Chung Cực Truyền Thừa

Chương 367: Chương 367: Cuộc chiến Thánh Giai! (P1)




Lâm Dịch kìm lòng không được đưa tay ra, nhẹ nhàng cầm lấy đầu ngón tay Thư Mộng, Thư Mộng lập tức như bị điện giật, cơ hồ vô ý thức muốn rụt tay về lại, chỉ là sau khi chấn động, cũng đã bị Lâm Dịch nắm chặt. Trên mặt đẹp, vẻ đỏ ửng càng tăng lên, đầu càng cuối thấp xuống, thanh âm như ruồi thì thào nói:

- Lâm Dịch. . .

Lâm Dịch nhẹ nhàng vuốt ve đầu ngón tay Thư Mộng, một hai bàn tay to, hoàn toàn nắm bàn tay thon dài của nàng vào bên trong, nhưng tim của hắn, lại đập nhanh đến thần kỳ.

Mạnh mẽ đè ép xuống tim đập nhanh không thôi, Lâm Dịch nhẹ nhàng kéo Thư Mộng đến gần mình. Mà lòng Thư Mộng đã sớm hoàn toàn khẩn trương, thân thể cứng ngắc. Lúc này tâm tình của nàng không thể nào không kích động, lần đầu tiên cảm giác thấy Lâm Dịch cách mình gần như vậy. Nàng thậm chí có thể nghe thấy được từ trên người đối phương truyền đến một cổ hương vị ấm áp khiến nàng không khỏi mềm nhũn.

- Hắn, hắn muốn làm gì? . . .

Tâm hồn thiếu nữ của Thư Mộng khẽ nói, trên mặt đẹp buông thỏng bởi vì thẹn thùng mà bịt kín một tầng đỏ ửng. Lông mi thật dài vì thân thể khẩn trương mà thỉnh thoảng run rẩy. Nàng trong khẩn trương mang theo một tia khác thường tùy ý để Lâm Dịch nắm chặt lấy tay thon dài của mình cầm chặt tay thon của mình nhưng lại không biết Lâm Dịch sẽ làm gì.

Tâm tình của Lâm Dịch cũng giống Thư Mộng, khẩn trương không thôi. Lòng bàn tay của hắn vì khẩn trương mà đã đổ ra chút mồ hôi. Đầu ngón tay mảnh mượt mà của Thư Mộng mang theo chút mát lạnh, bị nắm trong lòng bàn tay lớn nóng ướt của hắn, có một loại cảm giác rất thoải mái. Lâm Dịch đè nén hô hấp, bắt buộc mình không khẩn trương, nhẹ nhàng kéo Thư Mộng vào ngực.

Thư Mộng khẩn trương toàn thân cứng ngắc, muốn giãy dụa, rồi lại phát hiện toàn thân cao thấp căn bản không có một tia lực lượng, nàng chỉ có thể cứ như vậy mặc cho Lâm Dịch kéo thân thể nhỏ nhắn xinh xắn* của mình vào ngực.

(* Người con gái cao một mét bẩy mấy, liệu có được coi là nhỏ nhắn xinh xắn không nhi? Vãi tg ) )

- Ân. . .

Chóp mũi Thư Mộng rất tự nhiên phát ra một tiếng vang nhỏ, rốt cục, cả người nàng, bị Lâm Dịch hoàn toàn ôm vào trong ngực, vẻ cứng nhắc, trong nháy mắt khi sa vào lòng hắn đã mềm mại lại. . .

Tâm tạng Lâm Dịch nhảy lên cường kiện mà hữu lực, Thư Mộng có thể cảm giác thân thể ôm lấy nàng cũng vì khẩn trương mà thỉnh thoảng run rẩy. Thư Mộng toàn thân mềm yếu ngã vào trong ngực Lâm Dịch, mà thân thể Lâm Dịch thì cứng ngắc ôm ấp lấy nàng. . . Hai người không có kinh nghiệm gì, cứ như vậy giằng co trên nóc nhà. . .

- Cảm ơn nàng, Mộng nhi. . .

Im im lặng lặng ôm như vậy trong chốc lát, Thư Mộng hoàn toàn chìm đắm trong lồng ngực không tính rộng lớn, nhưng lại phi thường có cảm giác an toàn của Lâm Dịch, đã nghe được tiếng của Lâm Dịch.

Từ trong lòng ngẩng đầu lên, nghênh hướng nàng, là Lâm Dịch một đôi mắt ẩn chưa ý nghĩ yêu thương chân thành, trong một khắc này, Thư Mộng đã biết lòng của Lâm Dịch.

Trên mặt nàng lộ ra dáng tươi cười, nhẹ khẽ lắc đầu, sau đó dán khuôn mặt vào lồng ngực Lâm Dịch, có chút nhắm mắt lại.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, cho tới bây giờ, cảm xúc khẩn trương vừa rồi mới dần lui xuống, cứ như vậy, ở một góc khuất trên nóc nhà, hai người im im lặng lặng ôm nhau lấy. Giờ khắc này, lẫn nhau, chính là toàn bộ của nhau. . .

*************

Vô Song Hội tự động kịch liệt tiếp tục tiến hành, trận đấu 17 cường tấn 8 cường, trận đấu 8 cường tấn 4 cường cũng đã hoàn toàn hoàn tất! Cũng giống như mọi người đoán trước, 4 cường cường giả, đúng là bốn người Lâm Dịch, Thanh Y, Bố Lan Đặc, An Cách Tư!

Một lần Vô Song Hội xuất hiện bốn gã Thánh Giai cường giả! Bằng vào điểm này, Vô Song Hội lần này, đã nhất định sẽ vĩnh viễn ghi chép trên sử sách Vô Song Hội. Cũng giống như lời ngày đó người chủ trì giới thiệu các tuyển thủ 68 cường vậy, tên của bọn hắn, sẽ vĩnh viễn khắc ghi vào Vô Song Hội!

Có kết quả như vậy, trên thực tế cũng là chuyện trong dự liệu tất cả mọi người. Tất cả số thứ tự đều là do hoàng tộc đế quốc một tay điều khiển an bài, nếu như sớm bày ra quyết đấu giữa Thánh Giai và Thánh Giai, như vậy trận đấu của những tuyển thủ khác còn có thể tiến hành sao? Với tư cách phương chủ sự, hoàng tộc Đế quốc phải cân nhắc tính thi đấu về sau, cùng với tính chờ mong của người xem, mạnh nhất, luôn phải xuất hiện cuối cùng.

Trận đấu hôm nay, chính là quyết đấu giữa Thanh Y và An Cách Tư!

Trên thính phòng cũng sớm đã người ta tấp nập! Sự lạnh nhạt của Thanh Y, tiêu sái của An Cách Tư, bọn hắn đều có nhân cách mị lực đặc biệt thuộc về mình, vì mình giành được vô số sự ủng hộ từ người xem! Tiếng gầm hô hoán danh tự Thanh Y, An Cách Tư, từng đợt rồi lại từng đợt, quanh quẩn trên không Vô Song Đảo -- Đây, chính kết thúc Vô Song Hội lần này!

Lâm Dịch ngồi trên ghế tuyển thủ, hơi khép hờ hai mắt, bên cạnh hắn, ngồi chính là hai người Thư Mộng và Trương Tạp, lúc này hai người hiển nhiên cũng tương đối kích động, bộ dạng nhìn trái nhìn phải, từ sau một phen nói chuyện trên nóc nhà, Lâm Dịch và Thư Mộng về cơ bản đã xác định quan hệ.

Loại quyết đấu giữa Thánh Giai và Thánh Giai thế này, tuyệt đối không phải bình thường có thể thấy được. Quyết đấu giữa loại cao thủ chân chính này, mặc dù phát sinh, cũng tuyệt đối dưới tình huống rất bí mật. . . Trong lịch sử nhiều năm của đại lục, mỗi một lần chiến đấu giữa Thánh Giai, đều được ghi vào sử sách. Nhưng trong thời gian hơn sáu vạn năm này, quyết đấu giữa Thánh Giai và Thánh Giai thật sự chỉ có mấy lần sử sách ghi lại thôi sao?

Đáp án hiển nhiên là không phải, người là động vật có tính công kích mạnh nhất, cũng dễ dàng sinh ra mâu thuẫn nhất. Chỉ cần có người, tranh đấu liền không bao giờ thiếu. Tuy rằng còn chưa chính thức tiến nhập vào vòng tròn luẩn quẩn Thánh Giai, nhưng từ trên người Bố Lan Đặc, Lâm Dịch có thể nhìn thấy, trên thực tế trong đám Thánh Giai, các loại phân tranh, tranh đấu cũng chưa bao giờ thiếu cả.

Mà là một thế giới thờ phụng cường giả vi tôn làm tín điều, còn phương pháp giải quyết phân tranh nào hữu hiệu và trực tiếp hơn so với chiến đấu chứ?

Quyền lực, lực lượng, nữ nhân, đây là chủ đều không bao giờ thiếu khuyết trong thế giới nam nhân. Thánh Giai, cũng là người, cũng truy cầu tất cả những thứ mà người bình thường truy cầu. Bất đồng chính là, tánh mạng của bọn hắn so với nhân loại bình thường càng thêm kéo dài, lực lượng của bọn hắn so với nhân loại bình thường càng cường đại hơn mà thôi. Khi người bình thường còn lấy mục tiêu một ngày ba bữa cơm no áo ấm làm phấn đấu thì suy nghĩ của bọn hắn, là làm thế nào để đạt được, như thế nào có được quyền lợi và lực lượng càng lớn hơn! -- Người, cho tới bây giờ đều không biết thỏa mãn như thế cả, đây là bi kịch, nhưng cũng là động lực để nhân loại tiến bộ.

Ở địa phương cách bọn người Lâm Dịch không xa, chính là ba gã Thánh Giai Thanh Y, Bố Lan Đặc, An Cách Tư.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.