Chung Cực Truyền Thừa

Chương 271: Chương 271: Năm người




Uy áp nhàn nhạt tràn ngập toàn bộ cửa ra vào thôn trấn, hành động coi như tự nhiên, cũng chỉ còn lại hai người Khương Phàm và Lý, biểu lộ trên mặt Lý không có gì thay đổi, vẫn lạnh lùng như cũ, chỉ là ánh mắt hắn ngưng lại, lộ ra ý tứ cực kỳ cảnh giác.

Một người ở trung tâm lại nhàn nhạt liếc nhìn chung quanh một lần nữa mới chậm rãi mở miệng nói:

- Trong các ngươi, ai là Lâm Dịch?

- Lâm Dịch?

Khương Phàm và Lý cũng không khỏi có chút nhảy dựng trong lòng, Lý lạnh lùng mở miệng nói:

- Các ngươi là ai? Tìm Lâm Dịch có chuyện gì?

Thấy Lý mở miệng nói, một người ở trung tâm không khỏi quăng ánh mắt nhàn nhạt lên người Lý, chợt ánh mắt lộ ra một tia kinh ngạc.

- Không nghĩ tới loại địa phương này cũng có cường giả.

Cảm thấy có chút kinh ngạc, nhưng vẫn thản nhiên nói:

- Ngươi không cần hỏi cụ thể chuyện gì, gọi Lâm Dịch ra, ngươi tự nhiên sẽ biết rõ.

Lý nghe vậy có chút nhíu mày, nhưng chợt nói thẳng:

- Các ngươi đã tới chậm, sáu ngày trước Lâm Dịch đã ly khai.

Nghe xong lời Lý nói, Khương Phàm ở một bên mãnh liệt biến sắc, quay đầu nhìn thoáng qua Lý, muốn mở miệng, nhưng chỉ là há to miệng chứ không nói gì.

- Đã ly khai?

Sắc măt người ở trung tâm nọ lập tức trầm xuống, ánh mắt hướng về một người bên cạnh, người nọ khẽ gật đầu, chợt khẽ ngẩng đầu, nhắm mắt lại, tựa hồ cảm thụ được cái gì, ánh mắt bốn người khác cũng không khỏi tập trung về hướng hắn.

Sau một lát, người nọ mở to mắt, trong mắt hiện lên một vòng tinh mang, chợt thanh âm hơi tức giận của hắn vang lên:

- Trong trấn không còn lực lượng cường đại nào khác, xem ra chúng ta thật sự đã tới chậm một bước.

Bốn người còn lại lập tức nhíu mày, đột nhiên một người trong đó sững sờ, mở miệng nói:

- Buổi chiều hôm qua..

Bốn người còn lại lập tức phản ứng, lông mày một người ở trung tâm lập tức nhíu một cái, lại quét mắt liếc nhìn về bọn người Khương Phàm, sau đó mở miệng nói:

- Đi.

Tiếng nói vừa dứt, thân thể lập tức tung lên, trực tiếp nhảy lên trên lưng Ước Ba Long đang ở cao hơn năm mươi mét, bốn người khác theo sát phía sau, chợt Ước Ba Long xoay quanh một cái, mãnh liệt kéo cao thân thể, kích bắn đi.

Theo những người này ly khai, cỗ uy áp nhàn nhạt trấn áp cửa ra vào thôn trấn liền biến mất, tất cả mọi người kinh hãi vỗ lồng ngực của mình, trong ánh mắt mang theo chút sợ hãi nhìn Ước Ba Long đã biến thành một chấm đen, năm người kia thực sự quá cường đại, chỉ im im lặng lặng đứng đấy, nhưng cỗ uy áp cường đại kia, liền khiến mọi người đều không nói nên lời.

- Lý, tại sao ngươi nói cho bọn hắn biết?

Đến lúc này, đột nhiên Khương Phàm lớn tiếng quát hỏi Lý, tất cả những người khác không khỏi nhìn lại hướng hai người.

Cũng khó trách Khương Phàm tức giận như vậy, năm người này hiển nhiên thiện giả lai bất, tuy rằng không biết nguyên nhân, nhưng nhìn bọn hắn muốn tìm Lâm Dịch, rất rõ ràng là để gây phiền toái, hơn nữa bọn hắn còn có Ước Ba Long, là công cụ Lâm Dịch không có, dù đã ly khai sáu ngày, nhưng vẫn có khả năng bị bọn hắn đuổi theo, cách làm như Lý, quả thật so với bán đứng Lâm Dịch thì không khác nhau chút nào.

Thế nhưng Lý chỉ lạnh lùng xem phương hướng bọn hắn ly khai, hỏi ngược lại:

- Nếu không ngươi nói phải làm sao bây giờ?

- Ngươi..

Khương Phàm muốn mở miệng trách mắng, nhưng sau khi sững sờ, lại không tìm ra lời nào để nói, thực lực năm người kia thật sự quá mạnh mẽ, chỉ bằng cảm giác có thể cảm thụ được, nếu bọn họ thật sự đến tìm Lâm Dịch gây phiền toái, nếu chọc giận bọn hắn, chỉ sợ không có kết quả gì tốt, tuy Khương Phàm không sợ chết, nhưng hắn thân là môn chủ Vũ Môn, hắn phải quản lý những cư dân trong phạm vi hắn quản hạt, nhìn ánh mắt lạnh như băng của năm người kia có thể dễ dàng cảm nhận, bọn hắn tuyệt đối không ngại chuyện giết người.

- Hừ.

Khương Phàm tức giận hừ một tiếng, nghiêng đầu sang chỗ khác, không nói lời nào, tuy rằng cách làm của Lý là cách làm chính xác nhất, nhưng theo mặt cảm tình mà nói, Khương Phàm không cách nào tiếp nhận được.

- Mọi việc ở đây giao lại cho ngươi, ta đi xem.

Đột nhiên Lý mở miệng, chợt thân thể bắn vọt đi như một mũi tên nhọn.

- Ngươi.

Thời điểm Khương Phàm sững sờ không kịp phản ứng, thân thể Lý đã sớm đi xa, mơ hồ thấy hắc mang bỗng nhiên hiện lên trên người hắn, mà thân thể của hắn đã lập tức biến mất không thấy gì nữa, bản thân Lý là Khai môn Chiến sĩ, trải qua một tháng tu hành, Lý đã có thể phá vỡ Bát môn, mà sau khi phá vỡ bát môn, tốc độ lại càng đạt tới một loại trình độ kinh người, trong mắt người bình thường, cơ hồ chỉ là một bóng xám nhàn nhạt.

Mặc dù thực lực Khương Phàm có chỗ gia tăng, nhưng trình độ cũng chỉ là Ngũ môn chiến sĩ, tuy rằng hắn cũng là Độ hình chiến sĩ, nhưng so với Lý không thể nghi ngờ gì kém một khoảng thật lớn, rất rõ ràng, vô luận là Lâm Dịch hay là Lý, thậm chí năm người vừa rồi, đều không phải là người mà hắn có thể ứng phó, lúc này nhìn Lý đuổi theo, Khương Phàm ngoại trừ bực mình, còn lại cũng không có cách nào, mặc dù là muốn giúp, nhưng thực lực hắn còn không đủ, muốn đuổi theo bọn hắn, đều là một khó khăn rất lớn, lập tức hướng về bốn phía xem xét, lại thấy tất cả mọi người chung quanh đều ngây ngốc nhìn phương hướng Lý ly khai, lập tức phát giận trong nội tâm, lớn tiếng mắng:

- Còn nhìn cái gì vậy? Đi làm việc của mình đi.

Nói xong, chính mình thở phì phì xoay người đi về hướng Vũ Môn.

Những đệ tử Vũ Môn khác tăức thì có chút không hiểu thấu nhìn bóng lưng hắn ly khai, tiếng kèn lại vang lên, một lát sau, dân chúng bình thường mới từ trong nhà đi ra, vẻ mặt tất cả đều nghi hoặc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.