Cô Dâu Đi Học

Chương 4: Chương 4




Quân bước lên sân khấu, dùng cặp mắt dịu dàng, yêu thương và thật ấm áp nhìn Tịnh, tay anh đang nắm chặt bàn tay lạnh gắt hơi run của Tịnh, khi nhìn vào ánh mắt đó của anh, cảm nhận được hành động của anh, Tịnh thật sự thấy rất an toàn, rất gần gủi, bổng nhiên con người cô thấy tràn đầy sức mạnh, ko còn những cái run sợ và cũng vào lúc đó trong trái tim cô có một luồng điện nhẹ nhàng đi vào trái tim cô.

Sau đó Quân lấy cái micro trên tay Tịnh:

- Tôi và Tịnh từ nhỏ đã có hôn ước với nhau, do bên gia đình sắp xếp. Nhưng chúng tôi thực sự cảm thấy mình rất hợp với nhau. Phải, Tịnh mới chỉ học Lớp 11 nhưng năm nay Tịnh đã 18 tuổi, từ nhỏ do có chút việc rắc rối nên cô ấy đã phải vào học trể hơn so với những người cùng tuổi. Lúc trước để tránh những rắc rối cho Tịnh, chúng tôi đã phải giấu mối quan hệ của chúng tôi, nhưng bây giờ tôi cảm thấy chúng tôi ko thể nào thiếu nhau, nên chúng tôi mới quyết định tiến tới hôn nhân, ngoài ra lí do quan trọng nhất là tôi muốn mối quan hệ của chúng tôi được công khai, moi người chấp nhận. Tôi có thể lo lắng cho cô ấy, đưa cô ấy đi chơi, đến tất cả những đâu mà ko còn sợ bị phát hiện như lúc trước. Hôm nay chúng tôi mời mọi người đến đây để vui cùng hạnh phúc của chúng tôi. Cảm ơn

Minh Quân phát biểu một hơi trên sân khấu để giải quyết thắc mắc của mọi người do lời phát biểu của cô người mẫu muốn phá anh. Gương mặt anh đang biểu lộ rất trân thành, lời nói rất tự tin. anh đã kiến tất cả những ai có mặt ở đây điều tin vào những gì trên sân khấu đó. biểu hiện của những người ở đây đã ko còn tỏ vẻ nghi ngờ nửa. Nhưng rồi mọi người cũng ko quên tiết mục biểu diễn của cô dâu, thây cho sự nghi ngời mọi người vui vẻ nhắc nhở Tịnh phải biểu diễn một tiết mục.

Tịnh nhìn qua Quân tỏ ý ko biết biểu diễn cái gì, Quân giúp cô suy nghỉ và đặt ra nhìu câu hỏi cho cô:

- Trong trường cô có đứng trước trường hay lớp để giúp vui cho tiết mục gì ko?

- Ko

- thế cô có sở trường gì ko?

-Sở trường gì là sở trường gì chứ?

- Chẳng hạn như: ca hát, đàn, múa.....

- ah, ở nhà tôi cũng hay hát cho bà giúp việc già đó. bà thường khen tôi hát hay lém.

- Vậy thì quyết định cô sẽ hát nha.

Nói rùi Quân quay qua thông báo tiết mục cô sẽ biểu diễn hôm nay:

- theo yêu cầu ban đầu là Tịnh phải biểu diễn một tiết mục trong ngày hôm nay, nên cô ấy quyết định sẽ hát một bài hát để góp vui với mọi người.

Nói rùi anh nhẹ nắm tay cô khuyến khích sau đó bước xuống dưới, để lại cô một mình trên sân khấu.

Sau khi tuyên bố thì một dàn nhạc của nhà hàng với đầy đủ dụng cụ đã lên sân khấu,

Tịnh cũng bước đến chổ họ và thông báo bài nhạc mà cô định hát cho họ chơi nhạc. vừa nghe cô nói tên bài hát, tất cả mọi người trong dàn nhạc đều ngạc nhiên, nhưng quy định của nhà hàng là khách yêu cầu họ phải phục vụ ko được ý kiến nên tất cả cùng chuẩn bị chơi theo yêu cầu của cô.

Khi dàn nhạc dạo lên khúc nhạc đầu, Mọi người cùng ngạc nhiện bởi vì họ cùng nhận ra đó là bài hát rất quen thuộc của tuổi học trò mà, chẳng lẻ cô định trong ngày hôm nay hát bài "bụi phấn", Tất cả cùng ngạc nhiên và cùng suy đoán chắc là dàn nhạc chơi nhằm bài. Nhưng rùi giọng hát của Tịnh cất lên, tiếng hát của cô rất trong, rất hay mặc dù chỉ là bài hát học trò mà ai ở đây cũng nghe qua, cũng từng nghêu ngao hát nhưng hôm nay nghe được cô hát họ như thấy lại được cái hồn nhiên của tuổi học sinh, tình cảm của người học sinh đối với thầy giáo.

Còn ở bên dưới chổ Quân đang đứng cùng những người bạn của anh, Quân cũng đi từ ngạc nhiên như mọi người ở đây về cô, vì trước giờ anh có tiếp xúc với cô nhìu như lời anh đã phát biểu với mọi người ở đây đâu mà anh biết, anh với cô có phải " yêu nhau thắm thiết" như anh và cô thể hiện đêm nay đâu, rùi anh còn bị những tiếng xì xào của họ làm phiền nữa chứ, nhưng ngộ thây anh ko thấy mất mặt mà trong lòng thấy mắc cười cô bé thui chứ.

- Quân, cậu và cô bé yêu nhau như thế nào mà trong ngày cưới thay vì ca ngợi tình yêu thì cô bé lại ca ngợi người thầy vậy?

- Công nhận cô bé của cậu ngây thơ thiệt, bây giờ hiếm ở đâu kiếm được một cô bé hoàn toàn trong sáng như vậy lắm nha, bộ trong thởi gian qua cậu ko dạy cổ cách yêu ah?

Những câu nói của họ chỉ mang tính chất chọc nghẹo anh, anh ko để tâm mà chỉ cười trừ, tuy nhiên cô người mẫu đang đứng tức tối vì ko phá được Quân đã phát biểu lên một câu để trúc bớt những hờn ghen trong lòng

- Thực ko ngờ Tổng Giám đốc một công ty thời trang như anh mà có thể lấy một con nít ranh chưa rời ghế nhà trường làm vợ, anh làm tất cả những cô gái ở đây thất vọng về anh đó, tiêu chuẩn chọn vợ của anh thấp như vậy sao.

Quân và những người bạn của anh đều cùng quay hướng nhìn về cô, họ thật ko ngờ cô vì hờn ghen mà mượn rựu để có thể phát biểu lung tung lên như vậy, nảy giờ họ đã phần nào hiểu được cô ta đang tìm cơ hội phá Quân. Quay qua anh Thành_ người trợ lý của anh Quân ra lệnh:

- Cô ấy say rùi, anh lấy xe đưa cô ấy về giùm tôi.

- ko tôi ko say, tôi còn có thể uống thêm mấy chai nữa đấy.

Đang say nhưng cô còn biết được Quân đang muốn tống khứ cô về nhà, cô tìm cách phản kháng lại, nhưng sức một cô gái làm sao phản ứng lại với 2 người đàn ông đang cô đưa cô ra xe, họ còn ko quên nhắc nhở cho cô biết địa vị của mình, đừng hành động điên rồ rùi người mất mặt sẽ là cô, vì vậy việc đưa cô ra ngoài cũng ko gặp khó khăn nhìu.

Lúc này trên sân khấu Tịnh cũng vừa kết thúc bài hát cũng mình, mọi người cùng có bất ngờ về bài hát của cô nhưng họ cũng công nhận giọng ca của cô nên tiếng vổ tay vang lên cả khán phòng làm cho cô xung sướng trở xuống, bên dưới Quân đã đứng chờ sẳng đón cô, vừa đưa được cô vào chổ hơi vắng người, để ý thấy ko ai chú ý đến mình, anh mới hỏi cô bằng gương mặt nghiêm lạnh nhưng trong lòng thì ko phải vậy:

- Cô nghỉ gì mà hôm nay cô đi hát bài Bụi Phấn đó vậy?

- Ơ........ anh hok thấy ai cũng thích bài hát đó hả, hồi nảy họ vỗ tay quá trời

Tưởng anh ko thích bài hát hát đó nên cô giải thích trong niềm tự hào ( vì thấy có nhìu người vổ tay)

- Tôi ko hổi cô điều đó, uh tôi thấy mọi người vổ tay chứ. Nhưng tôi muốn hỏi cô tại sao ngày cưới mà cô lại đi hát bài đó thui?

- Bộ bài hát của tôi có vấn đề gì hả?

Đưa bộ mặt ngây thơ vô số tội của cô ra cô hỏi anh lại ( tại vì thực sự cô có hiểu gì đâu, ngày cưới hay ngày thành lập trường thì cũng giống nhau mà, muốn biểu diễn thui mà)

- Hừ, tức chít vì cô mà. Bộ cô ko biết bài nào khác nữa ha?

- Bít chứ

- Vậy sao lại hát bài này?

- Uh, máy bài kia hơn ngắn, hát xong là xuống ah, tui thấy bài này dài nhất nên tui mới hát, hát lâu lâu như vậy chắc người ta mới thích chứ.

Ra vẻ suy nghỉ lắm, xong rùi Quân củng phải hỏi cô:

- Ngắn? mà bài nào vậy? sao ngắn hơn được bài Bụi Phấn nữa hả?

- Nhìu lắm nha, Bài " Bắc kim Thang nè, Em là hoa hồng nhỏ nè, cánh diều tuổi thơ nè....'

Cô kẻ ra một loạt những cái tên, nghe xong mà Quân chỉ muốn chóng mặt, nhìn cô như ko tin:

- Hồi đó giờ cô chỉ nghe những loại nhạc như vậy thui ah, ko có nghe loại nhạc khác sao?

- Uh, tôi nghe nhạc là bà giúp việc già phải nghe trước, ba nghe thấy được mới cho tui nghe mà, nói vậy chứ bà khó lắm, tui làm gì bà cũng ko cho.

Nghe cô nói xong Quân phần nào hiểu được sự việc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.