Chung Cực Truyền Thừa

Chương 344: Chương 344: Lĩnh ngộ




Nếu như nhìn kỹ, có thể phát hiện trong tinh lam lĩnh vực trên thân thể còn thỉnh thoảng lóe ra một tầng hắc mang. Rất hiển nhiên, hôm nay hắn đã phá vỡ Khai Môn.

Nội khí lưu động trong cơ thể. Sinh, hưu, thương, đỗ. Cảnh, tử, kinh, khai bát môn vừa vặn cấu thành một hình tròn. Khí từ Sinh Môn vào, từ Khai Môn ra, lại nhập Sinh Môn, vòng đi vòng lại.

Lâm Dịch bị vây trong trạng thái này khoảng hai ba tiếng. Ngay từ đầu bên ngoài thân thể hắn tản ra hắc sắc quang mang chói mắt. Nhưng hai tiếng đồng hồ sau, hắc sắc quang mang bên ngoài thân thể đã hoàn toàn biến mất. Chỉ là thỉnh thoảng mới có thể điện lưu lướt qua bên ngoài thân thể hắn. Tinh lam quang mang càng lúc càng đậm, đã có thể mơ hồ thấy một chút thân hình không rõ. Từ xa nhìn lại tựa như một tinh lam sắc quang cầu.

Lâm Dịch nhắm chặt hai mắt, đang điều khiển nội khí trong thân thể, đồng thời, hắn lại liên tục cảm ngộ một cái gì đó. Cụ thể là cái gì, hắn cũng không nói rõ được, chỉ là một loại gì đó rất huyền ảo.

Đây gọi là lĩnh ngộ.

Trước khi lĩnh ngộ, không ai có thể nói rõ ngươi muốn lĩnh ngộ là cái gì, hoặc giả có thể đạt được loại hiệu quả gì. Nhưng có thể chỉ là trong lòng linh quang chợt lóe, ngươi lại đột nhiên ngộ ra, cứ vậy ngộ ra rất đột nhiên. Có thể phía trước, ngươi thậm chí ngay cả đó là cái gì cũng không rõ ràng.

Đây là một loại huyền ảo mà lại không huyền ảo, không thể nói ra bằng lời được.

Lâm Dịch cứ như vậy lẳng lặng huyền phù tại không trung, cảm ngộ. Cụ thể đang cảm ngộ cái gì? Có thể ngoài hắn ra, liền không ai biết được.

Trên Vô Song Hội hội trường, trận đấu ngày hôm nay là giữa tuyển thủ số 11 và tuyển thủ số 12 quyết đầu. Hai người này, một người trong đó là Chiến sĩ, mà kẻ còn lại là Dị Năng Giả.

Lẽ ra, Chiến sĩ đấu với Dị Năng Giả, thông thường đều là miểu sát. Nhưng đây cũng không phải là tuyệt đối. Giống như hai người này, Dị Năng Giả có linh văn là hạ đẳng linh văn, chỉ tăng phúc lực lượng lên gấp ba. Mà võ giả lại có trung đẳng chiến văn, tăng phúc lực lượng gấp sáu lần. Hai người chỉ nhìn chênh lệch lực lượng cũng còn kém một ít.

Bình thường dưới tình huống bất kể chiến văn, một gã Dị Năng Giả có thể rất dễ dàng đánh bại ba bốn võ giả đồng cấp. Nhưng đây cũng không thể nói Dị Năng Giả sẽ so với chiến sĩ đồng cấp mạnh hơn ba bốn lần. Nếu như chỉ là so sánh lực lượng thuần túy, Dị Năng Giả đồng cấp nhiều nhất cũng chỉ là mạnh hơn chiến sĩ đồng cấp khoảng gấp đôi. Đương nhiên, lĩnh vực Dị Năng Giả biến thái như vậy không nằm trong này. Dù sao, cả đại lục lĩnh vực Dị Năng Giả đã biết cũng chỉ có hai người mà thôi.

Lấy thí dụ thích hợp nhất...chiến văn là so với một dấu nhân. Hạ đẳng chiến văn là nhân ba, trung đẳng chiến văn là nhân sáu. Nhưng còn phải nhìn người gia trì chiến văn.

Tình huống hôm nay là vậy. Thực lực bản thân võ giả là 1. Mà thực lực bản thân Dị Năng Giả so với hắn mạnh hơn gấp đôi, là 2. Như vậy sau khi gia trì chiến văn, võ giả chính là 1 nhân 6, thực lực đạt được 6. Mà Dị Năng Giả lại là 2 nhân 3, thực lực cũng vẫn là 6. Do đó, thực lực hai bên là ngang nhau.

Trên mái nhà khu vực khán giả.

Thủy Linh Lung nhìn xung quanh vài lần, rốt cuộc nhịn không được hỏi Lạp Cổ Kỳ ở bên cạnh:

- Lâm Dịch đâu rồi?

Lạp Cổ Kỳ nhìn tỷ thí trên lôi đài, thuận miệng trả lời:

- Đi tu hành.

- Tu hành?

Thủy Linh Lung hơi nhíu mày, có chút lo lắng liếc mắt nhìn bên ngoài hội trường. Lâm Dịch người này có kỷ lục hai lần tu hành, liền hôn mê cả hai.

Bất quá sau khi xem được một, lại nhịn không được đứng dậy đi tìm hắn. Quay phía trên lôi đài nhìn lại, bất quá còn có chút cảm giác không yên lòng.

Mà Lạp Cổ Kỳ cũng nhìn ra nàng đang lo lắng, lập tức khẽ cười cười nói:

- Không cần lo lắng! Hắn sẽ không có việc gì đâu.

Thủy Linh Lung nghe vậy sửng sốt, quay đầu vừa nhìn, chỉ thấy trên mặt Lạp Cổ Kỳ mang theo một nụ cười thâm ý. Khuôn mặt nhất thời đỏ lên, không khỏi sẵng giọng:

- Hiệu trưởng, ngài...

Lạp Cổ Kỳ cười ha ha, càng chọc Thủy Linh Lung đỏ bừng mặt, lại hờn dỗi một tiếng, trực tiếp xoay đầu đi không thèm nhìn hắn. Lạp Cổ Kỳ già mà tâm không già. Trong lúc nhất thời đã hòa tan lo lắng trong lòng Thủy Linh Lung.

- Bất quá chỉ là đi tu hành. Hẳn là sẽ không có việc gì đi?

Thủy Linh Lung an ủi mình, lập tức không hề để ý tới dáng tươi cười thâm ý của Lạp Cổ Kỳ nữa, chăm chú nhìn tỷ thí trên lôi đài.

Mà Lạp Cổ Kỳ thấy thế thì khẽ lắc đầu cười cười, cũng không có nói nhiều.

Thời gian dần dần trôi qua..

Đột nhiên, thần sắc Lạp Cổ Kỳ hơi đổi. Hầu như cùng lúc đó, vô luận là trên thính phòng, hay toàn bộ Thánh Giai trên đài chủ tịch đều là sắc mặt hơi đổi. Ánh mắt cũng không nhịn được nhìn về một phương hướng! Chỉ thấy trên bầu trời, xuất hiện một đạo quang trụ cực kỳ không rõ ràng, từ trên trời hạ xuống!

- Đây là...lẽ nào...

Trên mặt Khải Ni Cổ Lạp lộ ra một tia kinh hãi.

Lạp Cổ Kỳ khẽ gật đầu, chợt nói:

- Đi xem!

Lập tức cũng không thấy hắn làm thế nào, thân thể cứ như vậy hóa thành một đạo bạch mang, hướng phía hội trường bắn ra ngoài. Theo sát phía sau hắn là Khải Ni Cổ Lạp.

Bạch Tiếu Thiên hơi thất thần, sau đó, khẽ cười. Một gã Thánh Giai bên cạnh thì ghé vào tai hắn nhẹ giọng nói:

- Thái tổ gia gia, có người tiến nhập Tinh Vị Cảnh...Người xem, chúng ta có phải đi xem không?

Bạch Tiếu Thiên cười khẽ lắc đầu nói:

- Không cần!

Thánh Giai kia nghe vậy thất thần. Tựa hồ thật không ngờ Bạch Tiếu Thiên sẽ trả lời như vậy. Vừa mới chuẩn bị nói, đã thấy Bạch Tiếu Thiên tựa hồ đang nghĩ nghĩ, sau đó, gật đầu:

- Ân, nhìn một chút cũng tốt. Ta đi xem!

Nói rồi, thân hình hắn cư nhiên hư không tiêu thất. Mà tên Thánh Giai bên cạnh hắn thì sững người, sau đó cũng không nói nhiều, quay người tiếp tục nhìn lên lôi đài.

Cùng lúc đó, trên thính phòng An Cách Tư và Bố Lan Đặc cũng cảm giác được cái gì, đồng thời ngẩng đầu nhìn ra phía bên ngoài hội trường.

- Đây là...

Trên mặt An Cách Tư lộ ra một tia kinh ngạc. Chợt cũng lộ ra dáng tươi cười hài lòng, hắc hắc quay đầu hướng Bố Lan Đặc cười nói:

- Xem ra...ngươi tựa hồ đã giúp hắn một tay.

Bố Lan Đặc lúc này biểu tình chỉ có thể dùng bốn chữ vô cùng âm trầm để hình dung. Nghe được hảo hữu trêu ghẹo, lạnh lùng hừ một tiếng nói:

- Xuất nhập Tinh Vị Cảnh mà thôi. Lẽ nào ta lại sợ hắn?

An Cách Tư hắc hắc cười, sau đó nói:

- Đi, chúng ta đi xem!

Bố Lan Đặc nghe vậy do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu. Vì vậy lại có lưỡng đạo bạch mang vọt tới không trung.

Trên mặt lão giả bên cạnh Trương Diệc Vũ lộ ra một kinh ngạc, chợt cười.

- Tạp nhi thật đúng là tìm được một hảo huynh đệ a...

Nói một câu mạc danh kỳ diệu sau đó thân hình hóa thành một đạo bạch mang, trực tiếp bắn ra. Mà Trương Diệc Vũ ở bên cạnh hắn hơi thất thần, chợt nhíu mày vừa nghĩ, lại thấy trên thính phòng thỉnh thoảng có bạch mang bắn vào không trung, liền suy đoán ra.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.