vọng cùng bất cam.

- Vì sao?

Dường như đối với vấn đề này cảm thấy mười phần buồn cười, Huyền thiên tông liếc mắt nhìn Lâm húc nhật, lạnh tanh nói.

- Năm đó, ta cũng hỏi qua ngươi câu này. Ta vì Lâm môn kiếm tông tiêu diệt Thánh ma điên, lập ra vô số công lao hãn mã. Nhưng mà vì duy trì hình tượng chính nghĩa,tông chủ kế nhiệm Lâm môn kiếm tông không thể là một kẻ cùng hung cực ác trên tay dính đầy máu tươi, các ngươi đâm lao phải theo lao, coi ta là một tên ma đầu khi sư diệt tổ rồi đánh chết...

Nói đến đây, đột nhiên hắn nhớ ra đây đã là chuyện quá khứ, có nói gì cũng không còn ý nghĩa, đơn giản phất tay nói.

- Đây cũng không phải là trọng tâm, trong tâm chính là ta đã nói rồi, các ngươi Lâm môn kiếm tông trên dưới một môn sẽ bị diệt sạch. Nói được phải làm được! Ta cũng không thích nói khoác!

Phụt!

Lâm húc nhật hộc ra một ngụm máu tươi, trợn lớn hai mắt nhìn Huyền thiên tông, hận không thể lột da, xẻ thịt uống máu hắn.

Chung quy...

Khí tức sinh mạng trên người lão không ngừng tiêu tan. Lão cũng không còn đứng vững nổi nữa, cuối cùng rơi xuống đất.

Tông chủ Lâm môn kiếm tông, kiếm tông đệ nhất Thánh quang đế quốc, bỏ mình!

Cho tới lúc chết, cặp mắt lão vẫn trợn trừng ánh mắt chứa đầy bất cam, phẫn nộ, khuất nhục, dữ tợn.

Chết không nhắm mắt!

Yên tĩnh.

Toàn bộ Lâm môn kiếm tông trở nên yên tĩnh.

Chỉ một giờ trước đó, đây chính là nơi tổ chức đại điển truyền ngôi của Lâm môn kiếm tông, là nơi tụ hội của gần như toàn bộ cường giả trên đại lục, lúc này đã biến thành phế tích, hơn một vạn khách quý, người tham dự đều tan thành cát bụi, ngay cả kiếm tông đệ nhất Thánh quang đế quốc cũng không thoát khỏi kết cục này.

Nhìn đỉnh núi đã triệt để biến thành phế tích, nhìn tông chủ Lâm môn kiếm tông Lâm húc nhật bị máu nhuộm đỏ, đến chết vẫn nhìn chằm chằm hắn, Huyền thiên tông chợt nở nụ cười.

- ha ha....Ha ha ha... Ha ha ha hắc....

Lúc đầu chỉ là cười mỉm, sau đó tiếng cười to dần, biến thành cuồng tiếu, cuối cùng hắn cười như một kẻ thần kinh, cười không chút kiêng nể nào.

Nhưng mà trong tiếng cười lại không có vui sướng, không có hân hoan. Trong đó chỉ chất chứa sự điên cuồng, trụy lạc, phát tiết, trầm luân.

Huyền thiên tông rơi vào điên cuồng, giữa cơn cuồng loạn đó, đột nhiên hắn giơ cao Chí tôn ma kiếm trong tay.

Ầm!

Ngay khi hắn giơ cao thanh kiếm, ngọn lửa đen vô tận tràn ra từ trên người hắn, trong nháy mắt đã nuốt gọn xác chết của Lâm húc nhật nằm trên mặt đất.

Ngọn lửa lan tràn khắp Lâm môn kiếm tông.

Toàn bộ Lâm môn kiếm tông chìm trong biển lửa, ánh lửa nhuộm đỏ cả một khoảng trời.

Bốn phương tám hướng vốn là một mảnh phế tích lặng ngắt như tờ. Lúc này đây, gần một triệu oan hồn không ngừng quấn quýt, kêu rên thảm thiết.

Nằm giữa đám hung linh, oan hồn đó là bóng dáng một người bị phủ kín trong ngọn lửa đen đang hừng hực cháy. Giống như một tên cuồng ma vừa bò ra từ trong địa ngục, hắn giơ cao thanh ma kiếm màu ám hồng trong tay. Giữa bóng đêm vô tận, giữa biển lửa, giữa cơn điên cuồng, trong lúc rơi xuống, hắn chỉ thẳng mũi kiếm lên trời cao..

Mọi thứ... giống như một cơn ác mộng

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.