Chuyến Hành Trình Cuối Cùng

Chương 8: Chương 8: Ngoại Truyện:




Không xa nơi thành phố, bên cạnh một bến cảng nhỏ

Nơi có một cô bé lặng lẽ đứng.

Đã từ rất lâu rồi, người ta luôn nói rằng,

Biển chứa đựng cả một câu chuyện.

Hãy viết điều ước vào tờ giấy,

Bỏ vào một chai thuỷ tinh nhỏ

Và để biển cả mang đi thật xa

Thì điều ước ấy sẽ trở thành sự thật.

Hãy trôi đi, hỡi chai thuỷ tinh nhỏ,

Mang điều ước ở bên trong

Vượt xa khỏi chân trời chạng vạng màu nắng

Lặng lẽ biến mất trong hoàng hôn.

*

Vì tôi, chỉ vì tôi, mà cậu đã làm tất cả mọi thứ

Kể cả để đôi tay mình phải vấy máu

Tôi là một con bé ích kỉ

Ích kỉ đến mức không lúc nào muốn cậu ngừng nghỉ về tôi

Nên lúc nào cũng để lại trong cậu nỗi lo lắng day dứt

Là cậu, người luôn thực hiện mọi điều tôi ước

Đã không còn bên tôi nữa.

Thế nên… Biển cả! Hãy nhận lấy điều ước của tôi,

Và mang nó đi đến tận cùng chân trời kia.

Rì rào từng nhịp sóng,

Đẩy đưa điều ước khuất dần tầm mắt tôi

Những giọt nước mắt ân hận đong đầy trong mắt,

Chỉ lúc tôi bỗng chốc nhận ra tội ác của mình

Thì định mệnh đã tàn nhẫn đặt dấu chấm hết.

Trôi đi, hỡi chai thuỷ tinh nhỏ,

Mang trong mình điều tôi ao ước

Vượt qua chân trời đã rạn nứt màn đêm,

Lặng lẽ biến mất trong ánh trời vụt tắt.

Hỡi ngọn sóng đã đưa điều tôi ước tới biển cả

Cùng với những giọt nước mắt ân hận đã rơi,

“Nếu như, nếu như có kiếp sau…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.