Chuyên Sủng Nô Tâm

Chương 6: Chương 6




Lăng Vũ Dương sau khi đem Mộc Hi Nhi "ăn" xong, cho nàng nghỉ ngơi ba ngày, song hắn vẫn chưa báo cho nàng biết, cho nên Mộc Hi Nhi chỉ biết là cón vài ngày nữa, Lăng Vũ Dương sẽ mang nàng rời khỏi Lăng gia trang, không cho phép nàng có ý kiến phản đối gì.

Trong lúc Lăng Vũ Dương muốn nỗ lực để cho nàng nghỉ ngơi ba ngày, ngược lại Mộc Hi Nhi lợi dụng thời gian rảnh rỗi chạy tới làm bạn với Lăng phu nhân, cũng tranh thủ một ít thời gian thay Lăng phu nhận làm chút việc.

Hôm nay buổi trưa, Mộc Hi Nhi bưng cái khay, mang lên bốn món điểm tâm, bước chân vội vã bước vào trong sân nơi Lăng phu nhân ở, không ngờ ở góc quành vào hành lang của hoa viên lại gặp Tiểu Hồng ác ý đến tìm nàng

Tiểu Hồng chính là tỳ nữ xinh đẹp lúc trước được phái tới hầu hạ Lăng Vũ Dương mà lại bị cự tuyệt.

Tiểu Hồng cười lạnh cản đường Mộc Hi Nhi, khuôn mặt vốn xinh đẹp vì lộ ra căm ghét ác độc mà thất sắc không ít, mà biểu tình của nàng cũng làm cho Mộc Hi Nhi cảm thấy không hiểu nổi.

"Có việc gì sao?", nếu đối phương tựa hồ có ý không tốt, nàng cũng chỉ mang ra khuôn mặt tươi cươi, cẩn thận hỏi.

"Úi chà..... Bưng một mâm điểm tâm ngon lành như vậy, là muốn đi nịnh bợ bụng ai nha!". Tiểu Hồng bước về phía trước, nhìn chằm chằm các món điểm tâm trong cái khay của Mộc Hi Nhi, ánh mắt đầy khinh thường hỏi.

"Đây là điểm tâm Tiểu Hi định mang cho phu nhân", Mộc Hi Nhi thành thật trả lời.

"Ngươi làm?", lúc trước nàng biết Mộc Hi Nhi thường giúp chăm lo ba bữa cho phu nhân.

"Đúng vậy, đây là Tiểu Hi làm .....A!", Mộc Hi Nhi còn chưa nói hết, cái khay trong tay đã bị Tiểu Hồng hất đổ, bốn món điểm tâm mà nàng mới khó nhọc hoàn thành cũng rơi xuống mặt đất hết.

"Ngươi ..... Sao ngươi làm như thế", nàng kinh ngạc ngẩng đầu, trong lòng nghi hoặc không hiểu, cũng cảm thấy đáng tiếc vì bị lãng phí điểm tâm

"Không rõ ư?", Tiểu Hồng tràn đầy ghen tị trợn mắt nhìn Mộc Hi Nhi, "Cũng không ngẫm lại bản thân ngươi và bọn ta đều là nha đầu hạ nhân xuất thân thấp kém, còn cố tình không biết tự lượng sức mình tưởng bám vào nhị thiếu gia, hừ!", nàng khinh thường nhìn Mộc Hi Nhi, miệng tiếp tục mắng: "Kết quả nhị thiếu gia căn bản là không cần ngươi, ngươi còn không hết hy vọng lúc nào cũng đi đến chỗ phu nhân nịnh bợ lấy lòng, có thể làm cho nhị thiếu gia thay đổi ý định sao? Mộc Hi Nhi, ta xem ngươi đừng có mơ mộng nữa!"

Mộc Hi Nhi khẽ nhếch miệng, bị một chuỗi câu nói dài lưu loát của Tiểu Hồng làm sợ hãi.

"Á....", thật khó khăn, cuối cùng Mộc Hi Nhi bật ra một tiếng kêu từ cổ họng, nhưng trên mặt vẫn cứ ngây ra .

Nàng cũng không phải không hiểu ý bên trong lời nói của Tiểu Hồng, nàng chỉ là không hiểu, làm chút điểm tâm cho phu nhân chính là "lấy lòng" sao? Nàng chưa từng có ý nịnh bợ phu nhân, vì sao Tiểu Hồng lại nói nàng như thế chứ?

"Sao không nói gì hả?", thấy bộ dáng Mộc Hi Nhi vẫn cứ giả ngốc, Tiểu Hồng tức giận dùng sức đẩy vai nàng, làm cho thân người nhỏ nhắn mềm mại của Mộc Hi Nhi trở tay không kịp cứ thế té ngã tại chỗ trên đất.

"A....", Mộc Hi Nhi kêu đau một tiếng, theo phản xạ ngửa đầu nhìn vẻ mặt khinh thường không hề biết lỗi lại còn đắc ý, "Dạy cho ngươi một bài học nhỏ, xem ngươi lần tới còn dám giả bộ ngốc không!", Tiểu Hồng phỉ nhổ mắng.

"Ta.... Ta không có a!", Mộc Hi Nhi vuốt cổ tay bị đau, vẻ mặt lo lắng vội nói, ánh mắt vô tội đầy vẻ khó tin.

"Còn giả bộ! Thiếu phu nhân rõ ràng đã nói, vì ngươi tìm mọi cách lấy lòng nhị thiếu gia, mới có thể được nhị thiếu gian thu làm thị nữ bên người". Tiểu Hồng căm tức bất bình nói. Khó trách nhị thiếu gia không cần nàng hầu hạ , thì ra là vì Mộc Hi Nhi đã sớm ra tay trước! Nếu không có thiếu phu nhân nói ra sự tình, nàng còn tưởng mình không có điều kiện tốt, mới không chiếm được ưu ái của nhị thiếu gia!

Mộc Hi Nhi mở to mắt, không cãi lại câu nào.

Tiểu Hồng nhìn nàng yên lặng, cho rắng nàng đã chấp nhận sự thật, trong lòng nổi lên bất bình.

"Cũng không cân nhắc sức mình trước liền mơ tưởng hão huyền! Nhìn bộ dáng xấu xí này của ngươi xem, nam nhân nào sẽ yêu thích ngươi a! Ngươi đừng có nghĩ nhị thiếu gia thu ngươi làm tỳ nữ bên người chính là thích ngươi, ngươi có nghĩ qua chưa, giả như nhị thiếu gia thích ngươi, đã sớm vâng lời phu nhân đem ngươi rước vào cửa! Nhị thiếu gia thu ngươi làm tỳ nữ bên người, hoàn toàn là vì không muốn làm phu nhân mất vui, ngươi hiểu không!". Tiểu Hồng cười nhạo nói, ánh mắt khinh thường đặt ở trên khuôn mặt không tính là xinh đẹp của Mộc Hi Nhi.

"Xin khuyên ngươi một câu nữa, nếu nhị thiếu gia thật sự muốn ngươi lên giường hắn, kia cũng chỉ là nhất thời nông nổi, ngươi đừng nghĩ đến người ta thật sự coi trọng ngươi". Tiểu Hồng lại phỉ nhổ nói, tiếp theo liền giống như đem lòng đầy oán giận buồn bực vừa trút hết sạch, vẻ mặt đắc ý lại thoải mái xoay người chạy đi, không hề để ý tới Mộc Hi Nhi vẫn ngồi dưới đất.

Đến lúc bóng dáng Tiểu Hồng hoàn toàn biến mất không thấy nữa, người ngồi yên trên mặt đất mới có động đậy.

Mộc Hi Nhi từ tư thế ngồi sửa thành quỳ, cúi đầu đem điểm tâm đổ trên bụi đất nhặt lên, đặt ở trong khay.

Không bao lâu, điểm tâm được tìm kiếm đặt lên khay càng ngày càng nhiều, thì những "giọt nước mưa" không tên cũng rào rào rơi xuống....

Thân hình nhỏ bé bò úp sấp cuối cùng cũng đem toàn bộ điểm tâm nhặt xong xuôi, đầu cúi xuống giờ ngẩng lên.

Nhưng mà điều khiến người ta kinh hãi nói không nên lời là, Mộc Hi Nhi vốn trên mặt luôn tươi cười giờ đã biến mất không còn, lúc này khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của nàng lại treo hai hàng nước mắt, đáy mắt tròn rưng rưng những giọt nước mắt trong suốt rõ ràng có thể thấy được nỗi bi thương ......

Đột nhiên, nước mắt ràn tụa rất nhanh biến mất, Mộc Hi Nhi giơ hai tay lên, quẹt trên mặt mình vài cái, môi nở nụ cười vừa nhìn cũng biết là miễn cưỡng, cái miệng nhỏ đáng thương theo sau hành động của nàng mà thốt lên.

"Không sao, không sao; Không có việc gì, không có việc gì", nàng thì thào nói nhỏ, như tự mình thôi miên

Không bao lâu làm như tâm lý đã chấn chỉnh xong Mộc Hi Nhi đứng dậy, hướng con đường mà đi, bộ mặt bình thản thể hiện chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.

Đợi cho bóng dáng Mộc Hi Nhi khuất xa, một bóng người cao to đứng ở phía sau đi ra, ánh mắt nhìn chằm chằm theo bóng dáng nhỏ xinh, đáy mắt suy nghĩ sâu xa thần sắc mê hoặc.

"Ngốc quá". Thật lâu sau, môi mỏng cười nhẹ nhàng nhả ra một câu, đáy mắt chuyển sang vẻ kiên quyết không dễ gì phát hiện ra một chút dịu dàng.

Ban đêm, , Lăng Vũ Dương giống như mấy đêm trước, ôm chặt Mộc Hi Nhi lòng tràn đầy sợ hãi không tình nguyện trên giường ngủ.

Hắn đem thân thể mềm mại nhỏ xinh của nàng cởi bỏ chỉ còn lại duy nhất áo lót cùng quần lót, rồi mới ôm chặt nàng vào trong ngực.

"Nàng chiều hôm nay chạy đi đâu?", Lăng Vũ Dương khẽ vuốt lưng nàng, cất lên giọng nói trầm nhẹ nhàng như dụ dỗ.

Mộc Hi Nhi đầu tiên là sửng sốt, trí nhớ về buổi chiều ở chỗ quành vào hành lang bị Tiểu Hồng đẩy ngã cùng thóa mạ hiện lên, làm cho người nàng hơi cứng đờ, sau một lúc lâu mới nói được ra tiếng.

"Ta đến phòng bếp, nhị thiếu gia", nàng trả lời nho nhỏ.

"Không phải ta đã dặn nàng, nàng chỉ cần để ý hầu hạ ta ở đây thôi, chuyện dư thừa này cũng không cho phép làm tiếp. Nàng đã quên rồi sao?"

"Ta không quên", Mộc Hi Nhi nghe vậy trong lòng hoảng hốt, theo phản xạ mà cãi lại,

"Chỉ là ....". Nàng không biết chính mình nên giải thích suy nghĩ trong lòng như thế nào, cũng sợ hắn sẽ giống như những người khác xuyên tạc dụng ý chân chính của nàng

"Chỉ là cái gì?", Lăng Vũ Dương mỉm cười tra hỏi, muốn nghe tiếp câu.

Mộc Hi Nhi yên lặng một lát, rồi mới quyết định buông ra lời nói dối nhỏ, "Ta chỉ là rất nhàm chán, cho nên chạy đến phòng bếp trợ giúp", ánh mắt chớp liên hồi.

"Hả?", hắn nhíu mày, nhìn cặp mắt tròn kia của nàng tiết lộ bí mật.

Cô gái nhỏ này căn bản là không biết nói dối. Nàng thực nghĩ hắn bị lừa dễ như vậy sao?

Mộc Hi Nhi thấp thỏm không yên chờ thật lâu cũng không thấy Lăng Vũ Dương nói gì mình, không nhịn được giấu đầu hở đuôi nói: "Thật mà, ta không có lừa người".

Lăng Vũ Dương vui thích nhìn nàng một hồi lâu, mới co cánh tay lại làm cho đầu nàng gối lên trước ngực mình, còn lại cằm khẽ tựa vào trên cái đầu ngay ngắn của nàng, chóp mũi ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng từ trên người nàng phát ra, đối với lời nói cam đoan của nàng không có đáp lại gì.

Trong khoảng thời gian ngắn, bên trong yên tĩnh không tiếng động.

Tuy nói mấy ngày nay, mỗi đêm Lăng Vũ Dương đều muốn ôm nàng vào trong ngực mà ngủ, nhưng là Mộc Hi Nhi vẫn cảm thấy thực không được tự nhiên cùng sợ hãi. Nàng thân thể bất an cùng cứng nhắc, trong lòng thật sự không rõ hắn vì sao phải làm thế.

"Đừng nghĩ nữa vô ích, ngủ một giấc thật ngon, ngày mai sáng sớm chúng ta sẽ rời đi". Hắn đột nhiên nói nhỏ ở trên đầu nàng.

"Gì ạ!" Mộc Hi Nhi kinh ngạc kêu nhẹ một tiếng, vốn có chút nghĩ ngợi mắt bỗng dưng trợn to.

"Ngoan ngoãn nhắm mắt lại ngủ đi", tựa như mặc kệ biểu tình của nàng, Lăng Vũ Dương lại ở trên đỉnh đầu của nàng ra lệnh.

Ơ, hắn làm sao biết nàng mở to mắt chứ?

Mộc Hi Nhi trong lòng sợ hãi, lập tức nghe lời nhắm mắt lại, không dám để hắn lại nói thêm nữa.

Sau đó, Lăng Vũ Dương cũng không mở miệng, hai người không có xảy ra việc gì, một đêm ngủ ngon.

Sáng sớm hôm sau, trời mới tờ mờ sáng, Lăng Vũ Dương liền mang Mộc Hi Nhi đi, hai người cưỡi chung một con ngựa rời khỏi Lăng gia trang. Nhờ Lăng Vũ Dương thuần thục khống chế, chưa tới nửa ngày, bọn họ đã rời xa ranh giới bên trong Lăng huyện, hướng về mục đích phía trước mà đi.

Hôm nay, hai người cưỡi chung con ngựa đi đường vòng qua đồi núi yên tĩnh, vào trong thành Tuyên Châu. Đây là một huyện phủ náo nhiệt vô cùng, có rất nhiều người thợ giỏi chọn ở lại đây, cho nên nó cũng là một địa phương hưng thịnh trong việc chế ra các sản phẩm chén ngọc lọ sứ men xanh ngoại quốc.

"Đường phố náo nhiệt quá nha!", Mộc Hi Nhi ngồi ở trước người Lăng Vũ Dương, đối với cảnh tượng vui vẻ náo nhiệt lui tới ầm ĩ khác lạ này mắt nhìn xem mãi không ngừng.

Lăng Vũ Dương cẩn thận khống chế dây cương trên tay, làm cho tuấn mã to khỏe dưới háng chậm rãi đi xuyên qua đám người đến ngã tư đường, đích đến là gian phố đẹp đẽ kia nằm ở cách đó không xa, cũng có một dãy khách sạn tửu lâu "Thuận Đức" lớn nhất nơi đây.

Hắn ngắm người bé bỏng ở trước, để ý trong tiếng tán thưởng của nàng có ẩn chứa một chút khao khát.

"Chờ đi, ngày mai chúng ta sẽ ra ngoài đi dạo", Lăng Vũ Dương giọng thờ ơ đề nghị. Ban ngày sáng hai người đi, ban đêm tìm nơi ngủ trọ, tuy nói tốc độ không có nhanh chóng, nhưng vẫn là chưa từng dừng lại hay du ngoại gì cả. Nếu nàng có hứng thú, dừng lại một ngày cũng chẳng có gì đáng ngại, cũng thuận tiện mua cho nàng vài bộ quần áo đẹp.

Riêng điểm này, hắn không khỏi có chút không vui ngắm quần áo trên người Mộc Hi Nhi không ra nam cũng chẳng ra nữ. Vậy mà nàng còn nói với hắn, nàng vốn là trước khi nàng vào ở Lăng gia trang này, ra ngoài làm việc sẽ là "tiêu chuẩn" như vậy......

"Ngày mai chúng ta có thể đi dạo ư?", Mộc Hi Nhi sau khi nghe hắn nói, không kìm được hỏi lại, trong ánh mắt tràn đầy lấp lánh.

"Ừm", khóe miệng Lăng Vũ Dương nhếch lên, cười nàng không nén được cảm xúc hưng phấn mà mặt mày sáng lên, "Đêm nay đi ngủ sớm chút, ngày mại mới có thể có sức đi dạo, được không?", tiếng nói nhẹ nhàng toát ra một chút thản nhiên trìu mến.

"Thật tuyệt vời!", Mộc Hi Nhi nhất thời quên phép tắc mà lộ ra vui vẻ, tay nhỏ bé kéo trước ngực áo Lăng Vũ Dương, "Nhị thiếu gia, người thật tốt!"

"Ừmmm.....", bỗng dưng , hắn kéo dài giọng, ánh mắt hơi kì dị

"A! Thực xin lỗi", cái lưỡi liến thoắng, "Ta lại sai rồi. Chủ nhân, lần sau sẽ không đâu". Từ lúc rời khỏi Lăng huyện, Lăng Vũ Dương liền bắt nàng chỉ có thể gọi hắn bằng tên hoặc kêu hắn một tiếng chủ nhân, nhưng là nhất thời không ngờ, giờ phút này nàng sẽ phạm phải lỗi, mà làm hắn xem thường.

"Chúng ta đến rồi". Lăng Vũ Dương lại liếc mắt nhìn nàng một cái, bỏ xuống một câu rồi xuống ngựa trước, tiếp theo lập tức đem Mộc Hi Nhi ôm xuống.

Hắn đem dây cương cho gã coi cửa khách sạn, sau khi dặn dò xong mới mang Mộc Hi Nhi bước vào khách sạn, trực tiếp đi đến một bên quầy.

"Ngươi là chưởng quầy ?", Lăng Vũ Dương nhìn nam tử trung niên vẻ mặt khôn khéo giỏi giang trong quầy kia.

"Đúng vậy, ta là chưởng quầy Trịnh Minh Phát", nam tử trung niên chắp tay hành lễ. "Ngài có gì chỉ giáo sao?", nhìn vị nam tử trẻ tuổi trước mắt này toát ra khí thế khiếp người, theo kinh nghiệm của hắn, người này quả không bình thường.

Lăng Vũ Dương cười nhẹ, bàn tay lôi từ trong người ra một miếng lệnh bài giống như kim loại mà không phải kim loại, sắt cũng không phải sắt đưa cho Trịnh Minh Phát.

Trịnh Minh Phát tiếp nhận lệnh bài, sau khi cẩn thận nhìn lên thần sắc lập tức thay đổi. Hắn trả lệnh bài cho Lang Vũ Dương, vẻ ngoài hết sức kính cẩn,

" Lăng gia, thứ cho tiểu nhân có mắt như mù, thỉnh ngài thứ lỗi. Lăng gia đại giá quang lâm, không biết có gì phân phó?", hắn thật cẩn thận, lời nói cẩn thận lại tôn kính hỏi.

Nhớ ra trên người các tứ đại tổng quản đều có một miếng lệnh bài được chế tạo từ chất liệu đặc thù để chứng minh cho thân phận, Trịnh Minh Phát lại giật mình như thế là vì khách sạn "Thuận Đức" thuộc về quyền cai quản của Phong tổng quản phụ trách khu vực đông nam, hắn chưa từng gặp qua vị chuyên phụ trách khu vực tây nam Lăng Vũ Dương Lăng tổng quản này.

"Đừng lo lắng, Trịnh chưởng quầy, ta chỉ là có việc đi ngang qua nơi đây, muốn dừng lại hai ngày, phiền đến Trịnh chưởng quầy giúp chúng ta an bài một gian phòng yên tĩnh đi!", Lăng Vũ Dương cười nhẹ.

Trịnh Minh Phát lập tức gật đầu, "Được, Lăng gia, ta lập tức giúp ngài an bài". Hắn đột nhiên có chút chần chờ nhìn về phía vóc dáng nho nhỏ xinh xắn bên cạnh Lăng Vũ Dương kia, chính là nữ oa cải nam trang Mộc Hi Nhi, "Vậy, vị tiểu cô nương này ....."

"Nàng có thể cùng ta ở chung phòng", Lăng Vũ Dương cướp lời gã, "Mặt khác, lát nữa khi đem đồ ăn đưa tới trong phòng, chúng ta sẽ không dùng bữa ở ngoài". Hắn tiếp tục phân phó nói.

Nghe hắn nói như thế, Trịnh Minh Phát nào dám tiếp tục hỏi nhiều, gật đầu răm rắp, cũng nhanh chóng đưa hai người họ về phòng mình.

Buổi sáng hôm sau, Mộc Hi Nhi hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn hưng phần, theo Lăng Vũ Dương rời khách sạn ra đường đi dạo.

Cuộc đời Mộc Hi Nhi đây là lần đầu trong lòng không hề lo âu mà đi dạo phố, trong lòng không cần lúc nào cũng lo lắng đến vấn đề cơm ăn áo mặc, cũng không phải quan tâm đến phụ thân ốm đau trên giường. Mặt khác, trên ngã tư đường rộng lớn, người đi đường lữ khách lui tới, tấp nập ồn ào, cảnh tượng xa hoa phồn vinh càng làm cho nàng nhìn không rời mắt.

Nàng chưa bao giờ từng thấy qua cảnh náo nhiệt giàu có và đông đúc như thế, đôi mắt tròn quay phải trái ngắm, ngạc nhiên nhìn đám ngươi cùng sự vật từ nam đến bắc, ngốc nghếch không phát hiện xung quanh mình mọi người tò mò đối với việc nàng ở cạnh Lăng Vũ Dương, mắt nhìn hâm mộ, cùng ở trong đám người qua lại không ngừng, nếu không có Lăng Vũ Dương nắm chặt tay nàng, nàng đã sớm bị đám người cuốn đi lạc nơi nào không biết.

Dung mạo đẹp cùng với vẻ tươi cười hòa nhã, làm cho Lăng Vũ Dương một thân áo trắng có vẻ nhã nhặn phóng khoáng. Mà ở phía nam này, hắn thân người đã cao to càng có vẻ là hạc trong bầy gà, vô cùng khiến người ta chú ý. Cho dù hắn có mang bộ dáng ưu nhàn bừa bãi, cũng không dễ dàng khiến người ta làm mất ấn tượng đầu tiên với hắn.

Mà Mộc Hi Nhi căn bản là không có phát hiện, vì thích thú nàng đã sớm quên chính mình tay còn nằm ở trong tay người ta, nàng hết nhìn đông rồi nhìn tây xem các vật làm nàng cảm thấy hứng thú, mới không rảnh đi chú ý ánh mắt kì lạ của người khác nhìn vào trên người bọn họ.

Sau khi rời khỏi Lăng gia trang, ban ngày nàng ngoan ngoãn theo Lăng Vũ Dương ngồi cưỡi ở trên lưng ngựa, ban đêm tìm khách điếm ngủ trọ, chỉ có đi, cho dù nhìn thấy chuyện hay vật gì thú vị ngạc nhiên, nàng cũng không dám nói với Lăng Vũ Dương, tự bảo mình đừng có mang hi vọng. Dù sao một hạ nhân thì sao có thể có ý kiến gì !

Cho nên hôm qua Lăng Vũ Dương chủ động nói muốn ra đường đi dạo, nàng thực không thể tin được lỗ tai mình. Bất quá nàng sẽ không ngốc đến độ nghi ngờ nói ra cái gì đó, mà làm cho Lăng Vũ Dương bỏ đi ý nghĩ này trong đầu.

Nàng sẽ không dễ dàng phá hỏng vận may thật vất vả mới có đâu!

Mắt tròn xoe nhìn xung quanh đột nhiên bị một chút màu sắc bên đường hấp dẫn, thế là Mộc Hi Nhi không chút do dự đi đến cái sạp kia hấp dẫn ánh mắt nàng, Lăng Vũ Dương bất giác nắm chặt cái tay muốn rời đi của nàng

Lăng Vũ Dương cúi nhìn bàn tay mình quấn lấy tay nhỏ bé kia, cho dù tay nàng vì làm việc mà hơi thô ráp, vẫn làm cho hắn cảm thấy thoải mái.

Đôi mắt Lăng Vũ Dương mỉm cười để mặc nàng kéo tay mình, người cũng di chuyển theo Mộc Hi Nhi đang hưng phấn, trong lòng lại không có nghĩ ra, hắn như thế có phải là quá thoải mái thích cầm tay một nữ nhân đi trên đường chăng?

Nữ nhân đối với hắn mà nói, tựa hồ chưa bao giờ quan trọng đến mức làm cho hắn tốn công đi làm bạn, nếu có, cũng là vì có mục đích thôi.

Cho tới bây giờ, vì chức vụ quan hệ, hắn đến kĩ viện giống như cơm bữa, mà hắn cũng sẽ không tự cho mình thanh cao mà làm một Liễu Hạ Huệ.

Hắn từ trên người đại ca Lăng Văn Dương cùng với tình huống hiện tại ở Lăng gia trang học được một việc, cho nên hắn cũng không trêu chọc con gái đàng hoàng. Vài năm nay làm việc ở trên thương trường, hắn gặp rất nhiều các cách thức nữ nhân có tâm tiếp cận hắn, mà thân phận hắn lại cổ vũ sự hâm mộ này, làm cho hắn phiền lại thêm phiền.

May mà bên người hắn có hai vị trợ thủ đắc lực vô cùng hiểu biết tâm tình của hắn, cũng giúp hắn "loại bỏ" không ít nữ nhân lòng dạ bất lương. Mà nữ nhân được phép gần hắn trong vòng ba thước, ngoài được nụ cười hòa nhã duy nhất từ hắn, đừng nghĩ đụng tới hắn!

Hiện nay hắn thế nhưng có thể thong dong nắm tay nữ nhân đi dạo trên đường, hiện tượng kỳ dị này tựa hồ đáng để hắn suy nghĩ sâu xa một phen ...

"Chủ nhân, người mau nhìn", Mộc Hi Nhi bỗng dưng vui vẻ nói ầm lên, cắt đứt suy nghĩ của Lăng Vũ Dương.

"Cái gì?", ngừng lại suy nghĩ, Lăng Vũ Dương mắt nhìn theo hướng tay Mộc Hi Nhi đến trên những bình sứ sặc sỡ. Tạo hình khéo léo, màu sắc đẹp đẽ, theo ánh mắt hắn nhìn, bình này coi cũng gần như là thượng phẩm.

"Người có xem qua bình hoa đẹp như vậy rồi chưa?", Mộc Hi Nhi căn bản không phân biệt được tốt xấu, nhưng thấy hoa văn trên bình nhiều màu đẹp quá. Dù sao cũng chỉ là cô nương, đối với một vật gì màu sắc phong phú như vậy, đương nhiên sẽ chăm chú nhìn.

"Thích à?! Có muốn không?", Lăng Vũ Dương thờ ơ hỏi. Nàng thích gì hắn cũng sẽ mua cho nàng.

"Không, không", Mộc Hi Nhi mặt lộ ra mỉm cười ngọt ngào, thật cẩn thận cầm trong tay bình sứ để lại chỗ cũ, "Cám ơn chủ nhận, Tiểu Hi không cần gì cả, chỉ là nhìn xem mà thôi"

"Thật sự không cần?", Lăng Vũ Dương nhướng mày. Kỳ lạ, nữ nhân không phải thích nhất là mua một ít đồ gì đó sao?

"Thật, thật sự". Mộc Hi Nhi gật đầu kiên quyết, rồi mới thành thật nói tiếp: "Cho dù Tiểu Hi thật sự mua, cũng không biết phải làm gì với nó!"

Lạ thật, chẳng lẽ chủ nhân đã quên nàng chính là một tiểu tỳ, nào có thể bừa bãi mua mấy vật phẩm trang sức vô dụng này! Nàng lại không giống chủ nhân, ít nhất còn có Lăng gia trang hắn có thể muốn mua trang sức gì đó được.

Lăng Vũ Dương cười nhìn biểu tình thật sự trong chốc lát, ''Được rồi! Nếu không mua, chúng ta sang sạp khác". Hắn vừa nói vừa dắt tay nàng, hướng quầy hàng kế tiếp đi tới.

"Vâng!", Mộc Hi Nhi cười đi theo, một chút cũng không phản đối việc hắn tùy ý dắt đi.

****************

Giữa trưa, hơi mệt mỏi Mộc Hi Nhi bị Lăng Vũ Dương kéo vào một tiệm cơm nghỉ ngơi dùng bữa, còn cố ý muốn một gian phòng kín đáo không cho ai nhìn.

Dùng cơm xong, Mộc Hi Nhi vẫn hưng phấn như trước kéo Lăng Vũ Dương tiếp tục đi dạo phố, đến lúc mặt trời lặn vẫn chưa muốn dừng. Hơn nữa nàng còn phát hiện càng gần hoàng hôn, ngược lại người lại càng đông lên, liếc mắt nhìn lại một cái, chỉ thấy đám người tốp năm tốp ba tụ lại cùng đi về một hướng.

Mộc Hi Nhi giương mắt tò mò trông về phía xa, mới phát hiện xa xa ở ngã tư đường có đèn đuốc sáng trưng.

"Ơ, trời còn chưa tối a, sao đã thắp nến sớm như thế vậy? Cũng không ngại lãng phí", nàng nói thầm, lòng hiếu kỳ nổi lên, trên mặt hiện vẻ muốn đến gần tìm hiểu cho rõ.

"Không được", 」 Lăng Vũ Dương nhìn lên thấy biểu tình trên mặt nàng, lập tức nhìn rõ ý đồ trong lòng nàng, trong miệng trực tiếp phát ra lời phản đối.

"Sao? Không được cái gì?", Mộc Hi Nhi sửng sốt.

"Không cho phép đi về hướng kia", Lăng Vũ Dương ra lệnh nói, ánh mắt nhìn về phía ánh sáng ở ngã tư đường xa xa kia.

Ơ, hắn làm thế nào biết nàng muốn đi nhìn cái kia châm lửa sớm ở ngã tư đường nhỉ?

"Sao không thể đi nơi đó?", Mộc Hi Nhi kháng nghị hỏi, trong lòng thật là không hiểu. Cùng là con đường, sao bên kia lại không thể đi?

"Đó là kĩ viện , nàng đi không thích hợp", Lăng Vũ Dương mắt cúi nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nghi hoặc của nàng, đơn giản giải thích. Cho dù nàng có cải nam trang, cũng vẫn không thích hợp đi "dạo phố" ở cái địa phương này.

"Kĩ viện?", giữa hai hàng chân mày hơi nhíu lại chút, "Nơi mua vui?", nàng ngạc nhiên đoán mò ý tứ trên mặt.

"Khụ!" , Lăng Vũ Dương thiếu chút nữa nước miếng văng ra. "Không phải, kĩ viện chính là chỉ nơi ăn chơi. Cho nên nàng không thể đi", hắn nhắc lại.

"Nơi ăn chơi", Mộc Hi Nhi nhíu mày lặp lại kết luận. Nàng sao càng nghe càng mơ hồ?

Mộc Hi Nhi đứng im tại chỗ một lúc lâu, thật sự không thể vơi bớt quan tâm, thế là nàng nhíu mày suy nghĩ cả nửa ngày, mới nghĩ ra một biện pháp vừa không vi phạm mệnh lệnh của chủ tử, lại có thể thỏa mãn lòng hiếu kỳ của bản thân

"Chủ nhân .....", 」 Mộc Hi Nhi dùng giọng điệu thương lượng nói, "không bằng như vậy đi, ta không đi dạo ngã tư đường kia nữa.....", nàng cẩn thận đem tay mình từ trong tay Lăng Vũ Dương rút ra, "Ta chỉ đi đến đầu phố kia nhìn quanh một chút là được rồi". Dứt lời, nàng thân hình nho nhỏ lập tức đi về phía trước, vừa chạy vừa quay đầu nói: "Một chút là được mà! Chủ nhân, ta chỉ muốn liếc mắt nhìn xem một cái thôi, ta sẽ không đến gần ..... A --". Nàng còn chưa nói hết, thân mình nhỏ nhắn dĩ nhiên là đang dốc hết sức, không cẩn thận đụng thật mạnh vào một người.

Một nam tử trung niên trở tay không kịp bị đụng vào, hắn bị va đập khiến người ngã ngửa mà thô bạo kéo vạt áo trước của Mộc Hi Nhi.

"Ngươi cái xú tiểu tử này dám cố ý đến đẩy ta, ngươi không muốn sống chăng --", hắn bỗng dưng á khẩu không nói, đôi mắt vốn là đang nổi giận ngược lại mở mắt to nhìn chằm chằm trước ngực Mộc Hi Nhi, ánh mắt lồi ra.

Mộc Hi Nhi đang muốn giải thích bị ánh mắt hắn làm sợ hãi, theo bản năng xem ánh mắt hắn nhìn về phía ngực mình, mới phát hiện nam nhân này là người thô bạo động tác muốn bắt quần áo bên trong của nàng lộ ra, dùng hoa tai vòng cổ treo giữ hồng tinh thạch.

"Miếng hồng tinh thạch này là ai đưa cho ngươi? Tiểu tử", nam tử trung niên đột nhiên quát.

"Cái gì ..... Cái gì hồng tinh thạch.....", Mộc Hi Nhi giãy dụa. Người này sao lại hung ác như thế nha, chẳng lẽ hắn không biết hai chân trên không là rất khó chịu sao?. "Bỏ ..... Buông ....."

"Buông nàng ra!", một tiếng khiển trách vang lên, phút chốc một thân hình màu trắng phi thân tới, đưa tay gạt cái bàn tay to đang lôi quần áo của Mộc Hi Nhi ra, lại phất tay ra phía sau, lui người lại, dĩ nhiên đem Mộc Hi Nhi ôm vào lòng tránh xa nam tử trung niên ba bước.

"Chờ một chút!", không kịp trở tay, nam tử trung niên kinh ngạc xoa mu bàn tay bị đau, vẫn là không quên mục đích hét ra tiếng.

"Ngươi đe dọa nàng", Lăng Vũ Dương ôm thân người nhỏ của Mộc Hi Nhi, mắt lạnh lùng nhìn vẻ mặt dữ tợn của nam tử trung niên hướng bọn họ đi tới.

"Không! Ta không quan tâm ngươi, ta chỉ muốm khối hồng tinh thạch trước ngực 'hắn!", nam tử trung niên to gan chỉ trước ngực Mộc Hi Nhi, không thèm để ý nam tử trẻ tuổi hào hoa phong nhã trước mắt này võ công cao thế nào, mà vừa rồi là do chính mình nhất thời vô ý.

"Vì sao?", Lăng Vũ Dương liếc mắt nhìn trước ngực Mộc Hi Nhi đang đuối sức một cái, lạnh nhạt hỏi. Từ lần đầu tiên hắn giữ lấy Mộc Hi Nhi đã xem qua hết cả, sau đó hắn cũng phát hiện Mộc Hi Nhi cũng chưa từng đem nó cởi ra, hắn cũng lơ đễnh không hỏi qua nàng, chẳng lẽ viên đá hồng lấp lánh này là cái bảo vật gì?

"Bởi vì đó là của ta!" , nam tử trung niên nói lý lẽ hợp tình.

"Nói bậy!" Mộc Hi Nhi ở trong lòng Lăng Vũ Dương nghe vậy lập tức cất tiếng phản bác, "Ta từ nhỏ đã đeo nó, đây là vật duy nhất cha ta để lại cho ta, sao là của ngươi được!"

"Ta không cần biết là ai giữ, hồng tinh thạch là của ta, trả nó cho ta!", nam tử trung niên uy hiếp nói.

Hồng tinh thạch là hắn cùng đường huynh đệ của hắn khổ sở trăm bề mới lấy được, nếu không ..... Dù sao hôm nay hắn nhất định phải thu hồi nó!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.