Chung Cư Của Các Ảnh Đế

Chương 11: Chương 11: Câu Chuyện Về Chiếc Clapperboard.




CHƯƠNG 11 : CÂU CHUYỆN VỀ CHIẾC CLAPPERBOARD.

 Thẩm Triệt chật vật  lắm mới gọi được bảo vệ trường tới dàn xếp. Đợi mọi chuyện giải quyết xong xuôi cũng đã là giữa trưa, cả ví tiền và di động Thẩm Triệt đều để ở trong xe, lúc còng lưng ôm cái thùng giấy của Tần Tu ra được tới cổng trường thì chiếc áo sơ mi trên người đã nhàu nhĩ cả. Xem ra chuyện may mắn duy nhất ngày hôm nay của mình đó là chiếc sơ mi Armani trên người là hàng vỉa hè, Thẩm Triệt thầm than thở.

Không hiểu đồ đạc trong cái thùng này của Tần Tu là gì, nặng chết đi được. Thẩm Triệt có mỗi đoạn đường đi ra cổng thôi cũng phải dừng lại nghỉ ít nhất là ba lần. Ban đầu còn đang tính sẽ gọi một chiếc taxi đi về, sau đó mượn di động của tài xế gọi cho Hạ Lan Bá xuống dưới đón mình. Nhưng lúc ra đến cổng trường, cả đoạn đường dài mà không thấy bóng dáng cái taxi nào, Thẩm Triệt buông thùng đồ, thả áo xuống, không bận tâm đến việc mất hình tượng mà đặt mông ngồi xuống cái thùng nghỉ lấy sức.

Còn đang cúi đầu, dùng tay làm quạt phẩy phẩy cho đỡ nóng, thì một đôi giày Converse xuất hiện trong tầm mắt.

“Ai cho cậu ngồi lên thùng đồ của tôi hả?”

Giọng nói trầm thấp từ tính này, Thẩm Triệt sửng sốt xuôi theo chiếc quần jeans màu trắng ngẩng đầu lên. Tần Tu từ trên cao nhìn  xuống Thẩm Triệt ngồi bên dưới, ánh mặt trời chiếu xuống người thoạt nhìn thật chói mắt, đem so với bộ dạng nhếch nhác của Thẩm Triệt đúng là một trời một vực. Cậu giật mình đứng lên, nhìn Tần Tu cả nửa ngày mới trả lời được: “…….Anh chưa đi à?”

Tần Tu diện vô biểu tình xoay người ôm lấy thùng, cảnh mùi mẫn chỉ diễn ra trong vòng hai giây. Thẩm Triệt nhìn theo bóng Tần Tu quay người đang đi ra lề đường, trong lòng tự dưng thấy ấm áp hẳn. Hóa ra anh ta vẫn chờ ở ngoài cổng trường. Người này coi như cũng không đến nỗi tuyệt tình như vẻ ngoài kia.

Thẩm Triệt chau mày, thực ra Tần Tu trước đây có thái độ khó chịu với mình như vậy cũng đều có nguyên nhân cả, nếu như không phải phát sinh nhiều tình huống dở khóc dở cười như vậy thì bọn họ có khi đã thành bạn bè rồi cũng nên. Nghĩ như vậy, Thẩm Triệt tự nhiên lại thấy có chút tiếc nuối.

Nếu cố gắng thì có thể thay đổi tình hình không nhỉ?

Vậy là thiên tài của khoa diễn xuất, hoa khôi kiêm hotboy của Canh Ảnh, ảnh đế tương lai – bạn học Tần Tu đã dọn tới căn hộ số 20-3 tòa nhà Đan Mĩ A như thế. Còn Thẩm Triệt do làm hỏng cái áo sơ mi Armani mà sắp phải chịu kiếp sống còng lưng trả nợ dài đằng đẵng.

Thẩm Triệt cố gắng thân thiện hết sức có thể chủ động giúp Tần Tu xách va-li lên lầu, dỡ hành lí trong va-li, vân vân và mây mây việc linh tinh khác nữa, đương nhiên, từ đầu đến cuối không hề nhận được lấy một tiếng ”cám ơn”.

Thẩm Triệt mệt đến nỗi xương khớp toàn thân như rời cả ra, bước xuống lầu, ngã ra sô pha là nhắm mắt ngủ ngay, lúc tỉnh lại đã thấy Hạ Lan Bá thuốc lá phì phèo, đang lục lọi trong vali đồ đạc của mình, quần lót cũng bị bới tung cả lên.

“Thẩm Nhị,  clapperboard lần trước anh cho chú mượn đâu rồi?”

Thẩm Triệt vỗ trán, mẹ nó,  còn vứt dưới gầm giường!

Chiếc clapperboard đó chính là khởi nguồn cảm hứng của Hạ Lan Bá sư huynh. Những khi khô cạn cảm xúc, thường thường sẽ thấy Hạ Lan Bá một mình ở trong phòng, tay cầm tấm bảng đập lên đập xuống từng chập. Lần trước nhóm của Thẩm Triệt có quay video ngắn, cậu liền đem clapperboard đi đến giờ vẫn còn chưa trả.

Lên lầu gõ cửa phòng Tần Tu nửa ngày mà không thấy ai ra mở cửa, phòng ngủ này bên trong không có phòng tắm, cũng không có ban công, do dự một chút, cậu chàng tóc quăn liền dè dặt xoay nắm cửa đi vào.

Cửa hé ra một khe hẹp, không thấy bóng dáng Tần Tu ở chỗ bàn làm việc, Thẩm Triệt đánh bạo đẩy cửa ra, thì thấy Tần Tu quần áo chưa thay, giày cũng chưa cởi, cứ vậy mà nằm sấp trên giường, tay ôm gối, hình như đã ngủ rồi.

Chắc là mệt quá đây mà. Thẩm Triệt nhón chân đi vào, thầm nghĩ chỉ cần lấy tấm bảng rồi mau mau biến đi là được, nào ngờ vừa ngồi xổm xuống giường liền trông thấy gương mặt Tần Tu đang ngủ say sưa.

Thẩm Triệt ngay lập tức đứng hình, nhìn không chớp mắt. Tần Tu khi đang ngủ và Tần Tu khi tỉnh giấc là hai sinh vật hoàn toàn khác nhau. Tóc mái mềm mại từng lớp, từng lớp phủ trước trán, mi tâm giãn ra, môi cũng không khép chặt mà hơi hé mở không một chút đề phòng, môi trên phớt hồng cùng bờ môi dưới căng mọng, màu sắc và hình dạng đều vô cùng mê người. Một mỹ nhân đang ngủ giống như một con thú cưng vô hại. Lúc trước ở trong thang máy cũng có tiếp xúc ở cự li gần thế này nhưng khi đó ánh sáng lờ mờ, còn hiện tại thì tràn ngập ánh mặt trời chiếu vào qua cửa sổ. Lúc Thẩm Triệt một lần nữa trông thấy nốt ruồi duyên dáng trên khóe mắt của Tần Tu, sự căng thẳng, thấp thỏm lo lắng ban đầu đã biến mất hoàn toàn. Cái này cũng thần kì thật, Thẩm Triệt nghĩ thế lại thấy buồn cười.

“What can i do to make you love me. What can i do to make you care.”

Trong phòng đột ngột vang lên giọng ca ngọt ngào của nữ ca sĩ, khi nhận ra đó là tiếng chuông di động của Tần Tu, Thẩm Triệt đột nhiên đờ cả người, mắt thấy Tần Tu nhíu mày, vươn tay ra chụp tới phía trên đầu mình, Thẩm Triệt sợ tới mức nằm sấp xuống ngay tại chỗ, chui tọt vào gầm giường.

Nằm úp người dưới gầm giường tối om om, clapperboard ôm trong tay rồi, Thẩm Triệt mới như vừa sực tỉnh mộng. Đầu óc mình củ đậu quá đi, mình đâu có làm chuyện gì xấu đâu chứ, chui xuống gầm giường làm cái gì? Cái này chẳng may bị phát hiện thì phải giải thích sao đây?!

Thẩm Triệt ở dưới gầm giường không dám động đậy, giọng hát vẫn đang tiếp tục, cậu cảm thấy Tần Tu phía trên đang lật lật người, từ dưới gầm giường cũng có thể thấy cánh tay Tần Tu vươn ra tủ đầu giường mò mẫm điện thoại.

Tiếng chuông rốt cuộc cũng dừng lại, trên giường truyền tới giọng của Tần Tu hơi nghẹt giống như giọng mũi: “A lô?”

Thẩm Triệt bịt chặt miệng, đến thở mạnh cũng không dám.

“Ừ, tôi dọn ra rồi….. Không nói đến chuyện quấy rối ***, chỉ là tôi cảm thấy không được thoải mái…. Thử vai à? Thôi quên đi, tôi cảm thấy đạo diễn tám phần là đã có quyết định rồi, trong đó có một thằng nhãi đúng là rất đáng chú ý ….. Tôi sao có thể khen người khác được ấy à? Nói với anh nhé, thằng nhóc kia, mà thôi quên đi, chẳng muốn nhắc đến cậu ta nữa, anh gọi có chuyện gì thế?” Đến đây trong phòng chợt im lặng thật lâu, “Được rồi. Tôi chẳng phải đã nói rồi sao, có chết tôi cũng không kí hợp đồng với Tinh Bang!”

Sau đó là “Lạch cạch”, âm thanh chiếc di động bị ném trở lại tủ đầu giường. Thẩm Triệt không phải cố ý nghe lén nhưng quả thực là từng chữ từng câu đều đã nghe được cả. Tần Tu từ đầu đến cuối đều là nằm ở trên giường uể oải trả lời người đầu dây bên kia, giọng nói vốn đã trầm thấp lại mang theo cả tiếng hít thở mệt mỏi nghe gợi cảm muốn chết. Tuy nhiên câu nói cuối cùng ngữ khí lại đột nhiên trở nên lạnh lùng, đối lập lại hoàn toàn khiến Thẩm Triệt không khỏi tò mò. Không biết Tần Tu có thù hận gì ghê gớm với Tinh  Bang Giải Trí nhỉ, không kí thì thôi, đâu đến mức phải thề sống thề chết như thế chứ?

Tuy nhiên vấn đề rắc rối trước mắt không phải là chuyện này mà là… Thẩm Triệt chán ngán ngẩng đầu, Tần Tu trên giường hình như đã ngồi dậy, bụi bặm dưới lạch giường rơi xuống đầy mặt Thẩm Triệt. Ông giời ơi, tui làm sao ra ngoài được bây giờ?!

Hi vọng duy nhất hiện tại đó là Tần Tu lăn ra ngủ tiếp, nhưng bây giờ anh ta đã ngồi dậy thì sẽ làm cái gì đây? Nếu Tần Tu đi xuống giường thì Thẩm Triệt có thể thoát nạn.

Đang lúc nước sôi lửa bỏng thì nghe thấy “bộp” một tiếng. Thẩm Triệt tưởng Tần Tu tung chăn xuống giường mới phát ra âm thanh như vậy, nhưng hóa ra không phải, Tần Tu lại chui vào trong chăn ngủ tiếp, quay đầu sang thì thấy thứ rơi trên mặt đất kia hóa ra lại là chiếc áo chui đầu màu tím của Tần Tu.

Sau đó là “keng” một tiếng, lần này thứ nằm lăn lóc trên mặt đất là thắt lưng….

Sau đó lại “bộp”, lại có thứ rơi xuống, là chiếc quần bò mài màu trắng……..

Sau đó sẽ là..

Thẩm Triệt nhìn thấy một vật nho nhỏ màu trắng bay xuống đất, hận mình không thể ngay lập tức ngất xỉu luôn cho xong.

Em gái nhà anh, ngủ một giấc thôi có cần phải phóng túng vậy không?! Cho dù không có hình tượng của hoa khôi trường thì xin anh cũng giữ một chút hình tượng cho một ảnh đế tương lai chứ? Ban ngày ban mặt, cửa sổ vẫn còn mở toang thế kia mà anh ngang nhiên ngủ trần như thế à! Đây là phạm tội đó nghe!

Thẩm Triệt dùng tấm bảng đập đập vào đầu, mắt thì len lén nhìn cái đống hỗn độn đang trêu ngươi người khác kia. Như thế này thì làm sao tôi có thể trong sáng từ đống đồ lót của anh mà chui ra, đi ra ngoài được đây hả đại ca?!

Ở trên giường, Tần Tu trở mình một cái, cái mũi phát ra một tiếng thở thật dài.

Thẩm Triệt chu mỏ trừng mắt liếc lên trên một cái. Anh thoải mái quá nhỉ.

Ngủ đi, ngủ đi, ngủ đi, mau ngủ chết luôn đi! Ánh sáng mặt trời soi vào sàn nhà rộng rãi, Thẩm Triệt ở dưới gầm giường tối om om mấy phút mà dài như cả thế kỉ.

Đợi đến khi không còn nghe thấy tiếng xoay người ở phía trên nữa, Thẩm Triệt mới lấy clapperboard thử chọc chọc lên phía trên. Tần Tu đang nằm ở ngay phía trên đầu Thẩm Triệt, hình như đã ngủ say lại rồi. Thẩm Triệt thở phào một hơi, rón ra rón rén từ dưới gầm giường bò ra, quay đầu lại ngó chừng một cái, Tần Tu đang quay lưng về phía cậu, người bọc trong chăn ngủ rất say sưa. Tấm lưng trơn nhẵn mịn màng lại giữ chặt tầm mắt của Thẩm Triệt lại mất đến 3 giây.

Cậu vội vã quay đầu lại, vừa định đứng dậy thì bỗng nhiên ……..

“What can i do to make you love me. What can i do to make you care…”

Thẩm Triệt há miệng trợn mắt ngó cái di động đang reo ầm ĩ trên tủ đầu giường, hận không thể đem nó quăng đi xa cả trăm mét.

Gần như ngay khi điện thoại reo lên khoảng ba giây, từ chiếc giường đằng sau truyền đến tiếng động Tần Tu bực tức bật người dậy, đồng thời cái chăn màu trắng phần phật một tiếng tung lên. Thẩm Triệt còn chưa có hiểu cái gì đang diễn ra thì đã bị cái chăn bị quăng từ giường xuống trùm kín lên người,

Cách cái chăn cũng có thể nghe thấy tiếng Tần Tu tiếp điện thoại, giọng nói bực bội không hề che giấu: “Anh còn chuyện gì nữa mà ban nãy còn không nói hết hả? Tôi đang ngủ!”

Thẩm Triệt cũng không biết lúc này mà bị Tần Tu phát hiện thì là may mắn hay bất hạnh, tuy nhiên bị cái chăn dày kia trùm lên, không nhìn thấy phương hướng, chỉ có thể mò mẫm sờ soạng tìm vị trí của cửa.

Tần Tu đã kìm lại giọng nói, lại là giọng nói của băng sơn mỹ nhân như trước: “Anh không cần nói nữa. Tôi sẽ không cân nhắc vào Tinh Bang đâu. Mặc xác nó là công ty con hay chi nhánh nước ngoài, hễ là có Tinh Bang góp cổ phần thì tôi sẽ tránh. Cứ như vậy đi.”

Ngắt di động ném trở lại tủ đầu giường, Tần Tu đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, liền chậm rãi xoay đầu lại …..

Thẩm Triệt cảm thấy bên ngoài cái chăn đột nhiên im lặng đến đáng sợ, ngay sau đó  chưa kịp làm gì thì cái chăn đang trùm trên đầu đã bị kéo rớt xuống! Thẩm Triệt theo phản xạ ngẩng đầu lên, nhưng vừa ngẩng lên gần như ngay lập tức thấy hối hận.

Tần Tu đang đứng trước mặt cậu –  với một góc độ ống kính mờ ám đến mức không thể mờ ám hơn. Ba! Điểm!  Lộ! Cả! Là HD uncensored* luôn đó!

Sắc mặt Tần Tu tái mét! Nhanh như chớp vươn tay tóm lấy cái chăn quấn lên người, nhìn chằm chằm vào cậu chàng đầu quắn đang nằm bò trên nền nhà, ánh mắt như bốc lửa: “Thẩm! Triệt!”

(HD uncensored : hình ảnh rõ nét, không bị làm mờ/kiểm duyệt (trong 1 số phim những cảnh nhạy cảm hay bị làm mờ đi gọi là censore đó).

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.