Chuyến Tàu Cuối

Chương 1: Chương 1




Tôi không biết mình đã ngủ bao lâu. Lúc mở mắt ra, vẫn thấy trên sàn nhà là những mảnh thủy tinh vỡ từ cốc nước hồi sáng… Nắng chiều tà khẽ lách qua khe cửa gỗ khép hờ, chảy vài giọt lên mấy cuốn sách cũ trên giá, ánh lên lớp bụi mịt mờ.

Tôi chớp mắt.

Trong võng mạc phủ lên một lớp màu đỏ tinh mịn. Đôi mắt này sắp hết hạn sử dụng rồi. Bác sĩ đã nói với chúng tôi như vậy. Sau khi đưa cho bố và mẹ kết quả kiểm tra của tôi. Vào ngày hôm qua.

Tôi đã nhốt mình trong phòng 1 ngày rồi... Không có đôi mắt...

Sau này tôi sẽ sống thế nào đây?

Ý nghĩ ập tới, khiến lòng bàn tay không hẹn mà trở nên lạnh ngắt.

Tôi nghiêng đầu cho nỗi buồn chảy ra như dòng suối nhỏ, dọc theo thái dương mà lặn vào mái tóc đen bóng.

Tôi không muốn để nỗi buồn chảy ra thêm nữa. Vậy nên quyết định xỏ giày, bước ra ngoài, đi vào con lãng đãng nắng chiều, đi về hướng có âm thanh của biển.

Nhà tôi nằm ở cuối một con ngõ nhỏ. Con ngõ nhỏ xíu thôi, nhưng xinh đẹp vô cùng.

Sáng nào tôi cũng đi ngang con ngõ này, tới trường học, với cái bánh mì mẹ chuẩn bị cho trên tay.

Mẹ tôi có tiệm bánh mì nhỏ rất xinh. Ngày nắng cũng giống ngày mưa, mỗi buổi sáng tôi đều sẽ giúp mẹ lấy bánh ra khỏi lò, rồi mới đi học.

Đúng 7 giờ sáng, Phong sẽ đến, mua một cái bánh mì nhỏ, một tay xách cặp, 2 mắt liếc tôi, rồi nói:

- Đừng đến muộn đấy.

17 tuổi.

Chúng tôi không còn giống năm 7 tuổi.

7 tuổi, Phong vẫn hay nói với tôi, bánh mẹ cậu làm rất ngon. Sau này lớn lên, tớ nhất định sẽ cưới cậu. 7 tuổi, ngây ngô. Tôi hỏi cậu ấy, vậy có phải cậu ấy muốn cưới tôi chỉ vì cậu ấy muốn ăn bánh mẹ tôi làm không. Năm đó Phong không trả lời câu hỏi của tôi. Mãi sau này cậu ấy cũng không trả lời câu hỏi của tôi. Chúng tôi lớn lên cùng nhau. Ngày nào chúng tôi cũng đều có thể thấy nhau. Tôi giống như một chiếc máy quay nhỏ, chậm rãi thu tất thảy thời hoa niên chẳng mấy rạng rỡ của Phong vào tầm mắt, chậm rãi ngắm nhìn dáng vẻ của cậu ấy qua ngày tháng.Từ khi mẹ cậu ấy kéo vali rời khỏi con ngõ nhỏ, cho tới bây giờ… Khi Phong trở thành một nam sinh khỏe mạnh và giỏi giang…

Chỉ là Phong giống như hoàng hôn. Mỗi lúc đều sẽ nhích xa khỏi Thế giới của mình, càng lúc càng xa.

Phải mô tả về người bạn này như thế nào đây? Hiện tại ấy à…

Dù sau đó cũng là một người chẳng giống mình.

Phong 17 tuổi, có gương mặt đẹp và trẻ tới gần như phát sáng. Khung xương cao ráo, tràn đầy sức sống, nam sinh 17 tuổi vừa khỏe mạnh vừa ôn hòa như cái cây mùa hạ.

Thành tích đứng đầu toàn trường. Lớp trưởng gương mẫu. Hoạt động Đoàn tích cực. Có tài lẻ. Trong trường hợp ngày hôm trước thức tới 3 giờ sáng làm hết Bài tập về nhà Vật lí, ngày hôm sau vẫn bước chân lên bục giảng với vẻ mặt tỉnh táo bất thường.

Không mặc đồng phục đều như các nam sinh khác trong trường. Gu thời trang có chút kì lạ, nhưng đều mang theo nét riêng. Trong số đám nam sinh học trong ngôi trường này, Phong chính là nam sinh nổi bật nhất. Cũng có chút bất cần. Nhưng nhiều hơn cả vẫn là gương mặt lạnh tanh không gợn chút sóng đó…

Hầu như tuần nào cũng nhận được thư tỏ tình của nữ sinh khóa trên khóa dưới. Nhưng dường như lần nào cũng có thể khiến cậu chán ngắt mà vứt thẳng thư từ qua cửa sổ.

Có lần tôi chứng kiến cảnh tượng đó. Lúc thò đầu ra ban công chỉ thấy bức thư bị vò thành cục, bay thẳng xuống bãi cỏ phía dưới, bị người khác giẫm đạp, trông hết sức đáng thương.

Phong chính là như vậy. Phong rất không giống tôi.

Tôi ấy à? Theo lời mấy cô nàng trong lớp nói, tôi được mô tả giống như 1 vệt khói mỏng. Chảng lấy gì làm nổi bật ngoài thành tích học tập đội sổ bê bết. Tôi thường xuyên trốn học. Thích vẽ tranh phong cảnh. Thỉnh thoảng có vẽ Phong. Muốn mang tranh tới tặng cho cậu ấy, nhưng lại nghĩ tới đống thư tình bị cậu ấy ném ra cửa sổ, lại thôi.

Tôi thích giữ Phong trong nhật kí. Thích Phong lúc cậu ấy nhìn tôi nói vài câu quan tâm kiểu như “ Đừng có muộn học đấy” hoặc là “ Mì tôm ít thôi”. Lâu rồi. Chúng tôi chưa nói chuyện với nhau như những người bạn thực thụ. Nhưng tôi vẫn luôn thích ngắm nhìn Phong. Trong bất kì hoàn cảnh nào.

Chỉ là bây giờ… Mọi chuyện cũng sắp kết thúc rồi. Sau này chắc cũng chỉ dùng hình dung mà quan sát dáng vẻ của cậu ấy… Nhưng với tôi điều đó cũng có hề gì… Khi khoảng cách của cả 2 từ lâu đã trở nên xa cách nhường ấy…

Mũi giày hoa dừng trước cánh cổng màu xanh lá. Hoa giấy nhuộm hồng nửa góc trời xanh. Tôi đưa mắt nhìn vào trong sân nhà cậu ấy, thấy nắng chảy dài trên đôi Nike mới tinh… Hình như Phong vừa mới về nhà.

Tôi không tìm ra lí do gì để nhấn chuông gọi cậu ấy, nên cũng chỉ đứng ngoài tần ngần nhìn một lát rồi đi.

Lúc ra đến đầu ngõ thì thấy bố đương chậm rãi xách cặp đi tới. Chiếc áo blouse trắng của ông nổi bật trong sắc chiều nhàn nhạt. Bố tôi là 1 bác sĩ. Ông làm việc trong một bệnh viện gần đây.

- Lam Anh, tại sao tự nhiên con lại ra đây? - Bố lại gần, xoa xoa đầu tóc tôi, rất mềm- Con nên ở nhà nghỉ ngơi.

- Con đi… Tranh thủ thời gian ngắm cảnh ở đây thêm chút… Mùa hạ cũng sắp đi qua rồi ạ…

Tôi đưa mắt nhìn ánh nắng đậu trên bức tường gạch loang lổ rêu mốc, nghe viền mắt cũng đã dần nóng lên.

- Ta về thôi, con gái.

Tôi gật đầu, cùng bố quay về nhà.

Hệt như nhiều năm về trước… Khi tôi còn nhỏ… Bố luôn là người nắm lấy tay tôi. Trước kia là vậy. Sau này cũng vậy… Hiển nhiên tới mức gần như mặc định… Tôi vẫn luôn tin rằng, kể cả sau này bản thân có không thể nhìn thấy ánh sáng nữa, cũng chỉ có bố mới là người dắt tôi đi trên con đường rất dài ấy.

- Lam Anh… - Như rất nhiều ngày khác, bố luôn là người bắt đầu những câu chuyện- Bố vừa tiếp nhận điều trị cho 1 bạn nam bằng tuổi con. Người gốc Hà Nội.

- Vậy ạ?- Tôi có chút ngạc nhiên- Bạn ấy bị bệnh gì vậy ạ?

- Bạn ấy mắc bệnh hiếm gặp. Có liên quan tới đường hô hấp.

- Như ung thư phổi hả bố?

- Không. Còn đau đớn hơn vậy nữa kia.

Bố im lặng, nhìn xa xăm vào bóng nắng đang dần khuất dạng phía trời Tây. Rồi bố quay đầu, nói với tôi:

- Khi nào đó con rảnh, con ghé thăm bạn cho vui.

Tôi lí nhí nói “ Vâng ạ”, rồi không nhắc tới nữa.

Chúng tôi lại đi ngang nhà Phong, thấy cậu ấy đang lúi húi khóa cổng, chắc là chuẩn bị ra ngoài.

Tôi cười cười, cố ý dừng lại nói chuyện 1 chút:

- Cậu đã có ý định đăng kí nguyện vọng vào trường nào chưa?

- Rồi. - Cậu ấy ngẩng lên, khách sáo gật đầu với bố tôi ở phía xa, gương mặt lạ lùng, xa cách nói với tôi- Tớ sẽ ra Hà Nội.

- Vậy à…

Tôi cười cười. Rõ ràng không buồn như tôi tưởng. Chỉ là cảm thấy có chút trống vắng.

Chúng tôi giống như 2 tia chung gốc.

Cùng xuất phát tại 1 điểm cho trước.

Nhưng càng lúc càng xa nhau...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.