Cô Ấy Làm Loạn, Vì Tôi Cho Phép!

Chương 26: Chương 26: Cứu Mộ Sa, Mộ Kiêu




- Em nên nhớ. Em từng hứa gì với lão gia!

- Nhưng... Việc này không liên quan đến anh ấy!

- Nhưng cậu ta là người của Vũ gia!

Nhược Uyển bỗng chốc im lặng. Cô không nói gì nữa, trong đầu cô lại hiện lên cảnh tượng những lúc còn bé, ngày nào ông ngoại cũng buồn rầu, ngày nào ông cũng kể cho cô nghe về bà. Dần dần, những kí ức đó đã sớm in sâu vào tâm trí của cô, và chính miệng cô đã hứa sẽ không bao giờ tha thứ cho kẻ giết hại bà ngoại của mình. Nhưng trớ trêu thay, hiện tại... Cô lại yêu cháu trai của kẻ thù.

Không! Cô không muốn như vậy! Cô phải trả thù cho bà ngoại. Cho dù Vũ lão gia đã qua đời rất lâu đi nữa, mối thù này cũng không thể nào bảo vơi là vơi đi được. Ánh mắt của Nhược Uyển bỗng chốc lóe lên tia tàn ác

- Bạch Hổ, anh cho người điều tra Vũ gia cũng như tập đoàn Vũ Thị. Ở thương trường, cùng Tố Tố ngăn chặn tất cả những cuộc làm ăn của họ! Tôi muốn Vũ gia... Phải trả giá!

- Rõ!

Bạch Hổ xoay người đi, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười thỏa mãn

Nhược Uyển gọi Mộ Sa vào vườn hoa kín này, lúc đầu Mộ Sa có chút kinh ngạc, nhưng cô nàng vẫn đi đến. Nhìn thấy gương mặt đằng đằng sát khí kia của Nhược Uyển, thiếu chút nữa Mộ Sa đã hét lên... Gương mặt này, thật sự rất giống với “Chiêu Cảnh Vi” khi hóa thành yêu phi. Thật sự quá đáng sợ đi

- Mộ Sa, cô cần bao nhiêu để chuộc thân?

- Với tôi thì là 500 đô, nhưng... Nếu được, cô có thể giúp Mộ Kiêu được không?

- Giá?

- 2000 đô!

- Được, tôi sẽ chuyển cho cô. Sau đó, cô đưa hắn ta đến đây. Tôi có việc giao cho hai người!

Nhược Uyển nói xong liền xoay người bỏ đi. Mộ Sa có chút kinh ngạc, ánh mắt đó, thái độ đó, sự cương quyết đó... Sao lại giống Tuyệt Khuyết như vậy chứ? Chẳng lẽ... Nhược Uyển thật sự muốn khai chiến với Vũ gia?.

[........................]

Vào đến nhà chính, Vũ Dạ Triệt và Vũ Dương đã chuẩn bị xong hành lí về Phong Thành. Khi nhìn thấy Nhược Uyển, Vũ Dạ Triệt có chút nóng lòng. Anh muốn nói gì đó, nhưng cô đã nói chặn trước

- Vũ Dạ Triệt, tạm thời giữa tôi và anh nên tạm dừng mối quan hệ này lại. Tôi cần thời gian suy nghĩ.

Cô nói xong, liền đi nhanh lên phòng. Tuyệt Ánh Cơ vỗ vai anh một cái, bà cũng thở dài rồi lắc đầu

- Cậu đừng trách con bé. Con bé từ nhỏ đã hứa với ông ngoại của mình, sẽ có ngày con bé trả lại những gì mà Vũ gia đã nợ ông ngoại của mình.

- Con biết, con không trách cô ấy

Vũ Dạ Triệt cười gượng. Sau đó, anh và Vũ Dương chào tạn biệt mọi người rồi quay về Phong Thành

[..............................]

Ở một nơi nào đó của Diêm Thành, Thất Uông Lang và Tuyền Ân đang ở cùng nhau trong một căn phòng. Hai tên cặn bã này vừa trải qua một cuộc hoan ái xong, nên đang nằm trên giường cùng nhau. Tuyền Ân lẳng lơ đẩy đà vòng một của mình nhìn ông ta, ma mị nói.

- Anh nói xem, có phải bây giờ Trang Nhược Uyển sắp chết rồi không?

- Nếu như 73 đã ra tay. Em không cần lo, cô ta có biệt tài giả ngốc rất giỏi.

Tuyền Ân cười ha hả, Thất Uông Lang cũng vắt tay lên trán suy nghĩ một chút. Vì Mộ Sa từng nói, sau khi làm xong việc này, cô ta sẽ rời tổ chức cùng với anh trai của mình, là Mộ Kiêu

Chưa để ông ta suy nghĩ nhiều, Mộ Sa đã chuyển tiền vào tài khoản của ôbg ta. Với dòng tin nhắn “Tiền đã giao, từ hôm nay, tôi và anh trai không còn liên quan đến Ảnh”

Thất Uông Lang tức giận! Mộ Sa là một đứa con gái rất thông minh, lại còn thông thạo dược phẩm, cho dù cô ta không đáng để giữ lại. Nhưng những số thuốc độc cũng như thuốc nổ mà cô ta tạo ra điều rất có giá trị. Còn nữa, Mộ Kiêu lại là một bậc thầy về võ thuật. Hai anh em nhà này, một người giết bằng hành động, một người giết bằng thuốc. Nhưng điểm chung lại là hoàn thành việc một cách nhanh chóng và không để lại dấu vết gì. Bây giờ, tiền chuộc thân cũng đã đưa đến... Ông ta cũng không còn ý kiến gì để giữ họ lại, bây giờ, Thất Uông Lang chỉ mong hai người bọn họ không đi vào Tuyệt Ảnh Quân!

[........................]

Bên Mộ Sa và Mộ Kiêu, sau khi nghe Mộ Sa kể lại những việc này, thì Mộ Kiêu có chút bất ngờ. Nếu như Trang Nhược Uyển là một người tầm thường, thì hắn ta sẽ nghĩ đó chỉ đơn thuần là giúp đỡ. Nhưng Trang Nhược Uyển có một thân thế rất đặc biệt, nên sự giúp đỡ này.... Nó không đơn giản

- Cô ta có ý gì?

Mộ Kiêu thẳng thắn nói, Mộ Sa hiểu ý của anh mình. Hai anh em họ từ nhỏ đã là trẻ mồ côi, đến năm 12 tuổi thì được Thất Uông Lang nhận nuôi và dạy dỗ. Đến năm 20 thì ai cũng có khát vọng sẽ thoát khỏi tổ chức, nhưng ngay cả Mộ Kiêu, cho dù có bán mạng cả trăm lần cũng không tài nào có đủ số tiền chuộc thân cho mình và Mộ Sa. Nên bây giờ, Nhược Uyển chính là ân nhân của họ... Họ sẽ cố gắng giúp cô, nếu có thể

- Cô ấy bảo chúng ta đến Uyển Cơ Bảo trước đã. Sau đó sẽ giao nhiệm vụ cho chúng ta. Cô ấy cũng hứa với em, chỉ cần chúng ta làm xong 3 việc, cô ấy sẽ để ta tự do!

Mộ Kiêu lại nhíu mày, ở trong tổ chức lâu như vậy. Anh cũng có nghe qua về Tuyệt Ảnh Quân, anh nghe nói rằng một khi bước vào Tuyệt Ảnh Quân chỉ có hai con đường. Một là cố gắng sống sót, hai là chết vì sự yếu hèn. Tuyệt Ạn Quân chỉ có hai loại người, một là tinh anh... Hai là phế vật!

- Ngoài ra... Không có ý gì khác?

- Cậu yên tâm, Tuyệt Ảnh Quân chiêu nhân điều là do tự nguyện. Với Tuyệt Ảnh Quân, một là tinh anh trong tinh anh. Hai là phế vật! Mà phế vật, thì nên “bỏ đi”

Nhược Uyển từ từ đi đến, mái tóc cột cao, cùng bộ quần áo màu đen. Gương mặt kiêu sa diễm lệ hằng ngày đã hoàn toàn biến thành... Biến thành một “yêu phi” như trong phim. Sự thay đổi chóng mặt này cũng thật khiến người ta lo sợ nha!

- Chào cô, Trang tiểu thư!.

- Chào cậu, Kiêu gia. Tôi cứ tưởng là ai, hóa ra lại là Kiêu gia đây. Thất lễ!

Mộ Kiêu im lặng, Mộ Sa có chút hốt hoảng. Vì sao Nhược Uyển lại nói như vậy?

- Trang tiểu thư khách khí rồi.

Thật ra, giữa Nhược Uyển và Mộ Kiêu từng gặp mặt rồi. Nhưng nói đúng hơn là từng giao đấu qua, lúc đó Nhược Uyển tròn 18 tuổi, thì Thất Uông Lang phái Mộ Kiêu đến để giết cô. Hai người cùng nhau giao đấu với nhau cả một đêm, rốt cuộc là bất phân thắng bại. Từ đó cô cũng không thấy anh ra tay nữa. Nhưng thật sự không ngờ, Kiêu gia này lại là anh trai của Mộ Sa

- Kiêu gia, nếu như được sự giúp đỡ của cậu. Thì tôi tin rằng, phần thắng trong tay đã là mười phần!

- Ý cô là.....?

- Tôi cần anh giúp tôi đột nhập vào mật thất của Thất Uông Lang.... Để cứu một người!

- Hàng Hạo?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.