Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Chương 31: Chương 31: Cũng chỉ là công cụ sinh con




Lãnh An Thần lật nhìn tấm hình trong tay, cũng không thấy có bất thường gì, hừ một tiếng: "Ngu ngốc!" Liền giơ tay lên, hộp quà nho nhỏ bị ném vào thùng rác.

"Sao anh lại ném của tôi?" Đoan Mộc Mộc chạy tới lượm lại.

"Ngày mai tới công ty với tôi!" Lãnh An Thần vừa cởi quần áo vừa nói.

Đoan Mộc Mộc sửng sốt một chút: "Làm gì?"

"Đương nhiên là đi làm." Anh quay đầu lại, nhìn cô cười quỷ dị một tiếng.

"Tôi không đi." Đoan Mộc Mộc không cần suy nghĩ liền từ chối, nhìn nét mặt anh đã trở nên u ám, còn nói tiếp: "Tôi đối với nghiệp vụ trong công ty của anh không có chút hiểu biết, chuyên ngành của tôi là truyền thông, cho nên tôi muốn viết lách hoặc làm phóng viên giải trí."

Người đàn ông cởi đồ chỉ còn dư lại chiếc quần dài, quay đầu lại, vóc người hoàn mỹ ở dưới ánh đèn nhìn thấy không còn sót chút gì: "Cô muốn làm chó săn?"

Việc tốt như vậy sao vào trong miệng anh sẽ biến thành cái này? Liếc nhìn vóc người khiến cô nuốt nước miếng kia, Đoan Mộc Mộc đỏ mặt, mở to mắt không nhìn anh: "Chó săn thì sao, chó săn thì cũng dựa vào bản lãnh của chính mình mà kiếm cơm!"

Lãnh An Thần cong miệng khinh thường: "Đi công ty làm là ý chỉ của lão phu nhân, nếu như không muốn đi, có thể tự mình đi nói. . . . . . Cô cho rằng tôi đồng ý cho cô đi sao?" Cuối cùng bỏ lại một câu rồi đi vào phòng tắm.

Do lão phu nhân an bài? Sao lão phu nhân này lại thích lo chuyện bao đồng như vậy chứ?

Mặc dù Đoan Mộc Mộc oán trách trong lòng, nhưng hôm sau vẫn phải ngoan ngoãn ngồi lên xe Lãnh An Thần cùng anh tới công ty, bởi vì bây giờ cô hoàn toàn không có quyền lợi nói không, giống như miếng thịt nằm trên thớt, chỉ có thể mặc cho người ta chém giết!

"Trong công ty cô làm thưư ký hành chánh của tôi, phụ trách sắp xếp tất cả các chương trình cùng tất cả công việc của tôi trong ngày." trên đường, Lãnh An Thần vừa xem tài liệu vừa nói, "Còn nữa, ở trong công ty cô không phải là thiếu phu nhân, mà chỉ là một nhân viên của công ty."

"Tôi vốn cũng không phải là thiếu phu nhân." cô bất mãn cằn nhằn.

Bộp!

Lãnh An Thần khép lại tài liệu trong tay, hai chân thon dài bắt chéo vào nhau: "Lão phu nhân nói thời gian một tháng quá gấp, nên kêu chúng ta ở trong công ty cũng có thể làm!"

"Cái gì?" Đại não của phản ứng chậm lụt.

Nghe cô hỏi như thế, khóe môi Lãnh An Thần lộ ra một nụ cười tà ác, "Làm…..Yêu!"

"Khụ khụ. . . . . ." Đoan Mộc Mộc bị sặc, đến nỗi cảm thấy chiếc xe đang chạy yên ổn trên đường cũng run lên, chắc hẳn lời của anh cũng khiến tài xế xe kinh sợ.

"Lưu manh!" Đoan Mộc Mộc đỏ mặt giống nhuộm son, giận dữ trợn mắt nhìn sang người đàn ông bên cạnh.

Nhưng Lãnh An Thần lại không cho là đúng, đưa tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Đoan Mộc Mộc, đùa giỡn vuốt ve, "Cô cho rằng mình là ai? Cũng chỉ là công cụ sinh con mà thôi."

Mặc dù Đoan Mộc Mộc vẫn biết mình rất hèn mọn, nhưng những câu nói này của anh vẫn như một cây kim độc đâm thẳng vào trái tim của cô.

Nhìn khuôn mặt đang đỏ hồng của cô trong nháy mắt trở nên trắng bệch, bàn tay Lãnh An Thần hơi rung động, tổn thương cô, châm chọc cô, đáng lẽ anh nên vui vẻ mới đúng chứ, nhưng vì sao khi nhìn thấy cô bị tổn thương, anh lại có chút không chịu được?

Tay buông lỏng, anh sửa lại ống tay áo, "Đoan Mộc Mộc, đây là cái bẫy do cô tự mình đặt ra, vì vậy cô nên suy nghĩ phải làm sao để kết thúc chứ?" Nói xong, lạnh lùng hướng về người tài xế ngồi phía trước mở miệng, "Dừng xe!"

Xe đi mất, Đoan Mộc Mộc bị vứt ở ven đường, rõ ràng đều do anh nhục nhã người khác, nhưng kết quả người tức giận vẫn là anh, cái người đàn ông này chính là con Tắc Kè Hoa.

"Lên xe!" Đang trong lúc Đoan Mộc Mộc đứng ở ven đường, lo lắng tìm kiếm taxi thì một chiếc xe con dừng ở trước mặt cô.

Cửa sổ xe hạ xuống, gương mặt tuấn tú của Tô Hoa Nam lộ ra, Đoan Mộc Mộc không hề nghĩ ngợi liền xoay người, không ngờ chiếc xe từ từ đuổi theo, "Không muốn anh xuống xe ôm em, thì tự mình lên xe đi!"

Lại bá đạo giống y như Lãnh An Thần, không hiểu sao Đoan Mộc Mộc lại càng thêm ghét, nhưng khi nhìn Tô Hoa Nam thật sự muốn xuống xe, cô lập tức sợ hãi mở cửa xe bước vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.