Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành

Chương 70: Chương 70: Tâm phục khẩu phục




Có lẽ chưa bao giờ Nam Lãnh thấy mình cứng rắn như lúc này, anh ổn định lại cảm xúc rối bời của bản thân, chầm chậm đỡ cô rời khỏi ngực mình.

Trước ánh mắt mông lung, thê lương của Hàm Hi Họa, Nam Lãnh hít sâu để lại một câu: "Tạm thời không cần nghĩ đến chuyện này, em nghỉ ngơi cho khỏe đi." Sau đó anh dứt khoát rời đi.

Hàm Hi Họa đứng trân ra giữa phòng bệnh lạnh lẽo, người đã chẳng còn nơi đây nhưng cô vẫn chưa hoàn hồn. Cô chết lặng một lúc lâu rồi nức nở thành tiếng, cô không biết mình phải sống tiếp như thế nào đây. Liệu cô có thể thay đổi suy nghĩ của anh không. Mà ly hôn, cô không muốn.

Đổng Sở Thần thăm bệnh người thân đi ra không ngờ vô tình gặp quản lý Lý Kỳ của Hàm Hi Họa.

Lý Kỳ cũng vừa hay thấy vị Đổng đại công tử đã lâu không xuất hiện trên báo giải trí. Không nghĩ còn có thể gặp người ở bệnh viện, trùng hợp thật. Chị lịch sự lên tiếng chào hỏi trước: "Chào Đổng tổng."

Người đàn ông gật đầu cong nhẹ khóe miệng hỏi han: "Cô thăm bệnh nhỉ?"

Lý Kỳ đáp một tiếng.

Sau đó cả hai cũng chẳng có gì trò chuyện, dù sao có thân thiết gì đâu.

"Vậy… tôi đi trước." Đổng Sở Thần cười nhạt tạm biệt. Vốn định hỏi có phải Hàm Hi Họa gặp chuyện không nhưng anh vẫn kìm lại. Chuyện này hình như không hợp lý cho lắm.

Lý Kỳ gật đầu chào lại.

Người này hình như không giống khi xưa thì phải. Lý Kỳ vừa đi vừa nghĩ vu vơ.

Kể từ khi quay xong bộ "Mười năm thương nhớ" Đổng Sở Thần không có cơ hội tiếp xúc với Hàm Hi Họa, tuy anh yêu gái đẹp nhưng không bao giờ cưỡng ép. Anh thích sự tình nguyện của đôi bên, như vậy mới chạm tới những thăng hoa của tình và dục.

Mấy tháng nay cũng không rõ mình bii làm sao mà chẳng có hứng thú với phụ nữ, vốn muốn đi giải tỏa nhu cầu sinh lý nhưng mỗi khi chuẩn bị vào cuộc hình bóng cô nhóc kia lại hiện lên rồi giây sau lại trở về cái khuôn mặt của người trước mắt. Anh còn đâu cảm xúc mà tiếp tục được đây.

Hai, ba lần như vậy rốt cuộc cũng bỏ luôn. Chưa bao giờ anh rơi vào trạng thái kỳ lạ này.

Đối với anh yêu đương gì đó chẳng quan trọng, xưa nay anh cũng chưa từng thật lòng với cô gái nào. Có chăng là ông trời đang phạt anh không? Anh chơi đùa không biết bao nhiêu người, đến khi có chút cảm tình với một cô gái thì cô ấy hình như coi anh như ác quỷ vậy. Đến nhìn còn chẳng muốn.

Đương nhiên anh tự cho rằng mình chỉ thích nét đẹp lạ của Hàm Hi Họa mà thôi chứ không phải cái gọi là rung động của tình yêu.

Đến địa điểm hẹn Đổng Sở Thần vẫn ung dung như thường lệ mà thực tế anh đã đến muộn mất năm phút. Thời gian với vị kia đáng giá ngàn vàng cơ mà anh chẳng sợ.

Nam Lãnh uống ngụm trà thứ tư thì người cần tới cũng tới.

"Hình như anh đến sớm nhỉ?" Đổng Sở Thần ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đảo mắt một lượt quan sát phòng ăn mà Nam Lãnh đã đặt. Đúng là khô khan.

Nam Lãnh nhìn hắn đáp: "Là anh muộn."

Phục vụ gõ cửa, cả hai chọn đại hai món Tây rồi vào mục đích chính.

"Ra giá đi." Nam Lãnh thẳng thắn lên tiếng.

"Đổng Sở Thần tôi lại có nhất chính là tiền." Hắn cười cười khiêu khích nhìn Nam Lãnh mặt mày âm lãnh đối diện.

Khóe miệng Nam Lãnh nhếch lên: "Tôi biết anh và cha anh đang căng thẳng vì đứa 'em trai' của anh. Anh cũng có thể từ chối nhượng lại lô đất đó nhưng…" Anh dừng lại dùng ánh mắt như nắm chắc thế cuộc trong tay đăm đăm vào Đổng Sở Thần đã sớm không còn nụ cười trên môi, anh tiếp tục: "Thiên Tuế có lẽ sẽ rơi vào tay đứa em kia của anh." Nam Lãnh đã điều tra kỹ càng nội bộ quan hệ gia đình của Đổng Sở Thần.

Cha hắn là Đổng Mưu có một đứa con riêng ngoài giá thú, ông ta lại cực kỳ thương đứa con trai này. Mà với cổ phần hiện tại Đổng Sở Thần đang nắm giữ thì cơ hội ăn trọn Thiên Tuế là rất thấp. Trừ khi có một thế lực lớn mạnh giúp hắn. Mà Nam Lãnh chính là thế lực có thể đưa hắn lên đứng đầu Thiên Tuế chứ không phải chỉ là tạm thời.

Đổng Sở Thần không đồng ý hay từ chối, anh ta hỏi một câu: "Vì sao anh nhất định phải mua lô đất đó?" Lô đất gần ngoại thành vô cùng rộng lớn và có giá trị trong tương lai gần. Năm xưa Đổng Sở Thần đấu giá mà có được. Anh ta thừa nhận nó rất có tiềm năng, là bất động sản kim cương trong mắt nhiều người nhưng không đến mức khiến một người như Nam Lãnh coi trọng đến vậy. Chắc chắn có nguyên nhân khác. Anh ta muốn biết.

"Tôi nói nơi đó có một kho báu ngầm anh tin không?" Nam Lãnh vẫn nghiêm nghị như thể anh không hề có chút trêu đùa.

Mà Đổng Sở Thần đương nhiên rõ Nam Lãnh đang đánh trống lãng, anh không muốn nói lý do chính.

"Tôi phải biết rõ mới đưa cho anh cục vàng to thế được."

"Anh không có lựa chọn… Kỳ bỏ phiếu cổ đông của Thiên Tuế sắp diễn ra rồi nhỉ?"

Đổng Sở Thân nghiến răng dùng ánh mắt nguy hiểm và tức giận trừng Nam Lãnh, cuối cùng anh ta bất lực đồng ý.

Nhìn người đàn ông nắm trong tay quyền lực lớn mạnh đó rời đi, Đổng Sở Thần chợt thấy bản thân mình chẳng là gì khi đặt cạnh anh.

Anh ta có tiền, có địa vị trong xã hội nhưng cũng chỉ vậy. Cha không thương, mẹ mất sớm, gia sản mà bà để lại đang có nguy cơ bị con trai của người đàn bà xảo trá kia cướp lấy.

Anh ta thừa nhận mình thua Nam Lãnh, cũng không thể nói không với đề nghị của anh. Nhưng thua bởi một con người như vậy, anh ta tâm phục khẩu phục.

Chỉ là anh ta cảm giác Nam Lãnh không có cảm tình với mình, nói rõ là bài xích. Nhưng trên thương trường anh ta và anh nước sông không phạm nước giếng mà. Chẳng lẽ là thái độ bình thường của anh với người lạ sao.

Dù là gì thì lần này anh ta vẫn phải cảm ơn Nam Lãnh. Một miếng đất kia so với kết quả mà anh ta có thể đạt được chẳng là gì cả.

Cũng tò mò nguyên do anh chấp nhận giúp anh ta để nắm quyền sở hữu lô đất kia nhưng anh không muốn tiết lộ, anh ta cũng không hỏi thêm. Đây là những thỏa thuận ngầm trong đàm phán. Anh ta tôn trọng anh, anh cũng tôn trọng anh ta. Miễn sao cả hai bên đều đạt được lợi ích cuối cùng

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.