Chuyện Tình Siêu Đáng Yêu Của Hotboy Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ngốc Nghếch

Chương 30: Chương 30




- Thiên Tùng , cậu đừng làm khó mình được không ? Nếu mình ở đó sẽ chỉ gây rắc rối , rồi …Khánh Linh cũng sẽ ..khó chịu !

- Tôi với cô ta không có gì hết ! Hắn lạnh lùng

Tới bây giờ nó mới để ý , quần áo của hắn thẫm đẫm nước , nó nhìn hắn , hắn nhìn nó

- Đồ ngốc ! Nó lại khóc , sao cậu lại bị ướt thế này ?

- Ừ , tại một con cún hư nào đó đấy ! Hắn nhếch miệng cười

- Cậu về đi , không thì sẽ bị ốm

- Cậu nghĩ tôi dễ bị ốm à ? Cậu nên lo cho cậu trước đi kìa

- Không , mình không bao giờ …HẮT XÌ …

- ….=.=! ( hắn )

- Mình không nói với cậu nữa đâu , mình phải đi bây giờ , nó cầm cái túi đựng đồ lên

- Về đi , mẹ cậu đang lo lắng lắm ! Hắn nói , trời vẫn đang mưa rất to

Nó đang đi bỗng dừng lại

- Tôi hứa , chuyện này sẽ không xảy ra với cậu nữa đâu !

- Thật chứ ? Nó khóc hỏi

- Ừ , bây giờ thì về mau lên

Nó gật đầu

- Nhưng trước tiên , phải tìm chỗ trú mưa đã , cứ thế này về sẽ cảm lạnh mất thôi !

Hắn và nó cùng chạy vào một mái hiên rồi trú ở đó , nó im lặng không nói gì , hắn thấy vậy cũng thôi

- Nếu cậu không muốn bị mẹ tôi đuổi khỏi nhà nữa thì chỉ còn một cách này thôi !

- Ơ không … mẹ cậu không đuổi mình …là mình ..tự ..muốn đi …ừ đúng rồi …mình tự muốn đi !

- Tôi biết hết rồi , cậu không cần phải nói dối đâu

- …….im lặng

- Cậu có sợ tôi khi tôi lạnh lùng không ?

- …..

- Từ giờ cậu sẽ phải tránh xa tôi , nếu như không muốn ra khỏi nhà

- Tránh xa cậu sao ?

- Có thể nói là không được tới gần nữa

- Vậy thì bao giờ cậu mới hết lạnh lùng với mình thế ?

- Không biết

Nó chẳng biết phải làm gì , nó không muốn mẹ nó phải về quê cũ , vì như vậy ba nó sẽ lại đánh mẹ nó , mà ở đây , người nó cực kì tin tưởng , người đó đã cứu giúp nó mấy lần lại đang muốn nó tránh xa , nó phải làm sao đây ?

- Mình hiểu rồi

Thật ra , hắn cũng không muốn phải xa lánh nó , nhưng cũng không muốn quá gần bên cạnh nó . Ngoài trời , mưa đã tạnh hẳn lúc nào không hay , hắn cùng nó đi về nhà , nó phải đi cách hắn tới quá 3 mét . Nó chăm chú nhìn hình dáng của hắn , thỉnh thoảng hắn quay lại nhìn nó , nó lại cụp mặt xuống

Tới trước tòa lâu đài to lớn , bên cạnh là một vườn hoa hồng Đức vô cùng quyến rũ , mẹ nó đang ngồi thẫn thờ chờ nó về

- Mẹ ! Nó gọi

- Như ! Như ! Mẹ nó chạy vội vàng ra đón nó

- Sao con ướt hết thế này ! Bà hốt hoảng

- Ơ , cậu chủ , sao cậu cũng ….

- Tôi không sao , bà lo cho cô ta trước đi , hắn lạnh lùng nói , nó im lặng

- Vâng vâng

- Nào , đi lên phòng thay đồ đi , mẹ còn nhiều việc lắm , từ lần sau không được như vậy nữa nghe chưa ?

Nó gật đầu

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.