Chung Cực Toàn Năng Học Sinh

Chương 59: Chương 59: Xóa Bỏ




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

Team: Vạn Yên Chi Sào

Nguồn:

- ----------------------------------------------------

Nghê Tuyết thấy thế, chần chừ một lúc vẫn mở miệng nhắc nhở.

- Vị công tử này, mời anh ra ngoài dùm…

Nhưng điều cô không ngờ xảy ra, Diệp Hạo tóc, đập đầu Vi Đà xuống bàn trà thủy tinh trước mặt.

Rầm!

Vi Đà choáng váng, tên này điên rồi!

Diệp Hạo nâng hắn lên lạnh lùng nói.

- Sao lại bẫy tao?

- Mày có biết mình đang tìm đường chết hay không?

Vi Đà vừa nói xong câu này, Diệp Hạo lại cho đầu hắn ăn cái bàn lần nữa.

Lúc Diệp Hạo nâng đầu hắn lên, trán hắn xuất hiện hai cái lỗ, máu tươi chảy ra không ngừng.

Nghê Tuyết thấy cảnh này xoay người chạy ra khỏi phòng, cô nàng chuẩn bị gọi bảo vệ đến bắt tên gan to bằng trời này. Nhưng sau khi ra ngoài, nhân viên bảo vệ nói chuyện trong phòng không cần hỏi đến, trong lòng cô không khỏi nhấc lên sóng to gió lớn.

Thanh niên dung mạo không nổi bật kia có lai lịch kinh người như thế nào? Ngang nhiên hành hung trong hội quán Violet cũng không sao…

- Tao lập lại lần nữa, vì sao lại bẫy tao?

Vẫn câu hỏi đó.

Hiện giờ, Vi Đà sợ thật rồi, hắn hiểu rõ nếu mình còn dong dài, đối phương sẽ không do dự đập đầu mình lần nữa đâu.

- Đường Phiên Phiên phải thuộc về tao, mày hiểu chứ?

Diệp Hạo khẽ giật mình.

- Mày thấy tao với Đường Phiên Phiên thuê phòng?

- Trác Cảnh thấy…

Nghe Vi Đà bán đứng mình, trong lòng Trác Cảnh âm thầm hỏi thăm dòng họ hắn Vi Đà mấy trăm lần.

- Trác Cảnh có thân phận gì?

- Sinh viên năm hai trường đại học Trung Y.

Diệp Hạo hỏi đến đây đã hiểu.

Đường Phiên Phiên dẫn mình di xa thuê phòng, nhưng lại bị Trác Cảnh nhìn thấy, sau đó báo cho Vi Đà.

Tai bay vạ gió! Đm, chó má thật, tới tay còn chưa được nắm đó mấy thằng chó.

- Vì thế mà mày muốn đưa tao vào tù.

Vi Đà không trả lời.

Trả lời sao đây?

Chẳng lẽ nói đúng thế? Đây không phải tự tìm đánh à?

- Mày có biết làm thế sẽ phá hủy cuộc đời tao không?

Diệp Hạo phẫn nộ khó tả, hắn nắm đầu Vi Đà đập mạnh vào bàn trà.

Rầm!

Rầm!

Rầm!

Đập liên tiếp thêm ba cái mới ném Vi Đà đã ngất sang một bên, sau đó chậm rãi đi về phía Trác Cảnh đang run rẩy bên cạnh.

- Tao và Đường Phiên Phiên thuê phòng không làm gì, mà cho dù có làm gì cũng đến lượt mày quản, nhỉ?

Một chữ cuối cùng vừa nói ra, Diệp Hạo đã tới trước mặt hắn.

Toàn thân Trác Cảnh run lẩy bẩy, hắn chỉ là một sinh viên tay chói gà không chặt, làm gì thấy cảnh máu me thế này bao giờ.

Thực ra Trác Cảnh không thấp hơn Diệp Hạo, nhìn qua còn cường tráng hơn một chút, nhưng lúc này hắn lại không dám ra tay.

- Mày biết rõ, nếu nói chuyện này cho Vi Đà biết tao sẽ có kết cục gì, nhưng vì muốn ôm đùi hắn mà mày lại làm rất dứt khoát.

Diệp Hạo nhìn chằm chằm Trác Cảnh, trầm giọng nói.

- Nếu mày thích ôm đùi như thế, vậy để tao phế một chân mày đi, coi như có qua có lại, như vậy đâu có quá phận nhỉ?

Quá phận sao? Hơi bị quá phận thì có, một chân chứ không chơi nha!

- Không phải mày đã không có chuyện gì rồi sao?

Trác Cảnh run rẩy trả lời.

- Tao có chuyện hay không cũng đâu bỏ qua được chuyện mày đã làm!

Nói đến đây, Diệp Hạo đá vào bụng Trác Cảnh một cái làm hắn cong eo ho khan dữ dội, tiếp đó đánh thêm một phát làm hắn lảo đảo ngã xuống đất, ngay sau đó Diệp Hạo giẫm lên đầu gối hắn làm đối phương kêu rên thảm thiết.

Cái giẫm này đã khiến đầu gối hắn ta vỡ nát.

Diệp Hạo tin tưởng, cho dù y học bây giờ tiên tiến đến đâu cũng đừng hòng chữa khỏi cho thằng này.

Tiếng Trác Cảnh kêu làm Vi Đà tỉnh lại, mà khi thấy tình trạng thê thảm của Trác Cảnh, hắn vội nhắm mắt như chưa tỉnh, hắn sợ sẽ bị đánh nữa.

- Mà sao đã bảo vệ của hội quán còn chưa đến nữa?

Trong lòng Vi Đà có dự cảm không tốt.

Chẳng lẽ bối cảnh Diệp Hạo khiến cấp cao hội quán ngầm cho phép nó hành động?

Nếu như vậy, mình còn cơ hội trả thù sao?

Lúc Vi Đà đang trầm ngâm, bỗng nhiên sắc mặt cứng đờ, đau đớn khó có thể nói rõ tràn ngập toàn thân.

- Chân tôi, chân tôi, chân tôi… aaaa….

Vi Đà không ngờ Diệp Hạo đạp gãy chân mình.

Sao hắn dám làm thế? Sao hắn có thể?

Dù Vi Đà không nổi tiếng tại Ma Đô, nhưng gia tộc hắn cũng có quan hệ Vương gia mà.

Diệp Hạo đạp gãy chân mình, không sợ nhà họ Vương trả thù sao?

- Lần này chỉ trừng phạt anh nho nhỏ, nếu còn có lần sau, không phải chỉ đơn giản một cái chân như vậy thôi đâu.

Diệp Hạo nói đến đây, rút hai tờ khăn giấy ra lau máu trên tay.

Đợi Diệp Hạo rời đi, đám nhân viên bảo vệ mới chạy vào đưa Vi Đà và Trác Cảnh đến bệnh viện.

Mà hai người phụ nữ ăn mặc xa hoa thản nhiên đứng ở đại sảnh giám sát, lẳng lặng nhìn một màn này.

- Ra tay gọn gàng, tên này không đơn giản.

- Nhưng cậu ta hơi quá tay, không để đường lui cho mình.

- Đợi lúc phần ân tình của Diệp Hạo đối với Lâm gia được trả hết, tôi tin tưởng với tính cách có thù tất báo của nhà kia chắc chắn sẽ ra tay.

- Tôi đang suy nghĩ, chuyện Diệp Hạo có phải do Lâm Nhu Nhi cố ý thúc đẩy hay không?

- Có khả năng như cô nói…

(Truyện được thực hiện bởi HámThiênTàThần - )



Lâm Nhu Nhi nhìn vẻ mặt bình thường của Diệp Hạo, trong mắt lộ chút tò mò, cô nàng đã xem tài liệu về hắn không dưới mười lần.

Nhưng cô vẫn không hiểu rõ.

Sao bỗng nhiên thành tích người này đạt đến trình độ kinh người như vậy không biết?

Khiêm tốn sao?

Lâm Nhu Nhi không tin lý do này của hắn.

- Có tiện hỏi cậu một vấn đề không?

Lâm Nhu Nhi hỏi.

- Hỏi đi.

- Sao cậu lại hôn mê?

Lúc Lâm Nhu Nhi hỏi vấn đề này, Diệp Hạo hơi nheo mắt lại.

- Đột nhiên hôn mê thôi.

Trong mắt Lâm Nhu Nhi lộ vẻ đã hiểu.

Diệp Hạo tránh không trả lời làm cô hiểu rõ, mọi chuyện chắc từ việc cậu ta hôn mê mà ra.

(Truyện được thực hiện bởi HámThiênTàThần - )



Tinh thần Lâm Viễn Đồ hiện giờ không được tốt lắm, nhưng chuyện này cũng hợp tình hợp lý, dù sao ông ta vừa mới tỉnh lại.

- Diệp Hạo, xin lỗi…

Lúc Lâm Viễn Đồ vừa tỉnh, quản gia đã nói gắn gọn chuyện xảy ra trong hai tháng này một lần cho lão nghe. Tất nhiên, ông cũng đã hỏi đến chuyện của Diệp Hạo.

Quản gia cũng báo cáo chi tiết.

Lâm Viễn Đồ mới ý thức được lúc trước Diệp Hạo nói muốn vào đậu Sáu Đại Học Phủ không phải nói suông.

Tên này quả thật có thực lực đó, mà mình làm liên lụy người ta mất luôn vị trí Trạng Nguyên, ông cảm thấy hổ thẹn.

- Ông Lâm, đừng nhắc chuyện quá khứ nữa…

Diệp Hạo nói khẽ.

Nếu trước đó, Diệp Hạo cảm thấy tiếc nuối vì không vào được vào Sáu Đại Học Phủ, nhưng từ khi lấy được truyền thừa của Hắc Long, hắn đã không còn cảm giác này nữa.

Vị trí Trạng Nguyên thì thế nào, có thể so với việc sống lâu thậm chí trường sinh sao?

- Diệp Hạo, bác sĩ có dặn dò, ông cụ không thể nói chuyện nhiều.

Quản gia La Thông nhỏ giọng nhắc nhở.

Diệp Hạo khẽ gật đầu đứng.

- Vậy ông dưỡng thương cho tốt, có thời gian tôi sẽ quay lại thăm ông.

- Nhu Nhi, tiễn Diệp Hạo dùm ông.

Lâm Viễn Đồ đứt quãng lên tiếng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.