Chúa Sẽ Phù Hộ Em

Chương 28: Chương 28: Ngôi làng không tên




Đêm đó, Lâm và Dela đưa tôi rời khỏi thành phố Peshawar, đến một ngôi làng hẻo lánh.

Nhìn ra ngoài cửa sổ xe, tôi chỉ thấy cảnh sắc hoang vu, con đường uốn lượn quanh núi, bên kia sông có một con đường nhỏ song song với con đường lớn bên này, có chỗ tưởng như đường đâm ra từ vách đá dựng đứng, chỉ cần một hòn đá rơi xuống cũng có thể bịt kín lối đi.

Rạng sáng, chiếc xe jeep thận trọng leo lên cây cầu treo cũ nát, các tấm gỗ trên mặt cầu cách xa nhau đến đáng thương, bánh xe vừa tiến lên, cây cầu liền rung lắc dữ dội. Bên dưới mấy chục mẻ là dòng sông tối đen, nước chảy chậm nhưng đâu đâu cũng là những tảng băng khổng lồ còn sót lại sau khi tuyết tan.

Ngôi làng mà chúng tôi sắp đến nằm ở đầu kia cây cầu. Ngoại ô Peshawar có vô số ngôi làng nhỏ như thế này, vì đất đai cằn cỗi, nghèo đói, chiến tranh nên các ngôi làng khá giống nhau, đều có vẻ tiêu điều, dân cư thưa thớt. Những ngôi nhà gạch vuông vắn như bao diêm nằm xiêu vẹo trên nền đất trơ trụi không một ngọn cỏ, đơn điệu và tĩnh mịch.

Tôi nheo mắt nhìn cảnh vật bên ngoài, trải qua quãng đường dài vất vả mấy tiếng đồng hồ, thuốc mê dần mất tác dụng nhưng toàn thân tôi vẫn tê mỏi, không có chút sức lực nào. Xe dừng lại ở bên ngoài ngôi làng, Lâm bế tôi xuống xe, Dela cảnh giới xung quan, tôi để ý thấy bên hông cậu ta có đeo một khẩu súng.

ở cổng làng có một cụ già đứng đợi, dáng người thẳng tắp, trơ trụi như một cây bạch dương trong giá rét. Khi nhìn rõ mặt ông cụ, tôi không khỏi sửng sốt. Chính là ông Wughi! Dela ngại ngùng lên tiếng chào: “Trưởng thôn!” rồi lấy vạt áo che khẩu súng lại. Trông Wughi gầy hơn trước nhiều, dù ông vốn đã gầy gò nhưng có vẻ quắc thước và khỏe mạnh, giờ gặp lại, tôi thấy mặt ông chằng chịt nếp nhăn, chẳng khác gì một quả hạnh đào, trông lại càng có vẻ khắc khổ, u buồn. Nghe thấy tiếng chào của Dela, Wughi ngước mắt lên, ánh mắt sáng quắc, tinh tường như xưa khiến tôi yên tâm phần nào, đây vẫn là ông lão trưởng thôn thông thái mà tôi từng biết.

“Wu… Wu…” Hai chữ “Wughi” nghẹn cứng trong cổ họng, tôi không sao thốt ra được.

Lâm áy náy nói: “Tiểu Ngải chưa lại sức, cô ấy đang chào ông đấy.”

“Ce… Ce…” Tôi muốn nói với ông cụ là Ceda vẫn còn sống nhưng vật vã mãi cũng không nói ra được một câu hoàn chỉnh, đành chán nản ngậm miệng lại. Cũng may ông cụ hiểu cho tôi, chỉ ôn tồn nói: “Ta biết, cháu gái, ta biết hết mà. Cháu đang ốm, không nên nói nhiều.”

Sau đó, ông quay sang hỏi Lâm: “Tiểu Ngải bị bệnh gì thế, trông không được ổn lắm?”

Chỉ một câu hỏi đơn giản như vậy nhưng lại khiến tôi đột nhiên muốn khóc. Tôi rất muốn nói rằng mình không sao cả, muốn hỏi ông có khỏe không, những người dân làng khác thế nào, có bao nhiêu người còn sống, có phải đều chuyển tới đây cả rồi.

Nhận thấy vẻ xúc động của tôi, Lâm vỗ nhẹ vào vai tôi, dịu dàng dỗ dành.

“Có thuận lợi không?” Wughi hỏi.

Lâm gật đầu.

“Thế thì tốt.” Rồi ông quay người, vừa đi vừa nói: “Phòng đã chuẩn bị xong, hãy đi theo ta.”

Cảnh tượng thật giống như ở thôn Gama năm nào, Wughi đi trước dẫn đường, tôi và Lâm theo sau, tiến vào làng.

Ngôi làng này lớn hơn so với tưởng tượng của tôi, mặc dù không bằng thôn Gama nhưng dân cư khá đông đúc, dọc đường, có vài căn nhà sáng ánh đèn, nhưng đa phần vẫn là đêm tối tĩnh mịch. Một lúc sau, Wughi dừng lại trước một căn nhà ở ngã rẽ.

Dela hỏi: “Ở đây ạ?”

“Ngôi nhà này tương đối lớn, tầm nhìn tốt, hơn nữa cách âm cũng tốt. Dù là tiếng động lớn, bên ngoài cũng không nghe thấy được.”

Sẽ có tiếng động lớn ư, tôi thầm nghĩ.

“Cửa có khóa bên trong, đồ ăn, vật dụng hàng ngày, nước đều đã chuẩn bị đủ.” Wughi mở cửa nhà nhưng không đi vào, chỉ lấy ra một chùm chìa khóa đưa cho Lâm. “Trong vòng mười ngày, không cho ai đến làm phiền thật ư?”

“Đúng vậy, trong vòng mười ngày, Tiểu Ngải sẽ vô cùng nhạy cảm.”

Wughi chỉ cho Lâm xem miếng vải đen treo ở dưới hiên nhà, ở một vài ngôi làng hẻo lánh tại Pakistan, treo miếng vải đen tượng trưng cho việc nhà có người bị bệnh nặng, dân làng nhìn thấy sẽ tự giác đi vòng đường khác. Ông nói: “Thế này sẽ không có người trong thôn đến làm phiền, nếu cần gì, chỉ cần bảo Dela nói với ta là được.” Dứt lời, ánh mắt lo lắng của Wughi lại liếc về phía tôi. Ông hỏi nhỏ: “Lần này, cháu quyết tâm rồi à?”

Lâm quả quyết gật đầu.

“Không dễ dàng đâu.” Ông nói.

“Sớm muộn gì cháu cũng từ bỏ, giờ chỉ là từ bỏ sớm hơn một chút mà thôi.”

“Sớm hơn có nghĩa là điều kiện vẫn chưa đủ.”

“Cháu không đợi được đến ngày đó.” Lâm nói rồi cúi đầu nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng. “Lúc đầu chắc sẽ hơi hỗn loạn, nhưng tất cả rồi sẽ ổn. Bộ tộc Rajput dù nhỏ bé đến đâu cũng không phải chỉ có mình cháu.”

Nghe đến đây tôi mới hiểu ra, Lâm định từ bỏ đại nghiệp phục hưng bộ tộc Rajput của mình.

“Nhưng Liên minh Phương Bắc…” Wughi lại lo lắng nói.

“Vâng, cháu hiểu. Cháu có cách đảm bảo an toàn cho mình và Tiểu Ngải.”

Dela đứng bên cạnh cũng xen lời: “Trưởng thôn không cần lo lắng, anh Lâm có tay trong, còn có…”

Lâm đột nhiên sa sầm mặt, khẽ quát cậu ta. Dela đành im miệng, dù vậy tôi vẫn có thể đoán anh còn nắm giữ một lợi thế đảm bảo an toàn cho cả anh và tôi. Rốt cuộc đó là thứ gì? Và còn nữa, tại sao anh lại từ bỏ tất cả để ở bên tôi?

Ánh mắt của Wughi đảo qua Lâm và Dela. Lâm ôn tồn nói: “Xin lỗi trưởng thôn, có một số chuyện cháu không tiện nói với ông.”

Wughi hòa nhã nói: “Lâm, cháu biết là cháu có được niềm tin của ta mà.” Ngập ngừng một lát, ông lại khẽ thở dài, nói: “Nhưng Tiểu Ngải…”

Lâm nghiến hai hàm răng, nói: “Cháu xin thề với Thánh Allah, nhất định sẽ cứu được cô ấy.”

“Rồi sẽ ổn thôi.” Đôi mắt già nua, nhăn nheo của Wughi nhìn chằm chằm vào Lâm. “Cháu phải tin Thánh Allah, nếu mọi việc chưa tốt đẹp, đó là vì nó vẫn chưa kết thúc. Thánh Allah nhất định sẽ phù hộ cho Tiểu Ngải. Ta biết, ta biết mà…” Giọng của Wughi trở nên trầm thấp và kiên định.

Sau khi Wughi đi rồi, Dela mới nghi hoặc hỏi: “Sao lại mất tiếng được nhỉ? Dược tính của thuốc mê chắc đã hết rồi, đây không phải là triệu chứng chất độc phát tác sớm chứ?”

Lâm thận trọng đặt tôi lên chiếc giường quân dụng trong nhà, vẫy tay gọi cậu ta: “Mau đến giúp tôi!”

“Bắt đầu luôn ư?” Cậu ta giật mình bởi giọng điệu lo lắng của anh.

“Phải!”

Dela vội vàng lôi mấy sợi dây da chuẩn bị sẵn ra, Lâm ghì chặt chân tay tôi xuống. Dela lại do dự nói: “Hay là chờ…”

Lâm khẽ quát lên: “Trói lại!”

Mấy sợ dây da này, sợi nào sợi nấy to như cổ tay, quấn quanh ngực, bụng, hai cánh tay và hai cổ chân của tôi. Cứ buộc cho xong một cái, Dela lại ngước lên nhìn Lâm, anh luôn tỏ ra nghiêm nghị, không nói một lời. Còn tôi cũng chẳng buồn chống cự, chỉ có điều đôi lúc bị thít chặt quá, tôi không khỏi rên lên vì đau.

Dela nhíu mày hỏi: “Tiểu Ngải làm sao vậy, chỉ biết rên hừ hừ, lúc nãy còn nói được mà. Chẳng lẽ bị thuốc mê làm cho ngớ ngẩn rồi?”

“Khi lam băng phát tác đều có triệu chứng này. Dela, cậu ra ngoài đi, trừ phi người của Hassan đuổi tới, nếu không cố gắng đừng làm phiền.”

Dela nói “được” rồi đi ra cửa, đến bậc cửa, cậu ta quay đầu nhìn tôi, hỏi: “Lần này Tiểu Ngải có qua được không?”

Lâm cười gượng, đáp: “Tôi không biết nữa.”

Dela định nói gì đó nhưng nhìn thấy vẻ mặt của Lâm, câu nói lại chuyển thành: “Tôi ra ngoài canh chừng đây.” Nói xong, cậu ta đi ra.

Tất cả những hình ảnh và đoạn đối thoại này, tôi đều nhìn thấy, nghe thấy, chỉ có điều cảm giác mơ hồ như thế rất xa xôi, như thể ngăn cách bởi một lớp kính. Trong phòng chỉ còn tôi và Lâm, thậm chí đến khi anh lấy ra một ống tiêm, tiêm thứ dung dịch trong suốt vào tĩnh mạch của tôi, tôi vẫn không có bất kì phản ứng nào.

Sau đó, anh ngồi xuống giường, giơ tay xoa đầu tôi, mỉm cười, nói: “Từ bây giờ, mỗi ngày anh sẽ tiêm thuốc được bào chế từ cỏ Catha cho em, ngày hai lần, sáng và tối, mười ngày là một đợt điều trị, lúc tiêm sẽ hơi đau một chút. Lạp Nhi sẽ không khóc chứ?” Rồi anh đặt tay tôi vào lòng bàn tay mình, nắm chặt, lại ân cần nói: “Đừng sợ, mười ngày trôi qua rất nhanh, anh sẽ luôn ở bên em. Chỉ cần cầm cự qua mười ngày là được, nhưng…” Nói đến đây, anh đột nhiên cúi xuống ôm tôi, cả người run rẩy. “Sáu ngày đầu, cỏ Catha và lam băng sẽ giằng co trong cơ thể em, em sẽ thấy buồn bã và đau đớn, nhưng cũng không quá đau đâu, chỉ là…” Một lúc sau, anh mới xúc động nói tiếp: “Hứa với anh, em sẽ vững vàng, dù thế nào cũng không từ bỏ.” Tôi không lắc cũng không gật đầu, chỉ nhíu mày cựa vai. Anh ôm tôi chặt quá, sắp không thở được rồi. Nhưng anh cẫn không buông ra, mặc kệ tôi có nghe hay không, lẩm bẩm: “Mễ Lạp, nếu em có mệnh hệ gì, anh biết làm thế nào đây? Sỡ dĩ anh để em ở lại Thượng Hải vì anh tin rằng mình sẽ quay lại. Ở cổng nhà tù, anh để Hassan đưa em đi, vì nghĩ như vậy sẽ an toàn cho em, anh cũng tưởng Hassan sẽ chữa trị độc lam băng cho em. Nhưng nhìn em thế này, anh không chờ được nữa. Nếu em bỏ lại anh một mình, anh phải làm thế nào đây?”

Lâm ôm tôi càng lúc càng chặt, tôi chẳng thể chống cự, chỉ có thể quay sang nhìn anh chăm chú. Đột nhiên, đầu óc tôi trở nên hỗn loạn, những kí ức trở nên mơ hồ không rõ ràng. Tôi khẽ gọi: “Em Lâm…”

Anh ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt ngập tràn bi thương và u ám.

“Em Lâm!” Tôi định đưa tay lau những giọt nước trên đôi mắt đỏ hoe của anh nhưng không làm được.

“Lạp Nhi, anh mãi mãi là em Lâm của em.” Nói rồi, anh cúi xuống, hôn lên mí mắt tôi. Nụ hôn đẫm nước mắt, đầy xót xa và trân trọng. Tôi mỉm cười, mơ hồ cảm thấy mình đã quay lại những tháng ngày hạnh phúc ở Thượng Hải.

Nhưng chỉ một giây sau, cơn đau đột ngột ập tới một cách hung dữ đến kì lạ, như thể có người dùng dao đâm vào cột sống của tôi. Cả người tôi ưỡn cong lên rồi rơi bịch xuống giường, tôi chỉ có thể lắc đầu một cách điên cuồng, hét lên những tiếng thống thiết: “A a… Thả tôi ra… Cứu tôi với!”

Lâm ngồi phịch xuống đất, nều còn tỉnh táo, tôi sẽ nhìn thấy đôi mắt đỏ như máu của anh và cơ thể gầy gò không ngừng run rẩy. Anh chìa tay về phía tôi, thổn thức: “Lạp Nhi… em đau lắm phải không? Lạp Nhi…” nhưng không hề nhúc nhích.

Tôi bắt đầu hiểu ra anh không muốn cứu tôi, cơn đau đã thiêu rụi lí trí và sự nhẫn nại, tôi giãy giụa kịch liệt, cào móng tay xuống giường, quẫy đạp dữ dội. Cơn vật vã khiến quần áo tôi bị rách, dây da cứa vào người đến chảy máu, những vết sẹo lộ ra ngoài… Đột nhiên, tôi hét lên: “Ngô Thượng Lâm, anh nói anh yêu tôi, vậy mà anh đã rời bỏ tôi, lừa dối tôi!”

Lâm lao đến ôm tôi vào lòng, nói: “Lạp Nhi, tha lỗi cho anh, anh sẽ không bao giờ rời xa em nữa. Không cai thuốc nữa, anh sẽ đưa em đi!”

“Anh lừa tôi! Anh là kẻ nói dối!” Tôi lấy hết sức gào lên, nước mắt tuôn ra đầm đìa.

“Anh xin lỗi, anh xin lỗi.” Anh liên tục lắc đầu, sắc mặt càng lúc càng tái nhợt.

“Thả tôi ra!”

“Được, được.”

Đột nhiên Dela nói vọng vào: “Anh Lâm, không được cởi! Lam băng đã phát tác, anh nhất định phải nhẫn nại!” Lâm như sực tỉnh, bàn tay khựng lại, nhưng tay phải của tôi đã được nới lỏng dây trói. Tôi thét lên một tiếng, tháo con dao Skija trên cổ tay ra. Dela vừa từ ngoài xông vào đã thấy con dao găm sượt qua má Lâm và cắm phập vào tường.

Câu ta hoảng hốt đến mức mặt tái nhợt, kêu lên: “Á, quên không tước vũ khí của cô ấy” rồi lao đến túm chặt lấy tay tôi, trói lại như cũ. Không chỉ có Lâm, ngay cả tôi cũng sửng sốt với phản ứng này của mình, một lúc sau mới hoàn hồn, lại bắt đầu giãy giụa.

Dela giật mình lùi lại cả mét, nói: “Tiểu Ngải, ngoan nào, cô mau ngủ đi!”

“Thả tôi ra!” Tôi gào lên. “Nếu không tôi sẽ gọi Ceda đến đánh cho cậu một trận!”

Dela lắp bắp nói: “Này này, cô đừng có nói bừa, Ceda… Ceda sao có thể đánh tôi chứ?” Thực ra tôi đã sớm nhận ra cậu chàng này thích cô bé Ceda. Không cho tôi cơ hội mang Cedar a uy hiếp nữa, cậu ta nhanh chóng nhét một miếng vải vào miệng tôi, vừa làm vừa nói với Lâm: “Tôi không làm cô ấy bị đau đâu.”

Đến lúc này Lâm mới định thần lại được, quay sang hỏi: “Sao cậu lại ở đây?”

“Người anh em à, tôi biết anh xót người yêu, nhưng dù đau khổ đến mức nào cũng không được cởi dây trói, chỉ cần qua được mười ngày là ổn.” Rồi cậu ta vỗ lên vai Lâm. “Hãy nghĩ đến việc mới năm ngoái, chúng ta lùng sục khắp nơi cũng không tìm được Tiểu Ngải, ít nhất hiện giờ cô ấy đang ở bên cạnh anh. Đừng để tất cả công sức phải đổ xuống sông xuống bể.” Dứt lời, cậu ta khẽ dài một tiếng rồi đi ra.

Rất lâu sau, Lâm vẫn đứng yên một chỗ, chống tay vào tường. Tôi đã thôi gào thét, chỉ thẫn thờ nhìn gương mặt bị thương của anh, máy chảy ra từ vết dao cắt giờ đã đông lại. Ánh mắt xót xa của anh dần dần ánh lên tia kiên định. Anh nói: “Anh sẽ ở đây cùng em, Mễ Lạp, nếu em dám có mệnh hệ gì, anh thề sẽ quên em ngay lập tức.”

Giật mình bởi lời đe dọa bất ngờ này, tôi trợn mắt nhìn anh, sự đau đớn trong người cũng tạm lắng xuống. Lâm cầm một đầu sợi dây trói cổ tay tôi buộc lên người mình, lấy một tấm thảm trải xuống nền đất, cách chiếc giường chừng một mét rồi ngồi xuống, nói: “Không được ngồi gần em quá, Lạp Nhi, hiện giờ em rất kích động, nếu em khát, đói hoặc không ngủ được, muốn có người nói chuyện, hãy giật sợi dây nhé!” Sau đó, anh mỉm cười một cách dịu dàng rồi giơ tay tắt đèn, chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ ở đầu giường.

Ánh sáng hắt ra từ ngọn đèn nhỏ bằng nắm tay nhẹ nhàng chiếu rọi gương mặt thấm đẫm phong sương của anh, cũng vỗ về sự tức giận trong lòng tôi. Cúi đầu nhìn sợi dây da, đầu bên kia của sợi dây là những ngón tay thon dài của anh. Tôi giật sợi dây, anh không phản ứng, một lúc sau, tôi lại giật, anh khẽ nói: “Còn gây chuyện nữa, anh sẽ cho em một trận đấy. Lạp Nhi, ngoan nào, để anh ngủ nửa tiếng có được không, chỉ nửa tiếng thối.”

Tôi đành nằm im. Lâm nhắm mắt lại, một tay đặt lên ngực, tay kia vẫn nắm chặt sợi dây da. Dưới ánh đèn mờ ảo, tôi có ảo giác rằng anh vẫn đẹp trai, phong độ và quyến rũ như ngày nào, ngoài trừ mái tóc bạc trắng là khác trước. Nơi khóe mắt có một dòng nước nóng hổi trào ra, tôi lí nhí nói: “Lâm, chúc ngủ ngon!” Mí mắt dần nặng trĩu, tôi thiếp đi từ lúc nào cũng không hay.

Mấy ngày sau, tôi có cảm tưởng đã rơi xuống địa ngục không đáy. Cả ngày, tôi chẳng thấy đói cũng chẳng thấy khát, tình trạng của tôi chỉ có thể dùng một từ để diễn tả: điên dại.

Hai loại thuốc độc giằng xé trong cơ thể, biến trái tim tôi trở thành một biển cả mênh mông, tôi như một kẻ lạc đường, ngụp lặn giữa biển khơi, trên đầu là ánh mặt trời chói chang, xung quanh không một bóng người, phải giãy giụa hết sức để không bị ngộp thở.

Khắp người tôi đau nhói như bị hàng trăm sợi dây gai quấn chặt, tôi muốn hét lên nhưng cổ họng nghẹn cứng, chân tay lạnh buốt. Nỗi đau đớn khủng khiếp như cơn song thần, ập đến hết đợt này tới đợt khác.

Giữa những lúc tỉnh táo ít ỏi, tôi cảm nhận được Lâm đang lau mồ hôi cho tôi, cho tôi uống từng thìa nước, còn nhìn thấy nụ cười của anh, ngay khi vừa mở mắt. Những lúc ấy, tôi cũng gượng cười đáp lại. Anh diu dàng bảo tôi uống them chút nước canh, món canh có mùi thơm dịu của nhân sâm, nhưng tôi mím chặt môi lại.

“Nôn ra cũng không sao.” Anh lại khẽ khàng an ủi. Mấy ngày nay, Lâm phải nhờ đến canh sâm để duy trì sự sống cho tôi, nhưng lần nào tôi cũng nôn ra quá nửa lượng canh đã uống. Trong những lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi cảm thấy vai mình nóng hổi, có thứ gì đó ẩm ướt không ngừng rơi xuống.

Chắc bộ dạng của tôi lúc này rất thảm hại, ngay cả Dela cũng sợ tôi không qua khỏi. Lâm không nói gì, chỉ nhìn tôi chăm chú. Lúc này đã là giữa trưa, một cơn đau đớn vừa qua, tôi sẽ được yên ổn vài tiếng. Anh vắt chiếc khăn nhỏ, cẩn thận lau những giọt mồ hôi trên mặt tôi.

Dela nhìn anh chạy qua chạy lại như con thoi, định nói gì đó lại thôi.

“Cậu muốn nói gì sao?” Lâm tinh ý phát hiện ra biểu cảm lưỡng lự của cậu ta.

Dela lắc đầu.

“Muốn nói gì thì nói đi, nếu không thì đi ra ngoài, cậu cứ đứng ở đây làm tôi thêm sốt ruột.”

“Ngộ nhỡ lần này Tiểu Ngải không qua khỏi, anh tính thế nào?”

“Đến lúc đó tính sau.”

“Mới mấy ngày mà Liên minh Phương Bắc…”

Lâm ngắt lời câu ta: “Hiện giờ tôi không muốn nghe bất cứ chuyện gì của Liên minh Phương Bắc. Chờ cô ấy khỏi rồi tính.”

“Nếu cô ấy không khỏi thì sao?” Dela đã có vẻ mất kiên nhẫn.

Lâm đanh mặt quát: “Dela!”

“Tôi biết là anh không muốn nghe, tôi cũng hi vọng Tiểu Ngải có thể vượt qua cửa ải này, nhưng anh Lâm,người của ta gửi tin về, nói Liên minh Phương Bắc đã xới tung từng tấc đất rồi đó.”

Lâm bình thản “ồ” một tiếng rồi lau miệng cho tôi. Nhìn anh mải mê chăm sóc cho tôi, Dela im lặng một lúc rồi lẩm bẩm như nói với mình: “Được rồi, bọn họ có kéo sập trời anh cũng không bận tâm, tôi biết rồi.” Nói xong, câu ta quay người định đi, được vài bước lại quay lại, hỏi: “Anh Lâm, tình hình hiện tại, dù Tiểu Ngải có cai nghiện thành công nhưng dưới sự truy đuổi của Liên minh Phương Bắc và quân Muja, anh đã nghĩ làm thế nào để thoát khỏi Peshawar chưa?”

Lâm không nói gì, lau xong mặt cho tôi, ngẩng đầu lặng lẽ nhìn chùm sáng chiếu vào phòng. Mỗi ngày, vào thời điểm này, đều có một chùm sáng chiếu rọi vào căn phòng u tối, những hạt bụi bay lơ lửng trong không trung, chùm sáng cũng nhẹ nhàng dịch chuyển, phác họa nên bóng dáng mơ hồ của đồ đạc trong phòng và cả gương mặt tiều tụy vì thức đêm hôm chăm sóc tôi của Lâm nữa.

“Mỗi “người giấu mặt” đều do tôi tự tay tuyển chọn và đào tạo, đều là những người cực kì suất sắc.”

“Ngay cả như vậy, còn Sumy phu nhân thì sao, bà ấy sẽ không chịu bỏ qua đâu.”

“Những việc tôi làm cho bà ấy suốt mấy năm qua đã đủ để báo đáp ơn nuôi dưỡng của bà ấy rồi.”

“Chỉ có anh cho rằng là đủ thôi.”

Lâm không nói gì nữa.

Cuối cùng, Dela chỉ thở dài, nói: “Anh Lâm, tôi sẽ luôn ủng hộ anh, tất cả người dân thôn Gama cũng sẽ ủng hộ anh. Bất luận thế nào, chúng tôi cũng sẽ đưa anh và Tiểu Ngải an toàn rời khỏi Pakistan, chỉ cần cô ấy có thể qua khỏi cái đận này.”

Lâm chăm chú nhìn tôi, nói một cách chắc chắn: “Cô ấy nhất định sẽ qua khỏi.”

Dela lại thở dài. “Tôi nghe nói anh đã sai người chuẩn bị lông chim công?”

Lâm “ừ” một tiếng, lại bắt đầu lau cổ cho tôi, khi cởi áo cho tôi, anh liếc mắt nhìn Dela. Dela quay người đi nhưng miệng vẫn nói: “Bây giờ đã chuẩn bị những thứ đó có sớm quá không, ý tôi là ngộ nhỡ… thì anh định làm thế nào?”

“Không thế nào cả, tất cả cứ tiến hành như kế hoạch, tôi sẽ đưa cô ấy đi, sống cũng được chết cũng được, nhất định tôi sẽ không rời xa cô ấy nữa.” Anh quả quyết nói.

Khóe mắt Dela đỏ hoe, cậu ta nói: “Được rồi, dù sao cũng qua được tám ngày rồi, chỉ cần cố thêm hai ngày nữa thôi. Không chừng Tiểu Ngải sẽ khỏe lại. Cô gái này tuy nhỏ bé yếu ớt nhưng sức chịu đựng rất tốt, không chừng lần này cũng vậy…”

Những lời an ủi của Dela còn chưa nói xong, tôi đã nghe thấy từ xa có tiếng chó sủa, mấy giây sau bỗng im bặt.

Hai người lập tức im lặng, đợi đến khi tình hình lắng xuống hẳn, Dela mới hạ giọng nói: “Mấy ngày gần đây đều có tiếng chó sủa rất lạ. Người của ta nói tất cả đường ra vào Peshawar đều bị phong tỏa rồi, hộ vệ cảu Hardel lấy Peshawar làm tâm, lục soát từng thôn trang lân cận, ngay cả khu chợ đen cũng không bỏ qua.”

Lâm “ừ” một tiếng, xung quanh Peshawar có rất nhiều thôn làng, đường sá đa phần đều khó đi, anh không lo Hassan có thể tìm ra nơi này trong vòng mười ngày.

“Tôi vẫn cảm thấy có gì đó không ổn, Hardel dường như đang tỏa ra bốn hướng để tìm kiếm nhưng lực lượng tinh nhuệ nhất lại đang tiến về phía chúng ta. Tôi nghe các anh em nói bên ngoài thôn mấy ngày nay đã dựng thêm mấy trạm kiểm soát, trong khi những nơi khác đa phần chỉ là phô trương thanh thế, cứ như thể anh ta biết chúng ta đang ở đây.” Dela nhíu mày nói.

“Anh ta làm sao biết được? Trên đường tới đây chỉ có ba người chúng ta.”

“Thế mới lạ, không lẽ…” Dela vẫn chưa nói hết câu thì bên ngoài đã vang lên một giọng nói truyền qua loa phóng thanh: “Xin chào toàn thể người dân trong thôn, chúng tôi đại diện cho đại nhân Hassan Naboo Hardel, thủ lĩnh của các bộ lạc và các gia đình thuộc mảnh đất này, tới đây tìm một người phụ nữ có tên Abu Bostan. Cô ấy là vị hôn thê của đại nhân chúng tôi, tất cả những người cung cấp tin tức về cô ấy đều được trọng thưởng.”

Lâm và Dela kinh ngạc nhìn nhau, Hassan chính thức tuyên bố với mọi người rằng tôi là vị hôn thê của anh ta, hơn nữa còn có thể tìm đến nơi này nhanh đến vậy sao? Dela bực bội nói: “Vị hôn thê cái gì chứ, Tiểu Ngải trở thành vị hôn thê của anh ta từ khi nào vậy? Anh ta cướp về thì là của anh ta sao, thật không biết ngượng!”

“Đừng hoảng. Chắc chỉ là kiểm tra thông thường thôi.”

Vừa dứt lời thì nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập chạy tới, kèm theo đó là một giọng trẻ con: “Anh Dela, bọn họ đang lục soát từng nhà một. Trưởng thôn Wughi bảo bọn anh mau lánh đi.” Sau đó, một bóng người nhỏ bé thò nửa đầu vào, tuy nhìn không rõ mặt nhưng giọng nói và dáng người nó rất giống Ali, em trai của Kangkun. Đứa bé lập tức rụt đầu lại, tiếng bước chân xa dần.

Dela bật dậy chạy ra mở cửa, ngó nghiêng một hồi rồi nói: “Anh Lâm, hay là anh bế Tiểu Ngải trốn ra sau núi đi!”

“Không kịp nữa rồi. Cậu mau đổi miếng vải đen treo ở hiên nhà thành miếng vải đỏ đi.” Theo phong tục của một số ngôi làng, treo tấm vải đỏ trước cửa có nghĩa là trong nhà có phụ nữ đến kì kinh nguyệt hoặc sắp sinh con, dân làng, nhất là nam giới, sẽ tránh đến gần ngôi nhà.

Nhân lúc Dela đi thay miếng vải, Lâm nhanh chóng quấn một mảnh vải che kín đầu, mặt và tóc của mình, đồng thời lấy một cái gối nhét vào bụng tôi. Khi những ngón tay của anh chạm vào người tôi, tôi bất giấc nhớ lại cảnh chạy trốn trong kĩ viện Changga năm nào, mặt mũi đột nhiên nóng bừng. Thấy tôi lung túng, chắc Lâm nghĩ rằng tôi lại thấy khó chịu, định hỏi thì nghe thấy ngoài cửa có tiếng phụ nữ nói: “Nhà này có phụ nữ sắp sinh, chỉ có một mình tôi được vào lục soát.” Một người khác lập tức đáp lời: “Được, chúng tôi ở bên ngoài chờ bà.”

Người phụ nữ đó chính là Niz! Tôi lo lắng nhìn chằm chằm về phía cửa. Dela đứng canh cửa, cất giọng vẻ áy náy: “Chị gái tôi sắp sinh rồi, thực sự không tiện để các vị đại nhân vào lục soát.”

Ngay sau đó, cánh cửa bị đẩy ra, ánh nắng chói lòa bên ngoài chiếu vào, cùng với nó là bóng hình đồ sộ của Niz. Sau khi vào phòng, bà ta đi thẳng đến chỗ tôi, dùng dao găm nâng chăn lên để mặt tôi lộ ra ngoài. Tôi nín thở, chờ đợi tiếng kinh hãi của bà ta, mặc dì đoán chắc bà ta không nhận ra tôi nhưng những người lần đầu tiên nhìn thấy gương mặt hiên nay của tôi thường không khỏi rùng mình.

Tuy nhiên, Niz chỉ bịt miệng, nhăn nhó hỏi Lâm: “Mùi gì vậy?”

Vì giãy giụa quá mạnh nên những chỗ bị trói trên người tôi đều bị da trầy xước hết, tuy ngày nào Lâm cũng lau người cho tôi nhưng mùi máu tanh vẫn khó mà xua đi hết. Lâm có thể chịu đựng được mùi này suốt những ngày qua, thật không dễ dàng gì.

Anh khẽ nhăn mặt, cúi đầu nói: “Là nước ối của vợ tôi, thưa bà.”

Cả tôi và Dela đứng bên ngoài đều sửng sốt khi nghe thấy câu này. Niz tái mặt, người Pakistan thường tránh gặp phụ nữ mới sinh vì sợ xúi quẩy, mặc dù Niz là phụ nữ nhưng cũng không phải ngoại lệ. Bà ta vừa lùi vội về phía sau vừa chỉ vào tôi, hỏi: “Vợ anh đã bị vỡ nước ối rồi, tại sao còn để ở nhà?”

Tại các ngôi làng hẻo lánh, thông thường, phụ nữ sinh con hoặc đến kì kinh nguyệt đều phải đến các lán cừu ở. Lâm cúi đầu, ấp úng đáp: “Chúng tôi đang định khiêng cô ấy đi… thì bà đến đòi lục soát.”

Niz đã bước ra tới cửa, lại quay lại giục Lâm: “Khiêng vợ anh đi ngay đi, mau lên, nếu không cô vợ xinh đẹp của anh sẽ chết đó!” Dứt lời, bà ta cùng với mấy tên hộ vệ vội vã bỏ đi.

Đợi đám người đó đi khuất, Lâm quay sang bảo Dela: “Đi lấy cáng tới đây.”

Dela ngạc nhiên hỏi: “Lấy cáng để làm gì?”

“Đến lán cừu. Những người đó sẽ quay lại, chúng ta đã đóng kịch thì phải diễn đến cùng.”

Tôi trợn tròn mắt, Dela lại càng không hiểu ý anh là gì. “Hả? Sinh con thật sao? Nhưng trong bụng Tiểu Ngải không có em bé, cái này… biết đi đâu để tìm em bé đây? Nhỡ bọn họ quay lại mà không thấy đứa bé thì phải làm thế nào?”

Lâm vẫn điềm nhiên đáp: “Thì nói là khó sinh, không giữ được đứa bé.”

Dela gật đầu như một cái máy rồi loạng choạng chạy đi tìm cáng, tôi nhìn chằm chằm vào Lâm, thấy vậy, anh liền ghé sát lại, thì thầm: “Đừng nhìn anh như vậy, anh sẽ hôn em đấy.” Tôi bối rối lập tức cụp mắt xuống, nhưng anh vẫn hôn một cái rất nhẹ lên trán tôi và dịu dàng nói: “Đừng lo, em yêu.”

Tôi không lo lắng mà chỉ cảm thấy bối rối.

Sau khi Dela mang cáng về, hai người đưa tôi đến lán cừu ở sườn núi phía sau ngôi làng. Cái lán này chuyên dùng cho phụ nữ đến kì và sinh nở, chia làm năm, sáu phòng nhỏ, bên ngoài có tường thấp bao quanh, bên trong trải đầy cỏ khô, trong vô cùng đơn sơ.

Thấy hai người đàn ông đột nhiên đi vào, đám phụ nữ trong lán kêu ầm lên. Họ đặt tôi ở gian phòng ngoài cùng của lán, Dela có vẻ ngại ngùng, toan chuồn về nhưng đi được vài bước, cậu ta lại do dự hỏi Lâm: “Để Tiểu Ngải ở đây có ổn không? Chỗ này không thích hợp với tình trạng sức khỏe hiện giờ của cô ấy.”

Lâm đáp: “Không sao đâu” rồi đi ra ngoài.

Tôi nằm mơ màng trên đống cỏ khô, có một cô gái từ gian phòng bên cạnh đi sang, cất tiếng gọi: “Tiểu Ngải, phải không?”

Tôi giật mình, suýt nữa thì ngã lăn từ đống cỏ khô xuống đất. Cô gái đó mỉm cười, đỡ lấy tôi, hỏi: “Không nhận ra tôi à? Năm đó, sau trận đấu polo giữa thôn Gama thượng và hạ, tôi có mang táo đến tặng cô mà.”

Tôi kích động nắm lấy tay cô gái đó, hỏi: “Cô là người thôn Gama sao?”

“Đúng vậy.”

“Dân làng Gama đều ở đây sao?” Tôi thực sự nóng lòng muốn biết việc gì đã xảy ra với thôn Gama. Hi vọng tất cả dân làng đều sống sót.

“Chỉ có một, hai trăm người thôi.” Cô gái buồn bã đáp.

Thôn Gama thượng và hạ tổng cộng cũng phải có gần một nghìn người, vậy mà giờ chỉ còn một, hai trăm người thoát nạn. Tôi buồn vô hạn, ngước nhìn cô ta.

“Nhưng ít nhất chúng tôi vẫn còn sống.” Cô gái vỗ vai an ủi tôi. “Chô này ấm áp hơn nhiều so với thôn Gama trước đây. Hơn nữa, khi chúng tôi đến cũng có sẵn nhà để ở.”

“Ngôi làng này đã có từ trước rồi sao?”

“Anh Lâm nói ngôi làng này chính là sản nghiệp của anh ấy, chỉ có mười mấy người nội tộc ở đây trông coi, vì vậy chúng tôi chuyển tới đây sống cũng không sao cả.”

Tôi kinh ngạc tột độ. “Đây là sản nghiệp của anh ấy?” Người nội tộc tức là người Rajput sao?

“Lâm đưa mọi người đến đây à?”

“Đúng vậy. Haizz… Nếu không có anh Lâm, có lẽ chẳng còn ai sống sót.”

“Thế những người Rajput ở đây thì sao?”

“Bọn họ cũng chỉ có mười mấy người thôi, hơn nữa hầu hết ở trên núi, rất ít khi xuống đây.”

Thật kì lạ, tại sao những người Rajput đó lại đồng ý nhường nhà cửa cho những người ngoại tộc xa lạ và chuyển lên ở trên núi?

“Wughi nói chúng tôi phải mãi mãi ghi nhớ ân tình này của anh Lâm, khi anh ấy gặp khó khăn, cũng phải giúp đỡ anh ấy như khi anh ấy giúp chúng tôi, thậm chí nhiều hơn, như vậy mới có thể báo đáp anh ấy, nhưng anh Lâm rất ít khi tới đây. Cho đến lần này, anh ấy nói cô bị bệnh và cần tĩnh dưỡng.”

Tôi không quan tâm đến những lời kể lể ơn nghĩa của cô gái, chỉ nóng lòng muốn biết Lâm xuất hiện ở thông Gama khi nào. “Anh ấy đến giúp mọi người chuyển đi vào lúc nào?”

Cô gái ngẫm nghĩ giây lát rồi đáp: “Sáng sớm ngày thứ ba sau khi thôn bị thiêu rụi.”

Nói như vậy, anh gần như ngay lập tức biết tin thôn Gama gặp nạn, tôi thầm nhủ, lại hỏi: “Cô có biết kẻ nào đã đốt làng không?... Có phải là Liên minh Phương Bắc không?”

Cô gái kinh ngạc nhìn tôi, nói: “Không phải, đám lính đó trùm khăn kín mặt, không biết là ai nhưng chắc chắn không phải là Liên minh Phương Bắc.”

“Tại sao cô biết là không phải?”

“Người nhà tôi nói như vậy.” Giọng nói của cô ta nhỏ dần và có vẻ mơ hồ, hình như không muốn nhắc đến chuyện này nữa.

Nhưng tôi vẫn gắng hỏi: “Cụ thể người nhà cô nói những gì?”

“Nói những người đó không phải là Liên minh Phương Bắc.” Cô gái có vẻ mất tự nhiên nhưng vẫn nhẫn nại giải thích. “Bọn họ mặc Shalwar kameez màu đen, đầu quấn khăn, trên mu bàn tay có xăm hình đầu chim ưng, trông giống quân du kích thổ phỉ hơn. Nhưng chúng tôi cũng không chắc chắn lắm, vì từ đầu năm ngoái, có rất nhiều quân đội tập trung ở bên kia thung lũng. Họ muốn vượt qua dãy Karakoram và thôn Gama là nơi duy nhất có thể tìm thấy thức ăn trong phạm vi mấy chục dặm. Haizz… Trưởng thôn nói việc này sớm muộn sẽ xảy ra nhưng không ngờ bọn chúng lại đốt làng.” Cô ta gượng cười rồi nói tiếp: “Cũng may, vẫn còn không ít người sống sót.”

Shalwar kameez màu đen, trên mu bàn tay có hình xăm chim ưng? Hình như không có đội quân chính quy nào ăn mặc như vậy cả.

Cô gái thấy tôi trầm ngâm suy nghĩ, liền lấy lại sự vui vẻ, vỗ nhẹ vào tay tôi, nói: “Tiểu Ngải, lần này anh Lâm đưa cô về đây, cô không biết mọi người vui như thế nào đâu. Nhưng trưởng thôn nói anh Lâm không muốn kinh động tới mọi người nên chúng tôi đều giả vờ như không biết cô đến. Nhưng mà này, một người đàn ông rất ghê gớm muốn cướp cô đi, anh ta là thủ lĩnh bộ tộc gì đó, đúng không?” Không chờ tôi trả lời, cô ta bĩu môi vẻ khinh bỉ, nói tiếp: “Nhưng thế thì đã sao? Cô và anh Lâm sớm đã là một đôi, anh ấy thích cô, cô cũng thích anh ấy, có phải vậy không?”

Tôi giật mình, hỏi: “Anh ấy thích tôi, tôi cũng thích anh ấy? Sao mọi người lại nghĩ như vậy?”

“Rõ quá rồi còn gì!” Cô gái cười tít cả mắt, nói. “Cả làng đều kháo nhau rằng sớm muộn gì anh Lâm cũng sẽ cưới cô.”

Đúng lúc này, Lâm trong bộ Burqa kín mít từ đầu tới chân bước vào. Cô gái kia đang nói bỗng im bặt, sau đó cười khúc khích, giơ tay chào rồi lui ra ngoài.

“Đang nói chuyện gì mà vui vậy?” Anh vừa ngồi xuống vừa hỏi rồi đỡ tôi nằm gối lên chân mình. Tôi ngẩng đầu nhìn bộ Burqu anh đang mặc, anh liền cười ngượng ngùng, hạ thấp giọng giải thích: “Bọn người đó vẫn chưa đi, anh đành phải cải trang thành bà đỡ thì mới vào với em được. Trông buồn cười lắm phải không?”

Tôi lắc đầu.

“Nhưng rõ ràng là mắt em đang cười kìa.”

Tôi ngước nhìn hàng lông mi dài của anh, tuy đây chỉ là lời nói dôi nhưng đã khơi ngợi lại những hình ảnh hạnh phúc trong quá khứ. So sánh với thực tại, tôi bất giác nhíu mày buồn bã. Lâm không nói nữa, chỉ lặng lẽ nhìn tôi, tôi ngại ngùng lảng tránh ánh mắt của anh.

“Lạp Nhi, lâu lắm rồi anh không nhìn thấy em cười. Em yêu, em phải cười nhiều vào, lúc em cười trông rất đẹp.”

Rất lâu về trước, tại một ngôi làng hẻo lánh, ở một vùng núi đầy băng tuyết, có một cô gái ngây thơ choàng chăn bông, đứng trên cầu thang, nhìn một người đàn ông vô cùng điển trai, hấp dẫn, nói với vẻ đầy tự ti rằng: “Lâm, anh phải cười nhiều vào, anh cười trông rất đẹp.” Hình ảnh đó như một ảo giác xa xôi, ngay cả tôi cũng quên rồi, không ngờ anh vẫn nhớ.

Bất thình lình, Lâm nhét thứ gì đó vào miệng tôi.

“Cái gì vậy?” Tôi nhíu mày, hỏi.

“Nhân sâm.” Anh nhìn tôi chằm chằm, đến khi cahwsc hcawns là tôi đã nuốt xuống bụng, mới dịu dàng nói: “Ngày mai sẽ bận rộn lắm đấy, anh sợ em không đủ sức khỏe.”

“Bận làm gì?”

“Buổi sáng, em phải vẽ tay, sau đó thử vài bộ quần áo, còn cả nữ trang nữa. Lẽ ra anh phải chuẩn bị cho em bảy bộ nữ trang nhưng gấp qua nên không đủ, sau này anh sẽ bù cho em nhé? Bây giờ, anh mới chuẩn bị được một bộ trang sức bằng vàng, một bộ bằng kim cương tuyết, hi vọng em sẽ thích.”

Kim cương tuyết? Vàng? Lâm đang nói cái gì vậy, tự dưng sắm nữ trang cho tôi làm gì? Chẳng lẽ trong thôn có lễ hội? Nhưng bộ dạng tôi thế này thì làm sai đi xem hội được chứ?

Anh tiếp tục nói: “Mùa này không tìm được hoa nhưng anh đã chuẩn bị lông chim công, dùng để trang trí cũng rất đẹp. Em có thích không?”

Tôi chỉ biết ngơ ngác nhìn anh.

“Wughi sẽ là Mullah, ông ấy có thể chủ trì nghi thức cho chúng ta.”

Tôi càng nghe càng thấy rối tinh rối mù. Lâm chăm chú nhìn tôi, hỏi: “Lạp Nhi, ngày mai chúng ta kết hôn nhé?”

Tôi gần như không tin vào tai mình. Hai chữ “kết hôn” như chiếc búa tạ đập vào đầu, vào ngực tôi, khiến tôi kinh ngạc, sững sờ. Kết hôn, bây giờ, khi tôi đã thân tàn ma dại thế này ư?

Anh nói với giọng chân thành: “Một năm trước, em đã đồng ý lấy anh, anh cũng định tốt nghiệp xong sẽ cưới em, nhưng sau đó có quá nhiều chuyện xảy ra… Cũng may anh đã tìm thấy em.”

Tôi nhìn anh không chớp mắt, buột miệng hỏi: “Có phải tôi sắp chết không?” Nếu màn cưới hỏi này chỉ là sự bù đắp cuối đời cho những tổn thương mà Lâm gây ra cho tôi thì tôi ngàn lần không cần.

Anh nghiêm túc nhìn tôi, nhấn mạnh từng chữ: “Đương nhiên là không! Hardel đi khắp nơi nói em là vị hôn thê của anh ta, mặc dù chuyện này chưa phải là sự thực nhưng thế lực của gia tộc Hardel ở Pakistan rất lớn, lại có quân Muja làm hậu thuẫn, nếu anh ta thật sự muốn ép hôn, anh cũng không ngăn cản nổi. Chi bằng cưới em ngay bây giờ, có thể anh mới yên tâm.”

Tôi lưỡng lự. “Nhưng…”

“Không nhưng nhị gì cả, ngày mai chúng ta sẽ kết hôn, được không?”

Tôi trừng mắt nhìn anh, lời cầu hôn như sự dỗ dành dịu dàng, lại như lời cầu khẩn tha thiết, khiến trái tim tôi tan chảy, nhưng có một nỗi sợ hãi vẫn luôn âm ỉ nơi đáy lòng tôi. Dùng chút tỉnh táo cuối cùng còn sót lại, tôi nói: “Không được!”

“Anh nói được là được!” Lời này tuy nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa thái độ vô cùng kiên định. “Em đã là người của anh, anh yêu em, mà em cũng yêu anh, tại sao lại không muốn cưới anh? Trừ phi em đã thay lòng đổi dạ!” Nói đến đây, mặt anh sa sầm hẳn.

“Chẳng phải anh có Laila rồi sao?”

“Anh chưa bao giờ yêu cô ấy. Cô ấy là người phụ nữ của anh trai anh.”

“Bất luận thế nào, hai người cũng đính hôn rồi còn gì.”

“Anh đã hủy hôn ước rồi.”

Tôi sửng sốt.

“Trước khi đưa em đi, anh đã đề nghị hủy bỏ hôn ước với Laila. Anh trai đối với anh tình thâm nghĩa trọng, trước khi qua đời, anh ấy dặn anh phải chăm sóc Laila, theo truyền thống, anh cũng nên chăm lo cho cô ấy, nhưng anh không hề có tình cảm nam nữ với cô ấy. Năm ngoái, khi cuộc nội chiến ở Pakistan trở nên căng thẳng hơn, mẹ anh cho rằng đó là cơ hội tốt để đưa người của gia tộc trở về quê hương, đúng lúc đó, cuộc đàm phán giữa gia tộc anh với gia tộc Mufti có bước đột phá, Ahmed đã đồng ý với điều kiện mẹ anh đưa ra, nhưng anh phải trở thành thành viên của gia tộc Mufti thì mới có thể tham dự các quyết sách quan trọng của họ.” Nói đến đây, mắt anh thoáng hiện lên vẻ hối hận. “Cơ hội này, gia tộc anh đã chờ đợi rất nhiều năm rồi, anh không thể từ bỏ.”

Nhưng sau khi biết em mất tích ở Pakistan, anh đã biết thế nào là nỗi sợ mất đi người mình yêu thương nhất, ngay cả khi anh trai qua đời, anh cũng không sợ hãi đến vậy. Em quá yếu đuối, ngây thơ, lại chưa bao giờ sống trong thời loạn lạc, anh điên cuồng đi tìm em, lúc nào cũng sợ sẽ không bao giờ tìm thấy em, không bao giờ có thể bù đắp được những sai lầm của anh. Nhưng lúc đí, anh chưa có thể lực, chưa có binh lính của riêng mình, người Rajput đã bị đuổi khỏi Pakistan từ lâu, nếu muốn tìm thấy em trên mảnh đất này, chỉ còn cách dựa vào Liên minh Phương Bắc và gia tộc Mufti.”

Nói như vậy nghĩa là hiện giờ anh đã có binh lính của riêng mình rồi sao? Phải chăng là những “kẻ giấu mặt” mà anh đã nói với Dela?

Giọng anh nhỏ dần và có vẻ áy náy. “Sau đó, anh nhờ Ahmed đưa vào nhà tù Peshawar, không ngờ lại không nhận ra em. Anh thật ngu ngốc, thật vô dụng, sao có thể không nhận ra em chứ? Nếu lúc đó, anh nhận ra em và cứu em ra ngoài, có lẽ em đã không bị trúng độc lam băng.”

Tôi nhìn khuôn mặt taí nhợt, đau khổ vì hối hận và tự trách của Lâm mà thầm thở dài. Đừng nói là anh, ngay bản thân tôi còn không nhận ra mình nữa, chính sự lỡ làng khi gần trong gang tấc đó cắt đứt sợi dây tình cảm cuối cùng tôi dành cho anh, khiến cho sau này gặp lại, tôi thực sự chỉ thêm phần chán chường, chua xót. Nhưng mấy ngày nay, anh ngày đêm săn sóc, thuốc thang, giúp tôi cai nghiện, một bước cũng không rời, nếu nói tôi không cảm động chính là nói dối. Chỉ tiếc là duyên phận giữa anh và tôi đã hết từ ngày đó rồi.

Lâm vẫn nhẫn nại dỗ dành tôi: “Trúng độc lam băng chỉ có cỏ Catha mới cứu được, phòng nghiên cứu của Hassan được canh phòng cẩn mật, anh không dám chắc có thể lấy được thuốc nên đành để anh ta đưa em đi. Chẳng ngờ anh ta không cho em dùng loại cỏ đó, nên anh đã lấy về cho em. Em nhất định sẽ khỏi bệnh. Sauk hi tổ chức hôn lễ, anh sẽ đưa em rời khỏi nơi này, sắp xếp cho em một cuộc sống yên ổn.”

Tôi bỗng thấy thật nực cười, chẳng lẽ anh định đưa tôi về Trung Quốc rồi quay lại Pakistan để tiếp tục đại nghiệp chấn hưng gia tộc của mình? Rốt cuộc đối với anh, tôi là gì? Sao anh có thể tự cho mình cái quyền được thoắt đến thoắt đi trong cuộc đời tôi và “sắp xếp” cuộc sống của tôi?

Như thể đọc được suy nghĩ của tôi, Lâm hỏi: “Có phải em đang nghĩ anh sẽ lại bỏ mặc em phải không? Anh đã thu xếp ổn thỏa rồi, nhưng sợ rằng chúng ta vẫn phải ẩn náu một thời gian. Nhưng chỉ cần ở bên cạnh em, tất cả những điều này đều không là gì cả. Anh sẽ không bao giờ rời xa em hay phụ lòng em nữa.” Anh đưa hai bàn tay nóng hổi lên áp vào má tôi, thì thầm: “Lạp Nhi, hãy tin anh một lần nữa, được không em?”

“Nếu anh lấy em, Liên minh Phương Bắc sẽ hủy bỏ hiệp ước đồng minh với Rajput. Sợ rằng không thể thoát được đâu, chưa nói đến Sumy phu nhân, Ahmed, ngay cả những người Rajput bình thường có lẽ cũng không để yên cho chúng ta.” Nói thật, những lời hứa hẹn của Lâm khiến tôi rất cảm động, nhưng giây phút cảm động đó cũng rất nhanh chóng qua đi.

“Bọn họ không chịu cũng phải chịu. Cả cuộc đời này, thứ anh cần chỉ có em mà thôi. Anh chỉ biết anh không thể rời xa em, có em là anh có tất cả.” Nói rồi, anh khẽ hôn lên má tôi. “Anh lấy em, một mặt là để thực hiện lời hứa, mặt khác là muốn em biết rằng, dù chúng ta còn cả một chặng đường dài cần vượt qua, có lẽ sẽ phải trốn chui trốn lủi, nay đây mai đó, nhưng trong trái tim anh, em mãi mãi là người không thể thay thế. Chúng ta sẽ chung sống đến đầu bạc răng long.”

“Nhưng… Ahmed muốn gả con gái của ông ta cho anh.” Tôi thật sự không nghĩ rằng người đứng đầu Liên minh Phương Bắc sẽ bỏ qua chiếc chìa khóa vàng giúp kiểm soát tập đoàn Công nghiệp quân sự Ngô Thị trong tay Lâm.

Lâm có vẻ kinh ngạc, hỏi: “Sao em biết…” Anh nhìn chằm chằm vào tôi một lúc lâu, sau đó ánh mắt bỗng sáng ngời, khóe miệng từ từ nhếch lên, hỏi: “Em đang nghen phải không, Lạp Nhi?”

Tôi lắc đầu một cách yếu ớt, anh đưa tay giữ cằm tôi, bắt tôi phải nhìn thẳng vào đôi mắt lấp lánh ánh cười của anh, nói chắc như đinh đóng cột. “Em đang nghen, điều này có nghĩa là trong lòng em vẫn có anh.”

Tôi nghiến răng nói: “Không phải!” rồi quay mặt đi.

“Sau khi chúng mình cưới nhau, nếu anh muốn cưới cô gái khác thì phải được sự đồng ý của em. Anh biết em sẽ không bao giờ đồng ý, thế nên anh sẽ không đoái hoài đến bất kì cô gái nào khác, cả đời này, có em là đủ rồi. E đồng ý lấy anh nhé!”

Đúng lúc này, cơn đau lại ập tới, tôi đưa tay lên ôm chặt lấy cổ Lâm, anh cũng hốt hoảng ôm lấy tôi. Mấy giây sau, tôi lả đi trong vòng tay anh. Lâm nhẹ nhàng đặt tôi xuống đống cỏ khô, ngay cả khi chìm vào trong hôn mê, bên tai tôi vẫn vang vọng tiếng cầu nguyện của anh.

“Hỡi Thánh Allah, xin Người hãy che chở cho Mễ Lạp. Chỉ cần cô ấy khỏi bệnh, con nguyện là tất cả mọi việc. Con cầu xin Người, Đức Allah chí nhân chí từ, hãy cứu cô ấy…”

Bầu trời sao tuyệt đẹp của vùng cao nguyên chậm rãi nhưng mạnh mẽ kéo tôi ra khỏi cơn đau đớn. Tôi thả mình lững lờ giữa những ánh sao, bên tai vẫn loáng thoáng những tiếng rì rầm cầu nguyện, tuy không nghe rõ từng lời nhưng giọng nói thân thuộc khiến tôi cảm thấy yên lòng. Bỗng nhiên bốn về trở nên vắng lặng, những tiếng cầu nguyện không còn nữa, tôi giật mình choàng tỉnh, hoảng hốt gọi: “Lâm! Anh đâu rồi?”

Lâm lập tức nắm lấy tay tôi, nói: “Anh ở đây.”

“Ở đâu?”

“Ở đây!” Anh vừa nói vừa ôm tôi vào lòng từ phía sau.

Tôi quay đầu lại, thấy hai mắt anh đỏ hoe: “Em tưởng anh lại bỏ đi rồi.”

“Anh sẽ không bao giờ rời xa em nữa, em là người vợ duy nhất và suốt đời này của anh.”

“Vợ?”

“Ừ. Em xem, trời sắp sáng rồi. Hôm nay chính là ngày cưới của chúng ta, em quên rồi sao?”

Đúng là trời sắp sáng, bên ngoài lán, ánh nắng sớm mai xuyên qua những đám mây và dãy núi, chiếu xuống mặt đất, khoác lên ngôi làng đơn sơ và hoang vắng chiếc áo vàng rực rỡ. Hôm nay thực sự là một ngày đẹp trời.

Tôi khẽ nhéo mắt, Lâm lập tức nghiêng người, che ánh nắng chiếu vào mắt tôi.

“Nếu mẹ em có ở đây thì tốt biết mấy.”

“Em cảm thấy không có cha mẹ, lễ cưới của chúng ta không đủ long trọng phải không? Trưởng thôn Wughi đã nhận lời làm chủ hôn cho chúng ta. Dela, Ali và toàn thể dân làng đều sẽ đến chúc phúc cho chúng ta. Anh biết chưa được sự đồng ý của mẹ em mà đã cưới em là thiếu tôn trọng bà, nhưng anh sẽ xin lỗi bà, đợi sức khỏe của em khá hơn, chúng ta sẽ về Hàng Châu thăm bà nhé! Anh sẽ nghĩ cách lấy lòng bà.”

“Về Hàng Châu?”

“Đúng thế. Anh nghe nói các bà mẹ vợ khi biết tin mình có cháu ngoại, dù giận đến mấy cũng sẽ bỏ qua.”

“Cháu ngoại?”

“Ừ, chính là con của anh và em. Lạp Nhi, em sinh cho anh một đứa nhé?”

Tôi há hốc miệng kinh ngạc. Lâm cúi xuống hôn vào má tôi rồi khẽ cười, bế tôi ra khỏi lán, đi nhanh về phía ngôi làng. Anh có vẻ rất hạnh phúc, nụ cười không ngừng nở trên môi, sau đó bắt đầu thao thao bất tuyệt: “Anh rất thích trẻ con. Lạp Nhi, chúng ta sẽ sinh thật nhiều con, đủ nếp lẫn tẻ. Em thích đặt tên con là gì? Thần Đông, Ninh Tây hay Nhưỡng Nam? Anh thấy cái tên Ngô Nhưỡng Nam rất hay…”

Tôi ôm chặt lấy anh, mặc anh mải mê nói, trong lòng ngập tràn nghi hoặc. Chuyện mẹ tôi bị bắt cóc đến Pakistan, anh thực sự không biết hay chỉ là giả vờ không biết? Trước khi đến buổi tiệc của phu nhân Pei, Hassan đã nói với tôi rằng có người nhìn thấy một phụ nữ khoảng năm mươi tuổi, rất giống người Trung Quốc và còn nói tiếng Trung ở Karachi1! Dựa vào miêu tả ngoại hình, mười phần thì có tám, chín phần là mẹ tôi. Nhưng mẹ tôi không đi một mình mà bên cạnh bà có rất nhiều người canh chừng, còn mang theo cả vũ khí. Hassan nói dựa vào loại vũ khí mà họ mang có thể thấy đó là quân đội chính quy nhưng không thể chắc là thuộc phe nào. Tỉnh Tây Bắc Pakistan là địa bàn của gia tộc Mufti, muốn nghĩ chuyện này không liên quan đến Liên minh Phương Bắc cũng khó. Hassan còn nói phạm vi thế lực của anh ta không bao gồm Karachi, nếu cử người đi cứu sẽ rất khó đảm bảo an toàn tính mạng cho mẹ tôi, cách tốt nhất là trao đổi. Vậy mà còn chưa bàn bạc được kế hoạch để trao đổi con tin với Hassan thì tôi đã bị Lâm đưa đến đây rồi.

(*)Chú thích: 1. Thủ phủ của tỉnh Sindh, thuộc khu vực Tây Bắc của Pakistan.

Thấy tôi im lặng hồi lâu, Lâm khẽ lay tôi, hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy? Hay em hạnh phúc đến nỗi không thốt nên lời?”

Tôi nhìn anh, hỏi dò: “Lâm, rất lâu rồi em chưa gặp mẹ, anh… có biết bà đang ở đâu không?”

“Không phải ở Hàng Châu sao?” Anh có vẻ ngạc nhiên.

“Mẹ em ở Hàng Châu ư?” Tôi thận trọng hỏi.

“Mẹ em không ở Hàng Châu thì còn ở đâu? Em ngủ nhiều đến mức biến thành cô ngốc rồi à?” Lâm mỉm cười, trêu chọc.

Nhìn nụ cười rất đỗi chân thành của anh, lòng tôi dần trở nên nặng trĩu.

Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã về tới làng, mắt thấy ngôi nhà Wughi bố trí làm nơi chữa bệnh cho tôi, lòng tôi càng thấp thỏm không yên.

“Nhỡ hôm nay, quân của Hassan quay lại thì sao?” Tôi hỏi.

“Không có chuyện đó đâu.” Lâm đáp với vẻ tự tin, sau đó nở nụ cười rạng rỡ.

“Sao anh dám chắc được?”

“Họ đã đi về hướng đông rồi, trạm gác quanh làng cũng đã được dẹp bỏ. Hơn nữa, anh đã cử người đứng canh ở đầu cầu, nếu có động tĩnh gì, họ sẽ lập tức báo về.” Anh tì cằm vào đầu tôi, khẽ nói: “Yên tâm đi, cô dâu của anh.”

Càng gần đến nhà, quang cảnh càng náo nhiệt, trong nhà đã được dọn dẹp sạch sẽ và trang trí đẹp mắt, Dela đang chỉ huy mọi người khiêng một chiếc mâm hình chữ nhật rất to, phía trên trải đầy lông chim công vào nhà, ngoài ra còn có cả những lọ sơn vẽ tay nữa. Vừa thấy bóng dáng chúng tôi, mấy người phụ nữ ăn mặc đẹp đẽ, chỉnh tề liền đi ra đón. Lâm cười hì hi, đặt tôi xuống. Một người đàn ông đội lên đầu anh chiếc khăn choàng, còn tôi thì bị đám phụ nữ đẩy vào căn phòng bên cạnh. Vẽ tay là một trong những nghi thức bắt buộc của đám cưới truyền thống tại Pakistan, thường được tiến hành trước hôn lễ một ngày. Hai bàn tay của cô dâu sẽ được vẽ kín những hoa văn rất đẹp bằng một loại mực màu cà phê, đến hôm cưới thì phải mặc quần áo thật đẹp và đeo một lô một lốc vòng tay, dây chuyền.

Theo lệ thường, chú rể phải tặng cho cô dâu hai mươi mốt đến năm mươi mốt bộ váy áo cùng bảy bộ nữ trang. Tuy gấp gáp nhưng Lâm vẫn chuẩn bị được cho tôi hai bộ váy và hai món nữ trang, một chiếc vòng cổ bằng vàng và một đôi khuyên tai bằng kim cương. Đôi khuyên tai có hình ngôi sao, rất nhỏ mà màu sắc cũng không giống nhau, một chiếc có ánh xanh, chiếc còn lại là màu trắng, nhưng cả hai đều trong suốt, rất tinh tế. Lâm nói đó là kim cương tuyết, loại kim cương có độ trong suốt cao nhất trên thế giới này, ánh sáng lấp lánh giống như hàng ngàn ngôi sao trên bầu trời.

Người phụ nữ phụ trách mặc quần áo và trang điểm cho tôi nói: “Cậu Lâm nói nếu cô không thích thì không cần đeo trang sức, nhưng đôi khuyên tai này thì nhất định phải đeo. Trang điểm xong, chúng tôi sẽ dẫn cô đến lễ đường, cậu Lâm cũng sẽ đến đó ngay bây giờ đấy.” Từ lúc bước vào nhà, tôi cứ như một con rối, mặc đám phụ nữ chải chuốt, sửa soạn cho mình, chẳng nói một câu nào. Bà ta choàng một chiếc khăn voan màu xanh nhạt lên che mặt tôi, nói sẽ có bảy nghi thức cần phải thực hiện trong hôn lễ, bao gồm ăn mứt, đặt tiền lên rèm cửa nhà trai, vén khăn che mặt, đọc lời thề và rắc đậu phộng, hạt ạnh nhân… buổi tối sẽ có dạ tiệc với thịt dê nướng và bánh cuộn.

Sau khi trang điểm, mặc quần áo xong xuôi, bà ta hào hứng, đặt một tấm gương trước mặt tôi, nói: “Cô nhìn xem, có xinh không?” Đã rất lâu rồi tôi không soi gương nên phản ứng đầu tiên là ngoảnh đầu tránh, nhưng bà ta kiên quyết gí tấm gương trước mặt tôi. Bất đắc dĩ, tôi phải mở mắt ra nhìn và không khỏi ngạc nhiên: Trong gương là một khuôn mặt nhỏ nhắn được giấu dưới chiếc khăn voan màu xanh nhạt, đuôi mắt hơi xếch, đôi môi nhợt nhạt nhưng vẫn rất đẹp. Đây là gương mặt đã từng thuộc về Ngải Mễ Lạp.

“Đây là ai vậy?” Tôi giật mình hỏi.

Bà ta mỉm cười và đáp: “Đây chính là cô đó, Tiểu Ngải. Cô thật sự rất đẹp!”

Nhưng… những vết sẹo đi đâu mất rồi? Tôi gí sát mặt vào gương, nếu nhìn kĩ vẫn thấy những vết sẹo mờ mờ, nhưng nếu như chuyện này là thật thì chưa biết chừng, một ngày nào đó, chúng sẽ hoàn toàn biến mất. Dù hơi gầy và làn da vẫn còn màu xanh nhạt của lam băng nhưng khuôn mặt trong gương thực sự rất ưa nhìn, nhờ đôi khuyên tai kim cương, nó lại càng rực rỡ.

Tôi nhìn trân trân vào gương, lẽ nào là nhờ cỏ Catha? Nghĩ đến đây, tôi liền đứng bật dậy, muốn vén áo lên xem.

Đám phụ nữ hốt hoảng kêu lên, người đứng gần tôi nhất nhanh chóng kéo tay tôi xuống, nói: “Ôi trời, Tiểu Ngải, cô làm gì vậy? Sao cô có thể để lộ cơ thể ra chứ?”

“Sao vậy? Tôi chỉ muốn xem bụng của mình thôi mà.”

“Xem bụng? Bụng thì có gì đáng để xem? Váy áo vừa mới mặc xong, đừng có làm rối tung lên chứ!”

Tôi lắp bắp: “Nhưng… người tôi… hơi ngứa.”

“Cố chịu đi! Nếu mẹ cô ở đây, bà ấy cũng sẽ bảo cô như thế.”

Nếu mẹ tôi có ở đây… Tâm trạng vừa mới vui lên được một chút của tôi lập tức tắt ngấm. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, đã là giữa trưa rồi, ánh mặt trời rực rỡ đang chiếu khắp mặt đất. Hôm này là ngày thứ mười từ khi tôi đến ngôi làng nhỏ này, cũng là ngày cuối cùng của liệu trình cai nghiện. Một người phụ nữ dắt tôi ra ngoài, một người khác liền đặt lên đầu tôi một cuốn kinh Koran. Cuốn sách nặng trịch như một viên gạch. “Đúng rồi, để nhhuw vậy, đừng để nó rơi xuống!” Người phụ nữ đó nghiêm nghị nói.

“Tại sao lại phải đội sách?” Tôi ngơ ngác hỏi.

“Đây không phải là một bộ sách, đây là thánh kinh phù hộ cho cháu được hạnh phúc đấy, cháu gái ạ.” Wughi mỉm cười, bước đến nắm lấy bàn tay còn lại của tôi rồi dẫn tôi tiến về phía lễ đường trải thảm, được trang trí bằng lông chim công và lá cây sồi.

“Wughi, cháu có chuyện muốn nói với ông.” Tôi nói rồi toan bỏ cuốn kinh Koran ở trên đầu xuống.

“Bây giờ vẫn chưa được. Sau khi đến lễ đường mới được bỏ thánh kinh xuống.”

“Wughi, cháu…”

Những tiếng hoan hô vang dội đã nhấn chìm lời nói của tôi. Dân làng đều đã đến, trong phút chốc, tiếng trống gỗ và tiếng ca hát hòa lẫn vào nhau, tạo thành không khí náo nức đáng có của một lễ cưới. Khó khăn lắm mới chờ được đến khi bài hát kết thúc thì Wughi lại nói: “Tiểu Ngải, cháu mặc áo cưới trông rất đẹp.”

“Vâng, nhưng cháu…”

“Cháu đồng ý chứ?”

Tôi tưởng ông hỏi tôi có đồng ý với nhận xét đó không nên trả lời rất nhanh: “Đồng ý, nhưng ông nghe cháu nói đã…”

Nhưng Wughi không để ý đến tôi, lại lặp lại câu hỏi đó những hai lần. Lần nào tôi cũng vội vã trả lời là đồng ý. Khi hai chữ “đồng ý” cuối cùng được thốt ra, dân làng đồng loạt ào tới, tung kẹo về phía tôi. Hóa ra ông cụ hỏi tôi có đồng ý với cuộc hôn nhân này không. Ở góc phòng, có một người đang đọc to bài kinh chúc phúc. Tôi nhìn thấy Ali, cô gái ở lán cừu và rất nhiều người khá quen mặt, ngoài ra còn có một vài người đàn ông lạ mặt với dáng người thon gọn, khuôn mặt tuấn tú. Tôi đoán họ là người Rajput ở trên núi xuống. Sau đám đông, tôi nhìn thấy Lâm đang đứng bê một bát mực đen, dáng vẻ rất cẩn trọng. Thấy tôi nhìn về phía mình, anh lập tức mỉm cười, ánh mắt dịu dàng và chân tình.

Tôi cũng nhìn thấy Niz trong bộ dạng cải trang và những binh sĩ của quân Muja đang lặng lẽ tiến đến gần. Chắc các bạn đang thắc mắc vì sao họ lại ở đây đúng không? Vì đây là kế hoạch của tôi và Hassan, nói cách khác, ngay khi biết tin tức của mẹ, tôi đã giăng cái bẫy để lừa Lâm. Sở dĩ Hassan không cho tôi dùng cỏ Catha là vì ngoài tác dụng giải độc tố của lam băng, cỏ Catha còn gây ra “Hiệu ứng chim non”, tức là người bệnh sẽ nảy sing sự phụ thuộc và trung thành tuyệt đối với người chăm sóc mình trong suốt mười ngày. Tình cảm này còn mạnh mẽ hơn cả yêu và sẽ ngày càng tăng tiến. Tuy nhiên đây cũng chỉ là truyền thuyết, để chắc chắn, Hassan phải nghiên cứu kĩ tác dụng phụ của loại cỏ này. Lâm cũng là bất đắc dx mới phải dùng đến cách lấy cắp cỏ Catha và bắt cóc tôi về đây, có lẽ anh thật sự lo sợ tôi sẽ chết. Hassan đã nắm được điểm yếu này của anh và cùng tôi vạch ra kế hoạch dùng Lâm để đổi lấy mẹ tôi.

Anh ta đã hỏi tôi có khi nào hối hận vì đã tham gia vào kế hoạch này không, và tôi đã trả lời là “ không” một cách dứt khoát mà gần như không suy nghĩ. Nhưng đó là khi tôi không biết anh sẽ đưa tôi đến ngôi làng này, nơi có những người dân thôn Gama thuở nào.

Đó cũng là lí do khiến lúc này tôi thấy do dự và không đành lòng. Tôi nói với Wughi: “Lát nữa sẽ xảy ra một số chuyện, ông nhất định phải bảo dân làng không được manh động.”

Wughi tưởng tôi căng thẳng vì hôn lễ, liền vỗ vào tay tôi, an ủi: “Lâm sẽ là một người chồng tốt, cậu ấy nhất định sẽ đối xử tốt với cháu. Tiểu Ngải, đừng sợ, cháu sẽ được hạnh phúc.”

Tim tôi đập loạn xạ, lần này, chắc chắn Wughi và dân làng sẽ không tha thứ cho tôi. Nhưng tôi không còn cách nào khác vì bà Vương Bảo Ngọc là mẹ tôi, tôi phải cứu bà bằng mọi giá. Chỉ mong những người vô tội không bị vạ lây.

Tôi cắn môi, nói: “Trưởng thôn, quân Muja sắp tới đây rồi, đại nhân Hardel đã hứa với cháu sẽ không lạm sát người vô tội, nhưng…”

Wughi nhướn đôi lông mày lên, hỏi: “Quân Muja?”

“Phải, quân Muja, họ đều ở đây rồi..”

Nụ cười trên mặt Wughi tắt ngấm. “Tiểu Ngải, rốt cuộc cháu đang nói gì vậy?”

“Chúng cháu cần Ngô Thượng Lâm để đổi lấy một người rất quan trọng. Cháu không ngờ anh ấy lại đưa cháu đến đây, hơn nữa còn gặp lại mọi người. Cháu đã gặp Jiahan trong tù, cháu cứ tưởng…”

Wughi ngắt lời tôi: “Tiểu Ngải, ý cháu là cháu không thật lòng muốn lấy Lâm, cháu ở đây chẳng qua là vì muốn bắt cậu ấy ư? Sao cháu lại làm như vậy? Có phải cháu bị uy hiếp không?” Nét mặt ông cụ thoáng hiện lên vẻ tức giận nhưng rất nhanh đã dịu đi, ông nhẹ nhàng hỏi: “Đừng sợ, Tiểu Ngải, hãy kể mọi chuyện với ta.”

“Không. Không có ai uy hiếp cháu cả.” Tôi cay đắng nói.

Ông cụ tức giận quát: “Tiểu Ngải! Sao cháu có thể làm việc này chứ?”

Những người xung quanh thấy Wughi đột nhiên nổi giận quát tháo thì đều giật mình.

“Trưởng thôn, ông giận cháu cũng được, nhưng hãy ngăn người dân trong thôn đừng dính vào chuyện này được không? Đặc biệt là Dela. Đây là chuyện giữa cháu và Lâm…”

“Tiểu Ngải! Cháu đối xử với Lâm như thế sao? Cậu ấy là chồng của cháu mà.”

“Cháu…”

Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng Wata vang lên ngoài cửa sổ: “Abu, mau ra đây!”

Vậy là họ đã bắt đầu hành động. Wata ở đây tức là Hassan cũng đã đến. Vốn định bảo dân làng tránh đi trước khi quân đội đến, hiện giờ rõ ràng đã không kịp, tôi chỉ còn cách cố gắng yêu cầu binh sĩ quân Muja không động đến họ. Nghĩ vậy, tôi vội vã quay người đi ra ngoài. Nào ngờ vừa quay ra thì nghe thấy tiếng kêu của Wata, sau đó là giọng nói của Dela: “Thẳng ranh này cứ lấm la lấm lét, ông đây sớm đã biết mày chẳng phải hạng tử tế gì!” rồi tiếng đánh đấm vang lên. Dân làng không khỏi ngơ ngác quay sang nhìn nhau. Mấy phút sau, có người kêu thất thanh: “Không ổn rồi, Dela bị thương rồi! Trưởng thôn, ông ra đây nhanh lên!” Wughi vừa định chạy ra ngoài thì nghe thấy tiếng Lâm quát: “Các người là ai?” Cùng với tiếng quát của Lâm, đám hộ vệ của Hassan bước ra khỏi đám đông, rút súng ra. Mấy đứa trẻ con òa lên khóc, người lớn kẻ thì dỗ con, kẻ thì xì xào bàn tán, khung cảnh đám cưới bỗng chốc trở nên hỗn loạn.

Một hộ vệ bắn chỉ thiên, ra lệnh: “Tất cả đứng im!” Tiếng súng cùng sự hung hãn của bọn họ khiến dân làng im bặt, nhưng sự yên lặng kéo dài chưa đến ba giây, một người dân cầm chiếc bát ném vào đầu một hộ vệ, tức giận quát: “Chúng mày là cái thá gì mà ra lệnh cho bọn tao!”

Anh chàng hộ vệ đó cũng tức khí, ném cái bát đựng đậu phộng về phía đám đông nhưng cái bát bị chệch hướng, sượt qua vai tôi, đập vào tường vỡ tan.

Anh chàng hộ vệ hốt hoảng hỏi: “Tiểu thư Abu, cô không sao chứ?”

Dân làng sớm đã nghe đông có một người rất ghê gớm muốn cướp tôi về làm vợ, giờ lại thấy anh chàng hộ vệ kia lo lắng cho tôi như vậy, bỗng chốc như tỉnh ngộ, có người hô lên: “Những người này đến để cướp cô dâu đấy. Mọi người, hãy bảo vệ Tiểu Ngải!” Thế là họ nhất loạt xông lên, cục diện càng lúc càng hỗn loạn.

Tôi cố chen ra khỏi đám đông, tính chạy đi tìm Hassan để trấn áp tình hình trước mặt thì bất thình lình, Lâm chạy tới, nắm chặt tay tôi, nói: “Lạp Nhi, mau đi cùng anh.” Tôi ngẩng đầu nhìn anh, trong lòng đan xen rất nhiều cảm xúc, hoảng hốt, do dự, xót xa, áy náy. Nhưng rất nhanh, tôi đã hạ quyết tâm, rút con dao Skija ra, kề vào cổ anh.

Lúc này, đội quan hùng hậu do Hassan dẫn đầu đã vây kín ngôi làng nhỏ, sẵn sang san phẳng nơi này. Lâm nhìn tôi bằng ánh mắt sững sờ và bi thương. Trên bàn tay còn lại của anh vẫn là bát mực tượng trưng cho sự hòa hợp vợ chồng. Đè nén những cảm xúc phức tạp trong lòng, tôi lớn tiếng quát: “Tất cả không được động đậy!”

Cả dân làng và binh sĩ quân Muja đều dừng tay, ngây người nhìn hai chúng tôi.

“Lạp Nhi, tại sao?” Lâm hỏi tôi bằng giọng tràn đầy bi thương.

Tôi không trả lời, chỉ nhìn thẳng vào dân làng, nói: “Tôi phải đưa Lâm đi, đây là ân oán cá nhân giữa tôi và anh ấy, không liên quan đến mọi người.” Sau đó, tôi đẩy anh ra ngoài.

Wughi và Dela đồng thanh hét: “Tiểu Ngải, bỏ dao xuống.”

Tô vờ như không nghe thấy, gọi Wata tới.

Wughi vẫn nói với theo: “Tiểu Ngải, có khó khăn gì mà cháu không thể bàn bạc với mọi người hả? Hôm nay là ngày cưới của cháu cơ mà!”

Dela kêu lên: “Tiểu Ngải, cô mất trí rồi!”

Lâm đột nhiên hỏi: “Mễ Lạp, mẹ em gặp chuyện gì rồi phải không?”

Tôi không trả lời.

“Nói cho anh biết đi!”

“Mẹ em bị Sumy bắt làm con tin, em phải bắt anh về để trao đổi!”

Mặt Lâm biến sắc. Tôi nói với Wata: “Giúp tôi áp giải người này ra ngoài.” Tôi thực sự không dám nhìn thẳng vào anh nữa. Bát mực đã bị đổ tự lúc nào, mực dính loang lổ vào gấu váy của tôi, giống như những giọt nước mắt đen thẫm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.