Chuyển Công Thành Thủ

Chương 6: Chương 6




Đầu hẻm truyền đến tiếng người, tiếng bước chân loạng quạng, thanh âm cười cợt của đàn ông cùng với mấy câu chửi bậy xa xa truyền đến.

Nghe thấy tiếng động, Đường Văn Minh hoảng hốt kẹp chặt mông chỉ sợ bị người khác thấy, gấp đến độ lui về phía sau va cả vào bụng Phương Dịch.

“Có người đến! Chạy mau, mà khoan, mặc quần trước cái đã!”

Phương Dịch bỗng nhiên bị nội bích thít chặt đến là sảng khoái, hai tay siết chặt eo hắn, dán chặt lên lưng, ghé vào lỗ tai hắn thở hào hển: “Đừng nóng vội, bọn họ sẽ thông cảm cho chúng ta thôi.”

“Thông cảm cái rắm! Đừng!”

Phương Dịch kéo vạt áo khoác người phía trước lên nhét vào miệng ngăn chặn không cho hắn nói, sau đó dùng tay bịt kín miệng hắn, nhẹ giọng nói: “Đừng lớn tiếng quá, để bọn họ nghe thấy sẽ không tốt đâu, hay là cậu muốn bọn họ tới?”

Đường Văn Minh quay lại lườm Phương Dịch, đôi mắt dưới ngọn đèn đường mờ ảo sáng đến dọa người, trong mắt lộ vẻ phẫn nộ xen lẫn xấu hổ, Phương Dịch bị ánh mắt ấy mê hoặc muốn hôn lên, lúc ghé sát vào mới phát hiện miệng hắn bị mình dùng áo nhét lại, đành tiếc nuối mà hôn lên má, hạ thân dùng sức đâm mạnh.

Đường Văn Minh cảm giác thứ phía dưới có xu hướng rục rịch, cúi đầu nhìn, dưới loại tình huống cấp bách này thế mà cậu bé cũng đứng lên được, tức chết mất, lúc cần ra oai thì mi giả chết, lúc không cần nổ súng mi lại ra sức lên đạn, quả thật là muốn hắn tức hộc máu đây mà.

Đường Văn Minh trong lòng tức giận, hắn cúi đầu lấy đà, sau đó dùng hết sức bình sinh ngửa đầu ra sau.

Chỉ nghe thấy một tiếng “Đông” giòn vang, Phương Dịch kêu lên đau đớn, theo bản năng lui về phía sau một bước, tính khí cũng vì thế mà trượt ra khỏi hậu huyệt, hai bên tai ù đi, trước mắt nhất thời xuất hiện mấy ngôi sao vàng bay phấp phới. Đến khi anh ổn định lại đầu óc, nhìn sang Đường Văn Minh, thấy tên kia đau đến mức mặt mũi vặn vẹo, cả người dựa lên tường.

Đúng là “giết địch một ngàn, tự tổn tám trăm”, đối với việc hắn hy sinh thân mình thế này Phương Dịch rất là thưởng thức.

“Đáng đời.”

Phương Dịch tách hai cánh mông Đường Văn Minh dùng sức thúc mạnh, áp dụng quy luật chín nông một sâu, mỗi lần đâm vào là một lần dùng lực trả thù, đâm cho Đường Văn Minh chân nhuyễn mông đau, toàn thân vô lực, chỉ có thể phát ra thanh âm ư ử. Phản ứng vô lực này càng kích thích Phương Dịch, anh chẳng thèm quan tâm đến mấy gã ngoài hẻm có đi vào đây hay không, chỉ tùy ý thả mình theo dục vọng ra sức đong đưa va chạm, để vị đạo của anh thấm sâu vào khối cơ thể này.

Không biết có phải do nghe thấy động tĩnh bên này hay không, nhóm người chỉ dừng lại ngoài hẻm một chút rồi rời đi. Sau khi phát hiện, động tác của Phương Dịch càng thêm càn rỡ, thân thể Đường Văn Minh hoàn toàn chìm trong hưng phấn, cao trào lần thứ hai ập tới so với lần đầu càng thêm mãnh liệt. Hắn giống như một con thuyền nhỏ lênh đênh trong bể dục, bị cuồng phong bão táp tập kích vừa sảng khoái vừa thổng khổ, hắn không có chỗ trút ra, chỉ có thể mặc cho người phía sau nắm giữ, điều khiển, cảm giác vô lực này cư nhiên khiến khoái cảm nhân lên bội phần.

Bắn tinh xong, Đường Văn Minh hoàn toàn kiệt sức, Phương Dịch đỡ lấy người hắn, rút tính khí ra đặt lên kẽ mông đối phương, sau khi ma sát vài cái cũng bắn.

Hai người dựa vào nhau nghỉ ngơi, hưởng thụ chút cảm giác ấm áp sau cao trào.

Đến khi Đường Văn Minh phục hồi tinh thần thì đã bị Phương Dịch lôi lên xe, Đường Văn Minh kinh ngạc nhìn anh, vẻ mặt mờ mịt, Phương Dịch sờ sờ tóc hắn, nhẹ nhàng hỏi: “Sao vậy? Không thoải mái ở đâu à?”

“Đã nói tôi muốn cưỡi ngựa mà?” Đường Văn Minh nói xong lời này mới ý thức được mình đang nói cái gì, lập tức ngậm miệng lại nhìn sang chỗ khác.

Phương Dịch nhìn hắn mím môi, nhất thời cảm thấy Đường Văn Minh như vậy thật đáng yêu, anh cười: “Tình yêu vẫn còn sức cưỡi ngựa sao?”

“Sao mà không còn?” Đường Văn Minh quay ra trừng anh, không phục nói: “Không tin anh thử xem.”

Người này đang nghi ngờ năng lực của hắn sao? Nhớ ngày đó hắn từng có chiến tích chịch tiểu thụ đến phát khóc, hừ, đừng tưởng chỉ mỗi anh là kim thương bất đảo [1], tôi đây cũng là bách chiến chi qua[2] đó nha!

Phương Dịch chợt cảm thấy buồn cười, cho dù anh có làm thêm vài lần nữa cũng không thành vấn đề, có điều anh không muốn ép buộc Đường Văn Minh thôi. Đây là Phương Dịch thể hiện săn sóc, nhưng Đường Văn Minh hiển nhiên sẽ không hiểu được sự dịu dàng của anh.

Nhìn Phương Dịch cười cười, Đường Văn Minh không hiểu sao trong lòng dâng lên ác ý, hắn hạ ghế ngồi của Phương Dịch xuống, còn mình từ ghế phụ bò lên ghế lái ngồi trên người anh, vẻ mặt như muốn nói ‘Không muốn làm cũng phải làm’.

Phương Dịch thở dài một hơi, lục lọi trong thùng xe một phen, sau đó lấy bao cao su đưa cho Đường Văn Minh, anh thả lỏng thân thể nằm xuống, đỡ lấy eo hắn, ngẩng đầu mỉm cười: “Đến đây, cho tôi thử kỹ thuật cưỡi ngựa của cậu xem nào.”

Nhìn bao cao su trong tay thế mà lại lớn hơn của mình một size, Đường Văn Minh giật giật khóe miệng, cuối cùng nhịn xuống không biểu lộ ý đồ của mình. Hắn học theo động tác dùng miệng xé vỏ bao của Phương Dịch, có lẽ do dùng lực quá đà nên vỏ bao bị xé thành hai nửa, bao cao su trực tiếp rơi xuống người đối phương.

Hình ảnh đó dường như cô đọng tại khoảnh khắc này, hai người đều dừng lại, tầm mắt gắt gao dán lên miếng bao cao su kia.

“Ha ha ha ha!”

Phương Dịch bị hắn chọc cho bưng kín mặt, tiếng cười vang dội cứ mãi lượn lờ trong xe làm Đường Văn Minh vốn đang quẫn bách, sắc mặt càng trở nên khó coi hơn.

Hắn thở phì phò cởi quần Phương Dịch, động tác thô lỗ móc tính khí anh ra, dùng lực đem bao cao su chụp vào, cũng không xem đối phương có cương hay không.

“Này, ‘qua qua’ của cậu là bảo bối, ‘qua qua’ của tôi đây cũng không phải phế phẩm nha, cậu nhẹ nhàng một chút không được sao? Đường tiên sinh?”

“Bớt nói nhảm!”

Đường Văn Minh cầm tính khí Phương Dịch dùng sức trên dưới triệt động không hề thương tiếc, đổi thành Phương Dịch buồn cười một hồi.

“Được rồi, để tôi tự làm, cậu cởi quần ra đi.”

Phương Dịch cứu anh bạn thân của mình về từ tay Đường Văn Minh, dùng lực hôn một cái lên mặt hắn.

Đường Văn Minh không có ý kiến, phát hiện ngồi tư thế này rất khó cởi quần, vì thế hắn đành bò về ghế phụ, dứt khoát đem thắt lưng, quần dài lẫn quần lót đều cởi sạch, tiện tay vứt quần lên ghế rồi nhanh chóng bò sang ghế lái.

Vốn động tác này có chứa ý vị sắc tình, đến lượt Đường Văn Minh làm không những không có chút thẩm mỹ nào mà còn có loại cảm giác ‘chết rồi, trễ giờ làm’, rất quỷ dị.

Phương Dịch lại muốn cười.

Đường Văn Minh ngồi chồm hỗm trên đùi Phương Dịch, xoa nắn cửa sau xốp mềm của mình, đỡ lấy tính khí đã đứng thẳng lên của đối phương, sau đó bỗng nhiên ngồi xuống.

Mặc dù đã trình diễn biết bao nhiêu lần trong đầu, đến khi thực sự áp dụng lại hoàn toàn bất đồng. Đường Văn Minh hiển nhiên là không có kinh nghiệm, liều lĩnh dùng lực ngồi mạnh xuống, cho dù hắn không thương tiếc “qua qua” của Phương Dịch thì cũng nên vì cúc hoa của mình mà suy xét một chút, lần này thiếu chút nữa làm cả người hắn bắn ra ngoài.

Phương Dịch đè eo Đường Văn Minh lại, không để hắn tự làm mình bị thương lần nữa.

Đường Văn Minh run lên một hồi mới chậm rãi bình ổn hơi thở, lần này quyền chủ động thuộc về hắn nhưng cảm giác thật đáng sợ. Hắn không ngờ tư thế này lại có thể vào sâu đến thế, mà hung khí của Phương Dịch vốn đã rất hùng vĩ, nhoáng cái đâm vào độ sâu trước nay chưa từng có làm hắn vừa đau lại vừa sảng khoái, tư vị kia khiến cho người ta khó chịu nghĩ muốn đâm đầu vào tường.

Phương Dịch xoa bóp thắt lưng cho hắn, lo lắng hỏi: “Cậu có sao không?”

“… tốt!” Đường Văn Minh nghiến răng nghiến lợi trả lời.

“Hay là dừng lại?” Phương Dịch tốt bụng đề nghị.

“Không!” Đường Văn Minh mặt mày nhăn nhó, bi thương cười: “Cho anh xem kỹ thuật cưỡi ngựa cao siêu của tôi, bảo đảm làm anh sảng khoái thăng hoa.”

Phương Dịch nheo mắt, thằng nhóc này vẻ mặt dữ tợn, ai không biết còn tưởng hắn muốn đi giết người ấy chứ, nào có nửa điểm không khí ân ái? Song không thể vì thế mà làm hỏng hứng thú của người ta, Phương Dịch vẫn là mẫu tình nhân tiêu chuẩn.

Đường Văn Minh nói thì rõ hay, đến khi làm lại không có tí gì gọi là kỹ thuật, hắn chỉ lay động cơ thể lên xuống, mỗi lần động còn đặc biệt dùng lực, bản thân hắn thì đau đến co quắp lại, vậy mà đối phương vẫn là bộ dáng bình thản.

Sao thế này? Rõ ràng mình đã dùng hết sức rồi mà, tại sao người này một chút đau cũng không có?

Đường Văn Minh tăng thêm lực đạo, còn đung đưa trái phải giống như đánh đu, Phương Dịch ngược lại bị hắn làm cho rất thoải mái, cả người thả lỏng, toàn thân tản mát ra một loại hương vị biếng nhác.

Sao thế này? ! Chẳng lẽ người này là bọ cánh cứng? !

Bất kể thay đổi góc độ hay dùng sức ép xuống, ngoại trừ chỉ làm bản thân eo đau chân nhũn, đối phương lại chẳng hề có nửa điểm thương tổn, còn khiến Phương Dịch sảng khoái đến nheo cả mắt.

Đường Văn Minh trong lòng buồn bực, dừng động tác, Phương Dịch nhìn mặt hắn cứ như muốn khóc thì mềm lòng, xoa xoa đùi hắn trấn an, ôn nhu nói: “Làm sao vậy bảo bối? Khó chịu sao? Khó chịu thì đừng làm nữa.”

Được đối phương dùng thái độ dịu dàng quan tâm như vậy, Đường Văn Minh trong lòng trái lại càng thêm tức giận, hắn hung hăng đấm một quyền vào bụng Phương Dịch, đánh cho anh cuộn người ngồi lên.

Phương Dịch che bụng quái lạ nhìn hắn, trong bụng cũng hơi bốc hỏa, tức giận nói: “Cậu làm cái gì vậy? Đang yên đang lành sao lại đánh tôi? Cũng không phải tôi ép buộc cậu làm.”

Đường Văn Minh ngẩn người, đột nhiên ôm đầu rống to, thanh âm ảo não mười phần.

Phương Dịch nhìn hắn lên cơn động kinh, cảm giác hai ngày này trôi qua thật hài hước, đầu tiên là gặp một quái nhân tự dâng cúc hoa đẩy mạnh tiêu thụ, nói đây là lần đầu tiên của hắn, thế mà anh lại đồng ý, làm xong còn nảy sinh hứng thú đuổi theo hắn tới đây, kết quả đối phương có thái độ nổi điên như vậy, quả là làm cho người ta khó hiểu, vậy mà anh lại cảm thấy thích thú.

Điên rồi sao? Nhìn hắn suy sụp tinh thần nằm trong lòng mình thậm chí có chút đau lòng.

Phương Dịch ôm Đường Văn Minh lật người, đem vị trí trên dưới của cả hai đảo ngược, ôm hắn vào trong ngực, rút tính khí ra, vỗ vỗ đầu hắn bày tỏ sự an ủi.

Mặc kệ người này rốt cuộc có vấn đề gì, anh có hứng thú với hắn không phải là giả, hay là cứ thuận theo đó mà phát triển tiếp? Cho dù đối phương thoạt nhìn không có quá nhiều hảo cảm với mình nhưng mà vấn đề hảo cảm này có thể từ từ bồi dưỡng, mà anh lại có rất nhiều thời gian cùng kiên nhẫn.

Phương Dịch hôn trán Đường Văn Minh, trong lòng bắt đầu tính toán xem nên dụ dỗ đóa hoa xinh đẹp Đường Văn Minh như thế nào.

Đường Văn Minh cắn cắn đầu ngón tay, mặc kệ để Phương Dịch ôm, trong lòng hắn giống như bị người thọc cho mấy nhát đao, máu tươi mãnh liệt tuôn chảy vọt thẳng tới yết hầu khiến hắn một trận ghê tởm.

Vì sao, vì sao? Tại sao “qua qua” của người khác nhấn xuống lại không gãy? !

Phương Dịch, chẳng lẽ của Phương Dịch là thiên phú dị bẩm, bẻ không gãy?

Đường Văn Minh theo bản năng gãi gãi người phía trước. Cảm giác trên ngực động đậy, cho rằng hắn bất an, Phương Dịch ôm Đường Văn Minh chặt thêm vài phần.

Nếu như Phương Dịch không được, vậy người khác thì sao? Đừng nói tất cả mọi người đều có thiên phú dị bẩm đấy nhé?

Còn cả tiểu thụ kia nữa, Đường Văn Minh trước đây không phải là chưa thử tư thế cưỡi ngựa bao giờ, thế nào mà làm với tiểu thụ kia lại bị gãy? Chẳng lẽ cúc hoa của tên đó làm bằng vàng sao?

Đường Văn Minh quyết định phải tìm tiểu thụ kia làm cho rõ ràng, bằng không hắn thực sự sẽ bị cảm xúc nội tâm của chính mình đè chết!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.