Cô Mộng Anh Du

Chương 4: Chương 4




Không hiểu sao hôm nay Du bị tăng động nặng. Tiết 3 bị ghi sổ đầu bài vì tội nhại lại giáo viên, tiết 4 ngồi sổ vì ngủ gật trong giờ, tiết 5 đội sổ vì không học ngồi cạo tường. Cái tường cũng chả mĩ miều gì giờ trông loang lổ còn tởm hơn. Mộng thấy thế lại được đà nói xấu:

- Thấy chưa, cái loại hư hỏng đến thầy cô còn ghét. Lười vãi L, học thì éo học lại thích đi xây hồ, nghe đã có mùi thum thủm.

- Nhợn, mày chửi ai đấy?

- Hả, tao bảo cái thằng lúc nào người cũng như mắm tôm ấy.

Du mặt xám nghét lại, tay chân run lẩy bẩy:

- Á..á..á.á, bỏ tóc tao ra, ĐM rụng tóc rồi kìa, ĐM tao oánh SML mày ra giờ thằng khốn nạn. Nhanh lênnnnnnnnnnn.

Du cầm búi tóc của Mộng trên tay đưa lên ngửi:Khiếp toàn mùi phân trâu. Mộng mặt ngày càng đỏ, không phải xấu hổ đâu mà là đang tức đấy. Mộng nói ra một câu mà Du nghe nổi da gà:Mày chết rồi con ạ, ngày này năm sau sẽ là ngày dỗ của mày. Thân ái chào tạm biệt.

- Á...á.....ứ...ợ...hự hự...bụp bụp...bùm...bang bang bang...Cứu, he..l..p me.

Mộng đá, Mộng đấm, Mộng thúc, Mộng đập, còn đạp cho mấy nhát vào chỗ ấy. Du không đứng dậy được cứ nằm dưới đất cứu, cứu rồi help help. Bây giờ giờ về nên trường có vẻ, cũng may lớp có mấy thằng con trai rủ nhau chơi nét nên về muộn vội chạy ra can. Nhưng thực sự là Du không đứng dậy nổi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.