Chung Cực Toàn Năng Học Sinh

Chương 86: Chương 86: Xem Qua Không Quên




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

Team: Vạn Yên Chi Sào

Nguồn:

- ----------------------------------------------------

- Sao có chuyện đó được?

Vương Hạo giả bộ khó tin nói.

- Được rồi, đừng giả bộ nữa, lộ quá.

Lúc này Diệp Hạo lên tiếng.

- Tất cả mọi người đều biết chuyện, giả bộ cũng không có ý nghĩa gì.

Vương Hạo cảm thấy ngực càng đau hơn, lại bị thằng nhóc đâm thêm một đao.

Mẹ nó!

Cho một bậc thang chết hết quá?

- Cô Lãnh, bữa cơm này em mời.

Diệp Hạo nhìn Lãnh Tuyết cười nói.

- Vậy, tôi sẽ không khách sáo!

Lãnh Tuyết nói thì nói vậy nhưng chỉ gọi thêm hai món.

Vương Hạo như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than, lúc này rời đi mình và Lãnh Tuyết sẽ không có khả năng nữa, bởi vậy hắn chỉ có thể kiên trì ngồi tiếp.

- Diệp Hạo, em định khi nào mới đến trường?

- Ngày mai ạ.

- Vậy được, chứ nếu mai nữa mà em còn không đi học, cẩn thận trượt tín chỉ đó?

- Trượt tín chỉ sao?

Diệp Hạo nhẹ nhàng lắc đầu.

- Sẽ không đâu.

- Tự tin vậy sao?

- Em xem qua sẽ không quên mà.

- Ai tin chứ?

Lãnh Tuyết liếc mắt nhìn Diệp Hạo một cái.

- Sách bách khoa toàn thư thuốc Trung y tập một, tập hai, tập ba, tập bốn, em đều học xong rồi.

Diệp Hạo cười nói.

- Đừng có đùa.

Bách khoa toàn thư thuốc Trung y là quyển sách khó học thuộc lòng nhất, Lãnh Tuyết làm giáo viên mấy năm cũng không dám nói mình đã thuộc hết bốn quyển sách này.

- Nếu vậy cô hỏi đi?

- Tác dụng của cây thược dược.

Diệp Hạo trầm ngâm một lát rồi trả lời, một, đau nhức trong bụng; hai, đau nhức xương; ba, đau nhức vì bệnh chân sưng phù; bốn, bệnh tiểu đường; năm, máu mũi không ngừng; sáu, máu mũi, nôn ra máu; bảy, đau nhức dưới bụng; tám, kinh nguyệt không đều; chín, tiểu ra máu không ngừng; mười, vết dao; mười một, lưỡi sưng phù; mười hai, hóc xương cá.

- Bệnh hay bị chảy máu cam trị liệu như thế nào?

- Một lạng Thược Dược (xào vàng), sáu lượng Bách Quyến (xào nhẹ). Mỗi vị hai lượng, thêm nước đun thành sáu phần. Cách khác: Nghiền mịn hai vị thuốc phía trên. Mỗi vị hai đồng, hòa với rượu.

Trong mắt Lãnh Tuyết không khỏi lộ vẻ kinh ngạc, sau đó lại hỏi:

- Tên khác của Cam Thảo?

- Quốc Lão, Điềm Thảo, Ô Lạp Nhi Cam Thảo, Điềm Căn Tử.

- Xuyên Khung chế thành thuốc Trung y thế nào?

- Rửa sạch bùn cát, phơi khô, lại cắt rễ chùm.

- Người bệnh nào không thể phục dùng Úc Kim?

- Người âm hư mất máu và máu khó đông kỵ dùng, phụ nữ có thai phải dùng cẩn thận.

Theo thời gian trong mắt Lãnh Tuyết lộ vẻ kinh hãi.

Vì Lãnh Tuyết là giáo viên dạy môn này, bách khoa toàn thư Trung y cô đều quen thuộc hơn giáo viên khác, cô biết rõ Diệp Hạo trả lời không sai một chữ.

Cô hỏi từ nội dung năm nhất đến năm tư, nhưng bất luận hỏi câu nào, Diệp Hạo đều có thể trả lời được.

Sau khi Lãnh Tuyết hỏi gần một trăm vấn đề mới buông tha, bởi vì trừ phi Diệp Hạo học thuộc tất cả bách khoa toàn thư thuốc Trung y, nếu không sẽ không thể trả lời hết tất cả câu hỏi nãy giờ của cô.

- Em làm thế nào vậy?

- Không phải em đã nói rồi sao?

- Tôi vẫn không tin.

Lãnh Tuyết nghĩ đến đây liền, điện thoại ra nhìn bài luận văn Thuật Thiên Học tối qua mình đọc.

- Chương thiên văn này em có thể nhớ kỹ trong bao lâu.

Diệp Hạo nhìn lướt qua chỉ có 2000 chữ.

- 2 phút.

Diệp Hạo nói xong lại nhìn.

Tốc độ đọc của Diệp Hạo càng lúc càng nhanh, đợi hắn đọc xong còn chưa đến 2 phút.

- Được rồi.

Diệp Hạo nói xong đưa điện thoại cho Lãnh Tuyết.

- Em nhớ hết rồi sao?

- Đúng vậy.

- Em đọc đi.

Lãnh Tuyết cầm điện thoại nói.

Diệp Hạo chậm rãi đọc từ chữ thứ nhất, một bài luận văn Thuật Thiên Học đọc lưu loát chưa đến 2 phút đã xong.

Tay Lãnh Tuyết đang run rẩy cầm di động, một lát sau cô mới bình tĩnh lại.

- Hóa ra nhìn qua không quên không phải chỉ có trong truyền thuyết.

- Do cô không hiểu biết thôi!

Diệp Hạo nói xong đứng dậy rót rượu vang cho Lãnh Tuyết và Đường Phiên Phiên.

- Em nói ai đó?

Lúc Lãnh Tuyết nói ra câu này, bỗng nhiên phát hiện mình không có uy nghiêm của giáo viên trước mặt Diệp Hạo.

- Nói em!

Diệp Hạo lắc lắc ly thủy tinh, rươu vang đỏ dao động trên dưới.

- Đừng nói nữa, uống rượu thôi!

Vương Hạo thấy bộ dạng Diệp Hạo muốn nói một tiếng, đồ dế nhũi, nhưng nghĩ đến việc con dế nhũi nhỏ này đeo một cái đồng hồ 600 vạn liền im miệng lại.

Diệp Hạo không chủ động rót rượu cho Vương Hạo, nhưng Vương Hạo không bạc đãi mình, anh ta rót đầy một ly cho mình.

- Dế nhũi, anh thấy ai uống rượu vang mà đổ nhiều như vậy chưa?

Diệp Hạo tức giận nói.

Vương Hạo vốn đang nghĩ ghét bỏ Diệp Hạo rất nhiều, trái lại quên mất rượu vang khác với bia và rượu trắng.

Trong lúc nhất thời, mặt anh chàng đỏ chót.

Diệp Hạo có tính cách như vậy, chỉ cần anh không khiêu khích tôi, mọi người và anh tốt, tôi cũng tốt, nhưng nếu anh cố ý gây hấn với tôi, đợi bị bẽ mặt đi.

Đến khoảng 9 giờ 20 Diệp Hạo nhìn đồng hồ, đưa thẻ vàng trong ví cho nhân viên phục vụ.

- Thanh toán.

Dựa theo quy định của ngân hàng, tài khoản cá nhân hơn 30 vạn có thể thăng cấp làm khách VIP, đến lúc đó sẽ đổi thành thẻ vàng.

Đường Phiên Phiên để lại 100 vạn trong thẻ ngân hàng cho Diệp Hạo.

Nhưng ai có thể ngờ tới một bữa cơm này tiêu hết 61 vạn.

Trái lại Diệp Hạo không cảm thấy có gì.

Tiền chỉ là vật trang trí.

Chỉ mở một chai rượu vang, còn lại một chai tất nhiên Đường Phiên Phiên mang về nhà.

- Cô Lãnh, cô muốn đi đâu?

Lúc Diệp Hạo hỏi câu này, Vương Hạo vô cùng bất mãn.

Câu này phải do tôi hỏi mới đúng chứ?

- Tôi còn hai tấm vé xem phim.

Vương Hạo vừa nói đến đây, Lãnh Tuyết đã hỏi Diệp Hạo.

- Hai người đi đâu?

- Em đến Nam Lâm Uyển.

- Hơn nửa đêm đến Nam Lâm Uyển làm gì?

- Chuyện này cô không cần quản.

- Không được, tôi là giáo viên của em, sao tôi có thể mặc kệ được?

Lãnh Tuyết cố ý nói.

- Hay là đi cùng đi?

Sao Diệp Hạo lại không nghe ra ý trong lời nói của Lãnh Tuyết chứ, Lãnh Tuyết cố ý quấy rầy, muốn thừa dịp này thoát khỏi tên Vương Hạo.

- Vậy đi thôi.

Lãnh Tuyết khẽ gật đầu, sau đó giả bộ luyến tiếc nói với Vương Hạo.

- Ngại quá, tôi muốn đi Nam Lâm Uyển một chuyến.

- Nam Lâm Uyển là một rừng cây nhỏ, các người đến đó làm gì?

Vương Hạo nghĩ tới đây vội nói:

- Nam Lâm Uyển không được an toàn, tôi đi cùng mọi người.

- Không cần.

- Không sao, dù sao tôi cũng đang rảnh rỗi.

Vương Hạo còn muốn cua Lãnh Tuyết đó, sao để Diệp Hạo nhanh chân đến trước được.

Nhưng sau khi ra ngoài Vương Hạo mới thấy mình mình suy nghĩ nhiều, bởi vì Diệp Hạo ngồi xe MINI của Đường Phiên Phiên, nói cách khác, Diệp Hạo và Đường Phiên Phiên đi cùng nhau, mã đã lỡ quyết định đi theo rồi, sao Vương Hạo có thể buông tha?

Lãnh Tuyết từ chối lời mời của Vương Hạo, ngồi trong xe Đường Phiên Phiên.

- Phiên Phiên, em mua xe lúc nào thế?

- Mới mua ạ.

Trong mắt Lãnh Tuyết lóe lên ánh sáng khác thường.

Đường Phiên Phiên là người phụ nữ như vậy, cho dù Lãnh Tuyết là nữ cũng chú ý đến, Lãnh Tuyết biết rất rõ điều kiện gia đình nhà Đường Phiên Phiên, cô nàng không thể có khản năng mua được chiếc xe MINI này đâu.

Không phải Đường Phiên Phiên được Diệp Hạo bao nuôi đấy chứ?

Nghĩ tới đây, Lãnh Tuyết nhìn qua Diệp Hạo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.