Cô Ấy Và Vị Trí Đứng Đầu Tôi Đều Muốn

Chương 16: Chương 16: Tiểu Nhĩ Đóa




“Tiểu Nhĩ Đóa.” Tư Dật kêu cô một tiếng, cô không nghe thấy.

Tư Dật duỗi tay vỗ vỗ nhẹ tóc mái của cô, Cố Dật Nhĩ phản xạ có điều kiện ngẩng đầu né tránh, liền thấy Tư Dật đang cười với mình.

Trong lúc nhất thời hai người đối diện nhau, nhìn nhau không nói gì.

Tư Dật chỉ chỉ tai cô, ý bảo cô bỏ tai nghe ra, Cố Dật Nhĩ làm theo.

Cậu hỏi cô: “Có nghe gì không?”

Cố Dật Nhĩ gật gật đầu.

Sau đó Tư Dật hướng cô ngoắc ngón tay: “Lại đây.”

Cố Dật Nhĩ dùng ánh mắt cảnh giác nhìn cậu, lúc này tàu điện ngầm vừa đúng lúc ngừng lại, quán tính làm cô mất trọng tâm chuối về phía trước, đụng phải người trước mặt.

Tay Tư Dật duỗi ra tới chuẩn xác bắt được eo cô, đem cô ôm vào lòng, Cố Dật Nhĩ không đụng vào người khác mà đụng vào cậu. Không khống chế được lực đạo, Cố Dật Nhĩ bị đụng trúng mũi, ai da một tiếng, sau đó lấy tay xoa xoa để làm dịu cảm giác đau xót.

Tư Dật cúi đầu xem cô: “Đụng trúng ở đâu? Để tớ nhìn xem.”

Cố Dật Nhĩ ngẩng đầu lên nhìn cậu, trong ánh mắt có chút lệ ươn ướt, là do vừa bị đụng đau mà có.

Cái mũi đều bị đỏ rồi, Tư Dật thấy dáng vẻ này của cô, bật cười: “Pinocchio a.”

“Cậu còn cười nữa!” Cố Dật Nhĩ vặn vẹo: “Mau thả tớ ra!” Ngữ khí không giống trách cứ, giống hờn dỗi hơn, như một con mèo nhỏ.

Tim Tư Dật như bị kích thích một chút, xấu hổ lấy tay từ trên eo cô ra, nhích ra sau một chút. Người hơi có chút thiếu điểm trụ, nhưng vẫn là miễn cưỡng có thể đứng vững được, Tư Dật nắm tay vịn, sợ cô lại ngã.

Cô không cao, nắm tay vịn không tới. Tư Dật nhẹ giọng nói: “Cậu nắm quai cặp sách của tớ này.”

Cố Dật Nhĩ bắt lấy quai đeo cặp sách của cậu có chút không muốn: “Tớ có thể nắm tay vịn mà.”

“Có sẵn tay vịn to lớn như tớ đây mà cậu còn không hài lòng?” Tư Dật rũ mắt nhìn cô, ngữ khí như hiểu ý: “Yên tâm, nếu ngã tớ làm đệm lót cho cậu.”

Cố Dật Nhĩ bĩu môi: “Lúc đó đè chết cậu.”

Tư Dật buồn cười, chế nhạo nói: “Cậu như thế này tay nhỏ chân nhỏ, cả người đè lên tớ tớ cũng không chết được.”

Lời nói cà lơ phất phơ này, Cố Dật Nhĩ không nghĩ muốn phản ứng lại, cúi đầu giả chết.

Tư Dật thích nhất là thừa thắng xông lên, cúi đầu kề sát tai cô thổi khí, ngữ khí trêu đùa: “Thử không?”

Cố Dật Nhĩ hung hăng trừng mắt nhìn lên, tay tạo thành nắm đấm đánh vào ngực cậu: “Dám đùa giỡn với ba ba hả! Thật là to gan!”

Lực đạo giống như gối bông đánh vào không kém bao nhiêu, không đau không ngứa, Tư Dật làm bộ làm tịch che lại ngực làm ra vẻ thống khổ.

“A!”

Cố Dật Nhĩ nhấp miệng cười, lại không nghĩ muốn để ý tới cậu, phớt lờ.

Tư Dật nghiêng đầu, vẫn là bắt được khuôn miệng như trăng non của cô cong lên ý cười. Trong mắt tạo nên gợn sóng thanh đàm.

Nam nữ sinh mặc đồng phục, ở trên tàu điện ngầm đông đúc chen chúc này mặt đối mặt, giữa bọn họ chỉ cách nhau một centimet. Có vẻ rất gần, nhưng lại không đủ gần.

Bản năng muốn lại gần một chút, nhưng trái tim không chịu khống chế tần suất nhảy lên lại làm người ta chỉ có thể đứng im tại chỗ.

Chung quanh người trưởng thành tựa hồ cũng nhìn ra không khí vi diệu giữa hai người mà nở nụ cười.

Đây là thanh xuân a.

Tàu điện ngầm tới trung tâm thành phố, vừa mới còn chen chúc giờ người đã xuống trạm bớt.

Tư Dật chỉ một cái ghế trống: “Ngồi kia đi.”

Cố Dật Nhĩ mới vừa ngồi xuống, ghế trống bên cạnh đã bị người khác nhanh chân chiếm lấy, Tư Dật đứng ở trước mặt cô, nhún vai: “Tớ đứng được rồi cậu cứ ngồi đi”

“Vậy cặp sách cậu có nặng hay không, tớ giúp cậu cầm cho?”

Tư Dật nhếch miệng cười: “Vậy cũng được“. Vì thế liền đem cặp sách buông xuống đưa cho cô.

Cố Dật Nhĩ đôi tay cầm cặp sách màu đen, rất lớn, bên trong không có đồ vật gì trong đó.

Nhãn hiệu cặp sách này rất khó mua được.

Cô ngẩng đầu lên muốn hỏi Tư Dật là như thế nào mua được nó, lại phát hiện sắc mặt Tư Dật không tốt lắm.

Lúc này trong khoang tàu cũng không tính nhiều người, nhưng người phía sau cậu có vẻ không cao dáng người hơi béo ở tuổi trung niên, rõ ràng chung quanh có nhiều không gian như vậy, ông ta cứ cố tình đứng ở sau Tư Dật, cùng Tư Dật kề sát.

Ông chú này một tay bắt lấy tay vịn, một tay không biết đặt ở nơi nào đó.

Mày Tư Dật càng nhăn càng chặt, dần dần hiện ra thần sắc hung bạo phẫn nộ.

Cố Dật Nhĩ nhìn đến bờ vai của cậu run lên.

Là tên biến thái ở tàu điện ngầm đây mà.

Vốn dĩ chỉ có đối với những cô gái trẻ tuổi mấy tên biến thái mới xuống tay, lại không biết như thế nào mà ra tay với Tư Dật.

Có lẽ là bởi vì Tư Dật lớn lên quá đẹp, tóm lại tay ông chú kia giấu ở giữa không gian giữa ông ta cùng Tư Dật, mơ hồ có thể nhìn ra bộ dạng kích thích của ông ta.

Tư Dật phỏng chừng cũng là lần đầu tiên gặp phải loại sự tình này, khó được có chút không biết làm sao.

Nếu là tên biến thái ra tay với nữ sinh thì lớn tiếng hô lên tới ai cũng sẽ không nói nữ sinh cái gì.

Nhưng hiện tại xã hội có một loại biến thái dị dạng, quấy rầy người đồng giới thì chả ai quan tâm còn cười nhạo.

Cố Dật Nhĩ bỗng nhiên đứng lên, Tư Dật sửng sốt, không biết cô muốn làm cái gì.

“Chúng ta thay phiên ngồi đi.” cô nói.

Nói liền giữ chặt tay kéo Tư Dật xuống, làm cậu ngồi xuống, tiếp theo Cố Dật Nhĩ thế Tư Dật đứng ở phía trước ông chú kia.

Tư Dật cả kinh, theo bản năng liền muốn kéo cô xuống nhưng không kịp.

Tiếp theo liền nghe thấy Cố Dật Nhĩ thét một tiếng chói tai.

Ánh mắt mọi người trong khoan đều bị hấp dẫn lại đây.

Cùng với tiếng thét chói tai, Cố Dật Nhĩ khóc nấc lên, xoa một bên mắt ép nước mắt rơi ra dùng tiếng khóc nức nở cùng người chung quanh lên án: “Ông ta sờ mông cháu!”

Tiếp theo ông chú kia lập tức trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, ai cũng nhìn ông ta bằng ánh mắt chán ghét.

“Tôi không có! Con bé đó nói dối!” ông chú biến thái ra sức giải thích.

Cố Dật Nhĩ khóc như hoa lê vũ đái, bộ dáng nhu nhược đáng thương chọc đến lòng thương cảm của mọi người: “Ông ta có! Ông ta còn lấy đồ vật của mình chọc vào cháu.”

Những người khác vừa nghe lời này liền hướng hạ bộ của ông chú nhìn lại, quả nhiên, khóa kéo bị kéo ra, ông chú quẫn bách che kín nơi đó, ý đồ che giấu cuống quít giải thích: “Tôi không sờ con bé này! Mà là thằng nhóc kia!” Nói xong liền chỉ vào phía sau Cố Dật Nhĩ là Tư Dật.

Tư Dật sắc mặt khó coi cực kỳ, một tay ôm vai Cố Dật Nhĩ làm cô lui về phía sau, một tay nắm thành nắm đấm bay thẳng đến trên mặt ông chú biến thái, ông chú thống khổ kêu rên một tiếng, lảo đảo lui về phía sau vài bước.

“Tiểu tử mau nhanh an ủi bạn gái cậu đi.”

“Nhớ rõ báo cảnh sát, thật là xúi quẩy khi gặp loại biến thái này.”

Cố Dật Nhĩ khóc lóc, thừa dịp mọi người không để ý mà lặng lẽ ngẩng đầu, hướng Tư Dật nháy mắt.

Mắt cô hai mí lớn lên vừa vặn rất đẹp, chỉ vừa nhấc đầu, đuôi mắt nhìn quanh rực rỡ.

Tư Dật nhớ tới lần đầu tiên gặp mặt, cô dùng quỷ kế với cậu, chính là một cô gái nghịch ngợm mà.

Hiện giờ lại bị cô cứu một lần. Tư Dật hơi có chút bất đắc dĩ nhìn, duỗi tay xoa xoa đầu cô. Thật sự không cao, chỉ đến cằm cậu mà thôi.

Còn nữa lỗ tai rất nhỏ a.

***

Ở phòng nhân viên giám sát, ông chú trịnh trọng xin lỗi, hai người lúc này mới rời đi.

Lúc ra khỏi tàu điện ngầm, ánh sáng dần tắt đã hoàn toàn thay bằng bóng tối.

Bên đường cửa hàng đã lên đèn, cùng đèn đường hoà lẫn, chiếu sáng khắp con đường.

Tư Dật hỏi: “Nhà cậu ở đâu? Tớ đưa cậu về.”

“Phù Dung hoa viên.”

“Nhà cậu cũng ở chỗ đó?” Tư Dật có chút kinh ngạc: “Sao trước giờ không gặp qua cậu nhỉ?”

“Cậu cũng ở đó hả?” Cố Dật Nhĩ so với cậu còn kinh ngạc hơn.

Hai người trầm mặc sau một lúc lâu, cảm thán về duyên phận thế gian.

“Tớ ở nhà anh trai tớ.” Cố Dật Nhĩ giải thích nói.

Tư Dật lập tức liền nhớ tới người mặc tây trang mang giày da chững chạc ở buổi lễ khai giảng ngày đó.

“Anh cậu ở đâu?”

“Mặt sau chung cư kia.”

Trong Phù Dung hoa viên cơ hồ đều là biệt thự hai tầng đơn lập, chỉ có một chung cư, nhưng là giá cả cũng không thấp, mới vừa bắt đầu phiên rao bán dù là lấy quan hệ cũng chưa chắc cướp được.

Ở tàu điện ngầm có một loạt xe đạp công, Tư Dật đi đến bên đó liền quét mã mở khóa.

Cậu phát hiện Cố Dật Nhĩ không động tĩnh, kỳ quái nói: “Cậu làm sao vậy? Chẳng lẽ cậu không về a?”

Cố Dật Nhĩ chỉ chỉ trạm xe bus cách đó không xa: “Tớ ngồi xe bus được rồi.”

“Xa lắm đấy.” Tư Dật nhìn cô đi xa mấy mét, cảm thấy khẳng định là có chuyện gì đó.

“Không có chuyện gì đâu tớ đi đây.” Cô nói xong liền bước tiếp.

Tư Dật vội vàng đi lên trước giữ chặt cánh tay cô, Cố Dật Nhĩ nhẹ nhàng tránh thoát, đôi mắt nhìn chằm chằm vào phía trước không thấy cậu.

Tư Dật đã phát hiện, Cố Dật Nhĩ trốn tránh cậu chỉ có hai nguyên nhân, một là thẹn thùng, hai là chột dạ.

Cậu nhìn chiếc xe đạp, lại nhìn mắt cô, phụt một tiếng bật cười: “Ha ha ha ha ha ha cậu sẽ không phải là không biết chạy xe đạp chứ!”

“......”

“Mẹ ơi còn có người đã lên cao trung còn không biết chạy xe đạp.”

“......”

Cố Dật Nhĩ cắn môi, quẫn bách trừng mắt nhìn cậu liếc mắt một cái, ngữ khí có chút cường ngạnh: “Biết chạy xe đạp hay không thì có quan hệ gì với cậu chứ?”

Tư Dật nhìn cô dậm chân, cảm giác giống tiểu hồ ly thất thố.

Kỳ thật chỉ cần bắt được điểm yếu, tiểu hồ ly liền không nhấc đuôi lên nổi.

Tư Dật khẳng định không thể buông tha cơ hội ngàn năm có một để cười nhạo Cố Dật Nhĩ này: “Khi còn nhỏ ba mẹ cậu không chỉ cậu sao? Hay là cậu lười biếng không học?”

Cố Dật Nhĩ trầm mặc một hồi nói: “Không ai dạy tớ cả.”

Ba mẹ cô ai cũng bận công tác, dường như đều cho rằng đối phương đã dạy con gái chạy xe đạp, chờ đến lúc ly hôn, mới cho rằng đối phương sẽ rút ra thời gian mà ở bên con gái, kết quả lúc hiểu ra mà muốn đền bù, con gái đã trưởng thành.

Tư Dật trong lúc nhất thời dừng lại, lại hỏi: “Vậy anh trai cậu đâu?”

“Anh ấy không phải anh trai ruột của tớ, hai năm trước ba tớ tái hôn, anh ấy mới thành anh trai tớ.”

Lời nói của cô cũng không có trộn lẫn chút ủy khuất nào, nhưng Tư Dật cố tình là có thể nghe ra một tia ủy khuất nhỏ của cô.

“Vậy cậu không tự học sao?” Tư Dật khom lưng đem tầm mắt nhìn cô, hớn hở mà cười: “Tớ khi còn nhỏ cũng không ai dạy, tớ liền tự đem xe đạp đến trên sườn núi tập, ngã lại leo lên cưỡi, leo lên cưỡi lại bị ngã, bị không ít thương tích, lúc sau liền biết cưỡi xe đạp rồi.”

Cố Dật Nhĩ nhíu mày, không để ý tới cậu.

Tư Dật đứng dậy, khẽ thở dài một tiếng: “Đúng vậy, thân thể con gái là kiều quý, ngã không được, cưỡi xe đạp khẳng định muốn có người đỡ.”

Cậu vốn là cà lơ phất phơ mang một bên cặp sách, đi đến chiếc xe đã mở khóa trước mặt, kiểm tra phanh cùng chuông, cuối cùng lại đè đè yên xe, vừa lòng gật gật đầu, đẩy đến trước mặt Cố Dật Nhĩ.

“Cặp sách tớ giúp cậu đeo.”

“Làm gì?”

“Tớ dạy cho cậu.” Tư Dật chỉ chỉ yên xe: “Lên xe, có tớ ở phía sau đỡ cho cậu, cậu tuyệt đối sẽ không bị ngã.”

Trên lối đi bộ hai người một chiếc xe đạp bóng dáng xiêu vẹo, ở dưới đèn đường, càng kéo càng dài.

“Tư Dật tớ sắp ngã rồi!”

“Haiz. Cậu lái hướng nào thì nghiêng người về hướng ngược lại đi!”

“Tư Dật cậu vẫn đỡ tớ chứ?”

“Ừm tớ vẫn đỡ cậu đây”

“Cậu không thể buông a.”

“Ừm, tớ không buông.”

“Tư Dật phía trước có xe!”

“Cậu phanh xe lại đi!”

“Tư Dật tớ sợ!”

“Sợ cái quỷ gì, có tớ ở đây mà!”

Tư Dật không nghĩ tới, Cố Dật Nhĩ lại lảm nhảm nhiều như vậy. Cố Dật Nhĩ còn chưa tin cậu, sợ cậu buông tay, cưỡi xe mấy mét liền phải quay đầu lại xem cậu còn ở sau không.

Rốt cuộc ở một lần quay đầu lại sau, thiếu chút nữa đụng phải người đi đường, Tư Dật tay mắt lanh lẹ đem xe đạp lôi về sau, Cố Dật Nhĩ mất đi cân bằng, ngã xuống đất.

Tư Dật theo bản năng liền đỡ được cô.

Cậu kêu lên một tiếng, đặt mông ngồi trên mặt đất, Cố Dật Nhĩ ngã ở trong lòng ngực của cậu.

Người đi đường vội vàng tiến lại đỡ hai người: “Hai người không có việc gì chứ!”

Tư Dật nhìn trong lòng ngực mình cô gái vẻ mặt hốt hoảng, vừa tức giận vừa buồn cười, bất đắc dĩ gõ gõ cái trán của cô: “Cậu a cậu a, lo lắng cái gì đâu, tớ sẽ không buông tay mà.”

Cố Dật Nhĩ tự biết đuối lý, không nói chuyện.

Người đi đường đem hai người đều đỡ lên, cười nói: “Dạy bạn gái chạy xe đạp sao?”

Cố Dật Nhĩ cướp giải thích: “Cháu là ba ba của cậu ấy”

Người đi đường cười ha ha, Tư Dật một phen đè lại đầu Cố Dật Nhĩ, xấu hổ cười: “Không có gì đâu ạ.”

“Người trẻ tuổi a ~ thật tốt ~”

Cuối cùng hai người vẫn là miễn miễn cưỡng cưỡng tập xe tới được đích đến, Cố Dật Nhĩ chạy nhanh nhảy xuống xe, cách xe đạp thật xa.

Tư Dật dở khóc dở cười: “Đến mức này sao? Nó cũng sẽ không cắn cậu.”

Cố Dật Nhĩ mở ra tay: “Tay tớ đều đỏ hết rồi đây nè.”

Tư Dật đi qua, dựa vào ánh sáng mỏng manh, thật đúng là phát hiện lòng bàn tay tuyết trắng của Cố Dật Nhĩ có vài vệt đỏ. Xem ra là do nắm chặt tay cầm quá.

“Căn bản không cần dùng sức lực lớn như vậy, chờ khi cậu biết chạy liền sẽ không bị nữa.”

Cố Dật Nhĩ có chút không tình nguyện: “Tớ đã chạy rồi đó”

Tư Dật nhướng mày: “Phải không? Tớ đây không đỡ, cậu chạy mấy mét cho tớ xem?”

Cố Dật Nhĩ phồng phồng hai má, trừng cậu một cái.

“Cậu là cá nóc sao? Tớ tại đây làm thầy dạy miễn phí cho cậu, cậu còn hướng tớ phát giận.” Tư Dật duỗi tay liền ở trên má cô chọc hai cái.

Cô nghiên đầu tránh né.

“Được rồi, thổi thổi cho cậu nhé.”

Tư Dật cầm lấy tay cô, cúi đầu ở trên tay cô mà thổi phù phù. Tay cô rất nhỏ, lại thực mềm, trắng nõn, vệt đỏ kia ở giữa lòng bàn tay, nhìn thấy có chút đau lòng.

Tư Dật theo bản năng dùng tay mình, bao lấy tay cô. Cố Dật Nhĩ lúc này không trốn. Khí nóng thổi tới trong lòng bàn tay, khiến cho cô một trận tê dại, không duyên cớ làm chân người ta mềm đi.

Cố Dật Nhĩ vốn dĩ cũng không biết, lông mi Tư Dật lại dài như vậy, ở trước mắt như cánh quạt.

Ánh đèn mờ nhạt, ngũ quan của cậu nhu hòa kỳ lạ, từ chóp mũi đến cằm, đều có khắc hai chữ ôn nhu.

Bóng đêm yên tĩnh, ánh đèn lay động, trên mặt đất hai bóng dáng rõ ràng, khoảng cách gần có chút vi diệu.

Tư Dật hơi hơi mở miệng, thấp giọng kêu cô: “Tiểu Nhĩ Đóa”

Cố Dật Nhĩ lần đầu tiên, thừa nhận biệt danh này: “Ừm.”

***

Lúc Cố Dật Nhĩ về nhà, cả người vẫn là ngốc ngốc.

Đèn cũng chưa mở, dựa vào trực giác thay đổi giày, sờ soạng hướng phòng ngủ của mình mà đi.

Ở trong phòng Cao Tự Án, mơ hồ nghe thấy bên trong có động tĩnh.

Cố Dật Nhĩ phục hồi tinh thần lại, tiến đến cạnh cửa, muốn làm rõ ràng rốt cuộc là động tĩnh gì.

Không phải tiếng cạy ngăn tủ, mà là thanh âm nói chuyện, bởi vì cách âm tốt, chỉ nghe thấy tiếng ong ong.

Hai thanh âm có qua có lại, trong phòng có hai người.

Thầy Sư tử lại tới nữa?

Nếu là thầy tới, vì cái gì đèn phòng khách cũng không mở?

Cô đem lỗ tai dán ở trên cửa, rốt cuộc nghe rõ đối thoại bên trong.

“Anh có thể lấy một bộ đồ nữ cho em mặc không?”

“Đây chỉ có quần áo của anh thôi.”

“Em không tin, chẳng lẽ anh không mang phụ nữ về nhà bao giờ sao?”

“Em là người đầu tiên”

Nghe mấy câu như vậy đã cũng đủ khiến não bộ suy diễn ra một câu chuyện rồi, Cố Dật Nhĩ che miệng sợ chính mình kêu ra tiếng, khẽ meo meo lui ra phía sau vài bước.

Không nghĩ tới anh trai cô phóng túng như vậy a, nói chuyện đều không mang nửa điểm thở dốc.

Người đàn ông độc thân vạn năm rốt cuộc thông suốt, phải chạy nhanh báo cáo với dì Cao tin tức tốt này mới được.

Mới vừa lấy ra di động, liền phát hiện Cao Tự Án lúc này vừa lúc phát cho cô tin WeChat.

“Ở đâu?”

Cố Dật Nhĩ hiểu rõ, phỏng chừng bước tiếp theo chính là chuyển khoản cho cô kêu cô ngủ khách sạn.

Cố Dật Nhĩ không trả lời, trực tiếp tìm WeChat của dì Cao.

Giây tiếp theo, di động của cô liền vang lên.

Cửa phòng bị mở ra, ánh sáng bên trong vừa vặn chiếu vào người đang cong eo, rón ra rón rén là Cố Dật Nhĩ.

Cao Tự Án sắc mặt âm trầm cúp điện thoại, trầm giọng hỏi: “Em nghe lén từ lúc nào?”

Cố Dật Nhĩ run run một chút, không dám nói dối: “Từ lúc chị ấy nói lấy quần áo đến...”

Trong lòng thầm mắng chính mình cư nhiên quên đặt chế độ yên tĩnh cho di động.

Lúc này sau lưng Cao Tự Án đi ra một cô gái, hỏi: “Ai a?”

Âm thanh phi thường dễ nghe, giống như là giọng nữ thường xuất hiện trên TV, câu chữ rõ ràng nhưng lại mang theo một cổ phong tình.

Có điểm quen thuộc.

Cố Dật Nhĩ ngẩng đầu, xuyên qua ánh sáng thấy được bộ dáng của cô gái.

Ngũ quan diễm lệ tinh xảo, dáng người rất tốt, ăn mặc lễ phục dạ hội bó sát người, tóc dài rối tung, chỉ là đứng ở nơi đó, khiến cho người ta không dời mắt được. Siêu cấp đại mỹ nhân.

Cố Dật Nhĩ hoa ước chừng nửa phút mới tiêu hóa sự thật này.

Cô run rẩy vươn tay, kêu ra tên cô gái: “Chử, Chử Úy.”

Cô ấy là tiểu hoa đán Chử Úy, đứng ở trước mặt cô, đứng ở cửa phòng của anh trai cô, vừa mới nãy còn cùng anh trai ở trong phòng riêng.

Chử Úy hướng cô cười cười: “Chào em gái nhỏ!.” Sau đó nhanh chóng biến đổi sắc mặt, lạnh thanh ở bên cạnh Cao Tự Án quở mắng: “Anh gạt em nói không mang phụ nữ về đây cũng thôi đi, không nghĩ tới anh đến cô gái nhỏ cũng không buông tha, Cao Tự Án, anh cái nhà tư bản này không có lương tâm a!”

Cao Tự Án có chút đau đầu đè đè huyệt Thái Dương, giải thích nói: “Đây là em gái anh”

Chử Úy sửng sốt một chút, lại nhìn mắt Cố Dật Nhĩ, tựa hồ ở nghi hoặc chuyện này thật giả tính.

Cố Dật Nhĩ đương nhiên muốn giúp anh trai nói chuyện, vội vàng mở miệng nói: “Em là em gái của anh ấy.”

Chử Úy khụ hai tiếng, nói sang chuyện khác: “Vậy em gái anh ở đây, sao anh gạt em là không có quần áo nữ”

“Em mặc không vừa quần áo của em ấy.” Cao Tự Án mặt vô biểu tình liếc mắt đến chỗ nào đó của Chử Úy

Cố Dật Nhĩ cùng Chử Úy đều là sửng sốt.

Chử Úy là cô gái quyến rũ trưởng thành, mặc quần áo của Cố Dật Nhĩ có điểm miễn cưỡng, hơn nữa, nơi phát dục nào đó của hai người có vẻ sai biệt rất lớn

Cố Dật Nhĩ nhìn chỗ kia của Chử Úy, tâm tình có chút phức tạp.

Muốn nói dáng người của nữ minh tinh, thật là không còn lời gì để nói, xem TV còn đỡ, còn trong đời sống hiện thực vừa thấy liền biết ai phàm nhân ai tiên thượng

Chử Úy đỏ mặt che lại ngực, ngữ khí có chút nói lắp: “Biến thái!”

Cuối cùng vẫn là Cố Dật Nhĩ lấy một bộ đồ thể thao rộng nhất của mình cho cho Chử Úy thay.

Khi Chử Úy thay xong bước ra, Cố Dật Nhĩ thật rất hâm mộ.

Quần áo vận động rộng thùng thình của mình, mặc ở trên người cô ấy cư nhiên cũng có thể fashion đến vậy.

Cố Dật Nhĩ hướng Cao Tự Án giơ ngón tay cái lên.

Cao Tự Án uống miếng nước xong, đứng dậy: “Đi thôi, anh đưa em về nhà.”

“Đừng, nếu như bị chụp lén thì sao, lễ phục lại bị động tay động chân.”

Cố Dật Nhĩ tò mò: “Lễ phục vì cái gì bị phá a?”

Chử Úy kéo kéo khóe miệng: “Bị ám toán, đấu tranh giữa nữ nhân, em còn nhỏ, không hiểu đâu.”

Cố Dật Nhĩ đọc vô số ngôn tình tiểu thuyết, giới giải trí đều xem qua nhiều ít, sao có thể không hiểu.

Cô không tiếp lời, lại hỏi: “Vậy nếu như bị chụp khi ra khỏi đây thì không sao ạ?”

Chử Úy hào phóng vẫy vẫy tay: “Nơi này phóng viên vào không được, bằng không chị cũng sẽ không theo anh trai em đến nơi đây trốn rồi.”

Cố Dật Nhĩ nhìn biểu tình đôi mắt bằng phẳng Cao Tự Án, như thế nào đều cảm thấy Chử Úy là đã bị lừa gạt tới.

“Có khẩu trang cùng kính râm không? Em trực tiếp đi trở về thôi, phóng viên khẳng định không thể biết được.” Chử Úy nói.

Cao Tự Án xoay người bước về phòng ngủ: “Để anh đưa em đi.”

Phòng khách chỉ còn lại có Cố Dật Nhĩ cùng Chử Úy.

Khởi điểm Cao Tự Án khó hiểu mà quan tâm đến ngành thực phẩm, không liên quan gì đến hướng phát triển của anh, Cố Dật Nhĩ liền cảm thấy kỳ quái, hiện tại người phát ngôn của thương hiệu này liền đứng ở trong nhà mình, hết thảy thì cô đều đã hiểu rõ.

Anh trai đứng đắn không nói chuyện yêu đương, nhưng thật ra đang bao dưỡng nữ minh tinh.

Bất quá ánh mắt thật đúng là không tồi.

Chử Úy cũng đang đánh giá cô, cười tủm tỉm mở miệng hỏi: “Tiểu cô nương, em thật là em gái Cao Tự Án?”

Cố Dật Nhĩ gật đầu.

“Hai ngươi lớn lên một chút cũng không giống nhau.”

“Ba mẹ bọn em tái hôn.”

“Như vậy.” Chử Úy như suy tư gì: “Xem ra nhiều năm như vậy, thật đúng là đã xảy ra không ít chuyện a.”

Cố Dật Nhĩ nghi hoặc: “Hai người trước kia quen nhau?”

Chử Úy gật gật đầu: “Đúng vậy, bạn đại học, cùng một cái xã đoàn.”

“Vậy chị cũng biết Mộ Tử Sư sao?”

Chử Úy cười như cũ: “Biết á”

Thì ra thầy Mộ biết tên Chử Úy, cũng không phải bởi vì là fan cuồng, mà là bởi vì bọn họ vốn dĩ chính là quen biết đã lâu.

Quan hệ nhìn qua rất là phức tạp.

Cao Tự Án lúc này cầm khẩu trang cùng kính râm đi tới phòng khách: “Đi thôi, anh đưa em xuống lầu.”

Chử Úy nhìn Cố Dật Nhĩ phất phất tay: “Hẹn gặp lại nhé, phải trân quý giữ gìn kỹ chữ ký của chị đấy.”

Cố Dật Nhĩ gật đầu: “Tạm biệt chị”

Hai người rời đi, Cố Dật Nhĩ liền ngồi ở trên sô pha chờ Cao Tự Án trở về.

Ước chừng qua hơn mười phút, Cao Tự Án liền đã trở lại.

Cố Dật Nhĩ ngồi ở trên sô pha, nhướng mày nhìn anh: “Thành thật khai báo, em có thể suy xét không nói cho dì Cao biết nga.”

“Khai báo cái gì?” Cao Tự Án khẽ cười một tiếng.

“Khai báo anh cùng với vị kia quan hệ như thế nào a.”

Cao Tự Án đem cà vạt kéo xuống, cởi bỏ nút cổ tay áo sơ mi, đi đến sô pha ngồi xuống.

Anh dựa vào trên sô pha, nhắm hai mắt trả lời cô: “Không có quan hệ gì cả.”

Cố Dật Nhĩ một vạn cái không tin: “Gạt người.”

“Không lừa em.”

“Vậy anh đem con gái người ta về nhà làm gì? Đừng nói anh không có ý đồ a.” Cố Dật Nhĩ trước một bước cắt đứt đường lui của anh. Lại không nghĩ rằng Cao Tự Án mở mắt, một tay chống sô pha, một tay đáp ở đầu gối, anh nhướng mày, khóe miệng mỉm cười gian xảo.

Cố Dật Nhĩ run lập cập.

Cao Tự Án không cùng Cố Dật Nhĩ tiếp tục thảo luận cái này đề tài này nữa, dứt khoát dời đề tài: “Em là từ trường học trở về?”

Cố Dật Nhĩ gật đầu: “Đúng vậy.”

Cao Tự Án nhìn cô một cái, hơi hơi mỉm cười: “Vậy cặp sách của em đâu?”

“......”

Quá ngốc, cặp sách còn treo ở trên người Tư Dật!

Cố Dật Nhĩ tùy tiện tìm lấy cái cớ, liền lấy lý do mệt mỏi về phòng.

Khóa lại, quyết gọi điện thoại cho Tư Dật.

Bên kia nhanh chóng nghe máy: “Tiểu Nhĩ Đóa, muốn cặp sách đúng không?”

“Umh”

“Cậu muốn mang bài tập về nhà viết sao?”

“Không có.”

“Buổi sáng tớ đem cho cậu.”

Cố Dật Nhĩ lo lắng không phải cái này, ngữ khí có chút gấp: “Cậu không mở cặp sách tớ ra chứ?”

Tư Dật có chút kỳ quái: “Như thế nào?”

“Dù sao cậu tuyệt đối tuyệt đối không thể mở ra, bằng không cậu liền xong rồi.”

Tư Dật có chút không biết nói gì: “Tớ mở cặp sách cậu ra làm cái gì, tớ lại không phải biến thái.”

Cố Dật Nhĩ yên tâm, nói lời chào liền ngắt điện thoại.

***

Cuộc điện thoại này làm Tư Dật cảm thấy không thể hiểu được.

Thời điểm trở về cậu ngây ngốc ở trên sô pha ngồi nửa ngày, vẫn là dì giúp việc lại hỏi cậu sao lại có hai cái cặp sách, cậu mới phản ứng lại, cậu cùng Cố Dật Nhĩ đều rối rắm, cư nhiên đem chuyện cặp sách quên mất.

Tư Dật vò đầu có chút ngượng ngùng cười, trong ánh mắt lo lắng của dì giúp việc trở về phòng mình.

Cậu nhìn cặp sách của Cố Dật Nhĩ kỳ thật rất giống của cậu chẳng qua của Cố Dật Nhĩ là màu hồng nhạt.

Cô càng là nói không thể mở ra, cậu liền càng muốn mở ra.

Tư Dật làm công tác tư tưởng rất lớn, vẫn là quyết định làm một nam nhân chân chính, không tùy tiện xâm phạm sự riêng tư của người khác.

Dù sao tương lai còn dài.

Tưởng tượng như vậy mặt cậu lại hớn hở hẳn ra.

Lúc cậu chuẩn bị lấy quần áo đi tắm rửa, dì giúp việc vừa lúc lên lầu kêu cậu xuống ăn cơm.

“Đợi lát nữa con sẽ ăn, con tắm trước đã.” Tư Dật cười rạn rỡ, vòng qua dì giúp việc.

Vẻ mặt dì giúp việc lo lắng, như suy tư điều gì mà bước xuống lầu.

Vừa lúc phu nhân tan tầm đã trở lại, dì giúp việc vội vàng ra đón, giúp phu nhân cầm túi: “Phu nhân, người đã về rồi.”

“Uhm, Tư Dật về nhà chưa?”

“Đã trở về, cậu ấy đang tắm rửa trên lầu.”

Mẹ Tư nhướng mày: “Sớm như vậy đã tắm rửa?”

“Nha, tiểu tử tâm tình hôm nay xem ra không tồi a.”

Dì giúp việc trái lo phải nghĩ, cuối cùng vẫn là quyết định đem suy nghĩ của mình nói ra: “Phu nhân, hôm nay lúc thiếu gia về tới tôi cảm thấy có gì đó không thích hợp.”

Mẹ Tư vừa đi vừa hỏi: “Không thích hợp như thế nào?”

“Vừa trở về liền ngây ngốc ngồi ở sô pha kia, sau đó lại mặt mày hớn hở.”

“Hửm? Chẳng lẽ là yêu đương?” Mẹ Tư theo bản năng liền nghĩ tới cái khả năng này.

Dì giúp việc lắc lắc đầu: “Lần trước thiếu gia không phải nói muốn mua balo mới sao? Hôm nay tôi thấy cậu ấy cầm về hai cái balo, trong đó có một cái là màu hồng nhạt.”

Mẹ Tư híp mắt: “Hồng nhạt?”

“Vâng, phía trước đeo một cái, sau lưng đeo một cái, vừa trở về liền ngồi chỗ đó mà cười ngây ngốc.”

“......” Mẹ Tư tức khắc nhích người chuẩn bị lên lầu: “Tôi lên lầu nhìn xem.”

Đi đến phòng Tư Dật, bên trong không có bất luận cái gì lạ thường, vẫn là mặt tường kia, trên tường treo poster vua hải tặc, kệ gỗ đơn giản sạch sẽ, là phong cách của con trai mình.

Mẹ Tư đến gần xem, quả nhiên ở ghế trên thấy hai cái balo. Một cái là balo giới hạn số lượng mà Tư Dật mới mua, còn có một cái, kiểu dáng không sai biệt lắm, balo màu hồng nhạt.

Tiểu tử này, thật là lãng phí tiền.

Lại còn có mua màu sắc như vậy, Mẹ Tư đời này còn không có dùng qua đồ vật gì hồng nhạt đâu.

Mẹ Tư cầm lấy cái balo hồng nhạt kéo ra khóa kéo.

Trong đó có một ngăn to và trong có một ngăn nhỏ nữa đựng, bên ngoài ngăn to có một quyển sách. Mẹ Tư cầm lấy bị tên sách làm chấn động

《 Tình yêu bạn cùng bạn 》.

Nó là con trai lại thích xem cái loại tiểu thuyết tình yêu này sao, mẹ Tư không nghĩ tới Tư Dật cư nhiên cũng xem loại tiểu thuyết này thật.

Mẹ Tư tùy ý mở ra một tờ.

【 Vương Húc chưa từng có cảm giác như vậy.

Hắn chưa bao giờ biết, giữa hai nam sinh, cũng có thể có sự ái muội như vậy.

Lúc này chóp mũi hắn cùng chóp mũi Trần Dịch chạm nhau, đồng tử như là muốn đem đối phương hút vào.

Trần dịch bỗng nhiên cười nhẹ một tiếng, đầu thoáng nghiêng về phía trước, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn. 】

Bang một tiếng, sách rơi xuống đất.

Mẹ Tư giương miệng, vẻ mặt không thể tin nổi. Trong lòng lúc này ngũ vị tạp trần, không biết nên làm cái gì bây giờ. Bà bức chính mình bình tĩnh, lại cầm lấy balo, mở ra cái khóa kéo ngăn nhỏ. Bên trong chính an tĩnh nằm một bịch khăn giấy ướt

Sau đó đem sách cùng bịch khăn giấy ướt bỏ lại chỗ cũ, giả vờ như không có chuyện gì, yên lặng mà rời khỏi phòng Tư Dật.

Lúc bà xuống lầu, dì giúp việc lập tức nhìn qua: “Phu nhân, thiếu gia không có việc gì chứ?”

“Ta đúng là không có tư cách làm mẹ mà.” Mẹ Tư thống khổ bưng kín miệng: “Nói với nó chuyện yêu đương! Giờ thì tốt rồi! Đem con trai dạy hư!”

Dì giúp việc: “?”

Mẹ Tư ngồi ở trên bàn cơm, chờ con trai tắm rửa xong, bà quyết định phải cùng con trai nói chuyện cho rõ ràng.

Tư Dật tắm rửa xong tóc vẫn còn ươn ướt lại ngồi ăn cơm.

Mới vừa ngồi xuống bàn ăn, liền thấy được sự quan tâm quá mức, các loại món ăn mặn thức ăn chay đều được gắp bỏ vào chén cậu.

Tư Dật cảm thấy thực không quen: “Mẹ, mẹ gắp cho chính mình đi.”

“Vậy sao được.” Mẹ Tư quyết đoán cự tuyệt: “Con là con trai duy nhất của mẹ, mẹ nhất thiết phải làm vậy mới đúng!”

Tư Dật không rõ những lời này có hàm ý gì, mẹ Tư gắp đồ ăn vào chén của cậu sắp thành như ngọn núi rồi.

Cho dù cậu đang tuổi lớn ăn nhiều nhưng cũng không ăn nổi cái núi này. Tư Dật thở dài, thong thả ung dung ăn.

Mẹ Tư nhìn bộ dáng nhã nhặn của con trai biết đây là học dáng vẻ của ba Tư, trước kia thấy thế nào cậu cũng như người có giáo dưỡng, hiện tại xem liền cảm thấy thập phần kỳ cục.

“Con trai mà ăn cơm sao lại nhã nhặn như vậy chứ!” Mẹ Tư răn dạy cậu: “Con trai ăn cơm phải có khí khái của nam nhân mạnh mẽ chứ”

“......” Tư Dật buông chiếc đũa, ngữ khí nghiêm túc: “Mẹ muốn nói cái gì nói thẳng ra đi được không?”

Mẹ Tư nghẹn họng, giương miệng nửa ngày đều nói không nên lời.

Cuối cùng vẫn là mở miệng: “Tư Dật a, gần đây con có mối quan hệ đặc biệt nào với người nào đó không?”

Tư Dật mở to hai mắt, sửng sốt vài giây, ngượng ngùng cúi đầu.

“Sao mẹ biết thế?”

“......” biểu tình mẹ Tư thực phức tạp.

“Kỳ thật mẹ cũng ngoài ý muốn biết được, cảm thấy cái này quá đột ngột...”

“......”

“Nhưng mẹ... mẹ rất vui vẻ.”

“......”

“Mẹ.. Mẹ làm sao vậy!”

“Phu nhân người tỉnh lại đi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.