Cô Dâu Bỏ Trốn

Chương 64: Chương 64




Vân khẽ e hem một tiếng, con nhỏ xua tan không khí ngượng ngập bằng cách lái sang một câu chuyện khác.

- Hôm nay anh có đi ăn ở ngoài hay không...??

Khoa hơi tiếc phút giây riêng tư bên cạnh con nhỏ. Anh chàng mệt mỏi nói.

- Có. Em đi ăn cơm cùng với anh chứ...??

- Dạ, thôi anh ạ. Hôm nay em muốn đi ăn cơm một mình....!!

- Sao thế. Em không thích đi cùng với anh à....?

- Không phải em có ý đó đâu. Em chỉ cảm thấy anh em mình đi riêng ra thì tiện hơn. Thứ bảy tuần trước em và anh đã đi cùng nhau rồi còn gì...??

- Em nghĩ sao nếu như ngày nào hai anh em mình cũng đi ăn cơm cùng với nhau....??

Vân vội xua tay nói.

- Không được đâu như thế kỳ chết. Em nên đi một mình thì hơn...!!

Vân vớ lấy cái túi sách. Con nhỏ chào Khoa rồi bước luôn ra cửa. Khoa nhìn theo bóng dáng của Vân khuất dần sau cánh cửa kính. Khoa ôm đầu, người ngả dần ra sau chiếc ghế xoay. Bây giờ tâm trạng của Khoa rối bời, Khoa không biết phải bày tỏ tình cảm của mình như thế nào cho Vân hiểu. lúc nãy Khoa thấy thái độ bẽn lẽn và ngượng ngùng của Vân khi nghe Khoa hỏi. Khoa hơi thất vọng vì con nhỏ cứ tìm cách lảng tránh câu hỏi của Khoa mãi, không lẽ Vân đã thích Duy rồi nên con nhỏ không thể tiếp nhận tình cảm của Khoa được nữa.

Không khí buổi trưa tấp nập người ra người vào. Vân đều bước ra khỏi hành lang. Công ty của Khoa được xây dựng trên một diện tích khá rộng, ở đây chỉ đặt văn phòng đại diện làm việc của công ty mà thôi, còn nơi sản xuất rượu và bia thì lại ở một nơi khác. Vân chưa bao giờ đến nơi đó, con nhỏ dự định khi nào rảnh dỗi sẽ xuống thăm quan.

Sân gạch ẩm thấp, từng vũng nước nhỏ đang soi bóng mây ở trên trời. xung quanh nó có mấy chậu cây cảnh. Vân hay gọi nó là cây tre trúc, Vân không biết có đúng hay không nhưng khi nhìn vào những chiếc lá thon dài và nhỏ, Vân thấy rất giống mấy khóm tre được trồng ở vườn sau nhà. Hơi nước bốc lên làm cho Vân cảm thấy bức bối, ánh nắng mặt trời chiếu thẳng lên người Vân. Con nhỏ nheo mắt lại, bàn tay đặt lên trán, Vân ngước nhìn lên cao.

Sau cơn mưa mọi cảnh vật và cây cối xung quanh được gột rửa sạch đi lớp bụi bám xung quanh, không khí thoáng mát và trong lành. Vân hít một hơi thật dài, trên đôi môi của con nhỏ một niềm phấn kích và thỏa mãn hiện rõ. Vân bước nhanh ra cổng.

Sự ồn ào náo nhiệt, tiếng nói, tiếng cười đùa của mấy cô gái nhân công quét dọn vệ sinh trong công ty làm cho Vân chú ý. Ánh mắt của Vân nhìn ra đường, con nhỏ thấy có một chiếc xe ô tô màu đen xám đang đậu ở cạnh sát vỉa hè.Tầm nhìn của Vân thu nhỏ dần, Vân kinh ngạc và bất ngờ không hiểu hôm nay Tuấn Anh đến đây làm gì. Nhìn hắn được mấy cô gái vây quanh như một nàng tiên được mấy con chim chào mừng hót ca xuống nhân gian.

Tuấn Anh môi nở một nụ cười thật ngọt, miệng lưỡi của hắn không ngớt tuôn ra những lời mượt mà có cánh, ánh mắt đa tình thỉnh thoảng nheo lại và nháy mắt với mấy cô gái. Trông hắn rất giống mấy chàng thi sĩ đa tình. Vân quan sát và nhìn bộ quần áo của hắn từ đầu xuống chân. Vân sửng xốt, chiếc áo thun màu đen và chiếc thắt lưng bằng da cũng màu đen trông hắn rất giống một thiên sứ khoác bên ngoài vẻ thánh thiện nhưng bên trong là một màu đen tối và lạnh giá. Ở hắn toát ra những ý nghĩ hắc ám và là một con người khó đoán, nhìn hắn lúc này cảm tưởng ở gần trước mặt nhưng mà xa vời vợi tới tận trân trời.

Vân không hiểu hai anh em của Duy sao lại khác nhau đến thế, một người luôn nghiêm túc, ăn nói chững chạc còn một người luôn đùa cợt và ăn nói nhả nhớt. Vân đoán hắn là một tên lãng tử quả là không sai, hắn đi đến đâu là con gái theo đến đấy, nếu nói hắn cô đơn thì không đúng vì hắn có bao giờ thiếu tình cảm, nhưng người ta nói yêu nhiều quá và trái tim có quá nhiều ngăn sẽ chẳng bao giờ giữ được một cái gì đó cho mình.

Làn gió thổi tung bay mái tóc của Vân, cái bụng kêu ọt ẹt. Vân bắt đầu cảm thấy đói rồi. Con nhỏ thôi không còn nhìn Tuấn Anh nữa. Vân thầm thì ở trong miệng.

- cứ để cho hắn vui đùa với sở thích của hắn đi, mình quan tâm đến hắn làm gì. Bây giờ cái mà mình cần phải làm là đi giải quyết cơn đói của mình.

Khoa nối gót theo Vân, anh chàng bắt kịp con nhỏ ở trước cổng của công ty. Vân nghe có tiếng nói của Khoa vang lên từ phía sau.

- Em vẫn còn chưa đi ăn à...??

Vân giật mình quay lại. Con nhỏ gượng gạo nói.

- Vâng. Em vừa mới ra đây thôi....!!

Tuấn Anh đùa vui chán, hắn không quên mục đích của mình. Vừa nhìn thấy bóng dáng của Vân. Hắn vội bước lại gần con nhỏ. Trên môi của hắn nở một nụ cười thật đáng ghét, khuôn mặt bao phủ một ánh sáng mờ ảo, có lẽ nếu hắn đeo thêm một chiếc vòng màu đen nữa ở trên đầu thì trông hắn sẽ giống với một thiên sứ từ dưới địa ngục lên. Bàn tay phải của hắn chìa bó hoa hồng nhung được bó một cách khéo léo và đẹp mắt ra trước mặt của Vân. Hắn nói thánh thót.

- Tặng cho em....!!

Vân không biết diễn tả cảm giác của bản thân như thế nào. Đây là lần đầu tiên Vân nhận hoa từ một tên đàn ông. Ngày trước mỗi lần tổ chức sinh nhật hay ngày 8/3 Vân đều nhận được hoa và quà từ bạn bè trong lớp, có quà của cả con gái lẫn con trai, nhưng chúng nó là bạn của Vân khác, còn tên này Vân chưa vẫn chưa xác định được là bạn hay là thù.

Khoa ngạc nhiên và kinh ngạc mở to mắt nhìn chàng trai trẻ trước mắt, hắn ta có nét gì đó giống Duy nhưng đẹp trai và cuốn hút hơn, hắn rất giống một bông hoa có nhiều mật, mật của hắn không có vị ngọt mà nó có vị đắng chát như thuốc độc.

Khoa lại thêm tò mò và ghen tức, thằng cha này lại là ai nữa đây. Khi nghe tin Vân có chồng chưa cưới là Khoa đã đau khổ và mệt mỏi vì phải suy nghĩ và hành hạ bản thân lắm rồi nay lại có thêm một thằng con trai đeo đuổi Vân nữa chắc là anh chàng lại phải điều chỉnh lại nhịp độ đập loạn xạ một cách bất bình thường của tim.

Vân đứng sững và chôn chân một chỗ. Con nhỏ nhìn Tuấn Anh trân trân. Vân không hiểu hắn ta làm như vậy là có ý gì. L ẽ nào hắn không biết Vân là vợ chưa cưới của em trai hắn. Khoa khẽ e hèm hỏi.

- Cậu đây là...??

Tuấn Anh bây giờ mới để ý đến sự có mặt của Khoa. Hắn ta vô tư nói.

- Tôi là bạn của Vân mà có thể mai sau mối quan hệ của chúng tôi sẽ tiến thêm một bước nữa cũng không biết chừng phải không Vân....??

Hắn quay sang nhìn con nhỏ khi nói nốt câu cuối. Vân gạt bó hoa của hắn sang một bên mặc kệ ánh mắt ghen tị và tò mò của các cô gái xung quanh. Vân cảm tưởng bây giờ con nhỏ là một nàng công chúa lạc vào một bữa tiệc, hoàng tử đang nhìn và bước lại chìa tay mời Vân nhảy. Vân chán nản hỏi Tuấn Anh.

- Anh tới đây làm gì...??

Tuấn Anh chìa bò hoa trước mặt của Vân thêm một lần nữa, miệng của hắn dẻo kẹo.

- Anh đến đây để đi ăn cơm cùng với em....!!

Vân cảm thấy khó hiểu, khuôn mặt của con nhỏ đăm chiêu, ánh mắt nhìn Tuấn Anh đầy dò xét. Con nhỏ hỏi rành mạch từng tiếng một.

- Anh muốn gì...??

- Anh đã nói với em rồi. Anh muốn mời em đi ăn cơm trưa...!!

- Nhưng tôi đâu có bảo anh phải làm như thế đâu...!!

- Em không muốn nhưng anh muốn....!!

Vân không thích đôi co thêm với Tuấn Anh nữa. Con nhỏ thấy mọi người xung quanh đều đang tập trung nhìn hai người. Vân gắt.

- Anh đi về khách sạn hay đi đâu đó chơi đi. Đừng có đem tôi ra làm trò hề ở đây....!!

- Ai bảo em là anh đem em ra làm trò hề. Anh thật lòng muốn kết bạn với em...!!

Bằng cái giọng truyền cảm và dễ thương nhất, hắn thành khẩn đưa bó hoa lên ngang mặt của Vân.

- Em làm ơn nhận cho anh vui. Nếu em không nhận anh sẽ đứng ở đây và bám theo em cả ngày hôm nay cho đến khi nào em nhận nó thì thôi....!!

Vân nghe lời đe dọa trẻ con của hắn, con nhỏ phì cười hỏi.

- Nếu thế thì anh hãy đứng nguyên ở đây cấm nhúc nhích đi đâu đấy. Tôi bây giờ đói rồi nên phải đi ăn đây....!!

Vân quay người định bỏ đi nhưng bị Tuấn Anh kéo tay giữ lại. Con nhỏ vùng vằng hỏi.

- Anh muốn gì nữa. Tôi đã bảo là anh đi về khách sạn rồi kia mà....??

- Anh đói quá rồi, anh có thể mời em ăn một bữa được không...??

Vân nhìn khuôn mặt nhăn nhó, ánh mắt cố tỏ ra dễ thương như con thỏ của Tuấn Anh. Vân càng thêm bực mình vì bị làm phiền và bị quấy rối.

- Anh không tự mình đi ăn được hay sao mà phải phiền đến tôi. Nhìn bộ dạng của anh lúc này rất giống một người đã ba ngày không có gì vào bụng...!!

Tuấn Anh năn nỉ.

- Em làm ơn đi mà. Cho ăn đi cùng với nhé...!!

Vân rơi vào tình trạng khó xử. Nếu bỏ mặc Tuấn Anh ở đây không lo và lờ hắn đi con nhỏ không yên tâm vì dù sao hắn cũng là anh trai của Duy, còn nếu lo lắng và quan tâm đến hắn vì bị bắt ép con nhỏ càng thêm điên tiết và ghét hắn hơn mà thôi. Cảm giác đói và muốn ăn cơm của Vân lúc nãy đã tiêu tan đi đâu hết cả. Vân do tức giận nên không khí đã lấp đầy khoảng trống trong bao tử rồi. Vân thở dài não nề, thế là toi mất một bữa ăn ngon. Vân cứ đứng tần ngần mãi, con nhỏ không biết trả lời Tuấn Anh như thế nào cho phải. Khoa lên tiếng.

- Tôi có thể mời hai người một bữa cơm được không, tiện thể chúng ta làm quen với nhau luôn...??

Tuấn Anh nhìn xững Khoa. Hắn ta đang đánh giá xem Khoa là ai và có quan hệ gì với Vân. Hắn hỏi con nhỏ.

- Em có đồng ý hay không...??

Vân buồn chán hết nhìn Tuấn Anh rồi lại nhìn Khoa. Con nhỏ đang gặp phải tình huống không mong đợi. Vân có bao giờ nghĩ là Tuấn Anh sẽ đến tìm và đòi gặp mặt Vân ở trước cổng công ty đâu. Con nhỏ chỉ thấy là hắn gây sự với con nhỏ khi con nhỏ sống ở khách sạn mà thôi. Hắn bám theo Vân đến tận chỗ làm việc là có mục đích gì, không lẽ hắn thấy hắn nhàn dỗi quán nên tìm Vân quậy phá cho bớt cô đơn.

Không khí giữa hai người đàn ông ngập tràn căng thẳng và ganh tị, họ đang nhìn chăm chú và đang đánh giá nhau. Họ đều vì một cô gái, mỗi người tìm cách tiếp cận và làm quen với Vân với những mục đích và mưu đồ khác nhau. Với Khoa đó là tình yêu và sự trân trọng, còn đối với Tuấn Anh hắn ban đầu đến với Vân vì tiền tại và danh vọng mà Vân sẽ đem lại cho hắn nếu hắn có thể kết hôn được với Vân. Nhưng ai có thể đảm bảo được rằng mai sau hắn không yêu Vân thật lòng, người ta thường nói là có hai cái không nên thử đó là thử chết và thử yêu. Hắn đang đem chính tình cảm và con tim của hắn ra cá cược với tình yêu của Vân. Hắn là một con lừa con ngu ngốc.

..................

Ngày tháng đã trôi qua Mộng còn đó dù cuộc đời cứ xoay dần, có lẽ mọi thứ rồi sẽ đi vào quên lãng. Con người có già đi, nhưng chuyện hai năm về trước vẫn còn rõ như in trong đầu. Gói quà kỷ niệm Đào còn giữ gìn cẩn thận vì nó là biểu hiện của một thời kỳ ngập bóng yêu thương.

Giờ đây, dù cho sợi dây băng tím đã phai màu, gói giấy đã sờn, có chỗ đã rách. Đào vẫn trân trọng nâng niu tôn thờ, vì trên tờ giấy kia vẫn còn nguyên vẹn bút tích của người xưa. Gói quà ấy cũng chẳng có gì đáng giá lắm, chỉ là hai quyển sổ lưu bút trong đó có kẹp một vài bản nhạc và chiếc đĩa CD chứa đựng những bản tình ca, giữa những trang sách có một phong thư màu đỏ thắm. Và người con trai đó còn tỉ mỉ hơn, đã lấy dây vàng bện lại thành một chiếc vòng dính vào trang sách với hàng chữ nắn nót "Kỷ niệm của đôi ta".

Mỗi lần giở sách ra là Đào lại hôn lên nhưng dòng chữ ấy và nước mắt tuôn trào. Giấy đã bao nhiêu lệ, bao nhiêu nụ hôn nhưng vẫn không làm giảm bớt nỗi cảm hoài. Tình cảm vượt không gian và thời gian. Vượt cả bầu trời xanh mây trắng và tình cảm vẫn đầy như giấc mộng xưa. Quá khứ với bao điều tốt đẹp đã qua đi, hiện tại là cuộc sống đơn điệu với vết thương lòng luôn đau nhức trong Đào mỗi khi con nhỏ nhớ về những ngày xa cũ...

Còn đâu nữa hình bóng đôi tình nhân tay trong tay dạo bước và đi mòn lối khắp con đường, nơi nào họ cũng đặt chân qua. Tiếng cười trong trẻo, tươi vui và hạnh phúc ngập tràn khắp muôn nơi. Sao ngày xưa Đào vui vẻ và hạnh phúc đến như thế, nay nụ cười và hình bóng của người xưa đâu rồi. Bàn tay vắt lên trán, đôi mắt nhìn lên trần nhà. Trên đôi má hai dòng lệ vẫn còn chưa khô. Từ khi Duy bị tai nạn mất trí nhớ Đào hay ngồi khóc một mình và trở thành một người đa sầu đa cảm.

Đào thở dài ngồi dậy, con nhỏ lôi cuốn vở lưu bút ra. Đào viết đôi dòng trên trang giấy đã bị ố vàng do lớp bụi thời gian.

"Ngày tháng năm

Hôm nay em lại đứng nhìn anh từ xa. Anh vẫn vậy không có gì thay đổi nhiều, điều khác biệt duy nhất là anh không còn nhìn em như ngày xưa nữa. Ngày xưa dù em đứng ở góc khuất nào anh cũng tìm được em nhưng nay ánh mắt và tâm hồn của anh đã dành cho một người con gái khác mất rồi....""

Nước mắt của Đào lăn dài trên mi, con nhỏ bịp miệng lại để cho tiếng nấc không thoát ra khỏi cổ họng. Cơn đau như xé lồng ngực, từng hình ảnh của Duy trong quá khứ kéo ùn ùn về. Đào ôm chặt lấy đầu, đôi chân co ro trên ghế, hai bàn tay ôm lấy gối. Đào ngục đầu xuống bàn, trang giấy nhòe lệ. Nỗi đau âm ỉ của Đào ngày càng tăng, con nhỏ kêu gào và khóc thật to lên. Có bao nhiêu đau khổ và uất ức Đào đều tuôn ra ngoài theo hai dòng lệ thi nhau chảy xuống má rơi trên bàn.

Đào chán nản gập trang lưu bút lại. Đào tự hỏi người xưa có còn nhớ đã từng cùng nhau chụm đầu nằm dài trên cỏ trong sân trường trao đổi nhau từng dòng lưu bút, những lá thư được nhét trong hộc bàn học. Và những câu thơ tình vụng về ngây thơ được ghi ở cuối trang sách, có hôm bị cô giáo bắt gặp và phải đứng trên xó lớp.

Người xưa còn nhớ những hôm trời mưa hai đứa cùng đội chung một chiếc áo mưa đi về. Có còn nhớ những quán hàng cà phê quen cùng nhau ngồi nhấp nháp ly cà phê đắng chát. Đôi ta cùng nhau nghe nhạc trong một cửa hàng bán băng đĩa, cậu còn nhớ bài hát "Love me" mà chúng ta vẫn thường ngêu ngao hát mỗi khi đạp xe về vùng ngoại ô chơi. Và có còn nhớ hình bóng một cô gái mặc áo trắng đứng chờ ở trước cổng trường mỗi khi tan học về. Có lẽ người xưa đã quên hết cả rồi, bây giờ trong đầu óc của cậu ấy chỉ là một khoảng trống mênh mông mà thôi, cậu ấy đâu còn nhớ đến mình nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.