Cô Nàng Sư Tử

Chương 8: Chương 8




Mylala quyết định không rời khỏi quê hương. Cô ấy không thể rời xa gia đình mình. Khi hiểu lý do của cô ấy, mẹ đã rất lo lắng. Cô ấy hứa sẽ tìm mọi cách để đề phòng. Người tỳ nữ của mẹ dự định sẽ trốn ở vùng đồi núi cho đến khi Edward bị lật đổ hoặc bỏ trốn khỏi đất nước. Gia đình sẽ chăm sóc cho cô ấy. Mẹ đã tặng cô ấy tất cả của cải của mình dù nó rất nhỏ mọn theo như tiêu chuẩn của nước Anh. Chúng ta đã than khóc hồi lâu trước khi chia tay, giống như hai chị em ruột thịt mà biết rõ sẽ không bao giờ còn gặp lại nhau nữa.

Đúng, cô ấy giống như em gái mẹ, trong suy nghĩ và cả trái tim. Mẹ chưa bao giờ có một người bạn để tâm sự. Chị gái mẹ, Patricia là người không bao giờ tin tưởng được. Hãy cảnh giác, con yêu. Nếu Patricia vẫn còn sống khi con lớn lên, và một ngày nào đó con gặp lại chị ta, hãy tự bảo vệ bản thân. Đừng đặt niềm tin vào con người đó, Christina. Chị gái mẹ rất ưa thích sự dối trá. Chị ta sống nhờ vào nỗi đau của người khác.

Con biết không, chị ta thực sự nên cưới Edward. Họ sẽ rất hợp nhau. Họ thực sự rất giống nhau.

Nhật ký hành trình, 03/09/1795

Lyon gần như dành trọn buổi chiều thứ Sáu ở quán rượu Bleak Bryan nằm tại một khu hẻo lánh rất đặc biệt của thành phố. Tất nhiên chàng không tới đây để uống rưọu mà để lượm lặt thông tin từ các thuyền trưởng và thủy thủ ưa thích quán rượu này.

Chàng dễ dàng đi lại giữa khung cảnh như vậy. Dù mặc quần ống túm bằng da hoẵng thượng hạng và áo vest chuyên dùng khi cưỡi ngựa, Hầu tước không hề lo lắng chút nào về khả năng bị tấn công. Lyon luôn được dành cho một chỗ ngồi rộng rãi, thoải mái. Tất cả mọi người ở khu vực này đều biết rõ danh tiếng của chàng. Họ e sợ nhưng lại rất kính trọng chàng và chỉ tham gia câu chuyện khi chàng yêu cầu.

Lyon ngồi tựa lưng vào tường. Bryan, một thủy thủ đã nghỉ hưu kể từ khi bị mất một tay trong một trận ẩu đả bằng dao, đang ngồi bên cạnh. Lyon đã mua quán rượu này và tặng lại cho Bryan như là một phần thưởng vì lòng trung thành của ông ta.

Chàng hỏi một người sau khi đã hỏi người khác, cố gắng giữ bình tĩnh khi họ dài dòng kể lể hoặc các thủy thù tìm cách nói dối để được uống một vại bia miễn phí. Một kẻ mới đến, khệnh khạng bước ngang qua bàn và yêu cầu phần thưởng cho gã. đàn ông cao lớn này túm cổ viên thủy thủ mà Lyon đang hỏi và tùy tiện ném anh ta sang bên cạnh.

Bryan mỉm cười. Ông ta vẫn rất hứng thú với các cuộc đánh nhau. “Anh đã bao giờ gặp Hầu tước xứ Lyonwood chưa?”, ông ta hỏi kẻ lạ mặt.

Gã thủy thủ lắc đầu, ngồi xuống ghế, rồi với tay lấy vại bia.

“Đừng có phun ra tên của hắn”, gã làu bàu đe dọa. “Tao muốn được hưởng phần của mình”

Cặp mắt Bryan lấp lánh vẻ thích thú. Ông ta quay sang Lyon và nói, “Anh ta muốn có phần của mình”.

Lyon nhún vai, biết ông ta mong đợi gì ở mình. Mọi ánh mắt trong quán rượu đổ dồn về chàng. Hầu tước cần phải giữ thể diện và nếu muốn có một buổi chiều bình yên thì chàng cần phải xử lý rắc rối nho nhỏ này.

Chàng chờ tới khi gã thủy thủ đặt vại bia trở lại bàn, rồi thình lình đạp thẳng gót giày vào giữa háng gã.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến gã không kịp trở tay. Trước khi gã kịp kêu la vì đau đớn, Lyon đã chộp lấy cổ họng, siết chặt rồi ném gã thủy thủ cao lớn đó ra sau.

Đám đông la hét tán thành. Lyon phớt lờ bọn họ, tựa lưng ghế vào tường và không thèm liếc mắt đến gã đàn ông đang quằn quại trên nền nhà.

“Mày đã nhận được phần của mình rồi, đồ con lừa. Giờ hãy bò ra khỏi đây mau. Tao quản lý một quán rượu đứng đắn đấy”, Bryan hét với theo giữa những tiếng cười khoái trá.

Một gã mảnh dẻ, có vẻ lo lắng đã lôi kéo sự chú ý của Lyon. “Thưa ngài, tôi nghe nói ngài đang tìm kiếm thông tin về những con tàu đến từ thuộc địa”, gã lắp bắp.

“Ngồi xuống đi Mick”, Bryan đề nghị. “Anh ta là một người tốt, đáng tin cậy, Lyon”, Bryan tiếp tục, gật đầu với bạn của mình.

Trong khi chờ đợi viên thủy thủ trao đổi tin tức với Bryan, Lyon tiếp tục quan sát gã thủy thủ mà mình vừa đả thương cho đến khi cánh cửa đóng sầm sau lưng gã.

Rồi suy nghĩ của chàng lại quay về Christina và nhiệm vụ của mình.

Lyon quyết định quay trở lại điểm xuất phát. Chàng đã thôi không đưa ra các kết luận dựa trên các giả định logic. Sự logic không tồn tại ở bất cứ nơi nào liên quan đến Christina. Chàng bỏ qua tất cả những lời giải thích về quá khứ của Christina. Chỉ có một manh mối chàng biết rõ là Nữ bá tước vừa trở lại nước Anh khoảng gần ba tháng trước.

Có thể có người nhớ ra mụ dơi già đó. Mụ ta đủ đáng ghét để thu hút sự chú ý của ai đó bằng cách phàn nàn điều gì đó với họ. Mụ ta cũng không phải là một hành khách dễ chịu.

Mick, thật bất ngờ lại nhớ ra mụ đàn bà đó. Thậm chí là khá rõ ràng. “Thuyền trưởng Curtiss đã không công bằng với tôi, thưa ngài. Tôi thà chọn việc quét dọn sàn tàu hay đổ bô còn hơn phục vụ mụ đàn bà Cummings đó. Chúa ơi, mụ ta khiến tôi luôn chân luôn tay cả ngày lẫn đêm”

“Bà ta đi một mình à?” Lyon hỏi, không để lộ cho Mick thấy mình sung sướng thế nào khi cuối cùng cũng có chút manh mối đáng tin cậy để tránh anh ta đòi hỏi thêm nhiều bia hơn. “Đại loại thế”, Mick trả lời.

“Đại loại là sao? Câu trả lời chẳng có ý nghĩa gì cả Mick. Trả lời thẳng thắn đi”, Bryan góp ý.

“Ý tôi là, thưa ngài, bà ta lên tàu cùng với một quý ông và một tiểu thư rất xinh đẹp. Dù vậy tôi chỉ được liếc qua cô tiểu thư đáng yêu đó. Cô ấy mặc áo choàng có mũ trùm qua đầu, nhưng trước khi bị Nữ bá tước thúc giục xuống dưới boong, cô ấy đã nhìn thẳng vào tôi và mỉm cười. Đúng thế thưa ngài, cô ấy đã làm vậy.”

“Anh có chú ý đến màu mắt của cô ấy không, Mick?” Lyon hỏi.

“Xanh thẳm, màu xanh của đại dương.”

“Nói cho ta những gì anh nhớ về người đàn ông đi cùng Nữ bá tước”, Lyon yêu cầu, ra hiệu cho Bryan rót đầy bia vào cốc của Mick.

“Ông ấy không phải là họ hàng của bà ta”, Mick giải thích sau khi nốc một ngụm bia lớn. “Một nhà truyền giáo, ông ấy đã nói với vài người như vậy. Có vẻ là người Pháp, nhưng ông ấy nói rằng mình sống trong một khu hoang dã ở thuộc địa cũ. Ông ấy đang trên đường về Pháp thăm họ hàng. Dù đó là người Pháp, tôi vẫn rất quý mến ông ấy bởi cách ông ấy che chở cho cô tiểu thư nhỏ. Ông ấy đáng tuổi bố cô ấy - và đối xử với cô ấy như con gái mình vậy. Hầu hết thời gian mụ đàn bà Cummings ở trong phòng nên nhà truyền giáo thường đưa cô gái xinh đẹp đi dạo trên boong tàu.”

Mick dừng lại để lau miệng bằng mu bàn tay. “Mụ già đó giống như con chim kỳ quặc. Bà ta chẳng có gì để làm với hai người kia. Thậm chí còn yêu cầu móc thêm một dây xích bên trong cửa phòng của mụ. Thuyền trưởng Curtiss cố làm mụ yên lòng bằng cách cam đoan sẽ không ai trong chúng tôi động chạm gì tới mụ. Lạy Chúa toàn năng, chúng tôi chẳng có lòng dạ nào mà nhìn ngắm mụ cả. Và tại sao mụ có thể nghĩ chúng tôi lại muốn làm phiền trong khi mụ ta nhăn nheo, xấu xí chẳng gợi lên tí cảm xúc nào chứ? Mất một thời gian, thưa ngài, nhưng cuối cùng một người trong chúng tôi cũng khám phá ra ý đồ của mụ. Mụ ta chốt chặt cửa nhằm đề phòng cô gái nhỏ kia. Đúng thế thưa ngài, mụ ta đã làm vậy. Có người đã nghe lỏm thấy nhà truyền giáo an ủi cô tiểu thư nhỏ đừng buồn lòng vì dì cô cảm thấy sợ hãi cô. Điều đó chẳng phải rất khó hiểu sao?”

Lyon mỉm cười với Mick. Đó là tất cả sự khuyến khích mà viên thủy thủ này cần để tiếp tục. “Cô ấy có vẻ là một người rất ngọt ngào. Nhưng cô ấy đã ném Louie xuống biển qua mạn tàu. Cô ấy đã giật anh ta qua vai. Không thể tin được - thưa ngài, thật không thể tin được. Dù sao Louie cũng đáng bị thế. Anh ta lén lút đi đến sau lưng và ôm chầm lấy cô ấy. Đó là lúc tôi nhìn thấy màu tóc của cô ấy. Màu vàng trắng. Cô ấy luôn luôn đội mũ trùm đầu, dù giữa cái nóng nung người buổi trưa. Hẳn là cực kỳ khó chịu”

“Cô ấy ném một người đàn ông qua mạn tàu sao?” Bryan hỏi lại, biết mình không nên cắt ngang câu hỏi của Lyon, nhưng vì quá kinh ngạc bởi nhận xét ngẫu nhiên của Mick nên không kiềm chế được. “Quá đủ về mũ trùm đầu rồi, hãy nói chi tiết hơn về cô gái đó.”

“À, may cho Louic là biển lặng gió. Chúng tôi không quá khó khăn để cứu anh ta lên. Sau sự việc đó anh ta đã để cô gái nhỏ được yên. Nghĩ mà xem, đa số những người khác cũng sẽ làm vậy thôi.”

“Khi nào thì thuyền trưởng Curtiss quay lại Luân Đôn?” Lyon hỏi.

“Khoảng một hoặc hai tháng nữa”, Mick đáp. “Ngài có muốn nói chuyện thêm với nhà truyền giáo không?”

“Có”, Lyon trả lời, cố giữ vẻ thản nhiên. Thậm chí giọng nói còn có vẻ chán nản.

“Ông ấy sẽ quay lại Luân Đôn sớm thôi. Ông ấy nói là chỉ định ở Pháp một thời gian ngắn, rồi sẽ tới thăm cô tiểu thư kia trước khi quay lại thuộc địa. Ông ấy thực sự che chở cho cô ấy. Lo lắng nữa. Đừng đổ lỗi cho ông ấy. Mụ...”

“Dơi già.” Lyon tiếp lời.

“Vâng, mụ ta quả là mụ dơi già”, Mick nói với nụ cười thích thú.

“Anh có nhớ tên của nhà truyền giáo đó không, Mick? Ta sẽ thưởng thêm cho anh một đồng bảng nếu anh có thể nói tên ông ta.”

“Nó ở ngay trên đầu lưỡi tôi”, Mick đáp, cau mày suy nghĩ. “Khi nào nhớ ra tôi sẽ nói với anh, Bryan. Anh sẽ giữ đồng bảng cho tôi chứ?”

“Hãy hỏi vài thủy thủ cùng làm với anh đi”, Bryan gợi ý. “Chắc chắn sẽ có người nhớ ra tên của ông ta.”

Mick nóng lòng được nhận phần thưởng của mình, nên lập tức rời quán rượu đi tìm đồng nghiệp.

“Đây là công việc của chính phủ phải không?” Bryan hỏi khi chỉ còn lại hai người

“Không”, Lyon đáp. “Đó là mối quan tâm cá nhân”

“Về cô tiểu thư hả? Đừng giả bộ với tôi, Lyon. Tôi cũng sẽ quan tâm tới cô ấy nếu còn đủ trẻ.”

Lyon mỉm cười. “Thậm chí ông còn chưa từng gặp cô ấy”, và nhắc nhở bạn mình.

“Không vấn đề. Mick đã nói cô ấy có đôi mắt xanh thẳm cùng mái tóc màu vàng trắng. Có vẻ phù hợp với thị hiếu của tôi, nhưng đó không phải là lý do thực sự khiến tôi theo đuổi cô ấy. Cậu đã từng gặp Louie chưa?”

“Chưa.”

“Hắn ta cao lớn như tôi, nhưng nặng hơn khoảng vài stone[1]. Bất kỳ cô gái nào có thể ném hắn qua mạn tàu đều cực kỳ đáng chú ý. Lạy Chúa, tôi ước mình được chứng kiến sự việc đó. Tôi không bao giờ có thể quý mến Louie. Cơ thể hắn luôn bốc mùi hôi thối. Đầu óc gã cũng hôi thối không kém. Chết tiệt, tôi ước được nhìn thấy hắn rơi xuống nước.”

[1] Stone: đơn vị đo lường của Anh, 1 stone = khoảng 6,4 kg.

Lyon dành vài phút để trao đổi thêm chút tin tức với Bryan rồi ra về. “Ông biết tìm tôi ở đâu rồi đấy, Bryan.”

Người chủ quán rượu tiễn Lyon ra đến tận lề đường. “Rhone thế nào rồi?”, ông ta hỏi. “Vẫn bận rộn với những trò hề của anh ta như thường lệ chứ?”

“E là thế”, Lyon uể oải. “Điều này nhắc tôi nhớ ra, Bryan. Ông có sẵn phòng trống cho buổi tối thứ Sáu tới chứ? Rhone và tôi đang sắp đặt một ván bài. Tôi sẽ thông báo chi tiết tới ông sau.”

Bryan nhìn Lyon với ánh mắt suy đoán. “Luôn cố để đoán ý tôi phải không, Bryan?” Lyon hỏi.

“Mọi suy nghĩ của tôi luôn hiện trên mặt”, Bryan toét miệng cười trả lời. “Đó là lý do tại sao tôi không bao giờ tham gia vào công việc của cậu”, và nói thêm.

Brvan giữ cửa xe cho Lyon, đợi tới khi Hầu tước chuẩn bị đóng cửa mới thực hiện nghi lễ chào tạm biệt của mình.

“Cẩn thận sau lưng mình, bạn của tôi.” Rồi bất ngờ không dự tính trưóc, ông thêm vào một cảnh báo nữa. “Và cả trái tim cậu nữa, Lyon. Đừng để bất kỳ cô gái xinh đẹp nào ném cậu qua mạn tàu.”

Lyon thầm nghĩ, cảnh báo này đã muộn mất rồi. Christina đã hoàn toàn đánh bại chàng. Từ rất lâu, Hầu tước từng thề sẽ không bao giờ có mối liên quan tình cảm với bất kỳ phụ nữ nào khác cho đến trọn dời. Chàng chỉ giữ mối quan hệ rất ngắn ngủi và ngọt ngào.

Quá nhiều cho lời thề đó, Lyon thở dài. Giờ chàng không thể canh giữ trái tim mình nữa rồi. Nó đã hoàn toàn thuộc về người con gái đó.

Tâm trí quay lại với thách thức lý giải những nhận xét kỳ quặc của Christina. Hầu tước nhớ nàng đã từng nói sự tò mò sẽ giết chàng. Nàng đang nói dối hay rất nghiêm túc? Lyon không thể trả lời được.

Christina đã rất thành thật khi nói rằng mình không định sống ở Luân Đôn lâu, rằng nàng sẽ về nhà. Ít nhất nàng trông cũng giống đang nói thật.

Chàng không định để Christina đi bất cứ đâu. Người phụ nữ đó thuộc về chàng. Nhưng Lyon không chắc chắn về điều đó. Nếu nàng đã xoay xở để rời xa chàng, việc tìm kiếm sẽ trở nên dễ dàng hơn nếu chàng biết chính xác đâu là nhà nàng. “Cô ấy sẽ không đi đâu hết”, Lyon tự nhắc nhở bản thân. Không, chàng sẽ không cho phép nàng rời xa mình.

Với tiếng càu nhàu thất vọng, Lyon thừa nhận thực tế là chỉ có một cách duy nhất để giữ Christina bên cạnh.

Chết tiệt, chàng sẽ phải cưới Christina.

“Cậu đã ở chỗ quái quỷ nào thế? Mình đã phải chờ cậu tiếng đồng hồ trong thư viện.” Rhone gào toáng lên ngay khi Lyon bước vào phòng giải trí trong nhà mình.

“Mình đã phải cử vài người tìm kiếm cậu khắp thành phố đấy, Lyon.”

“Mình không cho là phải báo cáo cậu, Rhone”, Lyon trả lời, ném áo khoác xuống và đi vào thư viện. “Đóng cửa lại Rhone. Cậu nghĩ cậu đang làm gì chứ? Cậu không nên ra ngoài. Có thể ai đó sẽ chú ý đến bàn tay đang bị băng bó của cậu. Cậu đã làm một việc vô ích. Người của cậu có thể nhanh chóng tìm ra mình.”

“Vậy, cậu vừa ở đâu? Bên ngoài trời đã tối đen rồi”, Rhone lẩm bẩm, ngồi phịch xuống cái ghế đầu tiên.

“Cậu bắt đầu trở nên giống một mụ vợ lắm điều rồi đấy”, Lyon nói và tủm tỉm cười. “Có chuyện gì thế? Có phải cha cậu lại gặp khó khăn gì không?”

“Không, và chắc cậu sẽ không cười kiểu đáng ghét đó nếu biết tại sao mình phải lùng sục khắp Luân Đôn để tìm cậu. Tốt nhất cậu nên mặc lại áo khoác vào, bạn của tôi. Cậu có việc gấp phải làm đấy.”

Giọng nói nghiêm trọng của Rhone khiến Lyon hoàn toàn nghiêm túc. Chàng tựa vào bàn làm việc, khoanh tay trước ngực, “Cậu nói rõ hơn đi”.

“Đó là về Christina, cô ấy đang gặp rắc rối.”

Lyon phản ứng như thể vừa giẫm phải lửa. Chàng nhảy vọt qua bàn và tóm lấy hai vai Rhone trước khi anh kịp thở ra.

“Vẫn còn khá nhiều thời gian, Lyon. Mình chỉ lo lắng trường hợp cậu có thể đã về căn nhà ở nông thôn. Chúng ta có thời gian đến lúc nửa đêm trước khi chúng bắt cóc cô ấy... vì Chúa, ối, bỏ mình ra.”

Lyon lập tức thả Rhone rơi trở lại ghế. “Bọn chúng là ai?”, chàng gằn giọng.

Vẻ mặt đầy vẻ chết chóc. Rhone vô cùng cảm ơn vì Lyon là bạn chứ không phải kẻ thù của mình. “Splickler và vài tên hắn ta thuê.”

Lyon nhanh chóng gật đầu với Rhone, bước sang phòng giải trí rồi hét to yêu cầu đánh xe ngựa trở lại cửa trước.

Rhone theo Lyon ra cửa. “Có lẽ con ngựa chiến của cậu sẽ nhanh hơn đấy.”

“Mình sẽ cần xe ngựa sau đó.”

“Để làm gì?”

“Cho Splickler.”

Cách Lyon phát âm cái tên đáng kinh tởm đó đã cho Rhone biết tất cả những gì anh cần hoặc muốn biết. Anh đợi tới khi cả hai đã yên vị trong xe rồi mới thuật lại chi tiết. “Một người của mình - hay đúng hơn là người của Jack - được trả một số tiền khá lớn để giúp bắt cóc Christina tới Gretna Green. Cậu thấy đấy, Splickler định ép cô ấy kết hôn. Mình đã thông báo cho người của mình là sẽ không có bất kỳ cuộc tấn công nào nữa. Một người trong bọn họ có vẻ khá tử tế - nếu xét trong đám trộm cướp - tên là Ben. Anh ta báo với mình là Splickler đã đề nghị và anh ta đã đồng ý tham gia. Ben nghĩ rằng đó là một cách thú vị khác để kiếm tiền dễ dàng.”

Cái nhìn của Lyon thực khủng khiếp.

“Splickler đã thuê Ben và ba người khác. Mình đã trả tiền cho Ben để anh ta giả bộ tham gia. Anh ta sẽ không giúp Splickler nếu chúng ta có thể tin lời anh ta.”

“Cậu chắc chắn là bọn chúng sẽ hành động lúc nửa đêm chứ?” Lyon hỏi.

“Chắc”, Rhone đáp và gật đầu. “Vẫn còn thừa thời gian mà Lyon.” Rồi thở dài. “Mình thực sự nhẹ nhõm vì cậu sẽ giải quyết chuyện này.”

“À, ừ, mình sẽ giải quyết nó.”

Tuy giọng của Lyon nhưng vẫn khiến Rhone rùng mình ớn lạnh. “Cậu biết không, mình luôn nghĩ Splickler là một con rắn, nhưng không tin là hắn đủ liều lĩnh để làm chuyện bẩn thỉu này. Nếu bất kỳ ai khám phá ra mưu đồ này của hắn thì danh tiếng của Christina sẽ bị phá hủy.”

“Sẽ không ai phát hiện ra hết, mình sẽ lưu ý chuyện này, Lyon.”

Rhone lại gật đầu. “Chắc phải có người bày mưu cho Splickler, Lyon. Hắn không đủ thông minh để nghĩ ra.”

“Ồ, đúng, phải có người vẽ đường cho hắn. Chắc chắn là Nữ bá tước. Mình có thể đánh cược cả mạng sống của mình.”

“Chúa ơi, Lyon, bà ta là dì của Christina mà. Cậu không thể...”

“Mình tin chắc là mụ ta”, Lyon gằn giọng. “Mụ ta để Christina ở lại một mình. Quá trùng hợp phải không?”

“Cậu có thừa khẩu súng nào cho mình không, Lyon?” Rhone hỏi.

“Mình không bao giờ dùng súng”

“Tại sao không chứ?” Rhone hoảng hốt.

“Quá ồn ào”, Lyon trả lời. “Ngoài ra, chỉ có bốn người bọn chúng, nếu người của cậu đáng tin.”

“Nhưng có tới tận năm người mà.”

“Không tính Splickier. Hắn ta sẽ chạy ngay lập tức nếu có rắc rối. Mình sẽ tìm hắn sau”

“Mình không nghi ngờ điều đó”, Rhone đồng tình.

“Rhone, khi chúng ta tới nhà Christina, mình sẽ cho người đưa cậu về nhà. Mình không muốn xe ngựa của mình đậu trước cửa nhà cô ấy. Splickler có thể sẽ đề phòng. Chúng ta không muốn hắn thay đổi kế hoạch. Mình sẽ yêu cầu người đánh xe trở lại lúc một giờ đêm.”

“Mình cương quyết ở lại để giúp một tay”, Rhone phản đối.

“Cậu cũng chỉ có một tay lành lặn để giúp thôi”, Lyon nhe răng cười.

“Cậu thật lém lỉnh.”

“Phải dùng từ cân nhắc, Rhone. Cân nhắc.”

Lyon nhảy xuống và ra lệnh cho người đánh xe trước khi chiếc xe kịp dừng hẳn. “Chết tiệt, Lyon. Mình có thể giúp mà”, Rhone hét lên.

“Cậu sẽ chỉ cản trở mình chứ không giúp gì đâu. Về nhà đi. Mình sẽ kể lại cho cậu khi mọi chuyện xong xuôi.”

Lạy Chúa, bạn anh hành động như thể không bị ảnh hưởng bởi những điều đang diễn ra. Nhưng Rhone biết rõ và cảm thấy hơi có lỗi với những kẻ đần độn, tham lam đã tham gia cùng Splickler. Những kẻ ngu ngốc đáng thương đó sẽ khám phá ra vì sao Hầu tước Lyonwood nổi danh như thế.

Đáng ghét, anh không muốn bị lỡ màn kịch này. “Chắc chắc mình sẽ không bỏ lỡ”, Rhone thầm nhủ và chờ thời cơ. Khi chiếc xe chạy chậm lại ở góc cua, Rhone liền nhảy xuống đường. Anh ngã khuỵu gối xuống mặt đường và nguyền rủa sự vụng về của bản thân, rồi phủi bụi khỏi người và vội vàng chạy về phía nhà Christina.

Lyon sẽ có sự trợ giúp của anh cho dù cậu ta muốn hay không.

Hầu tước đang sốt ruột đến phát điên lên. Chàng biết mình sẽ bình tĩnh ngay khi nhìn thấy Christina và biết nàng vẫn bình an. Nàng mãi mới ra mở cửa. Sự lo lắng đã lên tới đỉnh điểm và Lyon gần như phá hỏng ổ khóa bằng một trong những dụng cụ đặc biệt chàng luôn mang theo bên mình nhằm đối phó với những tình huống bất ngờ trước khi nghe thấy âm thanh của dây xích móc cửa trượt trên thanh chắn.

Dù đã kiềm chế được cơn nóng giận trước mặt Rhone, nhưng giây phút Christina mở cửa thì cơn giận lại bùng lên dữ dội. “Em nghĩ mình đang làm cái quái quỷ gì khi chỉ mặc mỗi cái váy ngủ này ra mở cửa chứ? Chết tiệt, em thậm chí còn không biết ai đang ở ngoài cửa mà Christina!”

Christina vội vàng khép hai tà váy ngủ lại và quay lưng về phía Lyon.

Chàng xông vào phòng khách giống hệt con ngựa đực đang điên cuồng theo đúng nghĩa đen.

“Ngài đang làm gì ở đây thế?” Christina hỏi.

“Tại sao Elbert không ra mở cửa?” Lyon cáu kỉnh, nhìn chằm chằm lên đỉnh đầu nàng, biết quá rõ là nếu nhìn nàng trong trang phục ít ỏi như thế cùng với mái tóc buông lơi rối bù đáng yêu đó sẽ khiến chàng lạc mất mọi suy nghĩ của mình.

“Elbert tới thăm mẹ ông ấy”, Christina giải thích. “Lúc này đã quá muộn cho một cuộc thăm viếng.”

“Thăm ai cơ?” Cơn giận của Lyon đột nhiên tan biến.

“Mẹ ông ta. Và tôi băn khoăn tại sao ngài lại thấy buồn cười vì điều đó?”, nàng hỏi. “Ngài thay đổi nhanh như một con thằn lằn, Lyon ạ. Ngài hét vào mặt tôi, rồi lại cười thích thú chỉ trong nháy mắt.”

“Christina, là tắc kè hoa chứ không phải thằn lằn”, Lyon sửa lại. “Elbert ít nhất cũng đã tám mươi tuổi. Mẹ ông ta vẫn còn sống sao?”

“Ồ, tôi đã gặp bà ấy. Bà ấy là một người đáng mến. Trông khá giống Elbert. Nào, ngài có định cho tôi biết tại sao ngài đến đây không?”

“Lên gác và mặc đồ vào. Ta không thể suy nghĩ được trong khi em lượn lờ xung quanh với bộ đồ này.”

“Tôi không lượn lờ”, Christina phản đối. “Tôi hoàn toàn đứng yên một chỗ.”

“Chúng ta sẽ có khách trong vài phút nữa.”

“Chúng ta sao?” Christina lắc đầu. “Tôi không mời bất kỳ ai cả. Tôi thực sự không có tâm trạng để vui chơi, Lyon. Tôi chỉ vừa mới bắt đầu khóc thương ngài, và giờ ngài ở đây...”

“Khóc thương ta?” Lyon lặp lại, băn khoăn không kém Christina. “Em khóc thương ta vì cái chết tiệt gì chứ?”

“Đừng bận tâm”, Christina nói. “Và đừng mất bình tĩnh như thế. Ai đang tới đây thăm viếng tôi thế?”

Lyon phải hít một hơi thật sâu để điều chỉnh tâm trạng. Rồi giải thích cặn kẽ về Splickler và đồng bọn của hắn. Chàng cố tình không đề cập tới sự liên quan của Nữ bá tước vì không muốn Christina buồn lòng và quyết định chờ đợi, nghĩ rằng sẽ giải quyết từng vấn đề ở những thời điểm phù hợp.

“Ngài muốn tôi làm gì?” Christina hỏi rồi khóa chặt cửa trước và bước tới đứng ngay cạnh.

Lyon hít hà mùi thơm của các loại hoa, với tay ôm nàng vào lòng và thì thầm, “Em thơm quá”.

Tay Lyon ôm lấy khuôn mặt thiên thần của nàng. Chúa ơi, Christina đang nhìn chàng với vẻ tin cậy tràn ngập trong ánh mắt.

“Ngài phải nói cho tôi biết điều cần làm”, Christina thầm thì lần nữa.

“Hôn ta đi”, Lyon ra lệnh, cúi đầu và hôn nhanh lên môi nàng.

“Tôi đang nói về những kẻ gây rối”, Christina nói và đẩy Hầu tước ra. “Ngài thực sự không thể suy nghĩ được một phút sao Lyon? Có sai lầm gì trong huyết thống của ngài sao?”

Lyon lắc dầu. “Tất nhiên ta có thể suy nghĩ. Ta vẫn đang chìm trong suy nghĩ muốn ôm em ngay từ lúc em mở cửa. Em không mặc thứ gì bên dưới lớp váy ngủ mỏng manh này phải không?”

Christina đã có thể lắc đầu nếu không bị ôm chặt cứng như thế. “Tôi vừa tắm xong”, và giải thích, mỉm cười bởi Lyon đã thừa nhận muốn chạm vào mình.

Chàng quả là người trung thực. Christina kiễng chân lên để tặng cho thứ chàng muốn. Nàng chỉ nghĩ sẽ bắt chước nụ hôn nhanh mà chàng vừa làm. Lyon lại có suy nghĩ khác. Ngón tay cái chàng đẩy nhẹ cằm nàng xuống vừa đủ cho lưỡi mình trượt nhanh vào miệng tìm kiếm lưỡi nàng.

Christina túm chặt vạt áo choàng của Lyon, lo sợ hai đầu gối mình bắt đầu bị oằn xuống. Khi chắc chắn mình sẽ không ngã xuống, nàng đáp lại với sự cuồng nhiệt không kém.

Cách nàng hưởng ứng khiến Lyon gần như phát cuồng. Miệng chàng chuyển động trên môi nàng mạnh mẽ, đầy sở hữu. Christina không thể kiềm chế được. Điều thực sự kích thích Lyon là những lời thì thầm rên rỉ, đôi môi mềm mại và cái lưỡi hoang dại của nàng. Đúng, chàng hoàn toàn hài lòng với phản ứng của Christina và nhanh chóng kết luận rằng chỉ có lúc này nàng mới thành thật với mình.

Lyon miễn cưỡng đẩy ra. “Em khiến tay ta run rẩy.”

Christina nói. “Tôi sẽ không thể giúp ngài nếu bọn chúng gõ cửa lúc này.”

“Thật tệ là em lại không sử dụng dao tốt lắm”, Lyon nhận xét.

Chàng chờ đợi một lời nói dối nữa, biết rõ nàng sẽ không thừa nhận mình từng được dạy cách dùng dao.

“Vâng, tệ quá”, Christina đáp. “Nhưng dao là để dành cho đàn ông. Phụ nữ có thể sẽ tự làm hại họ nếu dùng dao. Tôi cũng không có súng. Có lẽ ngài sẽ thấy thất vọng vì tôi không được dạy dỗ tốt.”

Lyon nhận thấy Christina đang muốn có sự đồng tình.

“Không sao đâu cưng”, Lyon êm ái trả lời, vòng tay ôm lấy vai nàng và bước lên cầu thang. “Trách nhiệm của một người đàn ông là bảo vệ người phụ nữ mềm yếu của anh ta.”

“Đúng, đó là điều được thừa nhận ở mọi nền văn hóa”, Christina đồng ý. Giọng nói bỗng trở nên ngập ngừng, có phần xấu hổ khi thêm vào, “Tuy nhiên, ngài cũng sẽ không phản đối nếu người phụ nữ mềm yếu đó biết cách bảo vệ bản thân. Đúng không? Ý tôi là ngài sẽ không cho rằng như thế là không xứng với một phu nhân... hay ngài cho là như vậy?”

“Đây là phòng em à?” Lyon hỏi, cố tình tránh né câu hỏi. Chàng đẩy cửa căn phòng ngủ đầu tiên, trong phòng tối tăm, nồng nặc mùi nước hoa và biết ngay đây là phòng của Nữ bá tước trước khi Christina kịp trả lời.

Căn phòng đủ tối khiến một con nhện vừa lòng. Hay một con dơi già, Lyon cau mày nghĩ thầm.

“Đây là phòng của dì tôi”, Christina đáp, nhìn trộm vào bên trong. “Nó thật tăm tối, đúng không?”

“Em có vẻ rất ngạc nhiên. Em chưa từng vào trong này sao, Christina?”

“Chưa.”

Lyon đóng cửa lại khi thấy vô số chốt cửa và dây xích khóa gắn bên trong cửa. “Dì em có vẻ là một người rất khó ngủ”, chàng nhận xét.

“Bà ta phải khóa cửa để đề phòng ai, Christina?”

Chàng biết câu trả lời, lập tức cảm thấy giận dữ và nhớ tới lời nhận xét của viên thủy thủ về việc Nữ bá tước rất sợ hãi cô cháu nhỏ xinh đẹp. Những cái khóa cửa được gắn sai phía như Lyon nhận thấy. Christina nên được bảo vệ khỏi Nữ bá tước chứ không phải ngược lại.

Không hiểu Christina đã buộc phải chịu đựng loại cuộc sống gì kể từ khi trở về với quê hương và gia đình mình. Hẳn nàng rất cô đơn. Và người họ hàng duy nhất nàng nên tránh xa là loại người thế nào?

“Dì tôi không muốn bị làm phiền trong khi bà đang ngủ”, Chrỉstina giải thích. Lyon nhận thấy vẻ buồn bã trong giọng nói của nàng và ôm nàng chặt hơn. “Em đã không có cuộc sống dễ chịu kể từ khi về nhà, phải không em yêu?”

Chàng có thể cảm thấy Christina nhún vai phủ nhận.

“Phòng của tôi ở cuối hành lang. Có phải đó là nơi ngài muốn ghé qua không?”

“Phải”, Lyon đáp. “Nhưng ta cũng muốn kiểm tra các cửa sổ nữa.”

“Phòng tôi ở có hai cửa sổ”, Christina nói, tránh xa để chàng không ôm mình được và chỉ nắm tay chàng, rồi nhanh chóng đi vào phòng.

Lyon liếc nhanh qua mọi thứ bên trong. Căn phòng chỉ có vài đồ đạc đơn giản cần thiết nhất của phụ nữ và chàng cảm thấy hết sức đau lòng. Mấy món nữ trang rẻ tiền nằm ngay ngắn trên mặt hai cái tủ ngăn kéo. Căn phòng không một chút bừa bộn. Một chiếc ghế đơn nằm trong góc, một tấm màn che khu vực thay đồ sau nó. Một chiếc giường ngủ với màn che màu sáng và hai cái tủ ngăn kéo nhỏ là những đồ nội thất duy nhất trong căn phòng rộng lớn.

Rõ ràng Christina rất thích sự ngăn nắp. Căn phòng sạch sẽ, trừ cái chăn đơn ai đó làm rơi trên sàn, ngay bên đưới cửa sổ.

“Khu vườn nằm ngay bên dưới cửa sổ phòng tôi”, Christina nói. “Có vẻ rất dễ leo vào vì cây cối vươn gần tới bậu cửa. Tôi nghĩ dây nho khá chắc chắn cho một người bám vào.”

“Ta nghĩ chúng sẽ không vào bằng lối cửa sổ”, Lyon nhận xét, có vẻ hết sức lơ đãng. Chàng kiểm tra khung cửa, rồi nhìn xuống vườn, ước là ánh trăng không quá sáng như đêm nay. Trời sáng như ban ngày.

Lyon liếc nhìn Christina. Nét mặt và thái độ của chàng đã hoàn toàn thay đổi. Mạnh mẽ, quyết liệt.

Christina như mỉm cười. Chàng thực sự là một chiến binh. Khuôn mặt bình thản như một chiến binh da đỏ. Christina không thể biết chàng đang nghĩ gì lúc này và dáng đi cứng rắn cho nàng biết chàng đã sẵn sàng cho trận chiến.

“Phòng khách chỉ có hai cửa sổ phía trước như ta nhớ. Có lối đi nào khác ngoài lối vào từ phòng giải trí không?”

“Không”, Christina đáp.

“Tốt. Mặc đồ vào Christina. Em có thể đợi ở trong đó cho đến khi mọi chuyện kết thúc. Ta sẽ biến nó thành nơi an toàn.”

“Bằng cách nào?”

“Khóa tất cả cửa sổ và cửa chính lại”, Lyon giải thích.

“Không. Tôi không muốn bị khóa chặt ở bất cứ nơi nào, Lyon.”

Giọng nói dữ dội khiến Lyon kinh ngạc. Rồi chàng nhớ ra Christina đã khó chịu thế nào khi ở trong chiếc xe ngựa đóng kín. Trái tim chàng mềm đi. “Nếu ta làm một cái khóa bên trong và em sẽ biết khi nào có thể ra ngoài nếu em...”

“Ôi vâng, ý kiến đó hay đấy”, Christina cắt ngang và nhanh nhảu gật đầu. Trông rất nhẹ nhõm. “Cảm ơn ngài đã thông cảm.”

“Sao giờ em vẫn nhăn nhó?” Lyon hỏi, rõ ràng là rất bực bội.

“Tôi vừa nhận ra ngài lại có thêm một vũ khí nữa để chống lại tôi nếu ngài giận dữ với tôi”, nàng thú nhận. “Tôi vừa cho ngài thấy một điểm yếu của mình”, rồi nhún vai nói thêm.

“Không, em vừa sỉ nhục ta đấy”, Lyon đáp lại. “Ta không biết có bao nhiêu người đàn ông và cả phụ nữ nữa, những người mà thích bị khóa trong một căn phòng kín, Christina. Nào hãy thôi làm ta phân tâm đi. Mặc đồ vào.”

Christina nhanh chóng mệnh lệnh. “Tôi không nghĩ mình muốn chờ trong phòng khách chút nào”, nàng lẩm bẩm khi chộp lấy cái váy đầu tiên tìm thấy và đi tới phía sau màn che để thay đồ.

Nàng nhận ra mình đã chọn một cái váy sai lầm khi cởi bộ đồ ngủ và mặc vào cái váy màu xanh sang trọng.

“Lyon, khuy móc nằm ở phía sau”, nàng gọi to. “Tôi không thể tự cài được.”

Lyon đang đứng cạnh cửa sổ, liền quay vào thấy Chrisistina đang giữ phần váy trước ngực.

Khi nàng quay lưng lại, điều đầu tiên Lyon nhận thấy là làn da mịn màng hoàn hảo của nàng. Dưới ánh nến, trông nàng hết sức lôi cuốn khiến tâm trí chàng xáo động.

Điều thứ hai là nàng không hề mặc thứ gì bên trong. Lyon không thể bình thản được. Tay chàng run rẩy khi móc khuy lại, các ngón tay vụng về vì chàng muốn vuốt ve làn da mềm mại ấy.

“Hầu gái của em đâu, Christina?”, chàng hỏi, hy vọng nói chuyện sẽ giúp mình thoát khỏi ý nghĩ đen tối là muốn bế thốc nàng vào giường và làm tình với nàng.

“Tôi sẽ ở một mình cả tuần lễ. Tôi đã cho Beatrice nghỉ ngơi”

Giọng nói thản nhiên khiến chàng nổi cáu. “Vì Chúa, không một tiểu thư quý phái nào phải tự làm hết mọi việc cả”, và cằn nhằn.

“Tôi có thể chăm sóc tốt cho bản thân. Tôi hầu hết là tự tư tự lợi.”

“Tự túc”, Lyon thở dài nói, cảm thấy khó khăn khi với tới cái móc cuối cùng. Mái tóc mềm như lụa đã gây cản trở.

“Tôi không hiểu.”

Lyon nhấc mớ tóc lên và vắt nó qua vai nàng. Chàng mỉm cười khi thấy da nàng nổi gai ốc. “Là tự túc, Christina, không phải tự tư tự lợi.”

“Điều đó khác nhau sao?”, nàng hỏi, cố quay lại để nhìn.

“Yên nào”, Lyon yêu cầu. “Đúng, rất khác nhau. Dì em là tự tư tự lợi, còn em là tự túc.”

“Ngài biết không, tôi không bao giờ nói sai trừ khi ở cùng ngài, Lyon. Tất cả là lỗi của ngài đã khiến tôi nhầm lẫn.”

Chàng không muốn phí thời gian tranh cãi. “Đi nào”, và yêu cầu sau khi đã cài xong móc áo. Chàng nắm tay và kéo nàng đi theo mình. Christina phải chạy mới theo kịp sải chân dài của Hầu tước. “Tôi vẫn chưa tết tóc”, nàng nói nhanh. “Tôi thực sự phải làm, Lyon. Nó có thể chống lại tôi. Chắc ngài cũng nhận ra.”

Chàng không phát hiện ra và biết là không nên hỏi nhưng không thể kìm được. “Tại sao tóc em lại là một vũ khí?”

“Bọn chúng có thể tóm được tôi nếu chộp được tóc của tôi, tất nhiên trừ khi tôi nhanh như báo đen, dũng cảm như sói và láu cá như một con gấu.”

Người phụ nữ này lại nói linh tinh nữa. Lyon cho thấy sự bực bội của mình khi họ tới phòng khách.

“Em có ổn không nếu đứng trong bóng tối?” Lyon hỏi, bước về phía hai cửa sổ ở mặt trước, giật lấy tay từ một bên rèm cửa được làm từ dây thừng bện và đưa cho Christina.

“Tôi không sợ tối”, nàng đáp với vẻ mặt bất mãn. “Sao ngài có thể hỏi tôi câu hỏi ngu ngốc đó chứ?”

“Buộc sợi dây này quanh các tay nắm cửa, Christina. Hãy buộc chặt và chắc chắn. Nếu có người cố xông vào phòng, ta sẽ nghe thấy tiếng động. Được chứ?”

Lyon kiểm tra lại các cửa sổ. Thời gian đã khiến chúng trở nên chắc chắn hơn. “Được, Lyon. Tôi sẽ không để ngài phải chạy xuống đâu”, Christina đáp từ phía sau.

“Giờ hãy nghe kỹ đây, nàng chiến binh nhỏ của ta”, Lyon đanh giọng, siết chặt hai vai nàng. “Em sẽ ở trong phòng này đến khi nguy hiểm qua đi. Hiểu không?”

Giọng nói trở nên gay gắt, giận dữ. Nhưng nó không khiến Christina lo lắng. Nàng vẫn mỉm cười. “Tôi thực sự mong muốn được giúp ngài, Lyon. Suy cho cùng, tôi muốn nhắc ngài rằng tôi là người chúng định tấn công. Hẳn ngài sẽ cho phép tôi thực hiện phần việc của mình.”

“Chắc chắn là không”, Lyon gầm lên. “Em sẽ làm vướng chân ta, Christina”, rồi nhẹ giọng nói thêm.

“Rất tốt”, Christina đáp, quay sang chiếc gương nhỏ hình bầu dục treo trên tường liền kề cửa sổ và bắt đầu tết tóc. Trông nàng thật yêu kiều, nữ tính. Khi nàng đưa tay lên, gấu váy bị kéo lên quá mắt cá chân.

“Em quên không mang giày rồi”, Lyon mỉm cười nhắc nhở. “Lần nữa.”

“Lần nữa? Ý ngài là gì?” Christina ngạc nhiên, quay lại nhìn.

Chàng lắc đầu. “Đừng bận tâm. Em có thể thả tóc tự nhiên vì em sẽ không tham gia.”

Nụ cười của nàng cực kỳ chân thành. Lyon lập tức nghi ngờ. “Hãy hứa với ta, Christina. Ngay lập tức.”

“Hứa gì?”, nàng hỏi, giả vờ không hiểu, lảng tránh ánh mắt chàng và tiếp tục tết tóc.

Lyon cố giữ kiên nhẫn. Cô gái ngây thơ này không nhận ra chàng có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của nàng trong gương. Lúc này trông nàng hoàn toàn không thành thật, mà cực kỳ, cực kỳ kiên quyết.

Lyon phải có được lời hứa của nàng, dù phải ép buộc. Tất nhiên, sự an toàn của Christina là ưu tiên hàng đầu. Lyon sẽ không để bất kỳ điều gì xảy ra. Nhưng còn lý đo khác nữa, dù nó không quan trọng như lý do đầu tiên, tuy thế vẫn khiến chàng lo lắng. Thực tế chàng không muốn nàng nhìn thấy mình lúc đó. Bởi có nhiều khả năng sau đêm nay, Christina sẽ trở nên khiếp sợ chàng còn hơn sợ Splickler và đám người của hắn.

Lyon chưa bao giờ chiến đấu công bằng hay một cách danh dự. Christina không được nghe bất kỳ điều gì về quá khứ của chàng. Giờ đây chàng nhận ra mình quan tâm đến nàng nhiều thế nào, Lyon muốn bảo vệ nàng khỏi thế giới nói chung, đặc biệt khỏi những kẻ đáng khinh như Splickler... nhưng cũng muốn bảo vệ nàng khỏi phần đen tối nhất trong con người mình. Chàng không muốn nàng bị vỡ mộng. Christina tin rằng chàng chỉ đơn giản là Hầu tước Lyonwood, không hơn không kém.

Chúa cứu giúp, chàng muốn giữ nàng luôn trong sáng.

Lyon nghĩ mình sẽ mất Christina nếu nàng biết sự thật.

“Tôi hứa sẽ không gây rắc rối đến khi ngài yêu cầu”, Christina nói, cắt ngang dòng suy nghĩ kiên định của Lyon. “Ngài Smitherson đã dạy tôi cách tự vệ”, nàng mau mắn nói thêm khi bắt gặp ánh mắt giận dữ của chàng. “Tôi sẽ biết phải làm gì.”

“Summerton”, Lyon thở dài thườn thượt. “Những người nuôi dưỡng em được gọi là Summerton.”

Tâm trạng thay đổi nhanh như gió, Christina thầm nghĩ. Không thể đoán được. Lúc này chàng không mỉm cười mà trông như đang suy tính cách giết người.

“Ngài hành động như thể chúng ta còn tất cả thời gian trên trái đất trước khi bọn chúng tới vậy”, Christina nhận xét. “Chúng sẽ xuất hiện sớm chứ?”, nàng hỏi, hy vọng có thể lái Lyon khỏi bất cứ suy nghĩ hung hãn nào toát lên từ cái nhìn trừng trừng giận dữ.

“Không phải ngay lúc này”, Lyon trả lời. “Đứng yên ở đây trong khi ta đi xem xét một vòng.”

Christina gật đầu. Ngay khi Hầu tước vừa khuất dạng, nàng liền chạy nhanh lên gác để lấy sợi ruy băng cột tóc. Và tất nhiên cả con dao. Nàng sẽ giúp Lyon dù chàng đã ở phòng khách, từ tốn ngồi xuống chiếc trường kỷ cũ mòn và giấu con dao xuống gối tựa khi Lyon trở lại.

“Ta quyết định sẽ khiến mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn với Splickler.”

“Bằng cách nào?”

“Để ngỏ cửa phía sau.”

“Điều đó sẽ rất có ích cho ngài.”

Lyon mỉm cười với lời tán dương rồi bước tới đứng ngay trước mặt nàng. Hai bàn tay to lớn chống lên hông, hai chân dang rộng vững chãi và Christina phải ngả đầu ra sau mới có thể nhìn được mặt chàng. Khi Lyon tiếp tục mỉm cười, nàng đoán tâm trạng chàng hẳn đã sáng sủa hơn một chút.

“Nếu ngài chắc chúng vào qua khu vườn, tại sao lại để chúng vào nhà? Sao không chào đón chúng từ bên ngoài?”

“Chào đón chúng?” Lyon lắc đầu. “Christina, chúng không tới đây để nói chuyện với em. Sẽ có ẩu đả đấy.”

Chàng không muốn làm Christina lo lắng nhưng nàng cần phải biết. “À, tất nhiên sẽ có ẩu đả”, Christina nói. “Đó chính là lý do tại sao tôi lại muốn ngài đón chúng từ bên ngoài, Lyon. Rốt cuộc, tôi sẽ là người phải dọn dẹp đống bừa bộn.”

Lyon đã không nghĩ về điều này. Và khi nhận ra Christina hoàn toàn hiểu điều gì sẽ xảy đến, chàng cảm thấy rất nhẹ nhỏm. “Em rất dũng cảm”, chàng ca ngợi. “Tuy nhiên, trăng quá sáng. Ta đã ghi nhớ chi tiết căn phòng chúng sẽ đột nhập trước khi tắt nến. Chúng sẽ bất lợi hơn.”

“Bọn chúng cũng sẽ phải xông vào cùng lúc”, Christina xen vào. “Một ý tưởng rất xảo quyệt, Lyon. Nhưng nếu chúng leo dây nho vào thay vì cố gắng phá cửa thì sao?”

“Chúng sẽ không làm vậy đâu em yêu.”

Chàng có vẻ rất chắc chắn, Christina quyết định không lo lắng về chuyện đó nữa và quan sát chàng đi về phía cửa. “Đã đến lúc tắt nến rồi em yêu. Buộc dây quanh tay nắm cửa trước, được chứ? Em không sợ hãi phải không? Ta sẽ bảo vệ em. Ta hứa đấy.”

“Tôi tin tưởng ngài, Lyon.”

Câu trả lời khiến chàng ấm lòng. “Và ta tin em sẽ ở yên tại đây”

“Lyon!”

“Sao hả Christina?”

“Hãy thận trọng.”

“Ta hứa”

“Ôi, Lyon.”

“Gì nữa?”

“Ngài sẽ không khiến mọi thứ quá bừa bộn chứ?”

“Ta sẽ cố.”

Chàng nháy mắt trước khi đóng cửa lại. Christina buộc sợi dây thừng quanh hai tay nắm, thắt một nút thật chặt, thổi tắt nến và ngồi im chờ đợi.

Từng phút chậm chạp trôi qua. Christina căng thẳng lắng nghe âm thanh từ phía sau ngôi nhà. Bởi thế nàng hết sức kinh hãi khi nghe thấy tiếng sột soạt đến từ cửa sổ phía trước.

Bọn chúng không định vào bằng lối cửa trước. Lyon sẽ không bị thất vọng. Christina cảm thấy muốn ra lệnh cho những tên côn đồ vòng lại lối cửa sau, rồi nhận ra ý tưởng đó thật ngu xuẩn. Nàng quyết định sẽ ngồi chờ và hy vọng chúng việc phá vỡ cửa sổ và cuối cùng là thử lối cửa phía sau.

“Christina?”

Một giọng thì thầm gọi tên nàng, nhưng Christina lặp tức nhận ra là ai. Bá tước Rhone đang cố thu hút sự chú ý của nàng.

Nàng kéo rèm cửa và phát hiện ra Rhone đang bám vào bậu cửa sổ, cười toe toét. Nụ cười không đọng lại lâu - không phải tại Rhone. Anh đột ngột bị tuột tay và rơi xuống. Một tiếng uỵch nhẹ vang lên và được nối tiếp bởi vài tiếng nguyền rủa khiếm nhã cho biết Rhone chạm đất không phải bằng chân.

Nàng quyết định phải tìm và kéo anh ra khỏi hàng rào. Rhone vừa gây ồn ào và chắc chắn đã đánh động những kẻ đột nhập.

Rhone gặp nàng ở cửa trước. Trông thật lôi thôi, áo khoác bị rách toạc chỗ ống tay, cà vạt xộc xệch, lấm lem đất cát và một chân thì tập tễnh. Anh quả là người vụng về, nàng thầm nghĩ nhưng trái tim lại rất cảm kích.

Chắc Lyon đã phó thác nhiệm vụ cho anh ấy. Christina tin người đàn ông này mạo hiểm ra ngoài là để giúp đỡ bạn mình. Đó là lời giải thích hợp lý duy nhất cho cuộc thăm viếng bất ngờ này. “Trông ngài giống như vừa bị lỡ một trận đánh ấy. Rhone, phía sau ngài!”

Tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên từ phía sau ngôi nhà gần như lấn át giọng nói của Christina. Tuy nhiên Rhone đã nghe thấy cảnh báo và phản ứng rất mau lẹ, mất không đầy một giây để quay lại đối mặt với mối đe dọa và dùng vai phải giữ chặt cửa, ngăn một gã trông có vẻ rất dẻo dai đang cố xông vào. Chân khuỵu hẳn xuống, mặt đỏ rực vì phải cố sức.

Khi rõ ràng không thể giữ được cửa nữa, Christina bèn xông đến giúp.

“Lyon!”

Rhone hét váng lên đinh tai nhức óc. “Chạy đi và nấp vào đâu đó”, Rhone thở hổn hển bảo Christina, giọng nói căng thẳng.

“Christina. Nấp vào phía sau sofa.”

Giọng Lyon vang lên từ phía sau. Christina chỉ định ngoái cổ lại giải thích rằng sức nặng của mình có thể giúp giữ cánh cửa, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến lời nói bay tuột ra khỏi đầu.

Nàng chậm chạp quay lại và ngập ngừng bước lên một bước. Và quá sửng sốt nên không thể di chuyển nhanh chóng hơn.

Sự biến đổi của Hầu tước khiến nàng bị thu hút. Thậm chí lúc này chàng không giống một người Anh. Áo khoác đã bị quăng đâu mất, sơ mi thì không còn đóng thùng nữa. Máu đang chảy từ một vết cắt cạnh miệng xuống cằm. Đó không phải là vết thương đáng kể và không làm nàng sợ. Cả những giọt máu bắn tung tóe trên tay áo nữa, vì theo bản năng, nàng biết đó không phải là máu của chàng... không, nàng không sợ vẻ bề ngoài của Lyon.

Ánh nhìn trong đôi mắt mới là vấn đề. Chàng nhìn như thể sẵn sàng giết người. Lyon có vẻ khá bình tĩnh. Hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt gần như chán nản. Dĩ nhiên, tất cả đều là giả tạo. Sự thật nằm trong đôi mắt.

“Ngay bây giờ!”

Tiếng hét làm Christina bừng tỉnh khỏi trạng thái mụ mẫm. Christina thậm chí còn không kịp liếc mắt về phía Rhone lúc chạy vào phòng khách.

“Tránh xa ra, Rhone.”

Rhone không chần chừ, lập tức thực hiện mệnh lệnh. Ngay khi anh nhảy lùi lại, ba gã đàn ông lực lưỡng bị mất đà, đổ ập vào trong phòng, chồng chất lên nhau. Rhone đứng trong góc, hy vọng Lyon yêu cầu giúp đỡ.

Lyon đứng giữa phòng giải trí, kiên nhẫn chờ ba kẻ giết người đứng lên. Rhone nghĩ bạn mình có chút quá rộng lượng.

Chàng bị bất lợi về số lượng, cân nặng và cả vũ khí. Lúc này, cả ba gã đứng thủ thế trước mặt đều cầm dao trong tay. Một tên còn nắm chặt con dao găm trong tay kia.

Một tên bắt đầu cười khẩy. Rhone mỉm cười. Tên ngu ngốc đó không nhận ra Lyon vẫn đang giữ ưu thế.

Tên to béo ở giữa đột ngột quét lưỡi dao ngang người Lyon. Gót giày của chàng móc trúng phía dưới cằm gã. Cú đánh khiến gã bị hất lên đủ cao để Lyon có thể nện một cú đấm vào háng gã. Kẻ tấn công bị bất tỉnh trước khi rơi xuống sàn.

Hai tên còn lại đồng loạt xông lên đúng lúc một tên khác đang lao lên bậc cửa. Rhone nghe tiếng bước chân liền lao tới đá sập cửa lại. Một tiếng rú đau đớn xuyên qua cửa cho thấy Rhone đã hành động cực kỳ kịp thời.

Rhone không rời mắt khỏi Lyon. Dù đã được chứng kiến chàng chiến đấu trước đó, nhưng sức mạnh của Lyon vẫn khiến anh ấn tượng. Lyon dùng khuỷu tay thúc mạnh vào hàm một tên trong khi kéo tay một tên khác. Khi nghe tiếng xương kêu răng rắc, Rhone biết Lyon đã bẻ gãy cổ tay gã. Ba thân thể nằm rải rác trên lối đi khi Lyon dừng tay. “Mở cửa ra, Rhone.”

“Chết tiệt, thậm chí cậu còn không thở dốc tí nào”, Rhone làu bàu, mở cửa rồi tránh ra một bên khi Lyon nhẹ nhàng nhấc từng tên lên và ném ra đường. “Chúng ta phối hợp thật ăn ý”, Rhone bình luận.

“Chúng ta sao?”

“Mình nhìn, còn cậu thực hiện”, Rhone giải thích. “Hiểu chưa.”

“Chuyện gì xảy ra với Splickler thế? Hắn ta đi vào lối cửa sau hay đã trốn thoát rồi?”

Lyon cười toe toét, rồi hất đầu về đống người đang nằm dưới bậc cửa. “Splickler nằm dưới cùng. Mình nghĩ có lẽ cậu đã làm gãy mũi hắn khi dập cửa đấy.”

“Vậy là mình đã hoàn thành nhiệm vụ”, Rhone tuyên bố, vênh mặt lên dương dương tự đắc.

Lyon bắt đầu cười to, vỗ mạnh vào Rhone rồi quay lại nhìn Christina đang đứng giữa lối đi.

Trông Christina như thể vừa nhìn thấy ma. Khuôn mặt trắng bệch và đôi mắt mở to kinh hãi. Trái tim Lyon đập loạn lên. Chúa ơi, hẳn nàng đã chứng kiến trận đánh. Chàng bước một bước về phía nàng nhưng chợt khựng lại khi nàng lùi lại.

Chàng cảm thấy như vừa bại trận. Nàng sợ hãi. Lạy Chúa, chàng muốn bảo vệ chứ không phải làm Christina kinh sợ.

Đột nhiên Christina chạy tới, lao bổ vào vòng tay Lyon khiến hai người gần như ngã soài xuống sàn. Lyon không hiểu tại sao Christina lại thay đổi thái độ, nhưng đồng thời cũng rất cảm ơn Chúa. Sự nhẹ nhõm đã xóa đi vẻ cứng nhắc trong dáng đứng. Lyon ôm chặt và tựa cằm lên đỉnh đầu nàng, thở dài. “Ta sẽ không bao giờ hiểu được em, đúng không?”

“Em rất vui mừng vì chàng không giận dữ với em.”

Giọng nàng nghẹn ngào, nhưng chàng vẫn nghe rõ. “Tại sao ta phải giận dữ với em?”

“Vì em đã không giữ lời hứa”, Christina nhắc. “Em đã rời khỏi chỗ để mở cửa cho Rhone.”

Lyon liếc về phía bạn. “Mình nhớ rõ rành rành là đã bảo cậu về nhà cơ mà.”

Chàng cau mày, rồi bất ngờ chú ý tới dáng vẻ của bạn. “Chuyện gì xảy ra với cậu thế. Mình nhớ là cậu không tham gia trận đánh mà.”

“Một rủi ro nho nhỏ”, Rhone đáp.

“Anh ấy ngã xuống hàng rào”, Christina giải thích, mỉm cười trước vẻ lúng túng hiện rõ trên mặt Rhone. Ồ, anh thực sự đang đỏ mặt.

“Hàng rào?” Lyon ngờ vực.

“Mình nghĩ sẽ đi bộ về nhà. Xe của cậu có lẽ vẫn đang đậu trước cửa nhà mình, Lyon. Mình sẽ bảo người đánh xe mang lại cho cậu. Chúc buổi tối tốt lành, công chúa Christina.”

“Ngài thực sự không nên đi bộ. Lyon, chàng nên...”

“Để cậu ta đi bộ. Chỉ một quãng ngắn thôi mà”, Lyon cắt ngang.

Christina không tranh cãi thêm. Ai đó sẽ phải mang xe lại đây, và nàng muốn Rhone làm việc đó hơn vì nàng có thể có vài phút riêng tư với Lyon.

“Cảm ơn vì sự giúp đỡ của ngài, Rhone. Lyon, chàng định làm gì với những kẻ đang nằm lộn xộn trước cửa nhà em? Và nếu em không nhầm thì còn một hoặc hai tên ở phía sau nữa phải không?”

“Hai tên”, Lyon đáp. “Ta đã ném chúng ra ngoài”

“Chúng sẽ tỉnh lại và tự bò về nhà thôi”, Rhone tham gia. “Tất nhiên, trừ phi cậu...”

“Mình không làm thế”, Lyon nói.

“Không làm gì?” Christina hỏi.

“Giết chúng”, Rhone đáp.

“Rhone, đừng làm cô ấy sợ”, Lyon lên tiếng.

“Ôi trời, em hy vọng là không. Hãy nhìn đống đố vỡ này xem” Christina kêu lên thảng thốt nhưng bởi 1ý do hoàn toàn khác. Cả Lyon và Rhone đều bật cười.

“Tại sao cô không khóc hay đại loại thế?” Rhone hỏi.

“Tôi nên thế sao?”

“Không, Christina, em không nên làm thế”, Lyon nói. “Nào, đừng thắc mắc nữa.”

“Cô không đi giày à, Christina?” Rhone chợt buột miệng.

“Đi đường cẩn thận nhé”, Christina đáp, phớt lờ nhận xét về việc mình đi chân trần. “Đừng để ai nhìn thấy cánh tay quấn băng của ngài. Họ có thể sẽ chú ý đấy.”

Sau khi chốt cửa, Christina quay lại tìm Lyon và nhận ra chàng đã đi đến nửa cầu thang với sải chân hai bước một. “Chàng đang đi đâu thế?”

“Đi tắm rửa”, Lyon đáp vọng lại. “Không có sẵn nước nóng trong phòng em sao, Christina?”

Lyon đã đi khuất trước khi nàng kịp trả lời. Christina vội vàng chạy theo.

Khi bắt kịp, nàng ước mình nên đợi bên dưới. Lyon đã cởi phăng áo sơ mi, cúi xuống bồn và đang vốc nước lên rửa mặt và hai tay.

Christina đột nhiên bị choáng ngợp bởi vóc dáng của Lyon. Nàng có thể nhận ra sức mạnh tiềm ẩn trong cơ bắp ở tay và vai; một đám lông tơ màu vàng nhạt phủ kín trước ngực, biến thành một đường nhỏ hẹp kéo dài qua lớp bụng rắn chắc rồi đột ngột biến mất dưới đai quần. Nàng chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng này nên bị cuốn hút mạnh mẽ và băn khoăn không biết cảm giác thế nào nếu lúc này được ôm trong vòng tay chàng.

Lyon với lấy khăn lau. Christina liền giật lấy cái khăn bằng vải lanh và bắt đầu lau khô mặt cho chàng. “Da chàng bị rám nắng, Lyon. Chàng đã cởi trần làm việc dưới ánh mặt trời, đúng không?”, và hỏi.

“Khi ở trên tàu của mình, ta thường xuyên làm vậy”, Lyon trả lời.

“Chàng có một con tàu sao?” Christina hỏi, giọng rất hào hứng.

“Đã từng có”, Lyon chữa lại. “Nó đã bị cháy, nhưng ta đang định đóng một chiếc khác.”

“Bằng hai tay của chàng sao, Lyon?”

Lyon mỉm cười. “‘Không, em yêu. Ta sẽ thuê người làm việc đó.”

“Em thích con tàu mà em đã đi khi tới nước Anh. Em không thích ở dưới boong tàu. Cảm giác như bị giam cầm”, nàng nhún vai thừa nhận.

Giọng nói run rẩy. Tay nàng cũng vậy khi bắt đầu lau xuống vai. Có một vài dấu vết vinh quang trên người, và khi nhìn thấy những vết sẹo đẹp đẽ đó, trái tim nàng đập nhanh hơn.

Lần đầu tiên trong đời, Lyon cảm thấy thực sự bối rối. Christina là một người phụ nữ xinh đẹp, trong khi người chàng đầy vết sẹo. Chúng nhắc nhở về quá khứ đen tối, Lyon nghĩ, nhưng những vết sẹo xấu xí đó chưa bao giờ làm chàng bận tâm cho đến lúc này.

“Ta hứa sẽ đưa nàng lên con tàu mới của mình”, chàng nghe thấy giọng mình vang lên.

“Em thực sự thích điều đó, Lyon”, Christina đáp, làm rơi chiếc khăn xuống nền nhà khi dịu dàng lần theo vết sẹo dài, cong cong trên ngực chàng. “Chàng thật điển trai”, Christina thì thầm.

“Cả người ta đầy rẫy những vết nhơ”, Lyon thầm thì đáp lại. Giọng nói nghe khàn khàn khó chịu.

“Ồ không, đó là minh chứng của lòng dũng cảm. Chúng rất đẹp”

Nàng ngước lên, nhìn thẳng vào mắt chàng và Lyon nghĩ mình sẽ không bao giờ quen với vẻ đẹp ấy.

“Chúng ta nên quay xuống dưới nhà.” Dù nói vậy nhưng chàng lại kéo nàng vào vòng tay mình. Chúa cứu giúp, chàng không thể ngăn mình lại. Nhận thức được đang ở một mình cùng Christina, rằng thực tế họ đang ở trong phòng ngủ đã quét sạch những ý nghĩ quân tử ra khỏi đầu.

“Chàng sẽ hôn em trước khi chúng ta đi xuống chứ?”, nàng hỏi.

Lyon nghĩ trông Christina như đã thực sự được hôn rồi. Đôi má phớt hồng và cặp mắt trở lại màu xanh thẳm.

Hiển nhiên người phụ nữ này không nhận thức được sự nguy hiểm của bản thân. Và nếu biết được những suy nghĩ hoang dại đang gào thét trong đầu chàng, hẳn khuôn mặt nàng sẽ trở nên trắng bệch như tờ giấy.

Nàng tin tưởng chàng, sẽ không yêu cầu chàng hôn mình nếu không tin tưởng. Lyon sẽ phải kiềm chế bản năng của mình. Đúng thế, chàng sẽ là một người đàn ông lịch thiệp.

Một nụ hôn chắc chắn sẽ không làm tổn thương Christina. Chàng đã muốn được ôm nàng trong tay ngay khi cuộc chiến kết thúc. Cơn giận dữ như dòng dung nham nóng chảy cuồn cuộn trong huyết quản. Ôi, rồi lại thèm muốn nàng, với đam mê nguyên thủy khiến chàng run rẩy.

Và khi nàng lùi lại tránh xa. Ký ức đột nhiên khiến chàng giật mình.

“Christina, em có sợ ta không?”

Nàng nhận thấy Lyon rất nghiêm túc. Ánh mắt lo lắng đã nói lên tất cả. Câu hỏi thật kỳ lạ. “Tại sao chàng nghĩ là em sợ chàng?”, nàng hỏi, cố nhịn cười. Trông Lyon có vẻ cực kỳ quan tâm.

“Sau trận đánh, khi em tránh xa ta...”

Rồi nàng không nhịn được, bật cười to. “Lyon, cuộc ẩu đả nho nhỏ em vừa chứng kiến không thể gọi là trận đánh được... và chàng thực sự nghĩ là em sợ sao?”

Chàng hết sức ngạc nhiên bởi nhận xét đó nên lập tức bào chữa. “À, ta thừa nhận mình cũng không cho rằng đó là một trận chiến, nhưng khi em nhìn ta với ánh mắt khiếp sợ, tự nhiên ta nghĩ là em bị kinh hãi. Quỷ tha ma bắt, Christina, hầu hết phụ nữ đều rất lo sợ.”

Khi kết thúc câu nói, Lyon đột ngột chuyển từ giọng nói bình thản sang tiếng làu bà cáu kỉnh.

“Em có nghĩa vụ phải khóc sao, Lyon? Em xin lỗi nếu khiến chàng thất vọng, nhưng em vẫn hiểu rõ mọi luật lệ của chàng.”

“Em có thể khiến ngay cả một con vịt cũng trở nên ngớ ngẩn”, chàng thông báo.

Bởi Lyon đang cười toe toét nên Christina quyết định không để lộ sự bực bội của mình. “Chàng là người đàn ông khó hiểu nhất”, nàng nhận xét. “Em phải ghi nhớ trong đầu chàng là người Anh.”

Sự cám dỗ hết sức khó cưỡng. Trước khi kịp cúi xuống, nàng đã vươn tay chạm vào ngực chàng. Hơi ấm từ lớp da tỏa ra rất dễ chịu dưới ngón tay, đám lông tơ xoăn tít mềm mại.

“Em không sợ chàng, Lyon”, Christina thì thầm, lảng tránh ánh mắt Lyon. “Em chưa bao giờ sợ hãi chàng. Tại sao phải làm thế chứ? Chàng là một người đàn ông rộng lượng, lịch thiệp.”

Hầu tước không biết phải trả lời thế nào. Giọng nói đầy tôn sùng. Tất nhiên, nàng đã nhầm. Chàng chưa bao giờ là người rộng lượng hay lịch thiệp cả. Nhưng, con người có thể thay đổi. Lyon quyết tâm sẽ trở thành bất cứ thứ gì, bất cứ ai mà Christina muốn. Vì Chúa, nếu nàng nghĩ chàng là người lịch thiệp, vậy thì chàng sẽ lịch thiệp.

“Chàng là một chiến binh thực thụ phải không, Lyon?”

“Em muốn ta như vậy sao?”, chàng bối rối hỏi.

“Ồ, vâng”, Christina trả lời, táo bạo ngước nhanh lên.

“Chiến binh không phải là người lịch thiệp”, Lyon nhắc nhở.

Nàng không muốn tranh cãi về đề tài này bởi biết chàng không hiểu. Lyon đã nhầm nhưng sẽ rất thô lỗ nếu nàng chỉnh sửa. Tay đặt lên cổ chàng, lùa các ngón tay vào mái tóc xoăn

Christina cảm giác Lyon vừa rùng mình, các cơ bắp cứng lại.

Lyon muốn trả lời nhưng chắc chắn giọng nói sẽ phản bội lại mình.

Sự đụng chạm khiến chàng xao lãng.

Lịch thiệp, chàng cảnh cáo bản thân, ta phải tử tế. Rồi đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán nàng. Christina nhắm mắt và thở dài khuyến khích. Lyon hôn lên sống mũi lấm tấm tàn nhang và cuối cùng chạm tới môi nàng.

Đó thực sự là một nụ hôn dịu dàng. Ngọt ngào. Không đòi hỏi.

Cho đến khi lưỡi nàng chạm vào lưỡi chàng. Sự ham muốn bừng lên mãnh liệt bên trong Lyon. Cảm giác này quá say mê, quá áp đảo, chàng quên hết mọi ý nghĩ về sự dịu dàng. Lưỡi chàng thâm nhập vào bên trong khuôn miệng ấm áp của Christina, nhấm nháp, thăm dò và lôi kéo.

Khi Christina kéo chàng lại gần hơn, đòi hỏi của chàng mạnh mẽ tới nỗi tất cả những gì chàng nghĩ đến là lấp đầy nàng... hoàn toàn.

Christina không phản dối. Không, lời rên rỉ nhẹ nhàng cho biết nàng không muốn dừng lại. Hông nàng cọ sát vào phần đàn ông của Lyon. Chàng biết hành động của nàng hoàn toàn bản năng, nhưng cách nàng từ từ uốn cong người dán vào chàng khiến Lyon trở nên hoang dã. Nàng cảm nhận rất tốt, rất chính xác.

Lyon dứt môi ra với một tiếng rên rỉ khàn khàn. “Ta muốn làm tình với em, Christina”, và thì thầm vào tai nàng. “Nếu chúng ta không dừng lại, nó sẽ xảy ra bây giờ”

Christina ngã đầu ra sau khi Lyon trút cơn mưa của những nụ hôn ướt át xuống cổ nàng. Hai tay vẫn quấn lấy tóc chàng, siết chặt lôi kéo, van nài.

Chàng biết mình đã sớm không kiềm chế được nên cố gắng tách mình ra khỏi sự thèm muốn. “Chúa ơi, Christina tránh xa khỏi ta. Ngay lập tức.”

Tránh xa? Chúa kính mến, nàng còn không thể đứng vững. Tất cả mọi bộ phận trên cơ thể đều phản ứng với sự đụng chạm của người đàn ông này. Nàng có thể nhận ra sự giận dữ trong giọng nói, sự căng thẳng trong cái ôm mạnh mẽ. Tâm trí cố gắng không hiểu nhầm phản ứng của chàng. “Em không muốn dừng lại, Lyon.”

Christina biết chàng nghe thấy lời nói của mình. Lyon nắm lấy hai vai nàng, siết chặt đến khi nàng đau đớn. Christina nhìn thẳng vào mắt chàng, nhìn thấy niềm khao khát trong đó. Sự mãnh liệt của chàng nhấn chìm, xóa sạch khả năng suy nghĩ logic của nàng.

“Em có biết em vừa nói gì với ta không?”

Nàng trả lời bằng cách duy nhất mình biết. Christina sử dụng cơ thể của mình để cho chàng thấy sự chấp thuận, cố tình áp sát vào Lyon lần nữa, kéo đầu chàng ngả về phía mình.

Christina hôn chàng nồng nàn khiến mọi giác quan của Lyon quay cuồng. Lúc đầy Lyon quá choáng váng bởi sự táo bạo của nàng, nhưng nhanh chóng trở thành kẻ xâm chiếm lần nữa.

Chàng muốn làm nàng hài lòng hoàn toàn và xóa sạch ký ức về những gã đàn ông khác ra khỏi đầu. Christina sẽ thuộc về chàng từ bây giờ và mãi mãi.

Lyon lúng túng với các móc khóa sau lưng, miệng chàng gắn chặt vào miệng nàng. Chợt Christina nghe tiếng váy bị xé rách. Đột nhiên chàng kéo tay nàng ra, rồi giật mạnh khiến chiếc váy bị rách hoàn toàn và rơi xuống sàn nhà.

Không còn lớp vải nào ngăn cản ánh mắt nữa. Chàng lùi lại ngắm nhìn Christina lộng lẫy trước mặt, hai tay nàng xuôi xuống cạnh sườn.

Cơ thể Christina thuộc về chàng. Chàng là con sư tử đực của nàng. Christina chấp nhận sự thực này, nhắc đi nhắc lại trong đầu, cố gắng vượt qua sự xấu hổ và nỗi sợ hãi.

Nàng không thể che giấu cơ thể... hay trái tim mình

Cả hai đều thuộc về Lyon.

Ánh mắt Lyon ngấu nghiến quét khắp người nàng. Cơ thể cực kỳ hoàn hảo, vô cùng, vô cùng quyến rũ. Làn da mềm mại, mịn màng như kem dưới ánh nến. Bộ ngực vun cao, tròn đầy, căng cứng. Hai nhũ hoa thẳng đứng, đòi hỏi những cái vuốt ve. Vòng eo thon thả, cái bụng phẳng lì và phần hông mảnh khảnh.

Nàng hấp dẫn không thể cưỡng được.

Và nàng là của chàng.

Lyon run rẩy khi vươn tới và kéo Christina vào vòng tay mình.

Christina thở hổn hển khi bộ ngực trần của mình chạm vào ngực chàng. Lớp lông tơ trên ngực chàng kích thích, làn da ấm áp sưởi ấm và cách chàng kiềm chế sức mạnh khi ôm nàng gần sát vào mình khiến Christina quên hết thảy mọi lo lắng. Nàng rất ngây thơ với đàn ông, đúng thế, nhưng biết chắc chắn nếu mình khóc, Lyon sẽ nhẹ nhàng.

Nàng hôn vào cổ Lyon, nơi có thể nhận ra mạch máu đang đập dồn dập, và tựa đầu vào hõm vai, hít hà hương vị đàn ông tuyệt vời, chờ đợi chàng hướng dẫn phải làm gì tiếp theo.

Lyon chậm rãi cởi sợi ruy băng ở đuôi tóc, rồi tháo từng lớp mái tóc mượt mà lượn sóng cho đến khi một tấm vải được dệt bằng ánh sáng mặt trời phủ trùm lên tấm lưng trần. Chàng bế nàng lên và đi về phía chiếc giường, chỉ dừng lại để kéo màn ra rồi đặt nàng vào giữa.

Christina cố phản đối và nói với chàng rằng nhiệm vụ của mình là cởi đồ ra cho chàng, nhưng Lyon đã hất tung giày và tất của mình ra. Giọng nói của nàng bị nghẹn trong cổ khi chàng cởi bỏ nốt phần trang phục còn lại, và tất cả những gì nàng có thể làm là chiêm ngưỡng với vẻ thán phục.

Chàng là chiến binh cừ khôi nhất mà nàng từng biết. Sức mạnh cuồn cuộn chảy trong cơ bắp ở chân và tay. Cặp đùi rắn chắc, mạnh mẽ và rất hấp dẫn. Phần đàn ông đầy đặn, căng cứng và khi bước tới nằm đè lên nàng, Christina hoàn toàn bản năng mở rộng cơ thể chào đón. Chàng đặt phần cứng nhắc của mình vào giữa hai đùi nàng. Christina không thể chấp nhận kích cỡ của chàng trước khi chàng chiếm lấy môi nàng bằng một nụ hôn nóng bỏng khác.

Christina quặp chặt hai chân quanh eo Lyon. Miệng chàng chưa bao giờ tuyệt vời và cái lưỡi chưa bao giờ kích thích như vậy. Hai tay không chịu yên, luôn vuốt ve, âu yếm mang lại từng luồng run rẩy thích thú. Hai chân họ quấn vào nhau và khi miệng Lyon chuyển tới mơn trớn bộ ngực thì các ngón chân nàng cong lên cọ sát vào chân chàng. Tiếng rên rỉ thỏa mãn khiến chàng càng cuồng nhiệt. Hai tay chàng xoa nắn bầu ngực trong khi miệng cuốn lấy nhũ hoa kia rồi chuyển sang bên còn lại. Cuối cùng Lyon bắt đầu mút chặt ngực nàng, một luồng cảm giác nóng chảy thiêu đốt bên trong cơ thể.

Hông Christina di chuyển không ngừng, cọ xát với phần cứng nhắc của Lyon. Nàng muốn chạm vào Lyon, muốn tôn sùng cơ thể chàng giống như chàng đang làm với mình, nhưng những cảm giác đang tràn ngập trong nàng quá mới mẻ, quá chân thực. Christina chỉ có thể bám chặt vào chàng và rên rỉ cầu xin.

Tay Lyon đặt giữa hai đùi và khiêu khích làn da nhạy cảm. Những ngón tay điêu luyện nhanh chóng khiến nàng trở nên hoang dã với ham muốn mãnh liệt, mơn trớn điểm gợi cảm được bảo vệ bởi lớp lông xoăn mềm đến khi nàng trở nên ẩm ướt với khát khao dữ dội. Ngón tay chàng thâm nhập vào phần cơ thể chật khít ngay lúc lưỡi trượt vào miệng nàng.

Lyon có thể cảm nhận được hơi ấm lạ thường bên trong. Chàng gần như không thể kiềm chế được bởi Christina cuồng nhiệt đáp ứng lại sự thâm nhập, không thể chờ lâu hơn nữa, biết rằng mình sẽ sớm bị mất kiểm soát. Lyon cảnh báo bản thân không được vội vàng ngay cả khi cặp đùi đã tách hai chân nàng ra xa.

“Từ giây phút này em thuộc về ta, Christina. Bây giờ và mãi mãi.”

Chàng vào trong bằng một cú thúc mau lẹ, mạnh mẽ, hai tay nâng hông nàng lên để thâm nhập hoàn toàn.

Christina là một trinh nữ. Một nhận thức muộn màng. Lúc này Lyon đã được bao bọc toàn bộ trong cơ thể nàng. Chàng hít một hơi thật sâu và cố không chuyển động. Sự nỗ lực gần như giết chết Lyon. Christina quá nóng bỏng, chặt khít, nàng vừa vặn một cách hoàn hảo.

Tim chàng đập thình thịch trong lồng ngực. Hơi thở phập phồng, đứt quãng. “Tại sao em không nói cho ta biết?”, cuối cùng Lyon hỏi, chống khuỷu tay xuống và nâng người lên nhìn vào mắt nàng. Chúa ơi, nàng không thể nói nổi. Chàng đã khiến nàng đau chăng? “Tại sao em không cho ta biết em chưa từng ngủ với người đàn ông nào trước đây?”, Lyon hỏi lại, ôm lấy khuôn mặt nàng trong lòng bàn tay.

“Xin chàng, Lyon, đừng giận dữ với em”, Christina thì thầm.

Christina biết mình sắp khóc, ánh mắt dữ dội của Lyon khiến nàng sợ hãi. Thân thể nàng vẫn đang đau nhói bởi sự xâm nhập và mọi cơ bắp đều đang tê rần, căng cứng. “Em xin lỗi đã khiến chàng thất vọng”, giọng nói rời rạc. “Nhưng em không muốn chàng dừng lại. Làm ơn, liệu chàng có thể thất vọng sau được không?”

“Ta không thất vọng”, Lyon đáp. “Mà ngược lại, ta rất hài lòng.” Chàng cố giữ giọng nhẹ nhàng, âu yếm. Điều này thật hết sức khó khăn, vì phần căng cứng đang đòi hỏi được giải phóng và tất cả điều chàng muốn là phóng hạt giống của mình vào cơ thể Christina.

Nhưng trước tiên muốn chắc chắn đã hoàn toàn thỏa mãn. “Ta sẽ cố gắng không làm em đau, Christina.”

“Chàng đã làm rồi.”

“Ôi, Chúa ơi, ta xin lỗi. Ta sẽ dừng lại”, Lyon hứa hẹn dù biết rõ là mình không thể.

“Không”, Christina phản đối. Móng tay cắm chặt vào vai Lyon và giữ chàng bên trong mình. “Nó sẽ dần trở nên tốt hơn, đúng không?”

Lyon chuyển động, rên rỉ vì những khoái cảm nhận được. “Em có thích không?”, chàng hỏi.

“Ôi có”, Christina đáp, cong hông lên áp sát vào để chàng vào sâu bên trong mình hơn. “Chàng có thích không?”

Có lẽ chàng đã gật đầu nhưng nàng đang chìm đắm trong những làn sóng cuồng nhiệt nên không nhận ra. Miệng Lyon lại ngấu nghiến trên miệng Christina, thu hút toàn bộ sự chú ý của nàng.

Lyon cố gắng nhẹ nhàng hơn, nhưng nàng lại khiến điều đó thành không thể. Nàng chuyển động không ngừng nghỉ, đòi hỏi, gấp gáp. Sự tự chủ của Lyon dần tan rã.

“Chậm thôi em yêu, đừng để ta làm đau em.”

“Lyon!”

“Christina, tại sao em lại khiến ta nghĩ rằng em đã từng ngủ với người đàn ông khác?”

Lyon nằm dài trên giường, hai tay đặt sau đầu. Christina vừa cuộn mình vào cạnh người Lyon, một chân gác qua đùi chàng. Khuôn mặt gối lên ngực chàng. “Khiến chàng nghĩ?”, nàng hỏi lại.

“Em hiểu ý ta mà”, Lyon đáp, phớt lờ giọng điệu cười cợt của Christina.

“Dường như không cần phải tranh cãi về điều đó. Chàng đã có sẵn định kiến rồi. Ngoài ra, dù sao lúc đó chàng cùng sẽ không tin sự thật đâu”

“Có lẽ ta sẽ tin em”, chàng phản đối nhưng biết rõ là mình đang nói dối. Không, Lyon sẽ không tin.

“Tại sao chàng lại nghĩ em đã từng...”

“Vì cách em hôn ta”, Lyon cười toe toét, giải thích.

“Có chuyện gì với cách em hôn chàng? Em chỉ bắt chước chàng thôi.”

“Ồ không, không vấn đề gì, em yêu. Ta thích sự... nhiệt tình của em.”

“Cảm ơn chàng, Lyon”, Christina trả lời sau khi liếc nhìn một cái sắc lẻm để xem Lyon có đang đùa cợt mình không. “Em cũng thích cách chàng hôn em.”

“Em còn bắt chước những gì nữa?” Lyon hỏi. Bởi đang chòng ghẹo nên chàng rất bất ngờ trước câu trả lời. “Ồ, mọi thứ. Chàng biết không, em học theo rất giỏi, nhất là khi đã thích.”

“Ta xin lỗi đã làm em đau, Christina”, Lyon thì thầm. “Nếu em cho ta biết em vẫn còn trinh trắng, ta sẽ khiến em dễ chịu hơn.”

Lyon cảm thấy có chút tội lỗi, nhưng cũng vô cùng kiêu ngạo. Christina đã thuộc về chàng. Lyon không nhận ra tính sở hữu của mình cao như thế nào. Chàng muốn tin rằng Christina sẽ không dâng hiến cho mình trừ khi yêu chàng.

Chàng biết Christina đã lên đỉnh. Chúa ơi, nàng gọi tên chàng to tới mức người đi đường có thể nghe thấy. Nụ cười tự mãn nở trên môi. Christina không phải là bông hoa nhỏ mỏng manh như chàng vẫn nghĩ. Khi cần, nàng cực kỳ phóng túng. Hoang dại. Hoàn toàn không kiềm chế. Và cũng rất ồn ào, Lyon thừa nhận. Tai chàng vẫn vang vang những tiếng kêu gợi cảm. Lyon nghĩ mình chưa bao giờ sung sướng hơn. Không, Christian hoàn toàn không kìm nén. Khắp người chàng đầy vết xước chứng minh cho điều đó.

Lúc này điều chàng muốn nghe nàng nói là sự thật trong sâu thẳm trái tim, muốn nàng thú nhận mình yêu chàng nhiều thế nào.

Lyon thở ra một hơi dài. Chàng vừa hành động như thể một gã trai tơ trong đêm tân hôn. Ngập ngừng. Nóng nảy.

“Lyon, tất cả đàn ông nước Anh đều có lông trên cơ thể giống như này sao?”

Câu hỏi kéo Lyon ra khỏi những suy nghĩ vẩn vơ.

“Một số có, một số thì không”, chàng trả lời với một cái nhún vai mạnh tới nỗi suýt hất Christina ra khỏi ngực. “Em chưa bao giờ nhìn thấy ngài Summerton ở trần sao, em yêu?”, chàng trêu đùa.

“Ai cơ?”

Lyon không định nhắc nhỡ lần nữa. Nếu người phụ nữ này không thể nhớ được lời nói dối của mình thì chắc chắn chàng sẽ không giúp đỡ. Lyon đột nhiên cảm thấy bực bội và biết đó là lỗi của mình khi khơi ra lời nói dối đó, nhưng không quan trọng. “Christina, bây giờ chúng ta đã gần gũi với nhau, em không được bịa đặt thêm bất kỳ câu chuyện nào nữa. Ta muốn biết mọi thứ về em”, Lyon nói thêm, giọng nghiêm khắc hơn mình tưởng. “Không quan trọng quá khứ của em thế nào, ta vẫn sẽ che chở em.”

Christina không muốn trả lời, cũng không muốn nói dối lần nữa... không phải lúc này. Một niềm hạnh phúc ấm áp vẫn tràn ngập trái tim. Lyon quả là một người tình dịu dàng. “Lyon em có làm chàng thỏa mãn không?”, Christina hỏi, vuốt ve ngực Lyon nhằm làm chàng phân tâm.

“Vô cùng thỏa mãn”, chàng trả lời, giữ tay Christina lại khi gần chạm tới rốn mình. “Em yêu, nói cho ta về...”

“Tại sao chàng không hỏi rằng mình có làm em hài lòng không?”, nàng hỏi, giật tay ra khỏi tay Lyon.

“Không.”

“Tại sao không?”

Lyon hít một hơi thật sâu, có thể cảm nhận cơ thể mình đang dần căng cứng. “Bởi vì ta biết ta làm em hài lòng”, chàng nghiến răng. “Christina, dừng lại. Nó quá sớm với em. Chúng ta không thể làm tình lần nữa”

Tay Christina chạm vào phần đàn ông của chàng, chặn lại lời phản đối. Lyon buông ra lời rên rỉ trầm đục. Tay rơi xuống cạnh sườn khi nàng bắt dầu đặt những nụ hôn ẩm ướt lên chiếc bụng săn chắc. Nàng di chuyển chậm chạp để thưởng thức người tình lâu hơn.

“Dừng lại”, Lyon ra lệnh.

Chàng nắm tóc kéo nàng ra, quấn chúng trong tay để thu hút sự chú ý. “Nếu em muốn chơi đùa thì tốt nhất nên đợi tới ngày mai”, chàng cảnh báo. “Một người đàn ông có thể làm chuyện đó rất nhiều lần, Christina.”

“Bao nhiêu lần?”, nàng thầm thì. Miệng Christina đang ở rất gần phần căng cứng của chàng. Lyon kéo nàng trở lại ngực mình. “Chúng ta chỉ có đêm nay thôi”, nàng phản đối.

“Không, Christina”, Lyon nói. “Chúng ta có cả một đời.”

Christina không trả lời nhưng biết chàng đã sai. Đôi mắt ngập nước khi nàng quay mặt đi. Christina gần như tuyệt vọng chạm vào chàng lần nữa, thưởng thức tất cả hương vị của chàng. Ký ức về Lyon sẽ sống cùng nàng... mãi mãi.

Nàng hạ thấp đầu xuống bụng chàng lần nữa và hôn ở đó, rồi tiếp theo là cặp đùi và cuối cùng là phần ở giữa chúng.

Mùi thơm cũng hấp dẫn như hương vị của chàng. Tuy nhiên Christina chỉ mất vài phút để khám phá mọi bí mật về chàng, trước khi Lyon kéo nàng đè lên mình. Lyon hôn nàng ngấu nghiến khi xoay nàng nằm nghiêng ra. Christina quàng chân qua đùi, cầu xin chàng hãy vào trong nàng bằng cả miệng và tay.

Nàng đã rất sẵn sàng. Lyon rùng mình khi tiến vào sự ẩm ướt ngọt ngào giữa hai đùi nàng. Chàng từ từ thâm nhập vào sự ấm áp, giữ chặt hông, kiên quyết không để nàng tự làm đau mình bởi nôn nóng đẩy lại mình quá nhanh chóng.

Nàng cắn chặt vai Lyon để trả đũa, còn Lyon khiến Christina trở nên loạn trí. Chàng từ từ vào sâu bên trong, rồi chậm rãi rút ra. Đó là một cảm giác đau đớn tuyệt vời. Dữ dội.

Chàng có sự kiên trì và dẻo dai của một chiến binh. Nàng nghĩ mình có thể chịu đựng sự tra tấn ngọt ngào này suốt cuộc đời. Nhưng Lyon lại thông thạo các cách thức làm tình hơn nàng rất nhiều. Khi tay chàng trượt vào giữa và chạm vào nơi ấm nóng, nàng đã hoàn toàn mất tự chủ.

Sự thỏa mãn là không thể tưởng tượng được, nó thiêu đốt nàng. Christina bám chặt lấy Lyon, áp mặt vào cổ, hai mắt nhắm nghiền bởi cảm giác bỏng cháy đang lan tỏa khắp toàn thân.

Lyon không thể kiểm soát lâu hơn. Những cú thúc trở nên mạnh mẽ. Khi Christina cong người áp vào Lyon, cơ thể siết chặt quanh chàng một cách bản năng, chàng đã hoàn toàn giải phóng bản thân. Sự tác động của cơn cực khoái khiến chàng bàng hoàng. Lyon cảm thấy thỏa mãn từ trong sâu thẳm tâm hồn.

Chàng cực kỳ thư thái.

Vài phút dài trôi qua trước khi nhịp tim dần chậm lại hay hơi thở bớt gấp gáp, chàng hài lòng định ra khỏi nàng.

Christina đang khóc. Đột nhiên Lyon cảm thấy nước mắt rơi trên vai mình. Nhận thức này khiến chàng sửng sốt thoát khỏi cơn mơ màng. “Christina?”, Lyon thì thầm, ôm Christina chặt hơn. “Ta lại khiến em bị đau à?”

“Không.”

“Em ổn chứ?”

Nàng gật đầu trên má chàng.

“Vậy sao em lại khóc?”

Nếu Lyon không quá quan tâm như thế, có lẽ Christina sẽ kiềm chế được bản thân. Lúc này thì không cần phải khóc âm thầm nữa, vì chàng đã biết nàng đang khóc, nàng bỗng òa lên, than vãn và không đàng hoàng như một mụ già da đỏ điên khùng.

Lyon cảm thấy khiếp sợ, xoay Christina nằm ngửa ra, vén những sợi tóc đang vương trên má và nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng. “Nói ta nghe, em yêu. Chuyện gì thế?”

“Không có gì.”

Đó là một câu trả lời buồn cười, tất nhiên, nhưng Lyon kiên nhẫn. “Ta thực sự không làm đau em chứ?”, Lyon hỏi, không thể giấu nổi sự lo sợ. “Làm ơn, Christina. Đừng khóc nữa và nói cho ta biết chuyện gì xảy ra.”

“Không.”

Lyon thở dài mạnh tới nỗi thổi bay những giọt nước mắt trên má nàng. Lyon áp tay vào má, ngón tay cái vuốt ve làn da mềm mại phía dưới cằm. “Ta sẽ không nhúc nhích cho đến khi em nói cho ta chuyện gì khiến em phiền lòng, Christina. Dì em sẽ phát hiện chúng ta trong tình trạng này khi bà ta trở về vào tuần tới.”

Nàng biết Lyon sẽ làm như vậy. Gương mặt thể hiện rõ vẻ bướng bỉnh. Quai hàm bạnh ra.

“Em chưa từng trải qua cảm xúc mà chàng vừa mang đến cho em, Lyon. Nó khiến em sợ hãi”, nàng thú nhận.

Nàng lại bắt đầu khóc. Chúa lòng lành, làm sao nàng có thể rời xa Lyon đây? Sự thật này là quá sức chịu đựng. Thật đáng xấu hổ. Lyon có thể đã yêu nàng. Không, nàng lắc đầu phủ định. Chàng yêu một nàng công chúa.

“Christina, em là một cô gái trinh trắng. Tất nhiên là em cảm thấy sợ”, chàng nói. “Lần tới sẽ không khiến em khiếp sợ đâu. Ta hứa đấy, em yêu.”

“Nhưng sẽ không có lần tới đâu”, Christina rền rĩ, đẩy vai Lyon ra. Chàng lập tức nâng người lên và lăn sang bên cạnh.

“Tất nhiên lần tới sẽ vào lúc khác”, chàng nói. “Trước tiên chúng ta sẽ kết hôn, nhanh nhất có thể. Em có nghe ta nói gì không?”

Lyon phải gắt lên. Christina đang khóc ầm ĩ nên chàng biết sẽ không nghe thấy gì nếu nói với âm lượng bình thường.

“Nhưng chàng đã nói sẽ không cưới em.”

À, thì ra nguyên nhân là vậy. “Ta đã thay đổi ý định”, Lyon thông báo, mỉm cười bởi đã hiểu rõ nỗi lo lắng thực sự của Christina. Đồng thời cũng rất hài lòng với bản thân.

Chúa ơi, chàng vừa nói từ kết hôn mà không tái mặt. Thậm chí khôi hài hơn là chàng còn thực sự muốn cưới nàng.

Sự thay đổi này khiến Lyon sững sờ.

Christina cố gắng ngồi dậy, hất mái tóc ra sau vai khi quay lại nhìn Lyon. Nàng nhìn chàng hồi lâu và cố gắng đưa ra một lời giải thích dễ hiểu nhất. Cuối cùng Christina quyết định sẽ nói ít nhất có thể.

“Em cũng đã thay đổi ý định. Em sẽ không lấy chàng.”

Christina nhảy xuống giường trước khi Lyon kịp tóm nàng lại, rồi nhanh chóng mở tủ lấy một bộ đồ ngủ mới. “Lúc đầu em nghĩ mình có thể, bởi biết chàng sẽ khiến thời gian em ở nước Anh dễ dàng hơn, nhưng lúc đó em nghĩ mình có thể rời xa chàng.”

“Chết tiệt Christina, nếu đây là một trò chơi của em thì ta yêu cầu em dừng lại ngay.”

“Đây không phải là một trò chơi”, Christina phản đối, buộc sợi dây lưng ngang eo, dừng lại để lau nước mắt đang giàn giụa trên má rồi lùi lại đứng cạnh chân giường. Nàng cúi đầu xuống, nói nhỏ, “Chàng muốn cưới công chúa Christina. Không phải em”.

“Em thật vô lý”, Lyon lầm bầm rồi rời khỏi giường và bước tới bên cạnh.

Chàng không có ý tưởng rõ rệt nào về thứ đang diễn ra trong đầu người con gái này, và tự nhủ điều đó không quan trọng.

“Em có thể nói dối ta bất kỳ điều gì em muốn, nhưng cách em dâng hiến bản thân cho ta là rất chân thành. Em muốn ta cũng nhiều như ta muốn em vậy.”

Lyon định kéo Christina lại gần nhưng lời nói của nàng khiến chàng khựng lại.

“Điều đó không quan trọng.”

Giọng nói đượm buồn khiến cõi lòng chàng tan nát. “Đây không phải là một trò chơi, đúng không? Em thực sự nghĩ rằng mình sẽ không kết hôn với ta sao?”

“Em không thể.”

Câu trả lời ngắn gọn làm chàng giận tím gan. “Cái quái gì khiến em không thể. Chúng ta sẽ kết hôn, Christina, ngay khi ta thu xếp xong. Chúa chứng giám, nếu em còn lắc đầu lần nữa thì ta sẽ đánh em đấy.”

“Chàng không cần hét lên với em”, Christina nói. “Mọi chuyện gần như rất rõ ràng, Lyon. Chúng ta đều quá mệt mỏi vì chuyện này.”

“Vậy tại sao em lại đề nghị ta kết hôn với em”, chàng hỏi, “Rồi lại thay đổi ý định?”.

“Vì em nghĩ mình có thể cưới chàng một thời gian ngắn và rồi...”

“Hôn nhân là mãi mãi, Christina.”

“Đó là theo luật của chàng, không phải của em”, nàng trả lời rồi bước lùi lại tránh xa Lyon. “Em quá mệt mỏi để tiếp tục câu chuyện đêm nay, và e rằng chàng sẽ không bao giờ hiểu được...”

Lyon rướn tới ôm Christina vào ngực, hai tay vòng quanh eo nàng. “Trước khi chúng ta làm tình, em có biết là em sẽ không cưới ta không?”

Christina nhắm nghiền mắt bởi sự giận dữ trong giọng Lyon. “Chàng đã từ chối đề nghị của em”, rồi nói. “Và có, em đã biết em sẽ không cưới chàng.”

“Vậy tại sao em lại dâng hiến sự trinh trắng cho ta?”, chàng hỏi đầy ngờ vực.

“Chàng đã chiến đấu vì danh dự của em. Chàng đã bảo vệ em”, nàng trả lời.

Lyon tức điên lên bởi giọng điệu khó hiểu của Christina. Nàng làm như thể chàng cần phải hiểu vậy. “Chết tiệt bất kỳ kẻ nào may mắn khác...”

“Không, em sẽ không ngủ với bất kỳ gã đàn ông nước Anh nào khác. Định mệnh của chúng ta là...”

“Định mệnh của em là trở thành vợ ta, hiểu chưa Christina?”, chàng gầm lên.

Christina rời đi, thật ngạc nhiên là Lyon lại để nàng làm vậy. “Em ghét nước Anh, chàng có hiểu không?”, nàng hét lên. “Em không thể sống nổi ở đây. Mọi người hết sức xa lạ. Họ chạy từ cái hộp nhỏ xíu này sang cái hộp khác. Và quá đông đúc, mọi người không có chỗ để thở. Em không thể...”

“Những cái hộp nhỏ xíu là gì?” Lyon hỏi.

“Những cái nhà, Lyon. Thậm chí chẳng có ai ở bên ngoài hết. Họ chạy nhốn nháo như lũ chuột từ cái này sang cái khác. Em không thể sống như thế. Em không thở được. Và em cũng không thích người Anh. Điều đó đã đủ thành thật chưa Lyon? Chàng có cho rằng em ngớ ngẩn không? Có lẽ em thực sự điên khùng giống mẹ em như mọi người vẫn nghĩ thế.”

“Tại sao em lại không thích mọi người?”, chàng hỏi. Giọng nói đã trở nên nhẹ nhàng hơn, Christina nghĩ có lẽ chàng thực sự cho rằng mình đang bị mất trí.

“Em không thích cách họ cư xử”, nàng tuyên bố. “Phụ nữ thì có nhân tình sau khi đã trịnh trọng thề thốt với bạn đời. Họ đối xử với người già như thể họ là đồ bỏ đi. Đó là điều xấu xa nhất”, Christina nói. “Người già cần được tôn trọng, không phải bị quên lãng. Và những đứa trẻ nữa, Lyon. Em đã nghe kể về những đứa trẻ dù chưa từng nhìn thấy chúng. Các bà mẹ nhốt con mình ở nơi gọi là trường học. Họ không hiểu rằng những đứa trẻ là trái tim của gia đình sao? Không Lyon, em không thể sống nổi ở nơi như thế này.”

Nàng ngừng lại để hít một hơi thật sâu, rồi bất chợt nhận ra Lyon không có vẻ gì là bực bội về những lời mình nói. “Tại sao chàng không nổi giận?”, nàng hỏi.

Chàng chộp lấy khi Christina cố lùi ra xa lần nữa, vòng tay quanh người và giữ nàng sát người mình. “Trước tiên, ta đồng ý với hầu hết với những điều em nói. Thứ hai, trong suốt những lời phản đối giận dữ của mình, em chỉ nói ‘bọn họ’ chứ không phải ‘ta’. Em đã không bao gồm ta cùng với những kẻ khác và em chỉ ghét những người Anh khác nên điều đó khá ổn với ta. Em đã có lần nói ta khác biệt với mọi người. Đó là lý do tại sao em bị hấp dẫn bởi ta, phải không? Điều đó không thành vấn đề.” Chàng thở dài nói thêm. “Cả em và ta đều là người Anh. Em không thể thay đổi thực tế đó, Christina, cũng như không thể thay đổi thực tế là em thuộc về ta từ giờ phút này.”

“Quan trọng nhất là nơi nào trong con người em không giống người Anh, Lyon.”

“Vậy nó ở đâu?” Lyon hỏi.

“Trong trái tim em.”

Chàng mỉm cười. Christina giống như một đứa trẻ đang đòi hỏi sự an ủi. Christina chợt vùng thoát khỏi tay Lyon, nhìn chàng mỉm cười và có vẻ tức tối. “Tại sao chàng dám cười khi em nói những lời từ tận sâu con tim?”, nàng hét lên.

“Đúng vậy, ta dám đấy”, Lyon cũng hét lên. “Ta dám bởi vì đây là lần đầu tiên em hoàn toàn thành thật với ta. Ta dám bởi vì ta đang cố hiểu em, Christina”, rồi nói và tiến thêm một bước nữa đầy đe dọa về phía nàng. “Ta dám bởi vì ta bỗng nhiên lại quan tâm đến em. Chỉ có Chúa mới biết tại sao, nhưng ta thật sự quan tâm.”

Christina quay lưng lại và thông báo. “Em sẽ không tiếp tục nói về chuyện này nữa.” Christina nhặt quần Lyon lên và ném về phía chàng. “Hãy mặc đồ và về nhà đi. Em sợ là chàng sẽ phải đi bộ về nhà vì em không có người hầu để mang xe ngựa lại cho chàng.”

Nàng liếc về phía sau và bắt gặp vẻ mặt hoảng hốt của Lyon. Một ý nghĩ lóe lên khiến nàng thở dốc. “Xe ngựa của chàng không phải đang đợi trước cửa sao?”

“Ôi, quỷ thật”, chàng lẩm bẩm, mặc quần với tốc độ chóng mặt rồi chạy ra khỏi phòng ngủ, vẫn cởi trần, đi chân đất và vẫn còn lẩm bẩm trong tiếng thở.

Christina chạy theo sau. “Nếu có ai nhìn thấy xe của chàng... ôi, chắc chắn em không đếm được có bao nhiêu người sẽ nói lại với dì em, đúng không?”

“Em không quan tâm người Anh nghĩ gì mà, nhớ không?” Lyon hét lại phía sau, hất tung cửa, rồi quay lại nhìn bằng ánh mắt cau có. “Em đã sống ở trên một con phố chính”, chàng nói như thể vị trí ngôi nhà là một lựa chọn có chủ ý nào đó.

Lyon quay lại ra lệnh cho người đánh xe sau khi đưa ra lời buộc tội đó. “Hãy về nhà và đánh thức toàn bộ người hầu dậy. Đưa một nửa bọn họ tới đây. Họ sẽ ở đây cùng công chúa Christina đến khi dì cô ấy từ nông thôn quay lại.”

Chàng cố tình hét to mệnh lệnh như sợ người đánh xe có thể không nghe được. Bởi vì lúc đó một đoàn xe ngựa đang đi xuôi xuống đã tạo nên hàng loạt tiếng lóc cóc đinh tai.

Chàng biết nên có chút xấu hổ bởi hành động cố ý của mình. Khi liếc thấy chiếc xe ngựa đầu tiên xuất hiện ở góc phố, Lyon vẫy tay bảo người đánh xe đi và đóng cửa lại.

“Vũ hội nhà Thompson hẳn là vừa kết thúc”, chàng nhận xét bằng một giọng vô tư, không để ý tới người phụ nữ đang hết sức khiếp sợ nấp sau mình.

Lyon thậm chí còn mỉm cười khi nghe tiếng thở hổn hên, hài lòng vì nàng đã nhận thức được đầy đủ tình huống. Rồi chàng nhoài ra khỏi cửa và vẫy tay với những hành khách còn đang sững sờ trên chiếc xe ngựa đầu tiên.

“Chào buổi tối, Hudson, phu nhân Margaret”, chàng hét to, hoàn toàn không để tâm chiếc quần đang mặc mới cài vài cái khuy.

Chàng quay lại nói với Christina qua vai, “Phu nhân Margaret trông như sắp rơi ra khỏi xe vậy, em yêu. Bà ta nhoài cả nửa người ra cửa sổ”.

“Lyon, sao chàng có thể?” Christina hỏi, rõ ràng hết sức kinh hoàng bởi hành vi vừa rồi.

“Định mệnh, em yêu.”

“Cái gì?”

Chàng vẫy tay với ba chiếc xe nữa trước khi đóng cửa lại. “Đó là điều phải làm”, và nhận xét. “Giờ thì em nói gì về việc không kết hôn với ta nữa, em yêu?”

“Ngài là người trơ trẽn”, Christina hét lên khi tìm lại được giọng nói của mình.

“Không, Christina. Ta chỉ vừa khóa chặt số phận của em, có thể nói vậy. Em vẫn tin vào định mệnh, đúng không?”

“Tôi sẽ không kết hôn với ngài cho dù tai tiếng ngài tạo ra như thế nào chăng nữa.”

Nếu không quá giận dữ, Christina có thể cố gắng giải thích lần nữa. Nhưng Lyon đang cười toe toét với vẻ mặt chiến thắng, cái nhìn ngạo mạn khiến nàng quyết định giữ lại toàn bộ sự thật.

Chàng làm tiêu tan toàn bộ cơn giận của Christina. Đột nhiên Lyon kéo nàng vào vòng tay mình và hôn nàng say đắm. Cuối cùng, khi được thả ra, nàng đã quá yếu đuối để có thể phản đối.

“Em sẽ kết hôn với ta.”

Chàng lại bước lên cầu thang để tìm giày.

Christina nắm chặt tay vịn, nhìn chằm chằm. “Ngài nghĩ rằng phá hủy danh tiếng của tôi sẽ là vấn đề sao, Lyon?”

“Đó là một khởi đầu tốt”, chàng đáp lại. “Hãy nhớ, cái gì đến sẽ đến. Lời em nói đấy, Christina, không phải của ta.”

“Tôi sẽ nói cho ngài biết cái gì sẽ đến”, nàng gào lên. “Tôi sẽ không ở nước Anh lâu để phải quan tâm đến danh tiếng của mình. Ngài không hiểu sao, Lyon? Tôi sẽ về nhà.”

Christina biết chàng nghe rõ mình nói gì. Nàng hét to tới nỗi rung cả nhà. Lyon biến mất ở góc tường, nhưng Christina kiên nhẫn chờ đến khi chàng đi xuống và không định đuổi theo lần nữa. Không, nàng biết cuối cùng mình sẽ lại ở trên giường nếu lên theo. Chúa cứu giúp, có thể chính nàng lại là người chủ động đề nghị. Đơn giản là vì Lyon quá hấp dẫn và nàng thì quá yếu ớt để chống lại sức hấp dẫn đó.

Ngoài ra, nàng tự nhủ là mình ghét chàng. Người đàn ông này có tư cách của một con rắn chuông. Chàng đã mặc quần áo đầy đủ khi đi xuống và cũng tảng lờ nàng luôn. Lyon không nói thêm một lời nào cho đến khi xe ngựa quay lại với hai người đàn ông cao lớn và một cô hầu gái mập mạp. Rồi nói chuyện với người hầu và đưa ra những mệnh lệnh của mình.

Christina vô cùng giận dữ với cách xử sự phách lối ấy. Khi Lyon hướng dẫn cho người của mình cách bảo vệ, không cho ai vào nhà mà không có sự cho phép của chàng, nàng quyết định phản đối.

Cái nhìn khiến nàng phải suy nghĩ lại. Lúc này nàng đang thấy một phần con người khác của Lyon. Chàng rất giống Sói Đen khi ông chỉ huy các chiến binh của mình. Lyon cũng rất lạnh lùng, khắt khe, uy quyền. Theo bản năng, Christina biết là không nên tranh cãi lúc này.

Nàng quyết định phớt lờ giống hệt cách chàng phớt lờ mình. Dù sao thì đó cũng chỉ là một cuộc sống ngắn ngủi. Christina nhìn chằm chằm vào lò sưởi, cố giả vờ như những người này không tồn tại, cho đến khi nghe thấy một tiếng nguyền rủa. Nàng quay lại đúng lúc Lyon thả người vào chiếc trường kỷ.

Chàng đã ngồi lên con dao găm của nàng.

“Thật là công bằng”, nàng lẩm bẩm khi chàng cầm con dao lên và nhìn chăm chú.

Nàng cố giằng lại vũ khí của mình nhưng Lyon không để nàng lấy được.

“Nó thuộc về tôi”, nàng tuyên bố.

“Và em thuộc về ta, nàng chiến binh nhỏ”, Lyon bật lại. “Bây giờ hãy thừa nhận điều đó đi, Christina. Hoặc thề với Linh Hồn Vĩ Đại, ta sẽ chỉ cho em thấy một chiến binh thực sự dùng dao như thế nào.”

Họ trừng mắt nhìn nhau một khoảng thời gian dài, nặng nề. “Ngài thực sự không biết mình đang cố nắm bắt điều gì, đúng không? Rất tốt, Lyon. Từ bây giờ - trừ khi ngài thay đổi ý định, tức là - tôi sẽ thuộc về ngài. Ngài đã thỏa mãn chưa?”

Lyon đánh rơi con dao và kéo Christina vào lòng. Rồi tiếp tục cho nàng thấy mình thực sự hài lòng ra sao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.