Chung Cực Truyền Thừa

Chương 348: Chương 348: Hạ lễ.




- Chúc mừng a!

Thánh Giai ở xung quanh, lúc này cũng bắt đầu chúc mừng Lâm Dịch. Tiềm lực của Lâm Dịch là quá rõ ràng. Những Thánh Giai này hầu hết đều là trưởng lão hoặc nhân vật có thực quyền trong các thế lực lớn trên đại lục. Tự nhiên muốn lôi kéo Lâm Dịch. Dù sao, trên đại lục này cường giả vi vương, gia tộc nhân số cao thủ liên quan đến số phận của gia tộc. Nhất là người có tiềm lực phát triển thật lớn. Rất hiển nhiên, Lâm Dịch chính là người như thế. Tuy rằng hắn bây giờ còn chỉ là Tiểu Tinh Vị hạ giai, nhưng không ai hoài nghi thành tựu sau này của hắn, sẽ cao đến trình độ mọi người khó có thể với tới. Cho dù là đạt được trình độ như Bạch Tiếu Thiên cũng không phải không có khả năng! Lập tức tự nhiên muốn tạo quan hệ tốt với hắn.

Sắc mặt Lâm Dịch vẫn hơi chút đỏ lên. Tuy rằng những người này, hắn đều không quen biết. Nhưng từ việc bọn họ đều huyền phù tại không trung mà xem, chí ít đều là cường giả Thánh Giai. Cũng biết đều là những tiền bối, hơn nữa thái độ với mình cũng cực kỳ ôn hòa, lập tức tự nhiên đáp lễ.

Bạch Tiếu Thiên đột nhiên khẽ cười một tiếng nói:

- Tiến nhập Tinh Vị Cảnh không phải một chuyện nhỏ như vậy. Ân, cũng không có chuẩn bị quà tặng gì, liền đưa cho ngươi một cái không gian giới chỉ, làm hạ lễ đi.

Nói rồi, trên tay ngân mang chợt lóe, xuất hiện một cái bạch sắc giới chỉ hình thức cực kỳ cổ xưa, đưa cho Lâm Dịch.

Lâm Dịch có chút sững sờ, chợt lại có chút rối loạn, liên tục xua tay nói:

- Không nên không nên. Cái này thực sự quá mức quý trọng.

Bất quá trong ánh mắt nhìn không gian giới chỉ, lại vẫn là nhịn không được lộ ra vài tia quang mang ước ao. Ngày đó biết được Thủy Linh Lung có không gian giới chỉ, cũng đã để hắn rất là ước ao. Dù sao, có một cái không gian giới chỉ, đó thực sự là thuận tiện không ít. Chí ít, sau này cũng không cần lo lắng vấn đề sau khi sử dụng chiến văn nữa.

Bất quá để hắn cứ như vậy nhận quà tặng của Bạch Tiếu Thiên cũng có chút không tốt lắm. Dù sao nghiêm khắc mà nói, hắn cùng Bạch Tiếu Thiên cũng không quá quen thuộc. Hơn nữa không gian giới chỉ cũng thực sự quá mức hiếm hoi. Nếu như nói giới chỉ này là do Lạp Cổ Kỳ cho hắn, như vậy không có hai lời, hắn đã sớm một phát nhận lấy rồi.

Bạch Tiếu Thiên nhẹ nhàng lắc đầu cười nói:

- Chỉ là một cái giới chỉ mà thôi. Không có gì. Còn hi vọng ngươi chớ nên ghét bỏ đấy.

Bạch Tiếu Thiên cười trêu chọc. Không gian giới chỉ, không gian giới chỉ, tuyệt không phải như hắn nói dễ dàng như vậy.

- Thế nhưng...

Lâm Dịch còn muốn từ chối. Nhưng Lạp Cổ Kỳ ở bên cạnh cũng đã nhìn ra mục đích của Bạch Tiếu Thiên. Làm cùng một trận doanh, Lạp Cổ Kỳ tự nhiên vừa cười vừa nói:

- Nếu Bạch đại nhân cho ngươi, vậy thì cảm tạ Bạch đại nhân đi! Hắc hắc, Bạch đại nhân là người giàu có nhất đại lục. Không gian giới chỉ đối với người khác có thể là rất khó khăn, nhưng đối với hắn mà nói, thật đúng không tính là đồ vật trân quý gì cả.

- Tiểu tử ngươi...

Bạch Tiếu Thiên cười khanh khách.

- Cái này...

Nghe Lạp Cổ Kỳ cũng nói như vậy, Lâm Dịch do dự một chút, cuối cùng vẫn là không thể nhịn được mê hoặc của không gian giới chỉ, đồng thời cười nói:

- Cảm ơn Bạch đại nhân!

Bạch Tiếu Thiên lắc đầu cười khẽ một tiếng, nói:

- Ở mặt trên nhỏ một giọt máu, có thể dùng tinh thần lực mở ra. Không cần quá nhiều tinh thần lực là được.

Lâm Dịch nghe vậy gật đầu. Sau đó, ngón cái khẽ quét qua ngón trỏ, một giọt máu liền rơi xuống trên cái giới chỉ cổ khác kia. Chợt trên ngón trỏ lam mang lóe ra, vết thương như vậy đã biến mất vô tung. Hiệu quả chữa thương của thủy hệ dị năng tự nhiên là phi thường rõ ràng.

Giọt máu tươi ở trên mặt không gian giới chỉ cổ xưa, sau đó, chỉ thấy tựa như bọt biển, trong khoảnh khắc dụng nhập. Trong ánh mắt có chút chờ mong cùng kỳ quái của Lâm Dịch, một trận quang mang bạch ngân đột nhiên từ trên bạch sắc giới chỉ lóe ra.

- Đeo nó vào đi!

Lúc này Lạp Cổ Kỳ mở miệng nói rằng. Lâm Dịch không có do dự, liền trực tiếp đeo vào ngón út bên trái. Cảm xúc lạnh lẽo sau một trận ngân mang lóe ra, hoàn toàn biến mất. Mà một cổ cảm giác tựa như huyết mạch tương liên xuất hiện. Đây là một loại cảm giác rất quái lạ. Lâm Dịch cũng không biết hình dung như thế nào.

- Hiện tại thử dùng tinh thần lực của ngươi chạm vào nó một cái.

Lạp Cổ Kỳ cười chỉ điểm nói. Lâm Dịch gật đầu, lập tức trịnh trọng nhìn giới chỉ tựa như gắn bó nhất thể với mình, một luồng tinh thần lực nho nhỏ đụng vào, sau đó, gian nhất thời xuất hiện trong óc hắn.

- Đây là...

Lâm Dịch kinh ngạc nhìn không gian xuất hiện trong đầu. Không gian này cực lớn, nhìn một chút, không gian này chí ít đã ngoài mấy trăm thước! Ở trong không gian này còn bày đặt một vài đồ vật lóe ra quang mang mơ hồ.

- Thử dùng tinh thần lực của ngươi lấy ra đồ vật bên trong!

Thanh âm của Bạch Tiếu Thiên vang lên. Lâm Dịch nghe vậy gật đầu, chợt tâm niệm hơi khẽ động, chỉ thấy một món đồ vật đã xuất hiện trong tay hắn. Đó là một tinh thể toàn thân trong suốt vô bì. Lâm Dịch có chút kinh ngạc cúi đầu liếc mắt nhìn. Bởi vì hắn có thể cảm giác được đồ vật này ẩn chứa năng lượng rất mạnh!

- Đây là...

Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn ngẩng đầu nhìn Bạch Tiếu Thiên. Bạch Tiếu Thiên cười cười nói:

- A! Bên trong lúc trước để một ít ma hạch của ma thú Thánh Giai cùng một vài món đồ chơi nhỏ. Không coi là đồ vật quý giá gì cả, toàn bộ liền cho ngươi đi!

Lâm Dịch nghe vậy kinh ngạc cúi đầu nhìn về phía tinh thể đang tỏa ra quang mang xán lạn trong tay.

- Không nghĩ tới, đây là ma hạch của ma thú Thánh Giai vô giá trong truyền thuyết a! Thảo nào trong đó ẩn chứa lực lượng cường đại như vậy!

Lâm Dịch có chút giật mình. Lấy lực lượng hiện nay của hắn, liền có thể cảm giác được lực lượng ẩn chứa bên trong rất mạnh. Có thể nghĩ năng lượng của Thánh Giai ma thú kia mạnh cỡ nào.

Mà trong một quá trình này, sắc mặt một vài Thánh Giai ở xung quanh đều hơi biến. Những người này đều là những lão gia hỏa sắp thành tinh, sao không nhìn ra nguyên nhân căn bản Bạch Tiếu Thiên cho Lâm Dịch một khỏa không gian giới chỉ là gì? Nhưng bọn họ lại không có cách nào. Bọn họ chung quy không thể ngăn cản Bạch Tiếu Thiên thu mua Lâm Dịch đi? Trừ phi bọn họ thật không muốn sống nữa. Hôm nay trong lòng bọn họ oán giận. Chỉ là chính mình vừa rồi sao không cho Lâm Dịch lợi ích trước? Ngược lại để Bạch Tiếu Thiên giành mất tiên cơ.

Lập tức một Thánh Giai có biểu tình hơi bối rối hướng Lâm Dịch biểu thị áy náy, nói cái gì đến quá mức vội vàng, nên không có mang theo lễ vật gì. Chờ có cơ hội, nhất định sẽ bổ sung,... Lạp Cổ Kỳ nói câu nào không thể không có đạo lý. Nói Bạch Tiếu Thiên là người giàu có nhất đại lục tuyệt đối không sai. Đối với thường nhân, thậm chí Thánh Giai bình thường mà nói không gian giới chỉ cực kỳ trân quý. Mà Bạch Tiếu Thiên xem ra thật đúng không tính là cái gì. Phải biết rằng, Bạch Tiếu Thiên chưởng quản không phải là một địa phương bình thường.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.