Chuyển Công Thành Thủ

Chương 33: Chương 33




Đường Văn Minh thức dậy giữa trưa, ngái ngủ mơ màng rửa mặt, nương theo mùi thức ăn đi vào phòng bếp. Hắn ngáp một cái, nói với Phương Dịch đang bận rộn: “Hôm nay ăn gì vậy?”

Chỉ thấy Phương Dịch khẽ cười một tiếng: “Em nói xem?” Đường Văn Minh ngẩng đầu nhìn anh, mới liếc một cái, nguyên bản mắt vẫn đang lim dim lập tức trừng lớn.

Phương Dịch đang đeo tạp dề xào nấu, Đường Văn Minh chỉ nhìn được bóng lưng đối phương, thế nhưng riêng bóng lưng này thôi cũng đủ khiến hắn rung động, bởi vì bên trong tạp dề Phương Dịch cái cũng không mặc !

Nếu không tính cả dép lê thì thật sự là trừ tạp dề ra cái gì cũng không mặc. Đường Văn Minh nhìn tấm lưng bóng loáng kia, cặp mông căng chắc kia, đôi chân dài hữu lực kia, cảm thấy mũi ngưa ngứa.

Mới sáng sớm đã kích thích người ta? ! Hắn cảm giác anh bạn nhỏ của mình bắt đầu rục rịch ! Ngày nào cũng thế này chẳng mấy mà tinh tẫn nhân vong a !

Đường Văn Minh cảm thấy có dùng nhiều dấu chấm than hơn cũng không thể diễn tả được nội tâm chấn động bấy giờ, từ khi hắn khai trai đến nay chưa từng trải qua loại chuyện như thế này !

Phương Dịch quay lại mỉm cười nhìn hắn, cười đến độ trái tim Đường Văn Minh phát run. Anh bưng đĩa trứng ốp la đi tới, vài bước ngắn ngủi này trong mắt Đường Văn Minh lại chẳng khác gì mấy pha quay chậm dưới ánh đèn ái muội kiều diễm trong phim, khiến hắn có một loại cảm giác hoảng hốt.

Phương Dịch đặt trứng ốp lên bàn, lấy sốt cà chua vẽ gì đó lên trên miếng trứng. Đường Văn Minh quan sát thấy cơ ngực Phương Dịch từ trong tạp dề lộ ra, hắn đột nhiên minh bạch tâm tính đáng khinh của nhóm thẳng nam khi tăm tia khe ngực vô tình lộ ra của đám con gái.

Ngón trỏ Phương Dịch dính một ít sốt cà chua, anh dùng đầu lưỡi chậm rãi liếm láp, ánh mắt nhìn về phía Đường Văn Minh tràn đầy ý cười. Đường Văn Minh tưởng tượng đầu lưỡi màu phấn hồng kia liếm không phải ngón tay mà là chính mình, vừa nghĩ như vậy, thân thể hắn bắt đầu nóng lên.

Phương Dịch liếm sạch ngón tay dính sốt cà chua, còn đút ngón tay vào miệng mút một cái, động tác này khiến Đường Văn Minh nhìn mà miệng khô lưỡi khô, không ngừng nuốt nước miếng.

Phương Dịch nhe răng cười, răng nanh trắng tinh như sò biển, từng chiếc lóe sáng động nhân, Đường Văn Minh thấy không nhịn được cũng cười theo.

“Em muốn ăn cơm, hay là muốn ăn tôi?” Phương Dịch chớp mắt, thanh âm đè thấp tràn ngập dụ hoặc.

Tiểu yêu tinh !

Đường Văn Minh che mũi, trong lòng có vô vàn tiểu tinh linh đang gào thét hò hét. Mẹ nó ! Hắn cư nhiên cứng rắn !

Hắn cuối cùng đã hiểu vì sao Phương Dịch nổi danh, anh ta như vậy đừng nói là tiểu thụ, ngay cả hắn cũng chịu không nổi !

Phương Dịch hai tay chống lên bàn, vì trọng tâm dồn hết về tay nên cơ bắp trên tay căng chặt, thoạt nhìn càng có cảm giác hữu lực. Anh ghé sát vào mặt Đường Văn Minh, khẽ cắn môi, mỉm cười hỏi hắn: “Hửm?”

Thanh âm này chẳng khác gì cọng rơm đè chết lạc đà, Đường Văn Minh nghe xong chân liền nhuyễn.

“Ăn ăn ăn !”

Đường Văn Minh thật sự muốn khóc, biết vậy vừa rồi không thay quần áo. (Bởi vì thay xong vẫn phải cởi =]] )

Đường Văn Minh nhào tới, một tay vén tạp dề một tay thò vào trong sờ loạn. Bị hắn cầm tính khí, Phương Dịch tí thì trợn trắng mắt, hiển nhiên đối với bộ dáng cấp bách của Đường Văn Minh không biết nên làm thế nào, dù gì cũng là anh trêu chọc trước, nhưng anh vốn chỉ muốn trêu đùa tình thú chút thôi, nào biết Đường Văn Minh không hiểu phong tình như vậy.

Bây giờ không làm tới cùng cũng không được, nếu mà cự tuyệt tên này cũng rất miễn cưỡng, đứng trước dục vọng, Đường Văn Minh có thể nói là phản ứng chân thành một cách vô sỉ.

Đường Văn Minh hai ba nhát liền đem tạp dề vướng víu ném đi, bận rộn gấp rút châm lửa trên người Phương Dịch. Phương Dịch ôm eo hắn xoa xoa, nói: “Chậm một chút.”

Đường Văn Minh niết mông Phương Dịch một phen, ôm chặt cổ anh thở hổn hển nói: “Lúc này sao mà chậm được !” Nói xong liền nhắm miệng đối phương hôn lên, đầu lưỡi thò vào dây dưa.

“Ưm… ư !”

Đường Văn Minh thân thể run lên, hắn hưng phấn có phần khó kiềm chế, mang theo ngữ điệu cầu xin nói với Phương Dịch: “Mau… Nhanh lên.”

Phương Dịch thò tay xuống định sờ tính khí Đường Văn Minh, hắn theo bản năng tránh ra, ánh mắt Phương Dịch lóe lóe, đành phải chuyển sang vỗ về mặt sau.

Đường Văn Minh không chú ý tới hành động của mình, hắn run rẩy cởi quần, xoay người dán mông lên tính khí Phương Dịch cọ cọ, hai tay chống bàn, eo hạ thấp, hắn đã quá quen thuộc với tư thế sát nhập từ đằng sau.

Phương Dịch đặt tính khí đã cương lên kẽ mông Đường Văn Minh, hai tay vói vào trong áo, từ bụng một đường mò đến ngực, nắm lấy hai núm vú cứng rắn xoa nắn nghiền áp. Ngón trỏ vuốt ve đầu núm một vòng, hai ngón tay kẹp lấy nụ hoa nhẹ nhàng kéo ra, dẫn tới Đường Văn Minh kinh hô một tiếng, hơi thở càng rối loạn.

Phương Dịch cọ cọ tính khí trên mông Đường Văn Minh, áp người dán lên lưng hắn, cắn cắn sau gáy, nói: “Thật sự muốn làm? Phòng bếp không có bao.”

“Ư…” Đường Văn Minh đầu ngả ra sau, dùng má cọ cọ tóc Phương Dịch, hắn đè nén nội tâm xao động, thanh âm buồn bực đáp: “Làm… Nhanh lên !”

Phương Dịch bỗng nhiên tách khỏi thân thể hắn, Đường Văn Minh mất đi chỗ tựa ấm áp thì có chút sững sờ, chỉ nghe thấy phía sau truyền đến tiếng kêu sột soạt, ngay sau đó một cỗ chất lỏng lạnh lẽo rơi xuống mông.

Đường Văn Minh người run run, liếc nhìn Phương Dịch, ánh mắt tỏa ra hơi nước ướt át động lòng người. Phương Dịch nhịn không được dán lên nắm chặt mặt hắn hôn mấy cái.

“Tại sao… trong bếp lại có gel bôi trơn?” Đường Văn Minh bị hôn thở hổn hển, vẫn không quên nói ra sự nghi ngờ của mình.

Phương Dịch dùng ngón tay đem bôi trơn chen vào kẽ mông Đường Văn Minh, hôn hôn mặt hắn, nói: “Tiện tay vứt đó.”

“Vứt… hay thật, về sau… ưm !” Đường Văn Minh bị ngón tay xâm nhập khẽ kinh ngạc, hít sâu một hơi, nói: “Về sau để nhiều một chút… Dự bị.”

Phương Dịch khóe miệng nhếch nhếch, tươi cười có chút kỳ quái, nếu Đường Văn Minh nhìn thấy nhất định sẽ nói đây là cười gian.

Phương Dịch đút vào hai ngón tay, móng tay nhẹ nhàng cào vào vách ruột Đường Văn Minh, Đường Văn Minh eo đều nhuyễn, nửa người trên hầu như là tì vào bàn.

“Nhanh lên… Tiến vào !”

“Đừng nóng nảy.”

Đường Văn Minh làm sao mà nhẫn được, hắn thò tay ra sau túm lấy Phương Dịch, vội la lên: “Còn không tiến vào chắc tôi bắn mất !”

Phương Dịch khẽ cười một tiếng, đút ngón tay vào sâu hơn, chậm rãi nói: “Bắn đi.”

Đường Văn Minh tâm muốn chết đều có, cảm giác Phương Dịch cố ý trêu cợt hắn, nhất thời nổi giận, giãy dụa muốn đứng lên. Phương Dịch sợ làm hắn bị thương, nhanh chóng rút ngón tay ra.

Phương Dịch ôm Đường Văn Minh xoay mặt hắn lại, thấy hắn đang hung tợn trừng mắt nhìn mình thì không khỏi bật cười, nói: “Đột nhiên phát cáu cái gì?”

Đường Văn Minh chỉ trừng mắt không nói lời nào, nỗ lực dùng ánh mắt biểu đạt bất mãn.

Phương Dịch nghĩ nghĩ, lập tức hiểu rõ nguồn gốc cơn giận của hắn, anh lấy tính khí cọ cọ lên mông Đường Văn Minh, cười nói: “Chút nữa mà đau em cũng đừng trách tôi.”

Đường Văn Minh trừng mắt nhìn, tựa hồ biết mình hiểu nhầm người ta, trong lòng hơi chột dạ, ánh mắt nhất thời dịu đi, cọ cọ lên người Phương Dịch lấy lòng, tiến lại gần muốn hôn anh. Phương Dịch được hắn hôn, không nhịn được muốn cười nhưng cuối cùng vẫn là nhịn xuống, tiếp tục làm khuếch trương cho hắn.

Đến khi cảm thấy đã đủ, Phương Dịch cầm quy đầu đặt ngay hậu huyệt Đường Văn Minh, đẩy hắn gục xuống bàn, bóp eo hắn, bất ngờ đâm mạnh một cái.

Đường Văn Minh kêu đau một tiếng, tay chống bàn cũng run lên, tuy nhiên đau đớn chỉ trong nháy mắt bởi vì Phương Dịch sau khi đâm vào lập tức ngừng lại, thấy Đường Văn Minh mặt áp lên bàn, lông mi vẫn còn run rẩy, anh hỏi một cách ác ý: “Biết sai chưa?”

Đường Văn Minh hừ hừ: “Ừ…”

Phương Dịch cười rộ lên, cảm giác bộ dạng hắn lúc này cực kỳ đáng yêu, anh có xúc động muốn va chạm điên cuồng, khiến hắn trở nên càng đáng yêu hơn, nhưng chung quy là không đành lòng, Phương Dịch vuốt ve thân thể Đường Văn Minh, cúi đầu cùng hắn hôn môi, kiên nhẫn chờ hắn thích ứng.

Phương Dịch có thể nhẫn nại, Đường Văn Minh thì không.

Hắn chờ đến khi thích ứng được liền vội vàng tự mình động, động tác có phần không lưu loát nhưng hắn vẫn đong đưa trước sau làm cho Phương Dịch cũng động theo.

Phương Dịch đè Đường Văn Minh lại, thở dài nói: “Hôm nay không đến quán ?”

Đường Văn Minh cắn chặt răng, đáp một tiếng.

Phương Dịch rút tính khí ra một nửa sau đó hung hăng đâm đi vào, Đường Văn Minh cuối cùng cũng được như mong muốn.

Hai người làm tình nhiều lần, dần dần có chút ăn ý, mỗi một động tác đều sẽ khiến đối phương dồn dập, đặc biệt là Đường Văn Minh, bị Phương Dịch làm cho dục tiên dục tử.

Đang lúc bọn họ chiến đấu kịch liệt, Đường Văn Minh nhìn thoáng qua trứng ốp la trên bàn, bỗng nhiên cảm thấy đói, nhất thời không khỏi thúc giục Phương Dịch nhanh hơn.

Phương Dịch lui ra ngoài, một tay ôm lấy hắn bước nhanh ra phòng khách, đặt hắn lên sô pha, sau khi tách mở hai phiến mông liền đâm vào lút cán.

Đường Văn Minh có chút vô lực, dù sao hắn cũng đói bụng thực sự, dồn hết sức lực phối hợp với Phương Dịch, cố gắng co rút tràng nhục lấy lòng anh, hi vọng anh nhanh chóng “Tước vũ khí”.

Phương Dịch nhìn ra ý đồ của hắn, khẽ cười, dùng tính khí ma sát nhẹ nhàng, đến điểm mẫn cảm thì cọ mạnh một cái, chính là không cho hắn thống khoái.

Đường Văn Minh nhất thời hiểu được cái gì gọi là đâm đầu vào chỗ chết.

Thôi, đói thì đói, đói một lúc hắn vẫn có thể nhịn được.

“Buổi tối… Tôi muốn ăn tôm hùm…”

Phương Dịch hung hăng đâm chọc vào điểm mẫn cảm, Đường Văn Minh kêu oai oái, cả người run run, hắn bắn.

“Ôi… Ôi…” Đầu óc Đường Văn Minh nhất thời ngừng hoạt động, thân thể mềm nhũn nằm trên sô pha.

Phương Dịch lui ra, lật hắn lại đối diện với mình, cầm đùi hắn đặt lên vai mình, sau đó lại động thân đâm vào.

Đường Văn Minh kêu hừ hừ, tư thế này đi vào càng sâu, hắn sau khi bắn tinh càng trở nên mẫn cảm. Phương Dịch lại không mang bao, từng chút từng chút va chạm khiến hắn có cảm giác vách ruột sắp bị mài rách rồi. Hình dạng tính khí cảm giác được đặc biệt rõ ràng, nóng ướt ma sát tựa như ếch trong nồi nước sôi(??), thân thể Đường Văn Minh bất giác rướn lên.

Hắn vừa mới bắn, tính khí vẫn chưa cương, phía sau cảm giác có chút thống khổ nhưng trong lòng lại dâng lên càng nhiều dục vọng, loại cảm giác lực bất tòng tâm này rất là mệt mỏi.

Hắn rất muốn khóc, lúc này hắn chỉ có thể tìm kiếm an ủi từ Phương Dịch.

Đường Văn Minh giơ tay ra muốn tìm Phương Dịch, tiếng thở dốc mang theo âm nức nở. Phương Dịch buông chân hắn xuống, cúi người xuống cho hắn ôm, Đường Văn Minh ôm chặt thân thể anh, ghé vào lỗ tai thì thào: “Phương Dịch… Phương Dịch…”

Một tiếng kêu này so với thuốc kích dục còn hữu dụng hơn, Phương Dịch ôm chặt hắn, dùng lực đâm chọc vài chục cái, rốt cuộc cũng bắn ra.

Đường Văn Minh bị trận này kích thích, tính khí run run rẩy rẩy lại dựng lên, phía sau gắt gao co rút, cao trào khoái cảm mãnh liệt sau khi hoan ái khắc sâu vào lòng thiếu chút nữa khiến hắn ngất đi.

Móng tay Đường Văn Minh hầu như bấm vào da thịt Phương Dịch, hắn tìm kiếm môi đối phương như muốn xác định gì đó, tựa hồ ngoài phương pháp dùng hết khí lực toàn thân hôn lên, hắn không biết nên làm sao.

Phương Dịch không biết vì sao Đường Văn Minh lại hôn mình nóng bỏng như vậy, chỉ cảm thấy hắn đang bất an, anh thong thả nhẹ nhàng vuốt ve lưng Đường Văn Minh để hắn thả lỏng một ít.

Đường Văn Minh hôn rất ác liệt, đem môi Phương Dịch cắn nát, vị máu rốt cuộc cũng khiến hắn thanh tỉnh một chút, hắn nhìn Phương Dịch, ánh mắt lộ vẻ mê mang cùng khó hiểu.

Phương Dịch sờ sờ đầu Đường Văn Minh, liếm vết máu trên môi hắn, cười cười, kéo hắn vào lòng, dán lên lỗ tai hắn nhẹ nhàng thở dài: “Tôi yêu em.”

Đường Văn Minh chôn đầu trong lòng Phương Dịch, thân thể bất an vặn vẹo. Tính khi Phương Dịch theo đó trượt ra, hắn hừ một tiếng, cắn lên ngực Phương Dịch một ngụm, hắn khóc.

Mới đầu chỉ yên lặng chảy nước mắt, sau đó là khóc thút thít, đến khi Phương Dịch phát hiện thì hai mắt hắn đã đẫm lệ mông lung.

Phương Dịch nhất thời đau lòng, một bên lấy tay giúp hắn lau nước mắt, một bên an ủi nói: “Rất đau sao? Không có việc gì, để tôi xem xem.”

Đường Văn Minh lắc đầu, vẫn ôm anh, đem nước mắt nước mũi bôi hết lên người Phương Dịch.

Phương Dịch không biết sao lại thế này, đành phải ôm hắn an ủi. Đường Văn Minh cảm xúc lẫn lộn không hiểu ra sao, chỉ có thể lấy bất biến ứng vạn biến.

Sau một lúc lâu, Đường Văn Minh không phát ra tiếng động, Phương Dịch nâng mặt hắn lên, người này cư nhiên ngủ, khóe miệng thỉnh thoảng còn chóp chép. Phương Dịch cười, hôn hôn trán Đường Văn Minh, bế hắn về phòng.

Thời điểm Đường Văn Minh tỉnh lại Phương Dịch đã không còn ở đây. Nhìn căn phòng trống rỗng, hắn bỗng buồn bã vô cớ, trong lòng cũng giống như căn phòng này, thật vắng vẻ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.