Cô Em Nhầm Giường Rồi

Chương 6: Chương 6: Bóng rổ VS Đầu To




“…Nhưng mà nhưng mà, điều thực sự làm cho tôi mất bình tĩnh chính là, cái khoảnh khắc khuôn mặt tuấn tú kiêu ngạo đó kề sát mặt tôi và thở vào tai tôi từng chữ như vậy…

Tôi thực sự bị rúng động aaaaaa!!!…”

Giờ ra chơi.

Khiết Du tôi thiểu não trốn ra sau cột bóng rổ dưới sân trường, vừa hết tiết là tôi đã lượn nhanh xuống đây, ai nói gì cũng mặc, phải thoát gã đầu trâu mặt ngựa đó trước cái đã.

Lúc cô giáo nói có học sinh mới, tôi đã linh cảm có điều chẳng lành, nhưng, haizz, không ngờ tình hình bung bét đến mức này, tôi chỉ buột miệng ước vậy thôi, ai biết được ông Trời lại thương tình gửi thẳng cái tên thúi tha đó đến cho tôi như vậy chứ. T^T

Khoảnh khắc cái tên khủng long bò sát đó lù lù xuất hiện trên bục giảng, tôi có cảm giác cả thế giới đã lăn ra ngủ mất rồi.

Còn chưa đủ xui xẻo, hắn lại được chỉ định ngồi kế lão nương ta, thật là bất hạnh muốn chết á~~~

Huhu, dùng sách che mặt cũng không có tác dụng, bị hắn thấy rồi làm sao đây? Đêm qua căn bệnh mộng du chết dẫm lại phát tác, chắc chắn khi tôi phi thân vào phòng, hắn đã nhìn thấy mặt rồi,

hức hức.

Nói chung hiện giờ, tôi đang cực kì cực kì cực kì bấn bấn loạn loạn….

Thấy chưa, cà lăm luôn rồi kìa.

(Khiết Du: Đó là cô cà lăm, đâu phải tôi.

Tác giả: Uisss, sao cũng được, đi chỗ khác chơi, xuỳ xuỳ.)

Đã vậy, khụ khụ, cái tên đó còn:

- “Đêm qua vui không?”

Đêm qua…

Đêm qua…

Đêm qua vui không…

@@****###$$$%%! Biến thái! Dã man! Mắc dịch! Vô giáo dục!

Được rồi, tôi thừa nhận, những từ trên cũng khá hợp với tôi, cái người mặt dày siêu cấp nửa đêm nửa hôm chui vào phòng người khác, sáng dậy thì lấy cắp giày của người ta.

Nhưng mà nhưng mà, điều thực sự làm cho tôi mất bình tĩnh lúc nãy chính là, cái khoảnh khắc khuôn mặt tuấn tú kiêu ngạo đó kề sát mặt tôi và thở vào tai tôi từng chữ như vậy…

Tôi thực sự bị rúng động aaaaaa!!!

Cái đôi mắt màu hổ phách trong văng vắt ấy, thực sự khiến kẻ đối diện bất an. Lúc ngủ hắn trông đã hoành tráng như thế, chả trách lúc thức còn nguy hiểm hơn gấp bội. ==

A…

Tôi loạn óc mất rồi.

Đột nhiên!

Binh!!

Éc, đau quá, đau ứa nước mắt! Đau thấu bầu trời!

Đang ngồi suy nghĩ linh tinh, đột nhiên tôi cảm thấy có một vật tròn xoe, nhưng lại cưng cứng đập vào đầu mình, không kịp phản ứng, tôi liền té chúi nhủi người về phía trước.

Lại cảm thấy có một bàn chân từ phía sau tiến lại. ==

Một bàn tay trắng trẻo, thanh tú từ từ hạ xuống lượm cái vật tròn tròn cam cam đang lăn lông lốc trước mặt tôi.

Một trái bóng rổ?

Thật mất mặt quá đi, chỉ có một trái bóng cỏn con như vậy, hà cớ gì tôi lại té đập mặt xuống đất một cách hoành tráng như thế chứ? Tuy nhiên, chẳng hiểu sao tôi vẫn lười biếng nằm yên. ==

Chắc là do bất ngờ.

- “Dô, cậu có mau đứng lên không? Hay định nằm đây ăn vạ?”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên ngay phía trên đầu làm tôi giật nảy mình, vội vội vàng vàng đứng thẳng người dậy, phủi phủi.

Thủ phảm ném bóng vào đầu tôi là đây ư? Một thằng nhóc non choèn choẹt, mặt búng ra sữa? Tuy rằng, khụ, đôi mắt tối màu điềm đạm cùng mái tóc mềm mại đó rất nổi bật.

Nhưng đó là khuôn mặt, còn chiều cao thì…

Mamamia.

Trông cứ như là ông khổng lồ bị chậm phát triển ý.

- “Bà cô già, nhìn cái gì mà nhìn?” Vẫn cái giọng hách dịch đó.

Tôi muốn bốc hoả!!

-”Đồ ranh con láo toét, chẳng nói chẳng rằng ném bóng vào đầu bổn cô nương, còn lên cái giọng nhừa nhựa chết bầm đó, muốn chết à? @@#$$%***” (Sau đó là một tràng những từ ngữ đen tối mà tôi được học từ 3 ông anh giang hồ lêu lổng)

- “Được, vậy xin hỏi, chúng ta đang đứng ở đâu?” ‘Ranh con’ vẫn điềm đạm hỏi.

- “Ờ…cột bóng rổ…” Tôi chột dạ gãi gãi tai.

- “Vậy thì thưa cô nương, kẻ hèn này chơi bóng rổ ở cột bóng rổ, cậu thù lù ngồi một đống ở đó, bóng rơi trúng đầu, tôi chưa mắng cậu cái tội làm tôi mất tập trung là may mắn lắm rồi đấy, đã vậy còn làm bẩn bóng của tôi nữa!” Hắn tuôn một tràng như súng liên thanh.

Sau đó, “ranh con” rút khăn mùi xoa ra lau lau quả bóng.

~ Lau lau~

~ Vẫn tiếp tục lau ~

~ Lau lau~

Tôi: “….”

Đúng lúc đó, chuông hết giờ chơi reng lên một cách hồn nhiên.

Tôi giận bầm mật nhưng không thể làm gì được, bèn ném lại cho kẻ đó một cái liếc sắc hơn dao cạo, rồi hớt hải phóng thẳng lên lớp.

—- Một cơn gió lạnh thoảng qua —-

Đình Phi Long, tay vẫn ôm trái bóng rổ, đứng chôn chân mỉm cười nhìn theo.

Ban đầu, hắn đang buồn bã ném bóng rổ một mình dưới sân thì thấy có một sinh vật ngộ nghĩnh lóc chóc lượn lại phía sau cột, sau đó gần như ngồi phịch xuống lẩm bẩm, vẻ mặt hoảng sợ như một chú gián bị bắt nạt. (Đại ca, anh không tìm được sự so sánh nào hợp vệ sinh hơn à?)

Thế là quyết định trêu chọc nhóc gián kì lạ đó, ném cho cô ta một quả bay chóc vào đầu.

Ai ngờ, cô ta nằm lăn cù dưới đất. = =

Không phải chứ, hắn đâu cố tình ném mạnh đến thế?

Phi Long lo lắng chạy lại, phát hiện cô ta vẫn còn mở mắt thao láo, cả người không sây sát tẹo nào, nhưng lại đờ đẫn nằm đó như bị trúng tà, thật…buồn cười.

Hắn suýt nữa là bật cười thành tiếng.

Nhưng ấn tượng ban đầu không phải lúc nào cũng đúng, hắn vừa buông một vài câu khiêu khích, nhóc Gián đó đã lập tức đứng phắt dậy, hùng hổ cong lưỡi mắng hắn ồ ạt như mưa như gió, chẳng có vẻ gì là yếu đuối cả.

Không ngờ, những từ ngữ đao búa như vậy có thể đua nhau tuôn ra từ cái miệng nhỏ xinh, phớt hồng như đoá hoa anh đào đó, nhưng không sao, đúng gu của hắn hề hề.

Một điều nữa khiến Phi Long đặc biệt chú ý cô ta là, đứng trước vẻ ngoài điển trai của hắn, cô vẫn không hề nao núng, dường như cô ta còn không biết hắn!

Bạn đang đọc truyện tại website: WWW.THICHTRUYEN.VN

Đệ nhất sát gái toàn trường, Vua ở lại lớp, Tai hoạ của nhà họ Đình, cả ba thứ đó, đều là cùng một người, chính là hắn.

Khi hắn làm bộ làm tịch lau quả bóng, vẻ mặt tức giận của cô ta chẳng hiểu sao lại rất thu hút.

Đến khi chuông reo, cô nàng kì lạ đó còn gắng ném cho hắn một cái lườm, nhưng lại khiến hắn đồng thời phát hiện, cô ta có cặp mắt đen nhánh dịu êm như mắt hươu, suýt chút nữa là hắn đã túm cô lại.

Thật thú vị, theo bảng tên thì cô ta học lớp… 11A3?

Tại sao, ở trường có một cô nàng đáng yêu như thế, mà hắn chưa biết qua nhỉ?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.