Cô Là Em Gái Của Cặn Bã Nam

Chương 57: Chương 57




“Anh Tào Hành, lát nữa phải dùng cặp mắt hỏa nhãn kim tinh chọn ra mấy hạt giống tốt đấy!” Trước đây Ngôn Nại học làm diễn viên cùng Tào Hành một khoảng thời gian, cô hiểu khả năng của anh, không riêng gì khả năng diễn xuất của anh mà còn làm thầy giáo cũng phân rõ phải trái, nói đạo lý rõ ràng.

Trương Tùng thấy họ đến cùng ảnh đế Tào Hành thì phấn khởi mãi, tuy anh không quan tâm đến chuyện của làng giải trí nhưng anh vẫn hay xem phim điện ảnh. Cạnh anh ai mà không biết Tào Hành? Biết bao nhiêu phim điện ảnh kinh điển đều có bóng dáng Tào Hành, Tào Hành chính là ngôi sao điện ảnh mà anh thích. Lúc đối mặt với tổng giám đốc Ngôn thị, anh nói chuyện đâu ra đấy, có đầu có đuôi, nhưng sau khi gặp Tào Hành thì cứ lắp bắp mãi, nửa ngày vẫn không biểu đạt được những gì mình muốn nói.

Ngôn Nại nghe xong, trong đầu liền hiện toàn cảnh tượng Tào Hành đứng trên giang sơn xinh đẹp, cô rùng mình một cái: “Anh ấy chỉ đóng điện ảnh, không đóng phim truyền hình. Vốn có suy nghĩ dựa vào tiểu thuyết viết thành kịch bản, trong đầu đã nghĩ ra một đề tài thoải mái rồi, nhưng không hợp đóng phim truyền hình.” Chàng trai học khoa sử tốt đẹp cỡ nào, chớ vì theo đuổi thần tượng mà dẫm lên con đường không lối thoát.

“Muốn đóng phim sao? Muốn diễn thì bảo công ty viết một kịch bản rồi diễn thử xem sao, kiến thức lý luận không sánh bằng kinh nghiệm thực tiễn được. Cứ diễn đi, diễn nhiều là biết thôi.” Tào Hành trở về cùng Ngôn Diễn, anh vừa diễn xong một cảnh mới, chưa kịp nghỉ ngơi thì bị Ngôn Nại kéo ra.

“Ngôi sao giải trí tổng giám đốc Dung Quý Hàn đấy, chẳng phải bản thân anh ta vừa trông coi công ty điện ảnh vừa là một diễn viên đó sao? Công ty của anh ta là do một tay anh ta tạo ra, chẳng những đội ngũ diễn viên phát triển tốt, mà chính bản thân anh ta cũng là một minh tinh nổi tiếng.” Tào Hành khẽ nhếch mi, khóe môi ẩn chứa nụ cười hài hước.

Lại nói đến chuyện của nhân vật chính Thẩm Hoan, dù mới chỉ trở lại giới ca hát hơn một năm nhưng trên bảng xếp hạng các top nhạc hay đều xuất hiện bài hát của cô ta. Lịch diễn và lịch hoạt động đều được xếp kín, mới chớp mắt mà tên tuổi đã trở nên vô cùng nổi bật. Như vậy thì khoảng cách cô ta trở lại vị trí đứng đầu giới ca hát đã không còn xa nữa rồi.

Tào Hành chọn được diễn viên nữ lợi hại cho bộ phim “Thanh Sinh”. Cô gái này vừa nhìn thì có vẻ vô cùng bình thường, nhưng Tào Hành đã đánh giá, chỉ cần đứng trước ống kính, cô ta sẽ khiến người khác phải say đắm.

Những người này đều là những người mới không hề có kinh nghiệm diễn xuất nên không thể thiếu đươc một lớp huấn luyện. Vì vậy Tào Hành bị Ngôn Nại bắt ép làm trai tráng, trở thành giáo viên huấn luyện của những người này.

Trong khoảng thời gian này, Ngôn Nại gần như vứt hết công việc cho Clarence làm. Năng lực của anh tốt hơn cô không biết bao nhiêu lần, mọi chuyện trong công ty được anh ta sắp xếp gọn gàng trật tự, sự đảm bảo và hiệu suất cũng rất cao. So sánh việc anh xử lý chuyện công ty và phương án của cô là đủ biết cao thấp, anh biết xem thời xét thế, suy nghĩ chu đáo, mỗi một phương án đều tuyệt vời và đầy đủ. Ngôn Nại ký tên mình vào giấy tờ, cô quyết định làm một bà chủ vô tích sự, nếu cần cô dành ra chút thời gian cô liền bỏ, cô không sợ Clarence sẽ có ý đồ gì với công ty, chẳng phải anh cũng là người nhà họ Ngôn đó ư? Anh trai của mình thì lo lắng cái gì, Clarence là dạng người gì cô còn không rõ ư? Cô còn rất nhiều chuyện muốn học, cô cảm thấy số mực trong bụng không đủ dùng, mấy hôm trước cô đã bảo Clarence làm thủ tục nhập học cho cô, không ngờ cô lại cùng trường với Diệp Gia Thịnh.

“Không ở trong công ty, tới nơi này làm gì?” Tào Hành nhìn Ngôn Nại vừa bước từ trên xe xuống, nói.

Cho dù nói như thế nào đi nữa, thì Ngôn Nại chính là một cô gái không có tư chất đóng phim lại cứ muốn trở thành diễn viên, sau đó rửa sạch lịch sử đen tối của mình, chứng minh bản thân cô cũng có thể diễn tốt. Hai anh em nhà họ Ngôn đều phát triển theo hướng “lệch lạ”. Một người thì muốn làm diễn viên, một người lại thích làm đạo diễn.

…………

Ngày ngày được đối đãi nhiệt tình như vậy, cho dù thần kinh của Ngôn Nại có thô hơn nữa thì cũng có thể phát hiện đang phát ra một dòng điện có tần số cao. Ngày đầu tiên khi Ngôn Nại nhận ra điều này liền nhờ Tào Hành giúp đỡ. Tào Hành chê cười nói: “Nếu đã lẩn quẩn trong cái vòng này thì cần phải quen với những chuyện như vậy.”

Cô cất điện thoại vào túi, đang định trở về thì đụng phải một diễn viên nam mới trong đoàn làm phim, anh ta tên Đàm Trì Văn. Anh ta cao 1m85, trên gương mặt điển trai là nụ cười lịch thiệp. Nghe nói trong trường học anh ta nổi danh là hot boy, là hoàng tử bạch mã của vô số học sinh nữ. Mặc dù phân cảnh của anh ta không nhiều, nhưng cũng là một nhân vật quan trọng. Anh ta không chọn làm nhân vật chính là vì khí chất của anh ta không phù hợp.

Đàm Trì Văn nói vô cùng thắng thắn, lời nói đơn giản mà không mất đi sự chân thành. Cho dù cô không chấp nhận anh ta thì cũng không vì vậy mà cảm thấy chán ghét.

Nghe lời tỏ tình của Đàm Trì Văn, Ngôn Nại nhíu mày nói: “Không thể!” Giọng nói của cô hờ hững. Cô đã xem qua tư liệu của anh ta, số lượng bạn gái của anh ta sắp vượt qua một trung đội. Cô không quản được quan hệ thường ngày của anh ta, nhưng cũng đừng đưa đến nơi này của cô. Ngôn Nại nói xong liền xoay người chuẩn bị rời đi.

Anh vội vàng kéo tay Ngôn Nại, không để cô đi ngay lúc đó: “Nghe anh nói…”

Đàm Trì Văn rơi vào rối rắm buông tay hay không buông tay, nếu buông anh sẽ mất đi cơ hội, không buông thì bị cô ghét, nhất thời thành ra anh kéo Ngôn Nại.

Trong bóng tối, một bóng dáng dần xuất hiện, trong đôi mắt đang híp lại của Dung Quý Hàn mang theo sắc bén, đôi môi mỏng hơi mím lại, tựa như một con chim ưng trong màn đêm. Anh vẫn đang mặc bộ trường bào màu đen thời xưa, khí thế mạnh mẽ nhìn Đàm Trì Văn và Ngôn Nại.

Ngôn Nại và Đàm Trì Văn cùng xoay người định rời đi. Đàm Trì Văn lại bởi sắc trời mờ mịt nên không nhận ra Quý Dung Hàn, anh tỏ tình thất bại, định đi trước. Còn Ngôn Nại thì là mang tín niệm cách xa nam chính, hai người đồng thời xoay người tựa như một đám mây trôi.

Em gái anh! Nói ở lại thì ở lại ư…. Cuối cùng Ngôn Nại không có tiền đồ ở lại, cô đau lòng phát hiện bản thân không sinh nổi lòng phản kháng với lời ra lệnh vừa rồi của Quý Dung Hàn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.